NỢ ĐỜI PHẢI TRẢ 11+12
Nguyễn Thơ
Chương 11
Từ phòng b ệnh Lan lững thững bước ra ngoài, trong lòng x ó t xa thương cho thân phận một con người. Cô hình dung Tuấn nằm bất động, mới có chục ngày thôi mà cô không còn nhận ra anh nữa. Hai hàng n ước m ắt bắt đầu rơi lã chã, cô không về ngay mà lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đá ngoài khuôn viên b ệnh v i ện. cuộc sống là vô thường, con người ta sống nay th ác mai không ai biết trước được điều gì. Nhưng nhìn anh như vậy cô không cam tâm chút nào. Một người đang khỏe mạnh tràn đầy sức sống, Tương lai của anh rạng ngời phía trước, vậy mà bây giờ nằm đây chịu sống thực vật suốt đời sao. Rồi Lan bật lên tiếng kh óc n ức n ở, cô thầm gọi anh trong lòng:
– Tuấn ơi, em không cho phép anh nằm đó đâu, anh phải tỉnh dậy để bước tiếp con đường mà anh đã chọn. Lúc này chỉ cần anh tỉnh dậy thôi là em đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Em đã tự trách bản thân nhiều lắm, l ỗ i là do em, là tại em nên anh mới phải gặp n ạ n.
Bỗng dưng có tiếng cười khúc khích làm Lan giật mình. Cô ngẩng mặt nhìn sang bên cạnh, Diễm đang cùng với Hoàng ô m nh au bước đi cười nói rất vui vẻ. Lan vội bịt kín khẩu trang, kéo chiếc mũ nắng sụp xuống mặt rồi xoay lưng lại phía họ. Tiếng của Diễm lanh lảnh cất lên:
– Anh còn tới tận đây tìm em. Ông bà già biết được là c h ế t đ òn đó nghe chưa.
– Nhớ em anh không chịu được, mà s ợ gì chứ. Coi như anh tới thăm thằng Tuấn thôi.
– Tới thăm nó, vậy tại sao còn muốn rủ em đi nh à ng hỉ. Gh ét cái miệng lươn lẹo lắm đó nha.
Họ đi qua rồi Lan mới từ từ ngẩng mặt lên nhìn theo. Hai người tới nơi gửi xe, cùng mở cửa leo lên chiếc xe ô tô rồi tiến ra ngoài cổng b ệnh v iện.
Từ ngày Tuấn gặp n ạn, Diễm sử dụng chiếc xe của chồng làm phương tiện đi lại. Và bây giờ chính cô lại dùng chiếc xe đó chở tình nhân để tới nh à ngh ỉ.
Lan gi ận tím người lại, Tuấn còn nằm trong kia chưa biết s ống ch ế t thế nào, vậy mà Diễm ngang nhiên đi ra ngoài cùng với người đàn ông khác. Chị ta đúng là người không có nh ân t ính, thật đáng s ợ.
Bất giác Lan đứng dậy, nhưng cô không về nhà mà quay lại b ệnh v iện. Cô mạnh bạo tới phòng trực. Thấy cô ngập ngừng đứng ở cửa, một bác sĩ trẻ cất tiếng hỏi:
– Em muốn hỏi gì vậy?
– Dạ, bác sĩ cho em hỏi tình hình của anh Tuấn thế nào ạ.
– Có phải anh Tuấn bị t ai n ạ n chục ngày nay không.
– Dạ phải
– Em vào trong này, em là thế nào với b ệnh nh ân.
– Em… là công nhân của công ty gia đình anh ấy.
– Vậy à, anh Tuấn bị g ãy x ư ơ ng cẳng chân, m ẻ đ ốt số ng hiện đã được ph ẫu th uật, tr ấn th ươ ng s ọ n ão hiện tại l iệt tứ chi và vẫn còn h ôn m ê sâu. Chúng tôi vẫn đang cố gắng hết sức, nhưng cũng cần thiết sự chăm sóc của người nhà. Đó là cần có người thường xuyên chuyện trò bên anh ấy. Để kích thích n ão phát triển dần trở lại.
Lan ngồi im nghe bác sĩ nói, lát sau cô cất tiếng đề nghị:
– Xin phép bác sĩ cho em vào thăm anh ấy một lát có được không. Bởi vì chị Diễm vừa đi khỏi, hiện giờ không có ai ở cùng anh ấy.
Một cô y tá đưa Lan vào phòng của Tuấn. Cô rón rén bước tới bên anh, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay xanh xao của Tuấn. Trời ơi, cánh tay hàng ngày rắn chắc như thép nguội nay đã nhão ra, thật không thể tin nổi. Rồi cô nói nhẹ như chỉ đủ một mình nghe:
– Anh Tuấn, em tới thăm anh đây. Anh có nghe thấy em nói gì không. Từ hôm anh b ị b ệ nh, em đ au lòng lắm đó. Đêm em cũng mơ thấy anh, bữa ăn em cũng nghĩ tới anh. Công việc còn nhiều lắm, anh phải cố gắng lên. Nếu anh cứ nằm ở đây thế này, công ty sẽ ngừng hoạt động, vậy thì em sẽ không có việc làm để kiếm t i ền mua thuốc cho mẹ em. Khi ấy mẹ con em kh ổ lắm anh biết không. Anh là người luôn quan tâm đến hoàn cảnh của từng công nhân, vậy thì bây giờ anh bỏ mặc họ được hay sao. Anh t ệ lắm, anh cứ nằm đây làm mọi người l o l ắng, anh vốn là người mạnh mẽ lắm kia mà.
Bỗng dưng Lan như nghe thấy tiếng thở của Tuấn lớn hơn. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh, vẫn không có gì thay đổi cả, đó chỉ là cảm giác của cô thôi. Lan ngắm nhìn anh một lượt, rồi cô chuyển sang bên này thì thầm nói tiếp:
– Bác sĩ nói tuy anh chưa tỉnh lại, nhưng anh vẫn có thể nghe được mọi người nói chuyện cùng với anh. Vậy thì chắc chắn rằng anh đang nghe em nói đúng không. Anh có biết bố mẹ anh vì l o l ắng mà hao mòn sức khỏe, công ty xảy ra bao nhiêu là chuyện, anh mau tỉnh lại để về giải quyết công việc giúp hai bác đi. Em rất muốn ở đây chăm sóc anh, trò chuyện với anh hằng ngày. Nhưng em còn mẹ đ au y ếu ở nhà, vả lại chị Diễm sẽ không cho phép, nên em chỉ có thể ở cùng anh một lát vậy thôi. Bây giờ cho phép em ra ngoài được không anh.
Đôi mắt Tuấn vẫn nhắm nghiền, cơ thể vẫn b ất đ ộng như trước, nhưng bỗng dưng Lan thấy đôi môi anh có hiện tượng phập phồng. Lan quan sát thấy anh như vậy thì nghĩ, chắc là anh ấy thở mạnh nên hơi đẩy ra làm môi anh mấp máy vậy thôi.
Lan bịn rịn không muốn rời khỏi nơi Tuấn đang nằm, nhưng cô s ợ Diễm quay trở vào bất cứ lúc nào. Khi đó cô ta sẽ không để cho Lan được yên.
Nhưng phải hàng giờ đồng hồ sau Diễm vẫn không quay lại, Lan cũng phải trở về với mẹ, cô vừa đi vừa nghĩ mà thấy tội cho Tuấn. Không biết rồi đây khi anh tỉnh lại, anh sẽ đối mặt ra sao với người sự thật ph ũ ph àng. Đó là Diễm đã cắm cho anh một cặp sừng dài, trong khi anh nằm th ập t ử nhất sinh trên giường b ệ nh.
Đã nhiều lần Lan nghe mọi người nhỏ to về chuyện của Diễm với Hoàng, và cho tới lúc này cô đã hoàn toàn tin chuyện đó là có thật. Đúng là lòng người thật khó đoán. Phía sau bộ mặt xinh đẹp và cái miệng luôn tươi cười, là cả một kho chứa những m ư u mô h i ểm đ ộ c. Trước mặt mọi người, Diễm luôn là một cô chủ giỏi giang nhanh nhẹn và biết cách cư xử. Nhưng khi gặp Lan, cô ta luôn gầm gừ như một con sư tử cái muốn ăn t ư ơ i nu ốt s ống c on m ồi bất cứ lúc nào.
Rồi Tuấn đã tỉnh lại nhưng vẫn nằm trên giường với tình trạng l i ệt t ứ chi. Tuy gia đình nhà bà giàu có, nhưng bà chỉ thuê bác sĩ riêng hằng ngày thăm khám và điều trị, còn vẫn muốn tự mình và Diễm thay nhau ở bệnh viện chăm sóc Tuấn. Lúc này Diễm bắt đầu thấy nản, Cô b ực b ội trong lòng nghĩ cách thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Không đời nào cô lại chịu tr ói chặt cuộc đời mình với một người nằm c h ế t dí trên giường, tới cả sinh hoạt cá nhân còn không tự làm được. Thời gian qua đã là quá đủ đối với cô rồi.
Tại công ty, sau khi kiểm tra số nguyên liệu thô còn lại, ông Bốn ph át h iện ra phần lớn là không đúng chất lượng quy định. Những nguyên liệu được nghiền mịn cũng hoàn toàn khác với những loại mà ông đã nhập trước đây. Nhưng bây giờ không phải là lúc tìm ra nguyên nhân sự việc, vì người trách nhiệm việc này chính là Tuấn. Có thời gian anh giao việc này cho Hoàng làm giúp, nhưng với tình trạng hiện nay thì việc đ iều tr a sẽ không thể giải quyết được gì.
Dù sao thì công ty vẫn phải hoạt động lại chứ không thể đóng cửa mãi được. Ông bàn với bà Hoa, hai mẹ con bà sẽ thay nhau chăm sóc Tuấn, còn ông trước mắt sẽ cố gắng khắc phục những vấn đề h ậu q uả đã xảy ra. Ông mượn người dọn sạch sẽ số nguyên liệu kém chất lượng, và cả số hàng đã đóng gói vào một đống ở phía sân sau của công ty, chờ thời gian sau sẽ đem hủy bỏ.
Ông viết thông báo cho công nhân quay trở lại làm việc, nhưng vì công ty đóng cửa quá lâu, đa phần công nhân đã xin việc làm ở nơi khác. Ông gọi điện cho Hoàng thì anh nói đang làm ở chỗ mới không xin nghỉ ngay được. Vậy là dù cố gắng đến mấy công ty phân bón Đặng Bốn vẫn phải đóng cửa. Thời gian này gia đình ông th iệt h ại nặng nề cả người và của. Con trai duy nhất thì vẫn nằm trên giường b ệnh. Hàng hóa sản xuất ra kém chất lượng phải đền bù cho khách hàng, số hàng tồn đọng bây giờ phải vứt bỏ không thể bán kéo lại vốn. Gia đình ông bà đ iêu đ ứng lao đao, đúng là h ọa v ô đ ơn chí.
Lan cũng không chờ được, cô xin vào làm tại công ty giày da gần đó. Công việc tuy nhẹ nhàng nhưng lại g i ế t thời gian. Hầu như hôm nào cũng phải tăng ca tới 9 mười giờ tối mới được về. Bà Thái ở nhà một mình, Trưa tối phải tự nấu ăn, hôm nào cũng đợi con tới muộn rồi mới đi ngủ.
Sau ba tháng nằm tại viện lớn, Tuấn được chuyển về tuyến tỉnh để tiếp tục đ iều tr ị. Hằng ngày Tuấn vẫn nằm đó ăn ngủ tự do, mọi sinh hoạt đều phải dựa vào người khác. Bà Hoa vì suy nghĩ nhiều và vất vả thời gian chăm con nên cũng đ ổ b ệnh. Qua khám bà bị suy nhược th ần k inh, rối loạn t iền đình nặng. Bác sĩ kê đơn th uốc để bà về điều trị tại nhà. Thế là việc chăm sóc Tuấn chỉ còn lại một mình Diễm đảm nhiệm.
Diễm cũng chán ngấy với cái mùi của b ệnh viện lắm rồi, nhưng trước mặt ông bà Hoa, cô vẫn cố thể hiện là một người sống hết mình vì người chồng b ệnh t ật. Tất cả cũng vì mục đích của cô thôi
Buổi sáng Diễm ngồi ăn dưới căng tin xong rồi ngồi buôn điện thoại với Hoàng. Tới lúc mặt trời lên cao, trong căng tin không còn ai cô chủ quán liền giục:
– Cháu không về cho người nhà ăn sáng đi, cháo nguội hết cả rồi.
Diễm vẫn cố nói vài câu nữa mới dừng, nét mặt đang tươi cười bỗng cau lại nói:
– Đằng nào đem về phòng chẳng phải để nguội mới ăn được.
– Người b ệnh ăn cháo nóng sẽ tốt hơn. Vừa ăn vừa thổi mới ngon.
Truyện được viết bởi tác giả Nguyễn Thơ, không sao chép thêm bớt dưới mọi hình thức.
Chương 12
Diễm đứng lên xách cái hộp cháo rồi nhăn mặt nói:
– B ệnh thật đấy nhưng ăn giỏi lắm. Phải để nguội không thì đút không kịp. Cháu ch ế t khiếp không bao giờ vừa thổi vừa bón cho người b ệnh bao giờ. Nghĩ thôi đã thấy gh ê rồi.
– Cô chăm bố mẹ chồng hay nhà đẻ vậy, chắc mới nhập vi ện hay sao?
– Không, là chồng cháu bị t ai n ạn , ba tháng trên vi ện lớn rồi, mới chuyển về đây. Cháu sắp hết chịu nổi rồi.
Diễm đi rồi hai mẹ con bà chủ quán lắc đầu. Người đâu đi mua đồ ăn sáng cho b ệnh nhân, ngồi ăn cho no rồi buôn điện thoại cả tiếng mới về phòng. Trước giờ bà chưa thấy ai giống như cô gái này.
Diễm bước vào phòng thấy bác sĩ đang khám cho Tuấn. Một cô y tá quay ra hỏi:
– Chị đi đâu vậy. Sáng ra phải vệ sinh thật tốt, b ệnh nhân nằm lâu thế này dễ bị nhiễm trùng dẫn tới h oại t ử cơ đó chị, nhất là vùng mông và vùng lưng bị tiếp xúc xuống dưới giường, ng u y h i ểm lắm.
Diễm tức tối nhưng vẫn phải nói nhẹ nhàng:
– Gớm chị nhắc thừa rồi , chồng em nằm trên kia ba tháng đã bị gì đâu.
– Chị cho b ệnh nh ân ăn sáng muộn thế này là không tốt. Qua một đêm dài cơ thể cần nạp năng lượng, nhất là người b ệnh. Từ ngày mai chị cố gắng cho anh Tuấn ăn sáng đúng giờ, sau đó uống thuốc rồi nghỉ ngơi. Bữa trưa bữa tối cũng vậy, mong chị nhớ cho.
Hai người bác sĩ y tá ra ngoài rồi, Diễm đưa tay đóng sầm cánh cửa phòng rồi nói lầm bầm:
– Việc của nhà các người đấy à, hơn ba tháng rồi b ố ai mà chịu được. Nằm lù lù kia nhưng lại ăn nhiều, ăn vào rồi lại thải lắm, s ống vô dụng như thế này thì s ống làm gì, thà c h ết quách đi x ót r uột một lúc rồi thôi. Rồi không biết còn nằm thế này bao lâu nữa, công việc ngoài kia thì đầy, người ta còn phải làm lo cuộc sống, ai mà r úc đ ầu vào phục vụ một thằng nằm l iệt gi ường mãi được. Chẳng qua là tôi còn muốn vơ vét thêm ít nữa, chứ không thì con này chuồn lâu rồi.
Nói một thôi một hồi, bất ngờ Diễm ngẩng lên thấy hai mắt của Tuấn nhìn mình trân trân. Tùy anh tỉnh táo nhưng vẫn không nói được. Cho nên nhiều khi cần thứ gì đó anh cũng chỉ biết phát âm rên khe khẽ trong cổ họng. Đã không ít lần Diễm quát mắng anh như một đứa trẻ con. Cũng phải thôi, tự dưng cô lại phải chôn chân trong bệnh viện, Đời cô là phải vùng vẫy bay nhảy, nhưng ngay lúc này cô không thể bỏ anh mà ra đi ngay được. Bởi vì Hoàng nói cô hãy kiên nhẫn đợi, anh hứa sẽ quay lại đón cô vào một ngày gần nhất.
Tuấn nằm im trên giường, ba tháng rồi không vận động, không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, da dẻ anh xanh xao bủng beo, không còn là một chàng trai mà trước đây Diễm đã tìm đủ mọi cách để chiếm lấy tr ái t im của anh.
Diễm vùng vằng mở hộp cháo, cô bắt đầu xúc một miếng đặt mạnh vào môi anh. Mọi lần Tuấn ăn rất ngon lành, nhưng không hiểu sao hôm nay anh không h á nổi miệng. Diễm cố nh ét cái thìa cháo nhưng Tuấn vẫn nằm ngay ra có vẻ như không muốn ăn. Những hạt cháo rơi xuống má rồi xuống cổ của Tuấn, bỗng Diễm qu ăng chiếc thìa sang bên cạnh rồi r ít lên:
– Có ăn không thì bảo, mọi hôm n ốc khỏe lắm cơ mà. Cháo đ ổ hết ra người rồi, ai mà dọn hầu được.
Diễm đứng dậy rút tờ khăn ướt trong hộp, quệt thật mạnh những vệt cháo ở má và ở cổ của Tuấn. Hình như bị đ a u nên Tuấn hơi nhíu mày lại. Diễm đứng ném mạnh tờ giấy b ẩn vào trong túi rác rồi nói to:
– Có ăn không thì để con này đổ đi. Bây giờ không còn là công tử con nhà giàu nữa rồi, không làm ra t i ền cứ nằm đó rồi cháo cũng không có mà nu ốt đâu. Nói bố mẹ anh thuê người tới đây mà chăm con trai họ, tôi chịu hết nổi rồi. Có ăn không, mở mồm ra nói một câu xem nào. Nhà giầu nhưng lại còn tiếc t i ền bắt con này phục vụ, thời gian qua là đủ lắm rồi. Tôi cũng đã đủ điều kiện để rời khỏi nhà anh, nên tôi không cần phải chịu nhịn n h ục nữa.
Hai mắt trũng hoáy của Tuấn nhìn trân trân vào Diễm. Mặt cô đỏ phừng phừng, đôi chân mày đậm dướn lên thật d ữ t ợn, nhìn cô lúc này hung dữ không khác nào kẻ muốn đ á nh nh au tới nơi. Thấy Tuấn nhìn mình, cô ta t ứ c gi ận cầm hộp cháo ném vào túi rác rồi nói:
– Không muốn ăn thì cho nhịn. Chỉ việc há với nuốt mà cũng không làm được thì nằm yên đó, mà cũng ăn ít thôi cho tôi đỡ phải dọn. Ngày thay bỉm mấy lần, b ố tôi cũng không chịu được.
Vừa lúc đó cánh cửa hé mở, một tiếng nói quen thuộc cất lên làm Diễm giật mình:
– Em sao thế, tại sao lại l ớn t iếng trong b ệnh viện.
Đó là Hoàng, anh tới như cơn gió làm dịu đi cơn b ực b ội trong người Diễm. Nhưng cô ta vẫn nói với giọng đ ay ngh iến:
– Nằm đó mà đút cháo cho không chịu ăn. Chắc vì ban sáng em buôn điện thoại với anh hơi lâu, mang lên muộn chút thôi nên nó bị nguội. Mà nằm một đống ở đó người ta cho gì thì cũng phải ăn. Bằng không thì cho nhịn luôn.
– Em nói nhỏ thôi, không sợ anh ta nghe thấy rồi nói với ông bà già sao.
– C h ế t đến cổ rồi còn nói được với ai. Mà kể cả có nói em chả s ợ đứa nào. Cưới về nhà đó em đã được ngày nào sung sướng. Nó không coi em là vợ, suốt ngày ra ngoài nh ậu nh ẹt chơi bời, đầu óc lúc nào cũng tư tưởng tới con Lan. Vậy thì bây giờ tại sao em phải h ầu hạ nó chứ. Mà cũng tại con bé đó nên hắn ta mới ra nông nỗi này, lẽ ra lúc này người chăm nó là con Lan chứ không phải em. Anh xem đưa em đi khỏi cái đ ịa ng ục trần gian này đi, em sắp n ổ người ra tới nơi rồi đó.
– Em bình tĩnh, ba tháng qua còn chịu được chẳng bây giờ chờ thêm ít ngày nữa. Xem lúc nào về đi ô tô của nó lên đây rồi gọi anh, tới lúc đó chúng ta giải quyết.
– Bà già bị ố m nằm ở nhà rồi, làm gì còn ai tới trông thay mà đòi đi ô tô lên đây.
Hoàng vừa nói chuyện với Diễm vừa đưa mắt nhìn lên giường b ệnh, lúc này Tuấn nhắm nghiền mắt như người ngủ say, Hoàng ghé tai của Diễm thì thầm:
– Có việc gì làm đi, rồi anh đưa ra ngoài xả stress, mau lên.
Diễm lấy tay gõ vào cái miệng của Hoàng một cái rồi nói:
– Thì em cũng chỉ chờ có thế mà thôi, không phải làm gì hết, cháo em bỏ vào túi rác rồi. Mình đi thôi.
Hoàng bước ra trước, Diễm theo sau khép cánh cửa phòng lại rồi hai người bước chân ra ngoài sân b ệnh v iện.
Hoàng lên xe máy chở Diễm tới một nhà nghỉ cách đó không xa. Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, hai người lao vào nhau như hai con h ổ đ ói khát mồi. Trong giây phút hạnh phúc bên ng ười t ình, Diễm thì thầm vào tai Hoàng:
– Anh đưa em khỏi đây đi. Em không muốn ở lại cái gia đình ấy một phút giây nào nữa. Trong tay chúng ta đã có một khoản t i ền lớn rồi, đâu cần phải chờ đợi thêm.
– Chả phải em đã nói, là muốn lấy nốt cái ô tô của thằng Tuấn?
– Khỏi cần, với số t i ền lớn trước đây chúng mình đã có được, anh đưa em đi tới một nơi mà không ai biết chúng ta.
– Muốn hạnh phúc thì phải có t i ền, Càng nhiều t i ền càng hạnh phúc. Cho nên ráng chờ thêm ít ngày nữa đi em. Ông Bốn đang gọi anh về, để tìm cách cho công ty hoạt động trở lại, anh từ chối rồi. Bây giờ đợi lấy nốt cái xe, chúng ta sẽ có thêm món t i ền nữa, lúc ấy mình cao chạy xa bay vẫn kịp. Nếu mệt, em bàn với ông bà ấy, mướn người chăm sóc thằng Tuấn. Bởi vì em cũng phải giữ sức khoẻ chứ.
Diễm vui mừng nghĩ, bây giờ anh ta nói cái gì cũng phải hết. Cô như mụ đi trong men say của mối tình vụng trộm. Cô sắp được hạnh phúc bên người mà cô yêu rồi.
Cái điều mà Hoàng vừa nói rất có lý, nhưng bà Hoa không muốn mượn người, bà muốn con dâu phải ở bên chăm sóc Tuấn thì bà mới yên tâm. Bởi vì bà đã thuê bác sĩ đ iều t rị riêng cho anh rồi.
Còn Hoàng, anh ta đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính, rồi mỉm cười một mình. Số t iền lớn trước đây hai người đã r út r uột của công ty phân bón, nó đang nằm gọn trong tay Hoàng. Nhưng Diễm vẫn ngây thơ trước những lời ngon ngọt của hắn mà tin rằng, sẽ có ngày anh ta quay trở về đón cô đi khỏi đây, rồi hai người sẽ sống hạnh phúc.
Rồi Diễm giật mình nhớ tới chồng đang nằm trong b ệnh vi ện. Cô cuống quýt nói:
– Dậy đi anh, mau đưa em vào b ệnh vi ện.
Hai người ra khỏi phòng rồi bước nhanh xuống tầng dưới. Hoàng chở Diễm tới cổng b ệnh v iện, Diễm bước vội vàng vào trong, còn Hoàng quay ra ngoài rồi lên xe lao vút đi.
Diễm vừa bước vừa tùm tìm cười, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi làm cho cô cảm thấy phấn chấn trong lòng. Ở bên Hoàng cô cảm thấy như được chở che chiều chuộng. Những lời nói yêu thương ngọt ngào làm cô xao xuyến mãi trong lòng. Cưới nhau được hơn một năm trời, chưa khi nào Tuấn lại thể hiện tình cảm yêu thương với cô. Vậy thì bây giờ cô có đi với Hoàng anh cũng không thể trách cô được. Cô cần yêu thương che chở, chứ không phải là người thay tã bỉm cho anh hằng ngày như lúc này.
Nghĩ tới đây bỗng dưng Diễm r ùng m ình, cô thoát ra khỏi cảm giác hạnh phúc vừa rồi, và chuẩn bị đối mặt với cái thân hình nửa người nửa ng ợ m ở trong kia.
Còn nữa
N.T
Leave a Reply