Mẹ chồng phát hiện tôi lương 86 triệu/tháng liền họp cả nhà ép đưa 71 triệu mỗi tháng…

Mẹ chồng phát hiện tôi lương 86 triệu/tháng liền họp cả nhà ép đưa 71 triệu mỗi tháng…

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Mẹ chồng phát hiện tôi lương 86 triệu/tháng liền họp cả nhà ép đưa 71 triệu mỗi tháng…chồng thì bảo “Em cứ đưa mẹ giữa đi, sau này cần gì bảo mẹ đưa là được về làm dâu rồi nên biết đâu”…Tôi chỉ nói một câu khiến bà phải tr//ả giá và người chồng hối h//ận!
Ngay khi biết tôi nhận mức lương 86 triệu đồng mỗi tháng, mẹ chồng lập tức gọi cả nhà về mở một cuộc họp.
Bà ngồi ở đầu bàn ăn, trước mặt là cuốn sổ cũ đã chuẩn bị sẵn.
Giọng bà lạnh lùng:
“Vợ thằng cả, từ tháng này trở đi, mỗi tháng nộp cho mẹ 71 triệu đồng. Đây là quy củ trong gia đình.”
Tôi quay sang nhìn chồng.
M.T vẫn ngồi đó, cúi đầu nhìn điện thoại.
Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng liếc sang tôi.
Một ánh mắt quen thuộc.
Đừng làm lớn chuyện.
Tôi nhìn từng người trong căn nhà này.
Mẹ chồng L.T.C.

Bố chồng M.Đ.H.
Em chồng M.K.
Và người đàn ông tôi đã kết hôn ba năm — M.T.
Tất cả đều đang chờ câu trả lời của tôi.
Tôi chỉ bình thản nói:
“Con không nộp.”
Hai chữ vừa dứt.
Cả phòng ăn im phăng phắc.
Chiếc đũa trong tay M.K dừng giữa không trung.
Bố chồng ngẩng đầu nhìn tôi.
Còn mẹ chồng chỉ khẽ cười.
Không phải nụ cười tức giận.
Mà là nụ cười của người nghĩ rằng mình vẫn đang nắm quyền kiểm soát.
“Được.”
“Con cứ suy nghĩ thêm.”
Tôi biết.
Bà không bỏ cuộc.
Sáng hôm sau.
Tôi thức dậy như bình thường.
Nhưng khi mở vòi nước trong phòng tắm…
Không có một giọt nào chảy ra.
Tôi thử bật công tắc điện.
Căn phòng tối om.

Toàn bộ điện nước trong nhà đã bị cắt.
Tôi đứng yên vài giây.
Sau đó điện thoại vang lên.
Là M.T.
Vừa bắt máy, giọng anh đã đầy mệt mỏi:
“Em xin lỗi mẹ một câu đi.”
“Tại sao?”
“Mẹ giận nên mới cho người khóa điện nước. Em chỉ cần nhún nhường một chút thôi.”
Tôi bật cười nhẹ.
“Anh nghĩ đây là chuyện em sai sao?”
Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau anh nói:
“L.T.C là mẹ anh.”
“Bà cũng chỉ muốn tốt cho gia đình.”
Tôi nhìn căn nhà tối đen trước mặt.
Ba năm làm vợ.
Tôi đã nghe câu này quá nhiều lần.
Mẹ anh mắng tôi.
Anh bảo tôi nhịn.
Em gái anh tiêu tiền của tôi.
Anh bảo tôi thông cảm.
Bố anh say rượu lớn tiếng.
Anh bảo tôi đừng chấp.
Lúc nào cũng là tôi phải hiểu.
Tôi phải nhường.
Tôi phải hy sinh.
Nhưng chưa từng có ai hỏi tôi có mệt không.

Tôi không trả lời.
Chỉ cúp máy.
Sau đó tôi kéo vali ra khỏi nhà.
Đặt một phòng khách sạn.
Tôi ở đó tám ngày.
Tám ngày không gọi điện.
Không xin lỗi.
Không quay về.
Ngày thứ chín.
M.T vẫn nghĩ tôi sẽ chịu thua.
Anh nghĩ tôi sẽ quay về, cúi đầu trước mẹ anh rồi tiếp tục cuộc sống như trước.
Nhưng thứ anh nhận được không phải là tin nhắn làm hòa.
Mà là một phong bì từ tòa án.
Khi mở ra đọc nội dung bên trong.
Mặt anh biến sắc.
Còn mẹ chồng tôi…
Bà đang ngồi trên ghế sofa cũng lập tức đứng bật dậy.
Nhưng chỉ vài giây sau.
Hai chân bà mềm nhũn

Bà ngồi phịch xuống nền nhà.
Gương mặt trắng bệch.
Bởi vì bà hiểu.
Lần này…
Người bị đưa ra trước pháp luật không phải là tôi.
Tôi biết mẹ chồng mình — L.T.C — có một thói quen rất khó chịu.
Bà thích kiểm tra đồ đạc của người khác.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ bà có thể mở khóa ngăn kéo bàn làm việc của tôi chỉ để tìm bảng lương.
Hôm đó, khi tôi tan làm về nhà.
Phòng khách sáng đèn.
Trên bàn ăn đã bày đủ sáu bộ bát đũa.
L.T.C ngồi ở vị trí chính giữa.
Bên cạnh bà là một tờ giấy.
Tôi chỉ liếc qua cũng nhận ra.
Đó là bảng lương tháng trước của tôi.
Thu nhập sau thuế: 86.000.000 đồng.
Bên cạnh bà là M.K đang nhìn chằm chằm vào chiếc túi hàng hiệu tôi vừa mua.
Bố chồng tôi ngồi trên ghế sofa hút thuốc.
Còn M.T thì cúi đầu bấm điện thoại như thể chuyện này không liên quan đến anh.
Tôi bình tĩnh thay giày.
L.T.C lên tiếng:
“Thanh N, lại đây ngồi.”
Bình thường bà chưa bao giờ gọi tên tôi.
Trong mắt bà.
Tôi chỉ là:
“Vợ thằng cả.”
Nhưng hôm nay bà gọi đầy đủ tên tôi.
Tôi biết.
Bà đã chuẩn bị sẵn.
Tôi đặt túi lên tủ.
“Có chuyện gì mẹ cứ nói.”
Bà đẩy tờ giấy về phía tôi.
Con số 86 triệu hiện rõ.
“Lương cũng khá đấy.”
M.K lập tức cười:
“Chị dâu giấu kỹ thật.”
“Ai ngờ mỗi tháng kiếm nhiều như vậy.”
Tôi quay sang nhìn M.T.
Đến lúc này anh mới ngẩng đầu.
Nhưng ánh mắt anh không phải bất ngờ.
Mà là trách móc.
Như thể lỗi của tôi là để mẹ anh biết được thu nhập của mình.
L.T.C gõ nhẹ ngón tay xuống bàn.
“Đã biết rồi thì nói thẳng luôn.”
Bà lấy ra một cuốn sổ.
Bìa ngoài ghi rất lớn:
CHI TIÊU GIA ĐÌNH
“Từ tháng sau, con đưa mẹ 71 triệu.”
“Tất cả tiền trả góp nhà, tiền đối nội đối ngoại, tiền cho em M.K học cao học, sau này còn tiền dưỡng già của bố mẹ…”
“Gia đình cần người chung tay.”
Tôi nhìn bà.
“Tại sao lại là 71 triệu?”
Bà trả lời không chút do dự:
“Con gái giữ nhiều tiền làm gì?”
“Chồng con là người nhà.”
“Nhà của chồng cũng là nhà của con.”
“Tiền trong nhà phải để người lớn quản lý mới đúng.”
M.K lập tức phụ họa:
“Đúng rồi chị dâu.”
“Chị làm dâu ba năm rồi mà cứ chia tiền bạc rõ ràng như người ngoài.”
Bố chồng tôi gật đầu:
“Mẹ con nói đúng.”
“Phụ nữ trong nhà phải biết vun vén.”
Tôi không nói gì.
Chỉ nhìn sang M.T.
Anh đặt điện thoại xuống.
Và lại dùng ánh mắt đó.
Đừng gây chuyện.
Tôi nhớ ánh mắt ấy.
Nó xuất hiện khi mẹ anh trách tôi chưa sinh con.
Khi em gái anh dùng thẻ tín dụng của tôi rồi không trả.
Khi bố anh mắng tôi rằng làm vợ thì phải biết hy sinh.
Lần nào cũng vậy.
Anh chỉ nhìn tôi.
Bảo tôi nhịn.
Nhưng chưa bao giờ đứng về phía tôi.
Tôi từng nghĩ.
Hôn nhân là chuyện của hai người.
Nhưng hôm nay tôi mới hiểu.
Trong cuộc hôn nhân này…
Hai người đó chưa từng bao gồm tôi.
Thấy tôi im lặng.
L.T.C tưởng tôi đã đồng ý.
Bà đẩy cuốn sổ lại gần.
“Từ ngày mai đưa luôn thẻ lương cho mẹ.”
“Ghi cả mật khẩu.”
“Tôi sẽ quản lý giúp.”
“Tôi không để con thiệt đâu.”
Tôi bật cười.
Nhìn thẳng vào bà.
“Lúc mẹ tự ý cạy ngăn kéo phòng làm việc của con…”
“Mẹ cũng nghĩ như vậy sao?”
Cả bàn ăn lập tức im lặng.
Sắc mặt L.T.C thay đổi.
“Tôi là mẹ chồng cô.”
“Tôi xem một chút thì có sao?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Mẹ ruột con cũng chưa từng tự ý mở đồ của con.”
M.K lập tức đập tay xuống bàn.
“Chị dâu!”
“Chị nói chuyện với mẹ kiểu gì vậy?”
Tôi nhìn cô ta.
Rồi nhìn sang M.T.
Và lần đầu tiên trong ba năm…
Tôi không còn muốn giải thích nữa.
Bởi vì tôi đã hiểu.
Có những gia đình…
Chỉ khi mất đi người luôn nhẫn nhịn…
Họ mới biết mình đã đánh mất điều gì.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*