Lê Gia Dậy Sóng 21

Chương 21

Bên trong gian hậu liêu của ngôi chùa cổ, ánh nến leo lét hắt bóng những con người vừa đi qua lằn ranh sinh tử lên bức tường vôi loang lổ, bong tróc. Mùi nhang trầm thanh khiết hòa lẫn với mùi máu tanh và thuốc bắc nồng nặc tạo nên một không khí ngột ngạt đến lạ kỳ.

Ông Lê Phan nằm trên chiếc chõng tre, hơi thở khò khè đứt quãng như tiếng bễ lò rèn đã rỉ sét. Sau khi được Ngọc Cầm châm cứu và cho uống viên “Hồi Dương Đan”, sắc mặt ông đã bớt phần tử khí, nhưng đôi mắt thì vẫn đục mờ, chứa đựng một nỗi sầu khổ sâu thẳm mà ngay cả cái chết cũng không dễ gì hóa giải. Lê Trọng ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm chặt bàn tay gầy guộc của cha, bàn tay vốn dĩ từng nắm giữ vận mệnh của cả một vùng lục tỉnh, nay run rẩy như lá vàng trước gió.

Ông Lê Phan khẽ động đậy, ông nhìn Ngọc Cầm đang tỉ mỉ thu dọn túi kim châm bạc, rồi nhìn sang Lê Trọng. Bất ngờ, một giọt nước mắt già nua, đục ngầu lăn dài trên gò má nhăn nheo.

– Trọng… Cầm… lại đây với cha.

Ông thào thào, giọng nói khàn đặc.

Khi hai người tiến lại gần, ông Lê Phan bỗng dùng chút sức tàn cuối cùng bám lấy tay Ngọc Cầm. Giọng ông nghẹn lại, từng chữ thốt ra như rút hết sinh lực:

– Cầm à… cha xin lỗi con. Lê Gia này… và chính thân già tội lỗi này… nợ cha con một mạng người, nợ gia đình con một danh dự vốn dĩ phải được trong sạch dưới bầu trời này.

Ngọc Cầm sững người, đôi vai nàng khẽ run lên. Lê Trọng cũng bàng hoàng, anh siết chặt tay cha:

– Cha… cha nói vậy là ý gì?

Ông Lê Phan cười cay đắng, nụ cười méo xệch trên khuôn mặt đã xám ngoét:

– Pháp vu oan một, thì Lê Gia này phản bội mười. Năm đó, vị Ngự y tài đức, cha của con, đã phát hiện ra bí mật về những chuyến hàng lậu của nhà họ Lê cấu kết với đám quan tham và người Pháp. Ông ấy là người chính trực, đã tìm đến cha để can ngăn, định đưa sự thật ra ánh sáng. Nhưng vì danh tiếng của dòng họ được xây dựng qua ba đời, vì muốn bảo vệ cái gia sản đồ sộ này… cha đã chọn cách im lặng. Cha đã để mặc cho tụi nó dựng chuyện, làm chứng giả vu khống ông ấy hại bà ba, tham ô dược liệu. Chính sự im lặng đê hèn của cha đã đẩy cha con vào chỗ chết… biến con thành một đứa trẻ mồ côi phải nương tựa vào chính kẻ thù của gia đình mình.

Ngọc Cầm nghe như có vạn mũi kim đâm vào lồng ngực. Hóa ra, kẻ mà nàng tận tâm cứu chữa đêm nay, gia đình mà nàng đã gả vào để tìm chỗ nương tựa, lại chính là một phần nguyên nhân khiến cha nàng phải chịu hàm oan, chết không nhắm mắt dưới suối vàng. Nàng lùi lại một bước, đôi mắt trong veo giờ đây phủ một tầng sương lạnh lẽo và u uất.

Ông Lê Phan không dám nhìn thẳng vào mắt con dâu, ông quay sang Lê Trọng, người con trai mà ông luôn tỏ ra ghẻ lạnh nhưng lại âm thầm gửi gắm nhiều hy vọng nhất:

– Trọng… cha biết, từ lâu con đã không còn tin vào những lời cha nói nữa. Cha biết tụi con đã lén vào căn phòng thuốc cũ của mẹ con đúng không?

Lê Trọng bàng hoàng, hơi thở anh khựng lại. Đúng, đó là bí mật mà anh đã chôn giấu suốt bấy lâu nay. Căn phòng đó vốn bị khóa kín, bị coi là nơi u ám sau cái chết của mẹ anh.

– Cha biết hết. Mẹ con không phải mất vì bạo bệnh. Bà Cả… bà ta vì đố kỵ, vì sợ con sẽ chiếm mất vị trí Cậu Cả của thằng Khiêm, nên đã ra tay đầu độc mẹ con bằng “Đoạn Trường Thảo” trộn vào thuốc dưỡng thai.

Lê Trọng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy trên trán như muốn nổ tung. Anh gầm lên một tiếng đầy uất hận:

– Vậy mà cha vẫn chung chăn gối với bà ta? Cha vẫn để bà ta ngồi vị trí chính thất, để bà ta hành hạ con suốt mười mấy năm qua? Cha coi mạng sống của mẹ con là cái gì?

Ông Lê Phan run rẩy, cả người ông co rúm lại trên chõng tre:

– Cha hèn nhát! Cha sợ nếu phanh phui chuyện này ra, Lê Gia sẽ sụp đổ dưới tay quan huyện, thanh danh của cha sẽ tan tành. Cha đã chọn cách che giấu tội ác đó, đưa con ra ở riêng, giả vờ ghẻ lạnh để bảo vệ mạng sống cho con khỏi sự truy sát của Bà Cả… Cha cứ ngỡ làm vậy là cứu con, nhưng cha lại vô tình giết chết tâm hồn con, biến con thành một kẻ lạnh lùng, đầy thù hận. Mỗi lần nhìn thấy con luyện võ trong sân, nhìn thấy đôi mắt hừng hực lửa hận của con, cha lại đau đớn như có ngàn mũi dao cắt vào da thịt. Cha hối hận lắm Trọng ơi.

Lê Trọng cười gằn, giọng anh vang lên chua chát giữa gian chùa vắng:

– Gia sản… thanh danh… Cha nhìn xem, cái gia sản mà cha dùng cả mạng sống, dùng cả lương tâm và mạng sống của mẹ con để đánh đổi… giờ đây nó còn lại gì? Một đống tro tàn!

Ông Lê Phan nhìn ra phía xa, hướng về phía phủ họ Lê giờ chắc chỉ còn là một đống đổ nát đỏ lửa dưới màn mưa.

– Đúng… không còn gì cả. Đống vụn đen ngòm đó chính là cái giá mà cha phải trả cho sự tham lam và hèn nhát của mình. Thằng Khiêm đã tàn phá nó, lính quan đã vây hãm nó. Lê Gia giờ chỉ còn là một cái tên rỗng tuếch mang theo bao nhiêu oán nghiệp. Cha đã giữ gìn nó bằng máu và sự dối trá, nên giờ nó cũng ra đi trong hận thù của chính con trai mình.

Bà Hai đứng bên cạnh nghe tất cả, bà chỉ biết ôm lấy vai Cậu Lộc mà khóc nấc lên.

Ngọc Cầm đứng lặng im trong bóng tối, bàn tay nàng siết chặt chiếc túi thuốc đến trắng bệch. Nàng nhìn người đàn ông đang thoi thóp, kẻ vừa là cha chồng, vừa là kẻ thù gián tiếp. Sự thù hận dâng trào nhưng nhìn vào vẻ mặt hối lỗi đến tận cùng của ông Phan, nàng hiểu rằng ông đang chịu đựng một sự trừng phạt đau đớn hơn cả cái chết.

– Cha…

Cầm lên tiếng, giọng nàng khàn đi

– Cha nói ra những lời này, là để chúng con tha thứ, hay để cha ra đi cho nhẹ lòng?

– Cha không dám cầu tha thứ.

Ông Lê Phan thều thào

– Cha chỉ muốn hai đứa biết sự thật để không còn sống trong bóng tối nữa. Trong hầm bí mật dưới chân tượng Phật ở chính điện phủ Lê Gia, cha có giấu một mật hàm và các chứng từ phản bội của quan huyện với người Pháp. Hãy lấy nó… đó là thứ duy nhất cha có thể làm để giúp con minh oan cho cha mình ở Huế… và cũng là để chấm dứt sự thối nát này của gia tộc họ Lê.

Nói đoạn, ông Lê Phan ho ra một ngụm máu lớn, máu đen đặc thấm đẫm vạt áo trắng. Ngọc Cầm bản năng định tiến tới, nhưng Lê Trọng đã giữ vai nàng lại. Ánh mắt anh nhìn cha, một cái nhìn đong đầy sự tổn thương và tuyệt vọng.

– Lê Gia mất hết rồi. Những tội lỗi này, hãy để lửa đốt sạch đi.

Giữa đêm tàn ở ngôi chùa cổ, những bí mật đen tối của dòng họ Lê cuối cùng đã phơi bày. Những con người sống sót ngồi đó, giữa làn khói nhang trầm, lòng nặng trĩu những vết thương không bao giờ lành, chuẩn bị cho một hành trình mới, hành trình tìm lại công lý từ trong đống tro tàn của quá khứ.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*