Chương 20
Lê Khiêm vừa dứt lời cười điên dại, thanh đại đao trong tay gã đã vung lên, tạo thành một đường vòng cung đỏ quạch xé toạc không khí. Sát khí từ một kẻ từng lăn lộn nơi biên thùy khiến căn phòng vốn chật hẹp càng thêm ngột ngạt.
– Anh Khiêm, dừng tay lại!
Lê Trọng hét lên, tay rút đoản kiếm chắn trước giường cha, mắt gườm gườm nhìn người anh cả đã hoàn toàn đánh mất tính người.
– Dừng? Tao đã đợi ngày nắm quyền này lâu lắm rồi! – Khiêm gầm lên, sải bước lao tới.
Thế nhưng, ngay khi lưỡi đao của Khiêm định giáng xuống đầu Lê Trọng, một âm thanh “vút vút” xé gió vang lên từ phía cửa sổ đang bị gió đập tung. Ba mũi tên tre nhỏ xíu, đầu bịt sắt tẩm độc, cắm phập vào cánh tay đang vung đao của Khiêm.
– Đứa nào?
Khiêm rú lên, thanh đại đao khựng lại giữa chừng.
Từ bên ngoài hành lang và cửa sổ, hàng loạt bóng người nhảy vào. Dẫn đầu là Quản gia Hiền với gương mặt đanh thép, tay cầm chiếc nỏ thủ công vừa bắn. Phía sau ông là bốn, năm gã gia nhân lực lưỡng.
– Cậu Ba, Mợ Ba! Chúng tôi tới rồi.
Tiếng Quản gia Hiền dõng dạc.
Cùng lúc đó, tiếng hô hoán vang lên khắp phủ. Đám gia nhân, tá điền vốn bị Bà Cả áp bức bấy lâu, nay thấy Cậu Ba Trọng trở về như có thêm điểm tựa, đồng loạt nổi dậy. Họ dùng gậy gộc, dao phay, thậm chí là đòn gánh để đánh bật đám thảo khấu vùng biên đang mải mê chè chén.
– Đồ phản bội! Tụi bây dám phản lại chủ sao?
Bà Cả từ phía sau Khiêm lách người ra, mặt mày tái mét vì kinh hãi.
– Chủ sao? Ông Lê Phan mới là chủ của chúng tôi!
Một gã gia nhân hét lớn, vung gậy đánh gục tên thảo khấu đang định xông vào cứu Khiêm.
Lê Khiêm bị trúng tên độc của Quản gia Hiền, bắp tay gã bắt đầu tê cứng. Gã điên cuồng rút mũi tên ra, định lao vào liều chết với Trọng, nhưng Ngọc Cầm đã nhanh hơn một bước. Nàng tung ra một nắm bột trắng ngay giữa mặt Khiêm.
– Anh Khiêm, nếm thử “Tản Cốt Hương” của cha đi!
Ngọc Cầm lạnh lùng nói.
Khiêm hít phải bột thuốc, đôi mắt gã lập tức đỏ ngầu, hơi thở trở nên dồn dập. Gã cảm thấy xương cốt toàn thân như mềm nhũn ra, đầu gối khuỵu xuống sàn gỗ “rầm” một tiếng. Thanh đại đao rơi khỏi tay, vang lên tiếng kim loại khô khốc.
Bà Cả thấy con trai ngã quỵ, định chạy lại đỡ thì Ngọc Cầm đã tiến tới, một kim châm bạc cực nhanh gắm vào huyệt đạo bên cổ bà ta.
– Ú… ớ…
Bà Cả trợn mắt, toàn thân cứng đờ, miệng không thốt ra được lời nào. Bà ta chỉ có thể đứng trân trân như một pho tượng, nhìn cảnh tượng đại bại của chính mình.
Ngọc Cầm quay sang phía giường, giọng nàng gấp gáp:
– Anh Trọng! Mau đưa cha đi. Độc của em chỉ giữ chân bọn chúng được nửa canh giờ thôi.
Quản gia Hiền nhanh chóng chỉ huy gia nhân:
– Mọi người chia nhau ra! Hai người khiêng Ông Chủ theo Cậu Ba xuống hầm ngầm. Những người còn lại gom hết sổ sách và số vàng bạc còn lại trong kho rồi rút lui theo lối sau. Mau lên!
Lê Trọng dìu cha dậy, ông Lê Phan lúc này đã có chút tỉnh táo nhờ viên thuốc của Cầm. Ông nhìn đứa con cả đang nằm vật vã dưới đất, rồi nhìn sang Bà Cả, đôi mắt ông hiện rõ vẻ u uất và thất vọng tột cùng.
– Đi thôi cha!
Trọng thúc giục.
Cả toán người nhanh chóng rút vào đường hầm bí mật. Phía sau lưng họ, lửa từ dãy nhà kho bắt đầu cháy lan sang sảnh chính do Quản gia Hiền cho người phóng hỏa để ngăn chặn viện binh của Khiêm. Khói đen mù mịt bao phủ cả Lê Gia, che khuất tầm nhìn của lính quan huyện đang rầm rập phá cổng chính.
– “Đoàng! Đoàng!”
Tiếng súng của lính quan vang lên phía cổng trước.
Dưới đường hầm chật hẹp, Ngọc Cầm cảm nhận được nhịp tim của cha chồng đập rất yếu nhưng vẫn còn ổn định. Nàng vừa đi vừa bấm vào huyệt đạo trên tay ông để giữ cho mạch máu không bị tắc nghẽn. Phía sau, Lê Trọng đi đoạn hậu, tay vẫn không rời thanh kiếm, sẵn sàng cho một cuộc truy sát mới nếu lính quan tìm ra cửa hầm.
– Chúng ta sẽ đi đâu, cậu Ba? – Một gia nhân hỏi khẽ.
– Về chùa cổ! – Lê Trọng đáp dứt khoát. – Nơi đó anh Hai Lộc đang đợi.
Họ thoát ra khỏi cửa hầm phía sau vườn hoa mẫu đơn ngay khi ngọn lửa đã trùm kín một góc phủ Lê Gia. Mưa giông vẫn trút xuống như trút nước, gió thổi rít qua những tán mẫu đơn nát bét. Dưới làn mưa lạnh giá, Lê Trọng cõng cha trên vai, Ngọc Cầm đi bên cạnh che chắn, Quản gia Hiền cầm đuốc dẫn đường.
Bóng dáng họ tan biến vào màn đêm, bỏ lại sau lưng một Lê Gia đang rực cháy, biểu tượng của một thời huy hoàng nay chỉ còn là tàn tro của những âm mưu và hận thù. Sóng gió gia tộc họ Lê không kết thúc ở đây, nó chỉ vừa mới chuyển sang một giai đoạn mới, khốc liệt và đẫm máu hơn.
Leave a Reply