Chương 16
Màn sương mù bao phủ rừng tràm vào lúc hừng đông không mang theo vẻ thơ mộng thường thấy của vùng sông nước miền Tây, mà nó đặc quánh, mang theo mùi của sự chết chóc và hơi ẩm lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Ngọc Cầm chạy trong vô định, đôi bàn chân vốn nhỏ nhắn của mợ Ba nhà họ Lê giờ đây rách bươm, máu thấm đỏ cả lớp bùn lầy dưới chân. Mỗi bước chạy là một lần lồng ngực cô thắt lại, không phải vì mệt, mà vì tiếng thét của con Mận vẫn còn vang vọng, xé toạc màng nhĩ cô: *”Mợ ơi! Cứu con!”*
– Mận… Mận ơi!
Ngọc Cầm nấc nghẹn, cô định quay đầu lại lao vào màn khói trắng đục ngầu phía sau, nơi tiếng chó sủa và tiếng giày đinh của lính Pháp vẫn đang rầm rập đuổi tới. Nỗi ân hận dâng lên cay đắng trong cổ họng. Cô nhớ như in cái ngày mẹ cô đi hái thuốc ngoài đồng, nhặt được con Mận đang khóc ngặt nghẽo bên một gốc đa mục. Chính mẹ đã ẵm nó về, dùng chút sữa ít ỏi và nước cơm nuôi nó lớn. Mười năm qua, con Mận không chỉ là đứa hầu, nó là đứa em nhỏ, là người thân duy nhất chứng kiến những ngày tháng mẹ con cô sống chui lủi sau khi cha qua đời.
Một cánh tay rắn chắc như thép nguội bất ngờ vòng qua eo, nhấc bổng cô lên và kéo vào một hốc cây tràm cổ thụ mục nát. Lê Trọng dùng bàn tay còn lại bịt chặt miệng vợ, hơi thở anh dồn dập nhưng đôi mắt rực cháy sự tỉnh táo đến đáng sợ. Anh thì thầm sát tai cô, giọng khàn đặc vì khói bụi:
– Cầm! Bình tĩnh lại! Em mà lao ra đó là trúng kế của Pierre. Hắn bắt con Mận không phải để giết ngay, hắn biết con bé là điểm yếu duy nhất để ép em phải nộp mình và giao cuốn y bạ!
Ngọc Cầm vùng vẫy trong vòng tay chồng, nước mắt hòa cùng vết bùn trên mặt tạo thành những vệt dài cay đắng:
– Lê Trọng, anh buông em ra! Nó là em em! Chỉ mới ba năm trước, khi cha em bị sát hại, con Mận đã lấy thân mình che cho em khỏi trận đòn của mật thám. Ba năm qua, nỗi đau mất cha còn chưa nguôi, giờ nếu nó có chuyện gì, em làm sao đối diện với mẹ? Mẹ đã cứu nó từ cõi chết về, giờ em lại để nó rơi vào tay quỷ dữ sao?
Lê Trọng siết chặt cô hơn, anh ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. Dưới ánh sáng lờ mờ của pháo sáng vừa tắt, gương mặt anh cương nghị nhưng cũng đầy đau xót:
– Anh biết! Anh thề với em, Lê Trọng này dù có phải bỏ mạng ở cái rừng tràm này cũng sẽ mang con Mận về nguyên vẹn. Nhưng bây giờ chúng ta đang ở thế bị động. Pierre có súng, có chó săn, còn chúng ta chỉ có thanh đoản kiếm và túi thuốc này. Chúng ta phải lùi về phía bãi sậy, nơi anh Ba Đất đang đợi. Chỉ có sự hỗ trợ của anh em tá điền địa phương, chúng ta mới có cơ hội đột kích cứu người!
Ngọc Cầm gục đầu vào lồng ngực chồng, bả vai rung lên bần bật. Cô hiểu anh nói đúng, nhưng nỗi đau xót cứ gặm nhấm tâm hồn cô. Mới ba năm thôi, hình ảnh cha cô gục xuống giữa vũng máu khi cố bảo vệ cuốn y bạ vẫn còn như mới ngày hôm qua. Lúc đó, mẹ cô đã nắm chặt tay cô và con Mận, chạy thục mạng vào bóng đêm. Giờ đây, kịch bản cũ lại tái diễn, nhưng kẻ bị bắt lại là con bé tội nghiệp ấy.
Ở phía bên kia lùm cây, tiếng bước chân nặng nề của Pierre vang lên. Hắn không vội vã, mỗi bước đi đều thong dong như một thợ săn đang thưởng thức sự sợ hãi của con mồi. Hắn cất tiếng gọi, giọng nói qua lớp mặt nạ đồng nghe khò khè như tiếng cưa gỗ:
– Ngọc Cầm… cô nghe thấy tiếng khóc của con bé này chứ? Nó đang run rẩy lắm. Một đứa trẻ mà mẹ cô đã nhặt về từ bãi cỏ cháy, thật tiếc nếu phải dùng nó làm vật thí nghiệm cho liều ‘Máu Quỷ’ tiếp theo của ta. Cô chỉ cần bước ra đây, giao cuốn y bạ da hổ và mảnh bản đồ núi Cấm, ta hứa sẽ để hai người đoàn tụ với người mẹ già đang vất vả hái thuốc thuê của cô.
Lê Trọng nghiến răng đến phát ra tiếng kêu “kèn kẹt”. Anh biết Pierre đang dùng đòn tâm lý đánh vào tình cảm của Cầm. Anh ra hiệu cho Ngọc Cầm ngồi yên, rồi nhặt một hòn đá lớn ném mạnh về phía bụi dứa dại đối diện để đánh lạc hướng. Ngay khi bọn lính Pháp tập trung nổ súng về hướng đó, Lê Trọng bế xốc Ngọc Cầm lao đi như một mũi tên về phía hạ nguồn kinh Vĩnh Tế, nơi dòng nước chảy xiết có thể xóa đi mùi hương của họ trước mũi chó săn.
Tại một lán trại tạm bợ bên rìa rừng, anh Ba Đất đang sốt ruột đi đi lại lại, tay cầm chắc cây mã tấu sáng loáng. Thấy bóng Lê Trọng và Cầm xuất hiện giữa màn sương, anh lao tới:
– Cậu, mợ! Hai người không sao chứ? Con Mận đâu?
Ngọc Cầm không trả lời được, cô ngã quỵ xuống bãi cỏ, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía rừng sâu. Lê Trọng thở dốc, lắc đầu:
– Con Mận bị thằng Pierre bắt đi rồi. Anh Ba, tập hợp anh em lại. Tôi cần những người thông thạo địa hình hang hốc ở đây nhất. Chúng ta phải cứu người ngay trong đêm nay, trước khi chúng đưa con bé về căn cứ chính ở Châu Đốc. Pierre đang muốn dùng con bé để ép mợ Ba giao ra di vật của Ngự y.
Anh Ba Đất đập mạnh tay xuống bàn gỗ:
– Mẹ kiếp lũ quỷ! Mợ Ba yên tâm, con Mận cũng như em út của tụi tui. Ngày xưa mẹ mợ cứu nó, tụi tui ai cũng nể phục cái tâm của bà. Anh em tá điền đã sẵn sàng rồi. Tụi tui đã chuẩn bị sẵn những hũ dầu hỏa và bẫy chông. Chỉ cần Cậu ra lệnh, tụi tui san phẳng cái trạm gác của tụi nó!
Ngọc Cầm bỗng đứng dậy, cô lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên lạnh lùng và sắc lẹm như những cây kim bạc trong bao thuốc. Nỗi đau mất cha ba năm trước giờ đây biến thành sức mạnh. Cô đi tới chỗ túi dược liệu, lấy ra một lọ sứ nhỏ màu đen:
– Anh Ba, dầu hỏa không đủ đâu. Tụi nó có súng máy. Hãy tẩm thứ nước này vào mũi tên và chông bẫy. Đây là ‘Hủ Cốt Dịch’ nồng độ cao nhất mà em điều chế được từ nhựa cây rừng kết hợp với công thức trong y bạ. Chỉ cần chạm vào da, tụi nó sẽ tê liệt trong vòng ba hơi thở. Pierre có thể kháng độc, nhưng đám lính Pháp đi theo thì không.
Lê Trọng nhìn vợ, anh thấy trong cô không còn là người phụ nữ yếu đuối cần được che chở nữa, mà là một truyền nhân ngự y đang mang trong mình ngọn lửa phục thù của dòng họ Nguyễn Phúc. Anh bước tới, nắm lấy đôi bàn tay lấm lem của cô:
– Cầm, em ở lại đây với anh Ba Đất để hỗ trợ hậu cần. Một mình anh thâm nhập vào là đủ. Anh không muốn em gặp hiểm nguy lần nữa.
– Không!
Ngọc Cầm phản bác quyết liệt
– Chỉ có em mới biết cách hóa giải những cạm bẫy hóa học mà Pierre đặt quanh nơi giam giữ. Hắn là bác sĩ, hắn rất giỏi dùng độc. Lê Trọng, chúng ta đã thề sinh tử có nhau. Cha em đã mất ba năm trước, em đã quá hèn nhát khi chỉ biết chạy trốn. Đêm nay, em sẽ cùng anh đi đòi lại con Mận, đòi lại món nợ máu cho cha!
Lê Trọng nhìn sâu vào mắt cô một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu. Anh biết, khi Ngọc Cầm đã quyết định, thì đến cả thần chết cũng không ngăn nổi.
Đêm đó, dưới sự dẫn đường của anh Ba Đất, toán người lặng lẽ hành quân trong bóng tối. Mục tiêu là một trạm gác cũ của Pháp nằm sâu trong rừng tràm, nơi Pierre đang tạm trú ngụ. Tiếng côn trùng kêu râm ran như muốn che giấu đi những bước chân tử thần đang tiến gần.
Ngọc Cầm đi giữa hàng quân, trong đầu cô hiện lên hình ảnh người mẹ già đang mòn mỏi chờ đợi ở quê nhà, hình ảnh con Mận luôn miệng gọi “Mợ ơi, mợ à”. Cô thầm hứa với linh hồn người cha vừa nằm xuống ba năm trước: *”Cha ơi… con nhất định sẽ mang con Mận về. Con sẽ không để gia đình mình mất thêm một ai nữa. Y thuật của Ngự y triều Nguyễn không phải để lũ quỷ này chà đạp!”*
Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trạm gác. Ánh lửa bốc cao, soi rõ bóng một đứa trẻ bị treo lơ lửng trên cổng gỗ cao vút. Dưới chân nó là một hố chông và những bình hóa chất bốc khói nghi ngút. Đó chính là con Mận! Pierre đang cười sằng sặc trên chòi cao, tay cầm chiếc đồng hồ quả quýt:
– Ta cho các ngươi mười phút!
“Mận!” – Ngọc Cầm thét lên.
Lê Trọng rút đoản kiếm, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu trong đôi mắt anh. Cuộc chiến cứu người bắt đầu giữa màn sương mù đỏ máu.
Leave a Reply