Chương 10
Xe theo con đường sỏi đá đi dọc vào trong thôn rồi dừng lại ở một căn nhà rất lớn. Đám người lôi tôi thẳng vào nhà, tôi không thể chạy thoát nổi chỉ đành nhỏ giọng van xin:
– A Bân. Tha cho tôi được không, dù gì tôi cũng là cô giáo của A Sim, còn là vợ của bạn anh.
Hắn ta thấy tôi khuất phục thì quay sang nhìn, nhưng hắn chẳng hề có ý buông tha chỉ cười hềnh hệch:
– Tha? Nhìn thấy nhà tôi chưa còn to gấp vạn lần nhà cô đang ở. Trong thôn này có thằng nào giàu hơn thằng A Bân này. Về làm vợ ba của tôi của cải ăn một đời cũng không hết, chung thuỷ với thằng què quặt ấy làm gì? Biết mấy con trên thành phố muốn làm vợ tôi thế nào không? Vứt cho vài đồng là quỳ dưới chân tôi ngay.
Tôi rất muốn chửi lại nhưng tôi biết đây không phải là lúc bốc đồng chỉ vừa khuyên nhủ vừa đe doạ:
– Nếu như hôm nay anh làm nhục tôi Văn biết được sẽ thế nào? Trước kia có người định giở trò xấu với tôi Văn đã đánh họ đến què chân. A Bân, dừng lại đi được không?
– Hai thằng nhãi ranh đó tuổi gì để so với tôi? Mấy lời cô nói chỉ doạ được A Sim nhà tôi thôi. Cô giáo Hạ, tôi đang thương hoa tiếc ngọc nên chưa dùng đến hình phạt, hợp tác thì nhẹ nhàng còn không chúng ta theo luật của tôi.
Hắn điên rồi, không, hắn không phải người mà là một con quỷ. Tôi cố rặn ra một nụ cười nhưng hắn ta chẳng màng xem tôi nói gì hất hàm cho đám người kéo tôi xềnh xệch không thương tiếc. Lúc đi qua một căn phòng nhỏ sát phòng khách tôi loáng thoáng thấy một người phụ nữ đang ngồi trong góc phòng. Đó có lẽ là mẹ A Sim, cô ta thấy A Bân dẫn tôi về đôi mắt chỉ liếc nhẹ rồi im lặng không hề có phản ứng gì.
A Bân lôi tôi vào căn phòng cuối nhà, trong phòng có gắn cả máy quay và đèn. Một gã đàn em của hắn hắng giọng hỏi:
– Có tiêm thuốc cho nó không anh Bân?
– Cứ để chơi trần nó đi, chơi xong cho ít đồ, sau này nghiện rồi chẳng cần ép uổng nó cũng phải tự mò tới tao thôi. Con ranh này tạm thời để mình tao chơi, bao giờ chán sẽ đến lượt chúng mày.
Tôi run rẩy không thể kháng cự cũng không thể chạy thoát, càng chẳng thể van xin chỉ biết chửi hắn:
– Làm bao nhiêu việc ác như vậy anh không sợ nghiệp quật sao? Buông tôi ra, buông tôi ra.
– Thằng chó, tao giết mày, tao sẽ giết mày.
Hắn ta thấy tôi như con mồi sợ hãi sắp bị lên đĩa càng khoái chí lôi tôi lên chiếc giường rồi ra lệnh cho lũ đàn em buông tôi ra rồi đứng canh bốn góc. Buông ra không phải là giải thoát, chẳng qua để cho hắn thêm hứng thú. Tôi không thể chạy, vừa lao xuống giường đã bị hắn túm tóc ngược xách lên. Tay tôi loạn xạ cào cấu bị hắn vả bôm bốp vào mặt. Tôi không muốn, càng không muốn chết trong sự nhục nhã và dâm ô thế này nên trở nên điên loạn, đạp, đấm vào người hắn. Nhưng hắn cao to, vài cú đấm chẳng hề hấn gì. Hắn ép tôi nằm xuống giường, một tay thô bạo xé toạc áo tôi ra để lộ bầu ngực trắng nõn một tay túm cổ tay tôi không cho giãy giụa. Gương mặt hắn cúi xuống nhìn rồi như muốn vùi mặt vào bầu ngực ấy. Sự kinh tởm trào dâng trong mồm, cơ thể tôi như rơi thẳng xuống địa ngục, miệng phát ra những âm thanh nức nở, tuyệt vọng:
– Thoát ra khỏi đây tao nhất định sẽ giết mày. Giờ thì tao đã hiểu tại sao mày vĩnh viễn không cùng đẳng cấp với Văn rồi, loại người như mày đáng chết đi, mày chỉ là cái móng chân của anh ấy mà thôi. Mày có cửa so sánh với Văn sao? Anh ấy là bác sĩ thanh cao biết bao nhiêu, anh ấy giỏi giang, tử tế biết bao nhiêu, đàn bà đều thích một người như anh ấy chứ không phải thích loại người rác rưởi như mày.
Hắn ta hơi khựng lại, giống như tôi chọc phải nỗi đau. Nhưng rồi hắn lại hệt như con thú điên túm tóc tôi ấn mạnh vào góc tường nghiến răng nói:
– Con chó chết này, hôm nay tao sẽ chơi mày đến chết để xem cái thứ mà mày tôn sùng hơn tao chỗ nào.
Tôi bị đau, nhưng cũng bị hắn khống chế không cho một cơ hội để thoát, tay hắn lùng sục không ngừng, cơ thể tôi nổi từng đợt gai ốc vì sợ hãi và kinh tởm. Đôi mắt hắn ngập tràn sự dâm tà và ác ôn. Sự sợ hãi của tôi đã đạt đến đỉnh điểm, những gì Diệp đã trải qua rất có thể hôm nay sẽ đến lượt tôi. Tôi gào khản cả cổ nhưng chẳng một ai đến giúp. Gương mặt hắn trượt dài từ cổ tôi xuống, đôi môi bẩn tưởi chạm vào da thịt tôi đến khi hắn thực sự định vùi mặt xuống bầu ngực kia đột nhiên bên ngoài cũng có tiếng mở cửa, rất nhanh sau đó một bóng người lao đến không rõ dùng thứ quật mạnh khiến A Bân ngã nhào ra đất.
Bốn thằng du côn đứng bốn góc cũng bất ngờ định lao vào đã bị tiếng gầm làm cho sững sờ:
– Chúng mày dám?
Nghe tiếng người tôi cũng lồm cồm bò dậy, vừa thấy đó là Văn tôi đã suýt oà lên khóc nức nở. Nỗi kinh hãi, đau lòng ùa về, nhưng nhìn thấy vẻ lo lắng của anh ta tôi chỉ có thể gắng kìm lại nước mắt run lẩy bẩy chạy về phía anh ta. Sức lực không còn, khoảng cách không xa mà tôi tưởng như cách cả một vạn dặm. Ngay lập tức anh ta vươn tay ôm chặt lấy tôi để mặc cho tôi nép vào tấm lưng vững chãi. Tôi như một con chim nhỏ lạc bầy giữa mưa được rúc vào lòng mẹ. Bàn tay anh ta chạm lên khoé môi còn rỉ máu của tôi, lại nhìn sang đôi má sưng phồng mắt cũng đỏ ngầu khoé môi mấp máy như muốn hỏi tôi gì đó. Thế nhưng A Bân lúc này cũng đã đứng được dậy, hắn nhìn Văn giọng đầy mỉa mai:
– Hoá ra là mày à? Tao còn tưởng là ai, xông vào nhà tao để cướp lại con đàn bà này, mày nghĩ giờ mày có đủ sức để chơi với tao không? Nói cho mày biết hôm nay đừng mơ mang nó đi đâu. Thằng…
Hắn còn chưa kịp nói hết câu ngay lập tức Văn đã dùng chiếc nạng một phát phang thẳng vào đầu hắn. A Bân hoàn toàn bất ngờ gục thẳng xuống đất, nhưng hắn không chết, cũng chẳng ngất đi chỉ ôm đầu quát lên:
– Lũ ăn hại, còn đứng đó làm gì đánh nó cho tao.
Bốn gã côn đồ xông tới, chiếc nạng trên tay Văn nhanh chóng quật ngã thêm một tên. Ba tên còn lại liền nhảy bổ vào thì từ bên ngoài rất nhiều người đã ào đến. Có bác sĩ Dương, còn có rất nhiều người dân trong thôn. Họ vây kín cả nhà A Bân, từ người già đến người trẻ, có cả thanh niên trai tráng. Khoảnh khắc A Bân định cưỡng hiếp tôi tôi đã nghĩ, dù cho Văn có xuất hiện ở đây sợ rằng anh ta cũng không thể cứu nổi tôi. Vậy mà không ngờ anh ta không những đánh gục A Bân, đánh gục thêm một gã đàn em của hắn mà còn mang theo nhiều người đến vậy. Văn hít một hơi rất sâu, nhìn chiếc áo tả tơi trên người tôi liền nhanh chóng cởi áo gió trên người mình khoác lại cho tôi. Cơn giận của anh ta như lên đến cực điểm chống nạng tiến lại gần A Bân gằn từng tiếng:
– Mày nói mày chơi ai?
Hắn đau, nhưng dường như vẫn không tin rằng một kẻ què quặt như Văn có thể đánh lại được hắn chỉ cười sằng sặc:
– Tao nói tao chơi vợ mày đấy? Mày nghĩ dẫn theo đám dân làng này đến là đủ sức đấu lại được tao sao.
Văn nhìn hắn rồi đột nhiên vung một nắm đấm, gương mặt hắn bị cú đấm đánh nghiêng hẳn sang một bên. Hắn cũng vùng dậy lao vào Văn không quên ra lệnh cho ba gã kia tiếp tục xông tới. Nhưng Văn chẳng để tâm đến ba gã kia, chỉ dùng nạng quật liên tiếp vào A Bân. Hắn đánh anh ta một cái, anh ta quật hắn đến ba cái, còn bác sĩ Dương cùng vài thanh niên trai tráng cũng nhanh chóng khống chế ba tên còn lại. A Bân bị đánh đến mức mặt mũi đã bầm tím, lại nhìn lũ đàn em vô dụng thì mất mặt vô cùng. Còn Văn, anh ta liên tiếp giã nạng vào hắn, vừa đánh vừa rít lên:
– Động vào cô ấy trừ khi mày muốn chết.
Dân làng thì thi nhau chửi A Bân:
– A Bân, bố mẹ mày chết từ nhỏ, là thằng Văn kèm cặp cho anh em mày, giúp đỡ anh em mày, là dân làng thay nhau nuôi lớn anh em mày, là thằng Văn xin cho anh em mày suất tài trợ học phí giờ thì mày xem mày làm gì?
– Đồ vong ơn, mày trả ơn người anh đã cưu mang mày thế à?
– A Bân, mày không phải là con người.
Hắn ta bị những lời của dân làng làm cho nổi điên bật dậy như con lợn bị chọc tiết tóm lấy cổ áo Văn đáp lại:
– Tao động vào vợ mày đấy, tao động vào nó đấy thì sao?
– Mày đã làm gì cô ấy?
– Tao làm gì à? Tao xé áo nó, tao bóp ngực nó…
Gân trên trán Văn giật liên hồi, đôi mắt anh ta đục ngầu như máu, không đợi hắn nói hết anh ta đã đấm thêm một cú. Hắn loạng choạng nhưng vẫn không buông ra mà lao vào đấm lên mặt Văn một đấm rồi cười lạnh:
– Mày có gì hơn tao? Cùng lắm cũng chỉ là một đứa con hoang, mẹ mày cũng vì tiền mà leo lên giường với bố mày đẻ ra một thằng con hoang như mày. Hơn à? Hơn vì có ông nội giàu có, hơn vì có bố giàu có nên mày nghĩ đó là hơn sao? Cũng chỉ là một thằng con ngoài giá thú được sinh ra bởi một con điếm hám tiền mà thôi. Tao cần mày giúp đỡ sao, tao không khiến!
Lồng ngực Văn phập phồng, đó là sự tự ti, là điều mặc cảm nhất của anh ta. Hắn ta thấy vậy càng cười lớn:
– Thật ra họ cũng đâu cần mày, vất cho chút tiền để bố thí mà thôi. Mày tưởng dựa hơi người giàu là mày vênh mặt lên được chúng tao à? Một thằng con được sinh ra bởi một con điếm bảo sao bị vứt vào vùng núi này mười mấy năm trời. Cũng chỉ là loại bỏ đi mà thôi, ai cần, ai cần mày? Từ nhỏ đã là loại bỏ đi, không ai nói ra nhưng ai chẳng biết mày bị họ đối xử thế nào? Đến chính mẹ ruột mày còn chẳng cần mày kia mà. Bà ta một tháng ở với mày được vài ngày rồi lại bỏ mặc mày đi cặp với hết người này người kia sao tao lại không biết? Mẹ mày thật sự là một con điếm đúng nghĩa cố sinh ra mày để hưởng chút gia sản nhà người ta, bao nhiêu tiền họ gửi cho mày mẹ mày để nuôi thân chứ nuôi gì mày. Gia đình quyền thế và giàu có sao, vậy mà thằng con hoang nào đó vẫn phải đi nhặt quần áo cũ để mặc, thằng hoang nào đó vẫn phải nhận chiếc cặp từ thiện để đựng sách đi học? Thằng con hoang nào đó vẫn xách cơm độn khoai theo để ăn, thằng con hoang nào đó mấy năm cấp một có đúng ba bộ quần áo để mặc. Tao vẫn nhớ như in cảnh anh trai mày ném đôi giày ra bãi rác, mày đã nhặt và đeo nó suốt hai năm cuối cấp 2, đi nhặt cả đĩa thịt thừa anh mày đổ cho chó ăn. Cùng là anh em ruột nhưng mày nhìn đi, anh ta sống như hoàng tử còn mày chẳng khác gì thằng ăn mày, mỗi năm được lên thành phố dự sinh nhật ông nội sao, tao cười chết mất, dự tiệc hay làm trò cười cho người ta, mày vẫn là thứ người ta muốn vứt bỏ nhất. Học giỏi thì sao, thiên tài thì sao, cuối cùng cũng vẫn bị xe tông, vẫn quay lại rồi lụi tàn ở nơi bắt đầu này đấy thôi.
Tôi không thể nào nghe nổi lời chửi bới ấy, nhưng sắc mặt Văn lại trở nên bình thản đến lạ. Anh ta quay lại tôi hỏi:
– Nói cho tôi biết nó đã làm gì em?
– Hắn chưa làm gì cả, chưa kịp làm gì, mới tát tôi vài cái, xé áo tôi ra.
Văn nhìn lên má tôi, nỗi xót xa và đau lòng không thể giấu. Không phải anh ta bình thản, mà cực điểm của sự tàn nhẫn và phẫn nộ, anh liếc A Bân một cái hắn hình như cũng dần nhận ra sự nguy hiểm nhưng chưa kịp lùi chân lại Văn đã đấm liên tiếp vào người hắn. Hắn loạng choạng phản kháng nhưng một gã lành lặn như hắn lại không thể đấu lại được với Văn. Gương mặt hắn nhầy nhụa máu ngã vật ra đất vẫn không ngừng chửi bới:
– Văn, tao sẽ không tha cho mày. Tao sẽ kiện mày, hôm qua mày cấp cứu cho vợ tao à? Mày không phải bác sĩ ở đây mà dám cấp cứu cho vợ tao, tao sẽ kiện mày.
Văn ngồi xuống cạnh hắn giọng nói rất lạnh lùng đến rợn người:
– Mày cứ kiện đi, tao chờ mày!
– Mày đừng tưởng tao sợ mày, tao sẽ không tha cho mày.
– Ồ! Nên là tao không tha cho mày mới đúng. A Bân… tao có nên…
Nói đến Văn cũng ghé sát vào tai hắn, tôi không nghe được Văn nói gì chỉ thấy sắc mặt A Bân trở nên tái mét rồi chợt run rẩy hỏi:
– Mày nói gì?
– A Bân. Mày biết mà đúng không, tao có là con hoang vẫn mang dòng máu của họ. Mày đụng đến tao mày yên ổn sao? Nhớ lấy những gì tao nói hôm nay đấy.
– Văn, hoá ra mày cũng không anh hùng, ngay thẳng như tao nghĩ, hoá ra mày cũng ti tiện như tao thôi.
– Một thằng con hoang như tao cần gì anh hùng, cần gì ngay thẳng, động đến người của tao một lần nữa, tao đảm bảo tao sẽ đánh mày đến chết.
Nói rồi Văn định vung nạng lên đập thêm A Bân vài cái nữa. Tôi hận hắn, muốn hắn chết luôn đi cho rồi, thế nhưng tôi không muốn Văn đánh chết hắn. Anh ta vẫn còn cả một tương lai dài và xán lạn phía trước, đánh chết người sẽ phải đi tù, nên tôi lao vào ôm lấy Văn can ngăn:
– Văn, đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ chết người đấy. Tôi không sao, hắn chưa làm gì được tôi, đừng vì loại người như hắn mà ảnh hưởng đến anh. Chúng ta đi về thôi.
Bác sĩ Dương cũng ngay lập tức lên tiếng:
– Phải đấy, đánh nó thế là đủ rồi. Loại người vong ân bội nghĩa này sớm muộn cũng sẽ bị nghiệp quật.
Dân làng mỗi người khuyên một câu, Văn nhìn A Bân một rồi từ từ thu lại chiếc nạng, sau đó quay sang tôi đưa bàn tay nắm chặt lấy tay tôi kéo ra ngoài. Mấy tên du côn thấy chúng tôi định đi liền quay lại hỏi A Bân:
– Anh Bân, để chúng nó đi vậy à?
– Không để chúng nó đi vậy thì mày làm được gì? Một lũ óc lợn vô tích sự.
Lúc tôi và Văn về đến nhà trời cũng đã trưa, dân làng ai về nhà nấy còn bác sĩ Dương trở về phân viện. Dù A Bân chưa làm gì tôi, nhưng sự đụng chạm của hắn vẫn khiến tôi thấy bẩn thỉu nên vừa vào phòng tôi đã vội vã đi tắm. Tôi dùng hết cả nửa lọ sữa tắm, đến khi cảm thấy không còn dấu vết gì của hắn tôi mới ra ngoài.
Văn ngồi chờ tôi bên ngoài, ánh mắt day dứt nhìn tôi, sau đó anh ta lặng lẽ lấy bông tăm đổ lọ thuốc sát trùng lau lên khoé miệng tôi khẽ hỏi:
– Có đau không?
– Tôi không đau, má hơi rát chút thôi.
– Xin lỗi em. Lẽ ra tôi không nên để em ở nhà một mình.
– Anh không có lỗi gì cả, là hắn ta thích gây chuyện, Văn, anh đừng tự trách mình. Tôi không sao thật mà.
Má tôi sưng phồng, nhưng Văn chườm khăn lạnh một chút đã bớt đỏ. Qua lời Văn kể tôi mới biết lúc A Bân lôi tôi đi có người hàng xóm đã nhìn thấy chạy lên phân viện báo với Văn. Thôn làng này ai ai cũng đều quý Văn, dù biết A Bân là kẻ không dễ đụng nhưng vẫn nhất quyết đi theo anh ta đến nhà A Bân để trợ giúp một tay. A Bân trước kia là một thằng nhóc mồ côi cha mẹ, dân trong thôn làng này mỗi người một ít góp lại nuôi hắn lớn và trong số những người giúp hắn còn có cả Văn. Hắn không phải kẻ ngu dốt, hắn có tố chất, học cũng rất khá, thế nhưng tâm lý hắn vặn vẹo, bất cứ thất bại nào hắn đều đổ cho hoàn cảnh, những khổ cực hắn chịu hắn đều trút lên người khác cuối cùng thì hắn đổ đốn trở thành một kẻ tàn nhẫn, máu lạnh, lầm đường lạc lối như ngày hôm nay.
Lúc Văn kể tôi cũng nhìn anh ta chằm chằm. So với A Bân cuộc sống của Văn cũng khổ cực nào kém. Những lời A Bân nói thật sự quá tàn khốc, Văn có đủ cha, đủ mẹ nhưng sống lại chẳng khác gì một đứa trẻ mồ côi. Hoàn cảnh của Văn tôi còn thấy tàn nhẫn hơn so với A Bân. Tôi tin chắc những tháng năm tuổi thơ anh ta đã phải chịu rất nhiều tổn thương, sự rụt rè, mặc cảm của một đứa bé phải chịu sự phán xét của người khác thật sự là một vết sẹo không thể lành. Nhưng anh ta chưa từng một đổ lỗi cho hoàn cảnh, lòng không hề oán hận, ơn huệ của những người đã từng giúp đỡ mình anh ta đều khắc cốt ghi tâm, một lòng một dạ trả ơn thôn làng. Anh ta đã sống một cuộc đời ngay thẳng và chính trực, điềm đạm nhưng lại không hề yếu đuối. Người cần ôn nhu anh ta ôn nhu, kẻ cần tàn nhẫn anh ta nhất định tàn nhẫn. Nếu như hai chúng tôi có thể một lòng một dạ buông bỏ quá khứ, vun đắp tương lai cho gia đình nhỏ này thì tốt biết bao.
Văn lau xong vết thương cho tôi lại đi xuống bếp nấu một mâm cơm đầy ắp thịt. Tôi cảm thấy rất áy náy, anh ta đánh nhau với A Bân trên người cũng không ít vết thương, vậy mà còn phải chăm sóc cho tôi từng ly từng tí. Trong căn bếp cũ kỹ tôi nhìn thấy chiếc cặp sách treo trên gác xe đạp, chiếc cặp cũ kỹ sờn rách được khâu vá chằng chịt, tưởng tượng ra một đứa trẻ sống một mình trong vùng núi này mười mấy năm, một mình bươn trải, một mình chịu đựng tất cả những khó khăn lòng tôi không khỏi xót xa. Lúc ăn cơm tôi nhìn lên vết đấm trên má Văn giọng cũng hơi nghẹn lại:
– Văn. Anh cũng bị thương sao không chườm lạnh?
– Chỉ là mấy vết thương nhỏ, không sao đâu.
– Anh bị hắn ta đấm nhiều hơn tôi, còn ra lực rất mạnh, sao có thể không sao được?
– Da thịt tôi dày, những vết thương này thật sự không cảm thấy đau.
– Không phải da thịt anh dày, mà bởi anh chịu đựng nhiều lần nên thấy quen. Da thịt ai cũng là da thịt, bị đánh không thể không đau được.
Động tác và cơm của Văn hơi dừng lại, tôi hỏi:
– Mười mấy năm sống ở đây, có phải rất khổ cực, rất sợ hãi không?
– Thật ra hồi nhỏ cũng thấy sợ, sau dần thành quen. Chỉ là ở một mình thì rất cô đơn, cũng may hiện tại đã có em ở cùng tôi, tôi không còn cảm thấy tẻ nhạt nữa.
Hai tay tôi siết chặt lấy đôi đũa rồi nói tiếp:
– Văn. Thuốc phá thai của Diệp là tôi mua. Có lẽ chính điều đó mới khiến A Bân chú ý đến tôi. Là tôi làm liên luỵ đến anh. Nhưng tôi không biết phải làm thế nào, tôi không biết đó là thuốc phá thai, nếu có biết có thể tôi vẫn sẽ mua giúp cô ấy…
Vẻ mặt Văn không hề bất ngờ, anh ta vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi đáp:
– Nếu em không mua thuốc phá thai thì cô ấy vẫn có cách để bỏ đứa bé. Em không sai, đứa bé ấy đáng thương nhưng Diệp còn đáng thương hơn nhiều. Theo luật pháp, bị c.ưỡng hi.ếp có quyền được phá bỏ thai, cô ấy không những bị c.ưỡng h.iếp còn bị làm nhục tập thể, bỏ đứa bé đau khổ một lúc nhưng giữ nó lại chắc chắn sẽ đau khổ cả đời. Có những chuyện là duyên phận, tôi biết em đang mâu thuẫn nhưng từ đầu tới cuối em không có lỗi, Diệp không có lỗi người có lỗi là A Bân. Nó để ý đến em không phải do em mua thuốc cho Diệp, chẳng qua là nó không cam lòng, là nó muốn trút cơn giận mất con lên người khác, và khi nhìn thấy em thì thú tính của nó bộc phát mà thôi. Chuyện của Diệp cũng rất khó nói, cô ấy không thoát được khỏi A Bân vì còn liên quan đến cha mẹ cô ấy. Nhưng em yên tâm, đợi sức khoẻ của Diệp ổn định Dương sẽ cấy que tránh thai cho cô ấy. Em đừng tự dằn vặt mình nữa, em không sai, là em lương thiện mà thôi, em không liên luỵ gì đến tôi, ngược lại là tôi bảo vệ em chưa tốt.
Viền mắt tôi cay cay, sự đau lòng, giày vò, mâu thuẫn từ ngày hôm qua cộng với sự uất ức ngày hôm nay chỉ bằng một lời nói của Văn đã được xoa dịu đi. Tôi gắp cho Văn một miếng thịt vào bát khẽ nói:
– Anh ăn nhiều thịt vào, bù lại những tháng năm không được ăn thịt. Từ nay về sau đừng chỉ đối với người khác mà phải đối tốt với cả chính bản thân mình nữa nhé.
Văn có chút ngạc nhiên ngước lên nhìn tôi, tôi không dám nhìn sâu vào đôi mắt ấy chỉ lẳng lặng cúi đầu nói thêm:
– Từ nay cũng đừng để đôi tay bị tổn thương. Tay bị thương nặng sẽ không dùng dao mổ được đâu. Đợi chân anh hồi phục lại tôi mong rằng sẽ được thấy anh trong chiếc áo blouse trắng.
***
Thứ hai tôi lên trường chấm bài cũng thấy Diệp đã đi làm. Cô ấy mới sẩy thai vài ngày, lẽ ra nên nghỉ ngơi, bài thi không nhiều chúng tôi có thể chấm hộ nhưng cô ấy lại không muốn làm phiền đến đồng nghiệp nên đã lên trường lấy bài chấm. Suốt một tuần trời sau sẩy thai cô ấy không nghỉ một buổi nào, cũng chẳng nhờ ai trông hộ bất cứ tiết nào để nghỉ. Trường ai cũng thấy cảm thấy nặng lòng không thể san sẻ giúp Diệp những nỗi đau mà cô ấy phải chịu nên có việc gì lặt vặt đều sẵn sàng làm cho cô ấy. Chỉ duy nhất một người khó chịu ra mặt không những với Diệp mà với cả tôi.
Cô ta đá thúng đụng nia, gặp Diệp thì chì chiết rằng Diệp là một mụ đàn bà độc ác dám giết cả đứa con trong bụng, gặp tôi thì chửi mắng tôi là kẻ đồng loã, cũng một bụng dao găm chứ không vừa. Trong môi trường sư phạm tôi không muốn chấp cô ta, nếu ở quán bar tôi chắc chắn sẽ xé mồm cô ta ra nhưng ở nơi này còn có học sinh, trên còn thầy hiệu trưởng nên tôi chỉ im lặng. Thế nhưng chẳng ngờ vài hôm sau không biết bằng cách nào chuyện đã đến tai thầy hiệu trưởng. Trong buổi họp hội đồng đầu tháng sau đó cô ta đương nhiên được nhắc nhở về hành vi và lời nói không đúng mực của mình, cuối buổi còn phải viết thêm một bản kiểm điểm cam kết sẽ không tái phạm. Vừa lòng tôi lắm!!
Quãng đường cùng Văn về nhà tôi không giấu nổi sự hả hê kể cho anh ta nghe việc Ngọc bị viết bản kiểm điểm. Văn thấy tôi cười ngặt nghẽo cũng bật cười hỏi tôi:
– Thấy người khác bị viết bản kiểm điểm mà em vui thế sao?
– Vui chứ, vui chết đi được ấy. Hai mươi mấy tuổi đầu còn phải viết bản kiểm điểm. Là tôi tôi sẽ không chết vì đau khổ mà tôi sẽ chết vì quê.
– Chết vì quê là chết vì gì?
– Quê là xấu hổ, nhục nhã, mất mặt ý. Anh không biết à?
Anh ta lắc đầu đáp:
– Lần đầu tôi được nghe.
Tôi định nói với Văn đây là mấy từ hot trend nhưng sực nhớ ra Văn không những hơn tôi năm tuổi còn sống ở vùng núi không sóng điện thoại, không mạng wifi này gần ba năm nay, vả lại Văn không phải mẫu người thích đú trend, anh ta sống nghiêm túc nên không biết cũng không có gì lạ. Nhìn vẻ mặt của Văn tôi cố gắng kìm lại vừa đẩy xe lăn của anh ta vừa nói:
– Hoá ra thủ khoa cũng không phải là vạn năng. Hoá ra cũng có những thứ anh không biết. Năn nỉ tôi đi, tôi sẽ phổ cập kiến thức cho anh.
– Tôi năn nỉ em phổ cập cho tôi chút kiến thức của em.
Lần này tôi không kìm nổi nữa cười như nắc nẻ, sau một trận cười đến đau cả ngực tôi mới hít một hơi ra vẻ như mình đang là cô giáo giảng bài cho học sinh:
– Đu trend là đu theo trào lưu của giới trẻ, có mấy cái hot hot dạo gần đây ví dụ như 8386 mãi đỉnh là lời chúc tuyệt vời, ai sợ thì đi về thì thể hiện mình không ngại, không sợ gì rồi thì ngoan xinh yêu, ra đời em nể mỗi anh, bà nói thật hả bà thơ, bro tốt thế xin đừng chết nhé, + 1 máy, gato…
Văn nhìn tôi, tôi không biết anh ta có thật sự nghe tôi phổ cập kiến thức cho không chỉ thấy ánh mắt anh ta dán chặt lên môi tôi. Thấy vậy tôi liền hỏi:
– Sao anh cứ nhìn tôi thế?
– Không nhìn em làm sao biết em nói gì?
Nghe thì có vẻ hợp lý nhưng sau đó lại thấy sai sai. Còn chưa kịp biết sai ở đâu anh ta đã nói:
– Quan sát em từ nãy tới giờ tôi nhận thấy cấu trúc nụ cười của em rất hoàn hảo.
– Là sao?
– Là em cười lên trông rất xinh.
Sặc! Khen xinh thì cứ khen còn bày đặt văn vẻ. Tôi đỏ mặt hừ lạnh một tiếng:
– Tóm lại những kiến thức tôi phổ cập cho anh anh biết đến đâu rồi?
– Tôi nhớ hết rồi.
– Nhắc lại tôi xem,
– 8386 mãi đỉnh là lời chúc tuyệt vời, ai sợ thì đi về thì thể hiện mình không ngại, không sợ gì rồi thì ngoan xinh yêu, ra đời em nể mỗi anh, bà nói thật hả bà thơ, bro tốt thế xin đừng chết nhé, + 1 máy, gato…
Tôi trợn mắt nhìn Văn, rõ ràng anh ta không mấy để tâm đến cái gọi là trend mà tôi đang phổ cập vậy mà hỏi lại anh ta nhắc không sai một từ. Thật sự là não anh ta có thể cùng một lúc vừa quan sát tôi cười vừa ghi nhớ không sót chữ nào tôi nói sao? Tôi hỏi lại:
– Thế anh có biết gato nghĩa là gì không?
– Là ghen ăn tức ở phải không?
– Này… anh lừa tôi đúng không? Anh biết hết nhưng vẫn giả vờ không biết để tôi quê đúng không?
Vẻ mặt anh ta ngay lập tức trở về vẻ ngây thơ lắc đầu:
– Có một số cái tôi biết nhưng có rất nhiều cái tôi không biết thật. Em cứ dạy tôi cả đi, cái nào tôi biết rồi coi như học lại, cái nào chưa biết thì học tiếp.
– Nhưng sao anh lại biết từ gato
– Có người dạy cho tôi, từ đó có rất lâu rồi mà.
Tôi nghĩ anh ta nói cũng đúng, có nhiều trend mới, cũng có những cái có từ mười mấy năm về trước. Từ gato tôi biết từ khi học cấp một, dù sao rất nhiều năm trước cũng là thời điểm Kiều Anh lưu lạc đến đây, cô ấy là người thành phố thì mấy từ hot trend cô ấy là người dạy cho Văn cũng không có gì lạ.
Mải nói chuyện tôi và Văn về đến nhà lúc nào chẳng hay. Vừa vào đến sân bước chân tôi cũng khựng lại khi thấy dì Hà đang ngồi trên hiên. Đôi tay dì mới làm bộ móng rất đẹp, bộ đầm lụa cũng mới tinh. Thấy tôi và Văn dì chạy ra, không còn vẻ giận dỗi như ngày dì bỏ đi, dì cất lời trước:
– Văn, cuối tháng sau sinh nhật bố con. Mấy năm rồi con không còn đón sinh nhật ông ấy. Ông ấy gọi con không được, gọi cho dì mấy cuộc rồi nhắc hai đứa cuối tháng lên ăn bữa cơm. Năm nay không tổ chức ở nhà họ nữa mà ăn ngoài nhà hàng, lên một chút rồi về.
Sắc mặt Văn không có biểu cảm gì, dì Hà thấy vậy thì thở dài:
– Dù sao cũng là bố con, máu mủ không bỏ được, con cũng đừng cứng nhắc quá.
Tôi cũng không muốn làm phiền hai mẹ con họ nói chuyện nên xin phép về trước nấu ăn trưa. Cho đến khi nấu xong quay lại tôi cũng thấy tiếng dì Hà nói:
– Thì tài sản của họ mình liên quan gì đâu mà tranh giành. Tập đoàn của họ là do họ gây dựng lên, ông nội cho con số tiền nào thì con nhận số ấy, còn dù sao con cũng chỉ làm bác sĩ thôi, cổ phần nếu ông định cho con con cứ từ chối xin quy ra nửa tiền là được.
Tôi nghe dì Hà nói tự dưng cảm thấy dì Hà có lẽ là tiểu tam biết điều nhất trên cái cõi đời này. Những kẻ thứ ba sinh con với người giàu làm gì có ai như dì, người ta sống chết tranh giành từng chút tài sản cho con mình còn dì lại khuyên con trai không nên tranh giành tài sản, mười mấy năm sinh con dì cũng không về thành phố ăn vạ hay bắt đền mà một thân một mình ở núi non này nuôi con. Dì Hà có nhiều điểm tôi thấy không tốt đẹp gì, nhưng một kẻ thứ ba lại chẳng thích gây phiền hà đến gia đình chính thất, cũng chẳng bày mưu tính kế lấy tài sản của gia đình họ cùng lắm là nhận tiền hỗ trợ mỗi tháng thì cũng coi như dì có chút đáng để khâm phục. Chỉ là tôi thấy biểu cảm của Văn rất lạ, anh ta lạnh nhạt hỏi:
– Con có cổ phần không phải mới là bền vững sao? Mẹ hay trách con không giúp gì được cho mẹ, nhưng nếu con có cổ phần trong tập đoàn thì mẹ ăn tiêu cả đời cũng đâu hết được tiền, mẹ không thích à?
– Mẹ không muốn con rơi vào vòng xoáy của hào môn, tranh giành những thứ không phải của mình cẩn thận lại bị bà ta hại đến chết.
Văn không đáp, anh ta không nói đồng ý hay từ chối chỉ thấy dì Hà sốt ruột nói:
– Con là con trai của mẹ, mẹ biết con không phải là đứa trẻ tham lam. Nếu vì ai đó xúi giục thì con đừng nghe theo. Tiền bạc của gia đình họ chúng ta không nên nhòm ngó đến. Kể cả việc con đấu thầu hay lấn sân sang lĩnh vực của gia đình họ như trước kia mẹ cũng không ủng hộ. Mẹ là mẹ ruột của con, mẹ chỉ mong con bình an thôi còn tài sản, tiền của, mẹ không mơ. Có những lúc mẹ không tốt với con nhưng không ai thương con bằng mẹ cả, do uất hận, do áp lực mẹ trút lên con nhưng mẹ dứt ruột đẻ ra con, chưa bao giờ không thương con. Giờ mẹ đi làm rồi, mẹ cũng sẽ phụ vào với con. Đợi chân con lành lại con cứ xin về đây làm bác sĩ, vợ con thì để nó dạy học ở đây, ba người chúng ta yên ổn sống qua ngày ở nơi này là được.
Tôi nghĩ việc ông nội Văn chia cổ phần cho anh ta không liên quan gì đến việc tham lam. Nhưng dì Hà lại có vẻ như không muốn con trai nhận số tài sản ấy, thậm chí còn chẳng muốn Văn làm giàu chỉ muốn anh ta yên ổn ở nơi này. Tôi cũng không rõ Văn có đồng ý hay không chỉ thấy một lúc sau dì Hà cũng miễn cưỡng rời đi. Lúc đi dì có đánh rơi một chiếc chìa khoá, Văn bảo với tôi đó là chìa khoá nhà nhỏ của dì, anh ta mang về để nó ngay trên kệ cửa sổ.
Buổi chiều hôm ấy tôi và Văn ở nhà nên đi tắm sớm. Trời trở lạnh, buổi trưa năng lượng mặt trời cũng không hấp thụ được nhiều ánh nắng nên dù cố dùng tiết kiệm thì nước vẫn chỉ đủ cho một người tắm. Ban đầu tôi định đi đun nước cho Văn, thế nhưng tự dưng tôi sực nhớ ra hôm lên đồi ngắm trăng tôi có nhìn thấy trên mái nhà nhỏ của dì Hà có một tấm pin năng lượng mặt trời. So với việc lạch cạch múc nước đun mấy lượt mới được một chậu nước thì chẳng việc gì mà không qua nhà dì Hà để tắm cho rồi, dù sao cũng có chìa khoá ở đây. Tôi nói với Văn, anh ta liền bảo:
– Thế cũng được, để tôi qua đó tắm cho nhanh.
– Chân anh không tiện, anh tắm ở đây luôn đi. Tôi qua đó tắm, sau này anh bảo dì Hà đánh cho một cái chìa khoá dự phòng. Mùa đông này nếu dì không ở nhà tôi và anh đều sẽ được tắm nước nóng khỏi phải đun cho mất công.
Thôn làng rất ít hộ xây nhà to như A Bân, nhà của dì Hà cũng chỉ là một căn nhà gỗ giống như một căn bungalow. Lúc tôi mở cửa bước vào cảm nhận được mùi đã lâu không có người ở. Tuy vậy căn nhà vẫn rất đầy đủ tiện nghi, thậm chí còn đủ đầy hơn cả nhà mà tôi và Văn đang ở. Chỉ là trong nhà có chút bừa bộn, tủ quần áo còn chưa kịp khoá, mấy chiếc váy vẫn vứt trên giường. Hôm bỏ đi dì Hà đúng là đi hơi vội, giận dỗi với con trai luôn nên chắc chưa kịp dọn dẹp. Tôi định cuối tuần này sẽ dọn nhà cửa một lượt từ trên xuống dưới, nhưng mắt đã thấy tay không thể không làm, tôi mang quần áo của mình vào nhà tắm để rồi nhặt hết rác trong nhà cho vào túi sau đó nhặt mấy chiếc váy dì Hà vứt trên giường treo vào tủ. Quần áo của dì Hà rất đa dạng đồ, khác hẳn với mấy bộ quần áo giản đơn của Văn, mấy chiếc váy hàng hiệu còn chưa kịp xé mác, trên ngăn tủ trên còn có ít trang sức vứt lung tung. Bên dưới tủ có một ngăn kéo nhỏ không có khoá, tôi thấy vậy liền nhặt trang sức cho vào ngăn kéo ấy. Khi định đóng ngăn kéo lại tôi đột nhiên thấy trong khe tủ có một tấm ảnh bị kẹt ở giữa. Tôi đưa tay với lấy tấm ảnh lên xem, trong ảnh là một cậu bé khoảng chừng bảy, tám tuổi ăn mặc rất sành điệu, bên dưới có ghi thời gian chụp, 200x tức cách đây đã hai mươi mấy năm về trước. Phía sau bức ảnh có mấy dòng chữ cũ kỹ “con trai yêu, mẹ rất nhớ con”. Bức ảnh trong nhà dì Hà nên tôi đoán cậu bé trong ảnh này là Văn. Chỉ là hồi nhỏ trông anh ta chỉ đáng yêu chứ không đẹp xuất thần như bây giờ. Văn từng kể với tôi mỗi năm anh ta đều lên Hà Nội dự sinh nhật ông nội, bức ảnh này có vẻ được chụp ở đó vì quang cảnh cũng hiện đại, tráng lệ khác xa với sự nghèo nàn ở nơi này. Hoá ra dì Hà cũng rất yêu Văn, dòng chữ kia chất chứa một tình yêu vô bờ bến của người mẹ dành cho con mình. Tôi đặt lại bức ảnh vào ngăn kéo sau đó đóng tủ lại rồi đi tắm. Thế nhưng vào tắm xong ra nhìn căn nhà một lượt bỗng tôi lại thấy mình có chút tự tiện, tay nhanh hơn não. Suy nghĩ thấu đáo lại tôi thấy dù sao đây cũng là nhà riêng của dì Hà, việc tôi vào đây tắm chưa xin phép đã là không phải phép, tôi còn tự ý dọn dẹp đồ của dì ấy khi dì ấy còn chưa nhờ đến mình liệu về dì ấy thấy đồ đạc nhà cửa bị đụng vào chẳng may thất lạc gì đó lại làm um lên thì sao? Nghĩ vậy tôi liền ra ngoài mở lại cánh tủ, đặt lại tấm ảnh vào khe giữa, vứt lại mấy chiếc váy lên giường, bỏ đồ trang sức về vị trí cũ, tất cả mọi thứ tôi đều đặt trở lại nguyên trạng như ban đầu. Đến khi nhìn lại một lượt cảm thấy mọi thứ y hệt như lúc tôi bước vào tôi mới trở về nhà.
Những ngày sau tôi không xuống nhà dì Hà tắm nữa. Văn hỏi tôi vì sao, tôi cũng nói cho anh ta biết suy nghĩ của mình, đợi dì Hà về, tôi và anh ta hỏi ý kiến dì, nếu dì Hà cho chúng tôi sử dụng thì chúng tôi hẵng qua đó tắm sau. Văn không phản đối, anh ta tôn trọng suy nghĩ của tôi. Trong ngày hôm sau Văn xuống chợ mua cho mấy lọ sáp ấm chân, lúc nằm trong chăn chân tôi cuối cùng đã không còn chịu cơn lạnh giày vò, đôi tay tôi được Văn ủ ấm bằng cách cuộn chặt vào lòng anh ta. Cuối tuần anh ta đóng một thùng gỗ lớn có bánh xe, mấy ngày đông giá rét sáng nào anh ta cũng dậy sớm nấu một thùng nước đầy rồi đạy nắp kín lại để tôi rửa mặt tắm táp cả ngày. Tôi nằm trong chiếc chăn kín mít còn thấy hơi lạnh phả vào bờ vai, vậy mà người đàn ông tàn tật kia để tôi có nước nóng dùng một cách thoải mái lại có thể dùng tay không múc nước giếng lên, dậy từ khi tôi còn đang chìm trong giấc ngủ ngon. Tôi ngây ngốc nhìn qua khe hẹp cửa sổ, Văn chỉ mặc một chiếc áo gió ngồi trên xe lăn múc nước vào chiếc nồi lớn. Gió thổi qua mái tóc, anh ta chẳng mấy bận tâm, ánh sáng yếu ớt chiếu lên nửa gương mặt đẹp như một bức tranh không có thật. Đôi tay Văn thoăn thoắt kéo chiếc gàu dưới giếng lên. Mười mấy lượt như vậy mới đủ một thùng nước. Tiếng nước róc rách chảy qua tai tôi, chợt phút giây ấy tôi bỗng thấy rất quen thuộc, lại chầm chậm khắc ghi hình ảnh người đàn ông kia vào sâu đáy lòng, hình như đây là lần đầu tiên có một người đàn ông khiến tôi có ấn tượng sâu sắc đến vậy. Không phải một công tử nhà giàu, cũng chẳng phải mấy đại gia tiêu tiền như nước, càng không giống mối tình đầu của tôi. Văn chỉ là một người tàn tật sống trong vùng núi hẻo lánh này, là đứa con riêng bị vứt bỏ… vậy mà đến giờ tôi lại không thể tìm ra được ai hơn anh ta ở bất cứ một điểm nào.
Trước ngày sinh nhật bố Văn mấy ngày là kỳ lọc máu tiếp theo của bố tôi. Hôm đó là thứ sáu, tôi chỉ có một tiết Toán và một tiết sinh hoạt lớp. Lẽ ra bình thường tôi sẽ đợi tan trường rồi mới gọi điện cho bố tôi. Thế nhưng hôm ấy lòng tôi sốt sắng lạ kỳ, tôi ngồi dưới phòng chờ cũng không làm gì liền chạy ra đỉnh đồi ngay gần đó định gọi về cho bố tôi. Có điều khi điện thoại vừa có sóng ngay lập tức điện thoại tôi đã có đến hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, rất nhiều tin nhắn không rõ từ lúc được gửi đến. Tôi không kịp mở tin nhắn, cũng chưa kịp xem cuộc gọi nhỡ của ai điện thoại lại reo lên. Là số điện thoại của bố tôi. Từ ngày bố tôi bị bệnh chưa bao giờ bố chủ động gọi cho tôi, từ ngày về nơi rừng núi này cũng đều là tôi gọi cho bố trước. Thế nên khi thấy số bố tôi gọi cho tôi kèm theo rất nhiều cuộc gọi nhỡ linh cảm bất an chợt dấy lên. Tôi bấm nút nghe, ngay lập tức đầu dây bên kia một giọng nữ cất lên:
– Xin chào đây có phải số điện thoại người nhà bệnh nhân Vũ Trung Hải không ạ?
Một luồng khí lạnh xộc qua, tôi đáp lại:
– Vâng, tôi là con gái của bệnh nhân Vũ Trung Hải, xin hỏi có việc gì vậy ạ?
– Bệnh nhân ngừng tim, đang cấp cứu trong viện, cô mau qua ngay. Làm ơn lần sau người nhà bệnh nhân đừng tắt máy, cả nhà cô đi đâu gọi không được một ai.
Ngay lập tức toàn thân tôi như có một chiếc búa đập vào. Đây không phải là lần đầu tiên bố tôi cấp cứu, nhưng đây là lần đầu bố tôi ngừng tim. Nghe đến hai chữ ấy chân tôi run như thể muốn quỵ xuống. Tôi không thể nhớ mình đã chạy ra bến tàu thế nào, thậm chí còn vội đến mức không thể quay lại phân viện báo với Văn một câu. Ra khỏi thôn làng, điện thoại cũng bắt đầu có sóng, tôi bắt một chiếc taxi về Hà Nội, quãng đường rất dài, có chạy nhanh cũng mất 6 tiếng đồng hồ. Suốt thời gian ngồi trên xe tôi liên tục lấy máy gọi cho mẹ và cái Huyền. Ban đầu tôi trấn an mình rằng sáng nay mẹ tôi đưa bố đi lọc máu, sau đó mẹ tôi ra ngoài có chút việc dẫn đến việc bố tôi xảy ra chuyện nhưng mẹ có lẽ cũng sẽ về ngay thôi. Thế nhưng tôi gọi mẹ một cuộc, hai cuộc rồi đến năm mươi cuộc vẫn không hề có hồi âm. Tôi sốt ruột, lại gọi cho cái Huyền, nhưng dù là mẹ hay cái Huyền đều không một ai bắt máy. Chưa bao giờ tôi cảm thấy tồi tệ như lúc này, chưa bao giờ thấy quãng đường nào dài đến thế. Tôi gọi lại vào số máy bố tôi, gọi đến cả chục cuộc mới có người nhấc máy. Giọng người y tá rất khó chịu gắt lên:
– Đến thì đến đi, sao cô gọi lắm thế?
Tôi cố gắng bình tĩnh nói với cô ta hoàn cảnh của mình, không phải tôi không muốn đến ngay nhưng dù có bay cũng không thể nhanh đến vậy. Cô y tá nghe xong có chút dừng lại, cô ta nói với tôi:
– Thế cô quen ai thì bảo người ta đến đóng tạm ứng cho bố cô trước. Người nhà bị bệnh thế này mà không có một ai trông coi, tôi cũng đến chịu nhà cô rồi đấy.
Lục tìm danh bạ một hồi tôi không thể tìm ra ai để đóng tạm ứng cho bố tôi. Tôi gọi lại cho cô y tá, lần này cô ta gần như chửi vào mặt tôi:
– Ai mà biết các người có quỵt tiền không?
Hai tay tôi bóp chặt lấy điện thoại, rất muốn khóc nhưng chỉ có thể nuốt lại sự tủi nhục vào lòng nói:
– Tôi sẽ không quỵt tiền, bố tôi còn điều trị ở đó mà, tôi làm sao có thể quỵt tiền được? Cứu bố tôi đi, tôi xin cô cứu bố tôi trước đã được không?
Cô y tá làu bàu thêm mấy câu rồi tắt phụt máy. Tôi ngồi trên xe, đầu óc mơ hồ tựa như quay lại cơn ác mộng của năm năm trước. Rốt cuộc thì mẹ tôi và cái Huyền ở đâu cơ chứ?
Khi tôi đến bệnh viện trời đã tối sầm lại. Tôi trả tiền cho người tài xế rồi lao thẳng đến phòng cấp cứu. Y tá nói với tôi bố tôi đã có nhịp tim trở lại nhưng chưa qua cơn nguy kịch, vẫn đang nằm trong phòng hồi sức để theo dõi thêm. Nếu như trong đêm nay qua cơn nguy kịch thì coi như không sao, nếu không thì gia đình chuẩn bị tinh thần.
Tôi đứng bên ngoài thẫn thờ nhìn màn đêm đen kịt trước mặt, rất muốn được vào qua với bố nhưng đã bị y tá ngăn lại rồi mắng nhiếc:
– Cô đi đóng tiền rồi làm thủ tục nhập viện cho bố cô đi.
Hai tay tôi siết chặt lại, run rẩy ra quầy thu ngân. Tôi vốn nghĩ rằng chỉ cần tạm ứng vài triệu, hoặc căng lắm đến hai, ba mươi triệu gì đó nhưng khi người thu ngân đưa phiếu tạm ứng với số tiền hơn một trăm triệu tôi đứng không vững nữa. Nhân viên thu ngân liếc nhìn tôi đầy coi thường nói:
– Bố cô bị suy thận, sáng nay còn lên cơn đau tim rồi ngừng tim, giờ còn phải nằm phòng ICU, số tiền tạm ứng này chỉ là tạm thời, nếu bố cô qua cơn nguy kịch thì vẫn phải nằm ICU để theo dõi, lọc máu, chi phí còn nhiều hơn nữa. Cô đóng hay mang bố cô về?
– Tôi đóng.
– Đóng thì cô đóng luôn đi.
– Chờ tôi một lát…
Tôi không bận tâm đến ánh mắt của cô thu ngân lao về một góc hành lang ngồi xổm xuống mở danh bạ ra xem. Suốt từ sáng đến tối mẹ tôi lẫn cái Huyền đều không liên lạc lại, tôi cố chấp gọi thêm vẫn không nhận được hồi âm. Cuối cùng tôi bắt xe về lại nhà nhưng chỉ thấy căn nhà trống trải, cả mẹ và em gái đều không thấy một ai. Tôi không hiểu, không hiểu rốt cuộc hai người họ đi đâu. Giữa dòng đời như nước lũ chơi vơi, tôi gần như không tìm nổi được một cành gỗ khô để bám víu.
Trở lại bệnh viện, tôi đi rút tiền, nhưng lục lọi hết số tiền tôi tiết kiệm được từ mấy tháng đi làm cho tới nay vẫn không đủ để đóng tạm ứng. Trong bóng tối tôi ngồi co ro nhắn tin cho vài người đồng nghiệp cũ làm trong Thiên Hà để vay. Nhưng người thì ngay lập tức chặn số tôi, kẻ thì nói rằng họ không có tiền. Tôi gọi anh Tú, ban đầu anh ta có vẻ ngạc nhiên khi nhận cuộc gọi của tôi, nhưng khi nghe đến việc vay tiền anh ta lập tức từ chối còn nói:
– Nợ cũ của mày còn chưa trả hết cho anh anh đã bỏ qua. Bỏ nghề lấy chồng rồi sao vẫn còn nợ nần như thế? Không phải lúc trước khi đi lấy chồng anh đã bắn tiền đủ cho mày số tiền người ta mua mày rồi đó sao? Vẫn quy tắc cũ thôi, muốn tiền thì bán thân anh liên hệ cho…
Mấy đứa đồng nghiệp đứng bên cạnh nghe được còn cười cợt hùa vào chế giễu. Tôi mím chặt môi, cảm thấy cuộc đời hèn mạt đến cùng cực. Năm năm nay dù tôi cố gắng, nỗ lực đến thế nào vẫn không thoát khỏi xiềng xích của số phận. Ngày hôm nay cũng hệt như năm năm trước, thậm chí còn tệ hơn khi đến ngay cả năm năm trước khi đến người thân của tôi cũng không ở cạnh cùng tôi chống đỡ. Gió lạnh bên ngoài tạt vào mặt tôi bỏng rát, tôi ngồi rất lâu trên hành lang ấy, cho tới khi thấy số điện thoại của thu ngân gọi tôi mới loạng choạng đứng dậy vo chặt số tiền trên tay. Khi vừa đứng dậy đột nhiên tôi bỗng thấy một bóng người đàn ông quen thuộc đang đứng trước mặt mình. Anh ta chống nạng, cả người dính mưa bụi, mái tóc còn lất phất những giọt mưa, đôi môi tái nhợt vì lạnh, bộ quần áo nhàu nhĩ như thể vừa chạy trong bão gió. Gương mặt anh ta vẫn còn vương nỗi sợ hãi và hoảng hốt, đôi mắt đầy những tơ máu đỏ ngầu. Thấy anh ta tôi gần như không tin nổi lắp bắp hỏi:
– Văn, sao… sao anh lại ở đây?
Văn nhìn tôi một lượt không đáp lại câu hỏi ấy mà lặng lẽ dìu tôi ngồi lên ghế, bàn tay anh ta vuốt mái tóc rối bù của tôi nói:
– Em ngồi ở đây, tôi đi làm thủ tục nhập viện cho bố.
Lòng tôi chấn động đến ngỡ ngàng, tôi không biết Văn đã ở đây từ bao giờ, không biết anh ta tại sao lại biết tôi đang cần làm thủ tục nhập viện cho bố tôi chỉ biết phút giây tuyệt vọng này tôi bỗng thấy mình như tìm thấy một cọng rơm cứu mạng. Anh ta không đợi tôi lên tiếng đã xoay người đi về phía quầy thu ngân. Bóng lưng anh ta dài rộng, chiếc nạng gỗ gõ từng nhịp lạch cạch xuống nền nhà bước theo đôi chân tập tễnh. Tôi định đứng dậy đi theo nhưng chân không rõ vì sao lại đau đớn không thể đứng nổi được. Cho đến khi Văn quay lại thủ tục đã làm xong, tiền tạm ứng cũng đã được thanh toán. Anh ta còn quay lại trước cửa phòng ICU, không rõ đã nói gì chỉ thấy tiếng người bác sĩ kia đáp lại bằng một loạt từ ngữ chuyên khoa mà tôi không thể nào hiểu được. Sau cùng tôi nghe vị bác sĩ kia nói:
– Bệnh nhân có tiến triển gì tôi sẽ báo lại ngay.
Văn gật đầu cảm ơn rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh ta chợt dừng xuống phía đôi chân tôi rồi xoay lưng lại đi phía căng tin. Một lúc sau tôi mới thấy anh ta quay lại trên tay cầm một đôi dép lê và một ít dụng cụ y tế. Anh ta đặt đôi dép lê xuống chân tôi, lúc này tôi mới giật mình nhìn thấy tình cảnh hết sức bi đát của mình. Cả người tôi đầy những vết bẩn, đôi chân tôi chỉ còn một chiếc dép, không rõ bàn chân mất dép kia đạp vào thứ gì mà có đến mấy vết thương lớn, máu cũng đang chảy ra. Suốt từ lúc đến đây tôi không hề có cảm giác đau đớn, cũng không biết chân bị thương từ bao giờ. Văn đặt nạng sang bên cạnh, anh ta khom người xuống lấy cồn sát trùng lên vết thương ở chân tôi. Lúc này tôi mới thấy đau theo bản năng rụt chân lại. Văn dùng miệng thổi thổi lên vết thương ấy sau đó khẽ nói:
– Bác sĩ bảo bố em có tiến triển hơn một chút rồi.
Hai tay tôi đan lại với nhau, nhìn đôi chân bị vùi dập như bông hoa bồ công anh trước gió lại được Văn nâng niu dùng nhíp nhặt từ hạt cát trong vết thương ấy, sợ tôi bị đau vẫn không ngừng thổi phù phù khiến tôi không kìm nổi nghẹn ngào. Một lúc sau Văn đã xử lý xong vết thương trên chân tôi, anh ta đặt băng gạc rồi dùng băng dán y tế dán lại sau đó đặt đôi dép lên vào chân tôi. Mấy đồng tiền nhàu nhĩ trên tay tôi cũng được anh ta xếp lại phẳng phiu đặt vào túi tôi. Tôi bặm chặt môi khó nhọc nói ra mấy từ:
– Văn… cảm ơn anh. Số tiền kia tôi sẽ trả lại cho anh.
– Đừng nói mấy lời khách sáo như vậy, em là vợ tôi, bố em cũng là bố tôi, tiền của tôi cũng là tiền của em.
Văn nói đến đây người bác sĩ ban nãy cũng từ trong phòng ICU đi ra. Thấy tôi và Văn anh ta cũng tiến lại thông báo:
– Bệnh nhân Vũ Trung Hải đã tỉnh lại rồi, tạm thời đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn phải nằm ICU để theo dõi.
– Tôi có thể vào thăm bố tôi không? – tôi mừng quýnh quên cả cái chân đau vội vã đứng lên.
– Không được, bệnh nhân qua cơn nguy kịch nhưng vẫn phải theo dõi sát sao. Trong đó có điều dưỡng và bác sĩ rồi nên cô cứ yên tâm về nhà. Có tình hình gì chúng tôi sẽ gọi cho người nhà.
Tôi thấy bác sĩ đã nói vậy cũng không dám đòi hỏi thêm chỉ đứng bên ngoài nhìn bố tôi một lúc. Trong phòng ICU không chỉ có mình bố tôi mà còn rất nhiều bệnh nhân nặng nhẹ khác nhau. Phòng được khử trùng, bố tôi nằm một góc dây dợ chằng chịt cả người. Cơ thể bố gầy yếu xám xịt, tôi không nhìn ra được người bố cao lớn, vững chãi năm nào nước mắt cũng ngân ngấn chỉ chực rơi. Văn đứng cạnh tôi vỗ vỗ vai tôi an ủi:
– Không sao đâu, bố qua cơn nguy kịch rồi, mai chúng ta sẽ vào thăm bố sau.
Tôi nhìn bố một lúc mới đi vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi ra ngoài. Bố tôi nằm ICU nên đương nhiên không có phòng cho người nhà. Tôi và Văn cũng không thể nằm ngoài hành lang ngủ, mà về nhà thì lại rất xa nên Văn thuê tạm một phòng nghỉ sát bệnh viện để nghỉ qua đêm. Tất cả mọi việc dưới tay Văn đều được sắp xếp một cách ổn thoả và nhanh chóng.
Sau khi về nhà nghỉ tắm táp xong xuôi lúc ra ngoài tôi cũng thấy Văn xách một túi đồ ăn đêm về. Tôi lê chân giục anh ta đi tắm, cả ngày hôm nay không chỉ riêng tôi mà cả Văn cũng chưa ăn gì, dù không có tâm trạng để ăn nhưng chúng tôi vẫn phải ăn để còn có sức chăm bố. Lúc Văn đi vào tắm tôi cũng lặng nhìn theo bóng dáng anh ta, nhìn lên đôi chân khập khiễng cầm chiếc nạng chống xuống đất, mắt cá chân bị tróc vài mảng da mắt chợt đỏ lên. Suốt năm năm nay trải qua vô số chuyện, trải qua rất nhiều gian khổ và sóng gió, nhưng năm năm qua tôi chưa từng trải qua cảm giác này. Cảm giác có một người bảo vệ, che chở, hứng mưa, chắn gió cho mình. Trong nỗi bi thương và tuyệt vọng tưởng chừng như bóng tối ập đến luôn có một thứ ánh sáng dịu dàng soi đường cho tôi.
Khi Văn tắm xong bước ra tôi đột nhiên thấy trong góc bàn có một chiếc hộp đựng bánh kem. Hình như ban nãy chiếc hộp này Văn xách từ viện về, tôi nhìn thấy chiếc bánh kem không kìm được hỏi:
– Hôm nay là sinh nhật ai à?
Văn nhìn tôi rồi lại nhìn chiếc hộp méo mó kia đáp lại:
– Hôm nay là sinh nhật em, tôi đặt bánh kem ở huyện định tối sẽ cùng em cắt bánh nhưng bố xảy ra chuyện nên tôi chỉ kịp cầm theo.
Tai tôi ù đặc đi, đã từ bao lâu rồi tôi còn không nhớ nổi hôm nay là sinh nhật mình, đã từ bao lâu rồi tôi còn chưa từng ăn một miếng bánh sinh nhật nào, mấy năm nay ngày nào với tôi cũng như ngày nào, không hề có bất cứ ngày nào đặc biệt. Chiếc bánh kem đã không còn nguyên vẹn, lúc lôi ra khỏi chiếc hộp nó đã bẹp mất mấy phần, phần kem và phần bông lan hoà lẫn với nhau, trên mặt bánh có mấy dòng chữ cũng nhoè đi “Chúc mừng sinh nhật em”, bên cạnh còn có một biểu tượng mặt trời kèm hai chữ Nhật Hạ trong đó. Mấy bông hoa trên chiếc bánh kem cũng hoàn toàn biến mất, chỉ thấy mấy dấu ấn còn sót lại để tưởng tượng ra đó là hoa gì. Tôi chưa từng thấy một chiếc bánh kem nào lại thảm hại đến vậy, giống như nó đã cùng Văn vượt ngàn chông gai từ huyện miền núi xa xôi đến thủ đô hoa lệ này. Hai tay tôi run lên, đột nhiên không khống chế nổi cảm xúc oà lên khóc nức nở. Văn thấy vậy vội vã đi về phía tôi hỏi:
– Em sao vậy? Tôi làm gì sai sao?
Tôi không thể đáp lại lời, đã từng mạnh mẽ đến mức không còn rơi lệ vậy mà chỉ vì chiếc bánh kem kia mà khóc đến nghẹn ngào. Văn chợt ôm chặt lấy tôi, cả người tôi rúc vào lồng ngực đang phập phồng của anh ta, giọng anh ta hoảng hốt cất lên:
– Đừng khóc nữa, bình tĩnh nói cho tôi nghe có chuyện gì được không? Hay để tôi chạy đi mua bánh kem khác nguyên vẹn hơn? Em giận tôi sao?
Tôi vừa khóc vừa lẳng lặng nhìn chiếc áo ngủ đã sờn vải của Văn, nhìn đôi giày đeo đến bạc cả màu được xếp ở ngoài cửa, nhìn chiếc túi đựng quần áo cũ kỹ trên bàn, nhìn đôi chân không lành lặn với vô số vết sẹo phẫu thuật còn in hằn, nhìn mảng da bị bong ra chân Văn nước mắt không ngừng rơi, tôi vừa khóc vừa hỏi anh ta:
– Văn, có nến ở đây không? Tôi muốn ước.
Văn khẽ buông tôi ra, cầm lấy nến số thắp lửa rồi cắm vào chiếc bánh kem đã nát bấy đưa cho tôi vẻ mặt đầy áy náy. Tôi cầm lấy chiếc bánh kem, nhắm mắt lại hỏi:
– Tôi có thể ước ba điều không?
– Có thể.
– Vậy thì
Tôi lẩm bẩm:
– Tôi ước bố tôi sẽ khoẻ mạnh trở lại như trước kia, tôi ước chân của anh sẽ sớm phục hồi… tôi ước tôi và Lưu Đình Văn sẽ mãi bên nhau không bao giờ rời xa!
Khi mở mắt ra tôi thấy Văn sững sờ nhìn mình. Phải, tôi thật sự ước tôi và Văn sẽ không rời xa. Dù cho tôi và anh ta đến giờ vẫn chưa trong mối quan hệ yêu đương, nhưng thật sự ước tôi và anh ta cứ bình bình yên yên như những cặp vợ chồng khác, sẽ bên nhau cùng vun đắp mối quan hệ này. Tôi đặt chiếc bánh kem lên bàn thổi tắt nến rồi cắt bánh hai góc bánh kem. Tuy bánh kem đã nát bấy nhưng có lẽ cả đời tôi cũng không thể tìm được vị bánh kem nào ngon đến như vậy. Cả hai chúng tôi đều im lặng ăn bánh, đến khi ăn xong tôi mới nhìn thấy không những chân mà cánh tay Văn cũng đầy những vết thương lớn nhỏ. Không cần nghĩ tôi cũng biết trưa nay về không thấy tôi Văn đã lo lắng đến mức nào. Anh ta có lẽ đã tìm tôi khắp cả thôn, đã hốt hoảng và bấn loạn đến mức nào. Trái tim tôi như có thứ gì đó cứa nhẹ, rất đau lòng cũng rất thương Văn. Thế nhưng tôi không khóc nữa chỉ lặng lẽ hỏi:
– Văn, có phải tôi rất phiền phức không? Có phải tôi luôn khiến anh lo lắng, có phải ở cạnh một người như tôi anh rất mệt mỏi không?
Văn nhìn tôi rồi khẽ vươn tay ôm lấy tôi, cái ôm này còn chặt hơn cả cái ôm trước. Cằm anh ta đặt lên mái tóc tôi, hai tay siết chặt tôi như thể buông ra tôi sẽ biến mất, lắc đầu đáp:
– Tôi chưa bao giờ thấy em phiền phức, cũng chưa bao giờ thấy mệt mỏi. Tôi rất thương em.
Nước mắt lại từ đâu chảy xuống không ngừng, thấm vào cả lớp vải đã sờn lên. Lồng ngực Văn run rẩy, anh ta vỗ vỗ nhẹ lên vai tôi nói tiếp:
– Đừng khóc, em khóc tôi cảm thấy rất khó chịu, cũng rất đau lòng. Em thật sự không phiền, em là động lực duy nhất để tôi tiếp tục sống đến bây giờ!
Leave a Reply