Duyên Tiền Định 6

Chương 6: Bí mật trong bóng tối

Những ngày sau triển lãm, Linh cố gắng giữ tâm trạng bình thường, nhưng tin nhắn của Hà như một cái gai nhỏ ghim vào lòng cô. Cô không kể Phong về tin nhắn đó, không muốn anh nghĩ cô nghi ngờ. Tuy nhiên, mỗi lần điện thoại rung, cô bất giác kiểm tra, lo sợ một tin nhắn lạ khác. Cô tự nhủ phải tin Phong, nhưng cảm giác bất an vẫn len lỏi, như một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa.

Phong vẫn nhắn tin đều đặn, giọng điệu vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh đề nghị gặp Linh vào tối thứ bảy tại một quán bar acoustic nhỏ ở phố Tô Tịch, nơi có ánh đèn vàng mờ ảo và những bản nhạc sống nhẹ nhàng. “Anh muốn bù cho em một buổi tối thoải mái,” anh viết. Linh mỉm cười khi đọc tin, đồng ý ngay. Cô chọn một chiếc váy đen đơn giản, điểm thêm khăn quàng mỏng, hy vọng không khí ấm áp của buổi hẹn sẽ xua tan những suy nghĩ rối ren.

Khi Linh đến, quán đã đông kín, tiếng guitar và giọng ca sĩ vang lên dịu dàng. Phong ngồi ở góc phòng, gần sân khấu nhỏ, vẫy tay khi thấy cô. Anh mặc áo sơ mi xanh thẫm, tay áo xắn cao, trông vừa phóng khoáng vừa cuốn hút. “Em đến đúng lúc,” anh nói, đẩy về phía cô một ly cocktail trái cây. “Bài hát tiếp theo hay lắm, anh chọn chỗ này để nghe rõ hơn.”

Linh mỉm cười, nhấp một ngụm cocktail, cảm nhận vị ngọt thanh xua đi phần nào căng thẳng. Họ trò chuyện về những điều nhẹ nhàng: một bộ phim mới ra rạp, một quán phở mới mở, hay cách Phong từng thức trắng đêm để hoàn thành một bản vẽ. Linh dần thả lỏng, bị cuốn vào ánh mắt và nụ cười của anh. Nhưng khi cô đang kể về một cuốn sách mới cô vừa biên tập, ánh mắt cô vô tình lướt qua góc phòng – và cô khựng lại.

Ở bàn đối diện, dưới ánh đèn mờ, Hà ngồi đó, một mình, ánh mắt sắc lạnh hướng thẳng về phía họ. Cô ta mặc áo khoác đỏ nổi bật, tay cầm ly rượu, nhưng không uống, chỉ nhìn chằm chằm như muốn xuyên thủng Linh. Linh cảm thấy tim mình đập mạnh, tay khẽ run. Phong nhận ra sự thay đổi trên gương mặt cô, quay lại theo hướng cô nhìn. Khi thấy Hà, anh cau mày, giọng trầm xuống. “Cô ấy làm gì ở đây?”

“Em không biết,” Linh thì thầm, cố giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng… cô ấy đang nhìn chúng ta.” Phong đặt tay lên tay Linh, giọng chắc chắn. “Đừng lo. Anh sẽ nói chuyện với cô ấy. Em ở đây, được không?”

Linh gật đầu, dù lòng cô rối như tơ vò. Phong đứng dậy, bước về phía Hà. Linh cố không nhìn, tập trung vào tiếng nhạc, nhưng cô không thể ngăn mình liếc qua. Hà đứng bật dậy khi Phong đến, giọng cô ta vang lên, đủ lớn để Linh nghe thấy giữa tiếng nhạc. “Anh nghĩ anh có thể giả vờ như không có chuyện gì sao? Anh nợ em một lời giải thích, Phong!”

Phong đáp lại, giọng thấp nhưng kiên quyết. “Hà, anh đã nói rõ rồi. Chuyện của chúng ta đã kết thúc. Em đừng làm mọi chuyện tệ hơn.” Hà cười nhạt, ánh mắt lóe lên sự giận dữ. “Tệ hơn? Anh chưa thấy gì đâu. Cô gái kia… cô ta sẽ sớm biết anh thật sự là ai.”

Linh nghe từng lời, tim cô như thắt lại. Cô muốn đứng dậy, muốn đối mặt Hà, nhưng chân cô như bị chôn chặt. Đúng lúc đó, một sự cố bất ngờ xảy ra. Đèn trong quán đột nhiên chớp nháy, rồi tắt hẳn, khiến cả không gian chìm trong bóng tối. Tiếng nhạc ngừng lại, tiếng xì xào hoảng loạn vang lên từ đám đông. Linh nắm chặt ly cocktail, cố giữ bình tĩnh, nhưng cô cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua, như thể ai đó vừa đi ngang cô.

Khi đèn sáng trở lại sau vài giây, Linh nhìn quanh – Hà đã biến mất. Phong đứng một mình ở góc phòng, ánh mắt lo lắng tìm cô. Anh vội quay lại, nắm tay Linh. “Em ổn không? Anh xin lỗi, đáng lẽ anh không nên để cô ấy làm phiền.”

Linh lắc đầu, giọng run run. “Cô ấy… vừa nói gì với anh? Và sao cô ấy biến mất nhanh thế?” Phong thở dài, ánh mắt đầy áy náy. “Cô ấy chỉ lặp lại những lời cũ, trách anh vì chia tay. Anh không biết cô ấy đi đâu, nhưng anh sẽ đảm bảo cô ấy không làm phiền nữa.”

Nhưng Linh không thể xua tan cảm giác bất an. Cô nhớ lại khoảnh khắc đèn tắt, cảm giác như có ai đứng rất gần mình. Cô kiểm tra túi xách – và giật mình khi thấy một mẩu giấy nhỏ nhét bên trong. Run rẩy, cô mở ra, đọc dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: “Hỏi anh ta về căn nhà ở Hàng Bông. Đừng để anh ta lừa cô.”

Linh nhét mẩu giấy vào túi, không nói gì với Phong. Cô không muốn phá hỏng buổi tối, nhưng câu hỏi về “căn nhà ở Hàng Bông” ám ảnh cô. Đó là nơi cô và Phong từng đi dạo, nơi anh kể về bản thiết kế với niềm tự hào. Có bí mật gì ở đó mà Hà muốn cô biết?

Họ rời quán sớm, không khí giữa họ nặng nề hơn thường lệ. Phong tiễn Linh về nhà, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Linh, nếu em không thoải mái vì chuyện hôm nay, cứ nói với anh. Anh không muốn em phải nghĩ ngợi.”

Linh mỉm cười gượng gạo. “Em ổn. Chỉ là… em cần thời gian để sắp xếp suy nghĩ.” Phong gật đầu, không ép thêm. Khi anh rời đi, Linh đứng trước cổng nhà, tay nắm chặt mẩu giấy trong túi. Cô không biết phải làm gì – tin vào Phong, hay đào sâu vào bí mật mà Hà ám chỉ.

Đêm đó, Linh không ngủ được. Cô mở laptop, tìm kiếm thông tin về “căn nhà ở Hàng Bông” mà Phong từng thiết kế. Một bài báo cũ hiện lên, khiến cô lạnh người. Bài báo nói về một vụ tranh chấp đất đai liên quan đến căn nhà ấy, với cáo buộc rằng nhóm kiến trúc sư, trong đó có tên Phong, đã cố ý che giấu tình trạng pháp lý của công trình để đẩy nhanh dự án. Dù không có bằng chứng rõ ràng, vụ việc đã gây tranh cãi lớn.

Linh đóng laptop, tim đập thình thịch. Cô nhắn cho Phong một tin ngắn: “Anh, em muốn nói chuyện. Có vài điều em cần hiểu rõ.” Nhưng khi nhấn gửi, cô nghe tiếng gió rít qua cửa sổ, như mang theo lời thì thầm của một bí mật chưa được hé lộ.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*