Duyên Tiền Định 7

Chương 7: Sự thật dưới ánh trăng

Tin nhắn của Linh gửi đi trong đêm, nhưng Phong không trả lời ngay. Cô nằm trên giường, mắt dán vào màn hình điện thoại, lòng trĩu nặng. Mẩu giấy của Hà, bài báo về căn nhà ở Hàng Bông, và những lời ám chỉ đầy ẩn ý khiến cô không thể ngừng suy nghĩ. Cô muốn tin Phong, nhưng những mảnh ghép rời rạc này như một bức tranh thiếu đi nét vẽ cuối cùng. Cuối cùng, cô thiếp đi trong mệt mỏi, giấc mơ đầy những con ngõ tối và tiếng thì thầm không rõ lời.

Sáng hôm sau, Phong nhắn lại: “Linh, anh xin lỗi vì trả lời muộn. Hôm nay em rảnh không? Anh muốn gặp và giải thích mọi chuyện.” Linh đọc tin, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Cô trả lời ngắn gọn: “Chiều nay, ở quán cà phê ven hồ, chỗ lần đầu mình gặp.” Cô chọn nơi ấy vì nó quen thuộc, như một cách để nhắc nhở bản thân về những khoảnh khắc đẹp giữa họ, trước khi mọi thứ trở nên rối ren.

Buổi chiều, Hà Nội phủ một lớp mây xám, không mưa nhưng không khí lành lạnh. Linh đến sớm, ngồi ở góc quen thuộc bên ô cửa sổ, gọi một cốc latte. Cô nhìn mặt hồ phẳng lặng, cố sắp xếp suy nghĩ. Khi Phong bước vào, anh trông khác lạ – không còn nụ cười rạng rỡ, mà là ánh mắt trầm tư và đôi vai hơi căng thẳng. Anh ngồi xuống, gọi một ly đen đá, rồi nhìn thẳng vào Linh.

“Linh, anh biết em đang bối rối,” anh mở lời, giọng trầm nhưng chân thành. “Anh thấy em không thoải mái sau chuyện ở quán bar. Em cứ hỏi, anh sẽ nói hết.”

Linh hít một hơi sâu, lấy hết can đảm. “Phong, em tìm thấy một mẩu giấy trong túi sau hôm đó. Có người – chắc là Hà – bảo em hỏi anh về căn nhà ở Hàng Bông. Em đã tìm hiểu, và thấy một bài báo về tranh chấp đất đai, có nhắc đến anh. Chuyện đó là thế nào?”

Phong khẽ nhíu mày, nhưng không né tránh ánh mắt cô. Anh thở dài, đặt tay lên bàn như muốn thu hẹp khoảng cách giữa họ. “Anh đoán được Hà đứng sau chuyện này. Cảm ơn em đã nói thẳng. Anh sẽ kể em nghe, nhưng xin em hãy nghe hết.”

Anh bắt đầu kể. Căn nhà ở Hàng Bông là một dự án anh tham gia cách đây hai năm, khi còn làm việc cho một công ty kiến trúc lớn. Nhiệm vụ của anh là thiết kế lại ngôi nhà để giữ nét cổ kính, nhưng chủ đầu tư lại muốn đẩy nhanh tiến độ và che giấu một số vấn đề pháp lý để bán đất với giá cao. Phong phát hiện ra, phản đối kịch liệt, và thậm chí đệ đơn xin rút khỏi dự án. Nhưng công ty vẫn dùng tên anh trong giấy tờ, khiến anh bị liên lụy khi vụ tranh chấp nổ ra. “Anh không làm gì sai, Linh,” anh nói, ánh mắt kiên định. “Nhưng anh đã quá ngây thơ, nghĩ rằng chỉ cần làm đúng là đủ. Vụ đó khiến anh quyết định rời công ty, làm tự do như bây giờ.”

Linh lắng nghe, cảm giác như một phần gánh nặng trong lòng được gỡ bỏ. Nhưng cô vẫn hỏi: “Vậy Hà liên quan gì đến chuyện này? Sao cô ấy cứ nhắc đến nó?”

Phong im lặng một lúc, như đang chọn từ. “Hà làm việc cho công ty đó, ở bộ phận pháp lý. Khi anh phản đối dự án, cô ấy cho rằng anh đang phá hoại cơ hội của cả nhóm, kể cả cô ấy. Bọn anh cãi nhau nhiều, và đó là lý do chính khiến bọn anh chia tay. Cô ấy… không tha thứ cho anh, và có lẽ cô ấy nghĩ việc nhắc lại chuyện này sẽ khiến em nghi ngờ anh.”

Linh gật đầu chậm rãi, cố tiêu hóa câu chuyện. Cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng Phong, nhưng một phần trong cô vẫn lo lắng. “Phong, em tin anh. Nhưng Hà… cô ấy có vẻ không dừng lại. Em sợ cô ấy sẽ làm gì đó.”

Phong nắm nhẹ tay Linh, giọng chắc chắn. “Anh sẽ không để cô ấy làm phiền em nữa. Anh đã liên lạc với một người bạn ở công ty cũ, nhờ họ nói chuyện với Hà. Cô ấy chỉ đang cố gây rối, nhưng anh hứa sẽ giải quyết.”

Linh nhìn vào mắt anh, thấy sự quyết tâm và cả chút đau lòng. Cô siết nhẹ tay anh, mỉm cười. “Cảm ơn anh đã nói thật. Em… em chỉ muốn chúng ta thẳng thắn với nhau.”

Phong mỉm cười, ánh mắt dịu lại. “Anh cũng thế, Linh. Anh không muốn mất em vì những chuyện không đáng.” Họ ngồi thêm một lúc, trò chuyện nhẹ nhàng hơn, như thể cơn bão trong lòng đã tan. Khi rời quán, trời đã tối, ánh trăng treo lơ lửng trên mặt hồ, phủ một lớp bạc lên con đường lát đá.

Phong tiễn Linh về nhà, và trước cổng, anh bất ngờ dừng lại, nhìn cô dưới ánh trăng. “Linh, anh có thể hỏi em một điều không?” Linh gật đầu, tò mò. Anh nói, giọng khẽ nhưng rõ: “Em có sợ những rắc rối này không? Có bao giờ em nghĩ… chuyện của chúng ta không đáng để tiếp tục?”

Linh ngẩn người, rồi mỉm cười, ánh mắt sáng lên. “Phong, em không sợ rắc rối. Em chỉ sợ chúng ta không đủ tin nhau để vượt qua. Và em nghĩ… chúng ta đáng để thử.” Cô ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Nhưng anh phải giữ lời, không để Hà làm phiền nữa, nhé?”

Phong bật cười, gật đầu. “Anh hứa. Và Linh, cảm ơn em vì đã ở lại.” Anh bước tới, nhẹ nhàng ôm cô một cái, ngắn thôi nhưng đủ khiến tim Linh đập rộn ràng. Khi anh rời đi, cô đứng nhìn theo, cảm giác như ánh trăng đang soi sáng con đường phía trước họ.

Nhưng đêm đó, khi Linh chuẩn bị đi ngủ, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Cô nghĩ anh ta kể hết rồi? Hỏi anh ta về bức thư trong căn nhà ấy. Đừng ngây thơ, Linh.” Tin nhắn không ký tên, nhưng Linh biết là Hà. Cô nắm chặt điện thoại, lòng lại dậy sóng. Bức thư gì? Và tại sao Hà cứ cố đào bới quá khứ của Phong?

Linh không nhắn lại cho Phong ngay. Cô mở laptop, tìm kiếm thêm về căn nhà ở Hàng Bông, nhưng không thấy manh mối nào về “bức thư”. Cuối cùng, cô ghi lại dòng chữ trong sổ tay: “Bức thư trong căn nhà – sự thật hay trò đùa?” Cô đóng sổ, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn sáng, nhưng giờ đây dường như mang theo một bí ẩn mới, chờ cô khám phá.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*