Chương 5: Lời thì thầm trong gió
Ngày triển lãm của Phong đến nhanh như một cơn gió mùa. Linh chuẩn bị kỹ lưỡng, chọn một chiếc váy xanh nhạt thanh lịch, điểm thêm đôi khuyên tai nhỏ hình giọt nước. Cô đứng trước gương, hít một hơi sâu, tự nhủ: “Chỉ là đi xem triển lãm thôi, Linh ơi, bình tĩnh nào.” Nhưng trong lòng, cô biết hôm nay không chỉ đơn giản là một buổi gặp gỡ. Có điều gì đó đang lớn dần giữa cô và Phong, và cô vừa hồi hộp vừa mong chờ được chứng kiến thế giới của anh qua những bản thiết kế.
Triển lãm được tổ chức tại một không gian nghệ thuật nhỏ ở Tràng Tiền, nơi những bức tường gạch thô mộc được trang trí bằng đèn vàng ấm áp. Khi Linh bước vào, cô lập tức bị cuốn hút bởi những mô hình kiến trúc và bản vẽ treo trên tường. Mỗi bản vẽ của Phong đều kể một câu chuyện: một ngôi nhà cổ được phục hồi, một quán cà phê ven hồ với những ô cửa sổ lớn, hay một con ngõ nhỏ được tái thiết để giữ nguyên nét Hà Nội xưa. Linh mỉm cười, nhận ra dấu ấn của Phong trong từng chi tiết – sự tinh tế, tình cảm, và niềm đam mê với ký ức.
Phong xuất hiện từ phía sau, vẫn với nụ cười quen thuộc nhưng hôm nay anh có chút căng thẳng. Anh mặc vest xanh đậm, tóc chải gọn gàng, trông vừa lịch lãm vừa gần gũi. “Em đến rồi,” anh nói, giọng pha chút nhẹ nhõm. “Anh còn lo em bận.”
“Triển lãm của anh, sao em bỏ lỡ được?” Linh đáp, ánh mắt lấp lánh. Phong dẫn cô đi một vòng, kể về từng bản vẽ với sự say mê. Linh lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi những câu khiến anh bật cười vì sự tò mò của cô. “Cái nhà này, anh mất bao lâu để vẽ? Có phải anh ngồi hàng giờ chỉ để nghĩ về màu sơn không?”
Đang trò chuyện, một người đàn ông trung niên, dáng vẻ nghiêm nghị trong bộ vest đen, tiến đến bắt chuyện với Phong. “Cậu Phong, bản thiết kế khu phố cổ này rất ấn tượng. Công ty tôi muốn mời cậu tham gia một dự án lớn, tái thiết cả một khu ở Hàng Đào. Cậu nghĩ sao?”
Phong mỉm cười lịch sự, nhưng Linh nhận ra ánh mắt anh thoáng do dự. “Cảm ơn anh Nam. Tôi sẽ xem xét và trả lời sớm.” Người đàn ông gật đầu, đưa cho Phong một danh thiếp rồi rời đi. Linh tò mò hỏi: “Dự án lớn à? Nghe có vẻ quan trọng.”
Phong thở nhẹ, nhét danh thiếp vào túi. “Ừ, nhưng anh chưa chắc. Dự án này muốn đập đi nhiều nhà cổ để xây khu thương mại. Anh không muốn phá bỏ những thứ mang hồn Hà Nội.” Linh gật đầu, thầm ngưỡng mộ sự kiên định của anh.
Buổi triển lãm diễn ra suôn sẻ, nhưng khi mọi người bắt đầu ra về, một sự cố bất ngờ xảy ra. Một cô gái trẻ, tóc ngắn nhuộm đỏ, mặc áo khoác da, bước vào với vẻ vội vã. Cô ta nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Phong. “Phong! Anh ở đây thật!” cô ta gọi lớn, khiến vài người ngoảnh lại.
Phong quay lại, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên. “Hà? Sao em lại…” Anh chưa kịp nói hết, cô gái – Hà – đã tiến đến, giọng đầy cảm xúc. “Em tìm anh khắp nơi! Anh không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại. Anh biết em lo thế nào không?”
Linh đứng cạnh, cảm thấy không khí đột nhiên nặng nề. Cô nhìn Phong, cố đọc biểu cảm của anh. Phong khẽ cau mày, giọng bình tĩnh nhưng nghiêm túc. “Hà, anh đã nói rõ rồi. Mình không còn gì để nói nữa. Em về đi.”
Hà không chịu, bước tới gần hơn, ánh mắt sắc lạnh. “Anh nghĩ anh có thể dễ dàng bỏ em như thế? Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua?” Cô ta quay sang Linh, ánh mắt dò xét. “Và đây là ai? Người mới của anh à?”
Linh cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô giữ giọng bình tĩnh. “Tôi là bạn của Phong. Còn cô là ai?” Hà cười nhạt, nhưng chưa kịp đáp, Phong đã nắm tay Linh, kéo cô lùi lại. “Hà, đủ rồi. Đừng làm mọi chuyện phức tạp. Em đi đi.”
Hà nhìn Phong, rồi Linh, ánh mắt đầy giận dữ. “Anh sẽ hối hận, Phong. Em không để yên đâu.” Cô ta quay người bỏ đi, để lại không khí căng thẳng. Linh rút tay khỏi tay Phong, cố che giấu sự bối rối. “Cô ấy… là ai vậy, Phong?”
Phong thở dài, ánh mắt đầy áy náy. “Hà là bạn gái cũ của anh. Bọn anh chia tay hơn một năm rồi, nhưng cô ấy không chấp nhận. Anh không ngờ cô ấy xuất hiện hôm nay. Xin lỗi em, Linh.”
Linh gật đầu, nhưng lòng cô rối bời. Cô không biết phải cảm thấy thế nào – tin Phong, hay lo lắng về những gì Hà vừa nói. Cô chỉ nói nhẹ: “Không sao. Nhưng… cô ấy có vẻ không ổn. Anh cẩn thận nhé.”
Phong nhìn Linh, giọng chân thành. “Anh sẽ giải quyết. Em đừng lo. Và Linh, anh muốn em biết, anh nghiêm túc với em. Chuyện với Hà đã là quá khứ.”
Lời nói của anh khiến Linh khẽ dịu lại, nhưng một phần trong cô vẫn bất an. Họ rời triển lãm, đi bộ dọc con phố Tràng Tiền trong ánh đèn đêm. Không ai nói gì nhiều, chỉ có tiếng bước chân hòa cùng tiếng gió lạnh. Khi tiễn Linh về nhà, Phong dừng lại trước cổng, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy quyết tâm. “Linh, anh muốn tiếp tục câu chuyện của chúng ta. Em vẫn muốn, đúng không?”
Linh nhìn anh, tim cô đập mạnh. Cô biết mình không muốn dừng lại, dù những lời của Hà vẫn văng vẳng trong đầu. “Em muốn,” cô nói, giọng khẽ nhưng chắc chắn. “Nhưng Phong, nếu có gì liên quan đến Hà, anh sẽ nói với em, được không?”
Phong gật đầu, nắm nhẹ tay cô. “Anh hứa.” Anh buông tay, mỉm cười. “Hẹn em lần tới. Lần này, anh chọn chỗ.”
Linh về nhà, nằm trên giường, tâm trí xoay vần. Cô mở điện thoại, thấy một tin nhắn lạ từ một số không lưu: “Cô không biết Phong đâu. Đừng tin anh ta.” Tin nhắn không ký tên, nhưng Linh biết là Hà. Cô hít một hơi sâu, xóa tin nhắn, nhưng lòng không khỏi nặng nề. Cô nhắn cho Phong: “Cảm ơn anh vì hôm nay. Hẹn gặp anh sớm.” Nhưng khi đặt điện thoại xuống, cô nghe một cơn gió lạnh thổi qua cửa sổ, như mang theo lời thì thầm của những điều chưa rõ ràng.
Leave a Reply