Chương 4: Gió mùa về
Những ngày sau buổi đi dạo phố cổ, Linh và Phong bắt đầu nhắn tin thường xuyên hơn. Những tin nhắn ngắn, đôi khi chỉ là một câu hỏi vu vơ như “Hôm nay em ăn gì?” hay “Anh vừa thấy một ngôi nhà cổ đẹp, muốn kể em nghe”, nhưng đủ khiến Linh mỉm cười mỗi khi điện thoại rung lên. Cô nhận ra mình đang chờ đợi những dòng chữ ấy, như chờ một cơn gió mát lành trong những ngày Hà Nội bắt đầu se lạnh.
Linh quyết định giữ lời hứa, chọn một điểm đến cho lần gặp tiếp theo. Cô nghĩ đến một nơi đặc biệt: đình Kim Ngân ở phố Hàng Bạc, một góc nhỏ yên bình giữa lòng phố cổ, nơi cô từng đến khi tìm cảm hứng cho một cuốn sách. Cô nhắn Phong: “Chủ nhật này anh rảnh không? Em muốn dẫn anh đi một chỗ.” Phong trả lời ngay: “Rảnh! Em dẫn đâu anh theo đó.”
Sáng chủ nhật, trời Hà Nội phủ một lớp sương mỏng, không khí lành lạnh báo hiệu gió mùa về. Linh khoác một chiếc áo len dài, quàng khăn mỏng, mang theo một cuốn sổ tay nhỏ – thói quen của một biên tập viên thích ghi chép những ý tưởng bất chợt. Phong xuất hiện ở đầu phố, vẫn với nụ cười quen thuộc, nhưng hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác len xanh đậm, trông ấm áp hơn thường lệ. “Trời lạnh thế này, em dẫn anh đi đâu mà thần bí vậy?” anh trêu.
“Đi rồi biết,” Linh đáp, cố giấu nụ cười. Họ bước đi, băng qua những con phố nhộn nhịp, tiếng rao hàng và mùi bánh cuốn thoảng trong không khí. Khi đến đình Kim Ngân, Linh dừng lại, chỉ vào cánh cổng gỗ cũ kỹ. “Đây là chỗ em muốn anh thấy. Nhỏ thôi, nhưng em nghĩ anh sẽ thích.”
Họ bước vào sân đình, nơi không gian tĩnh lặng như tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài. Những cột gỗ nhuốm màu thời gian, mái ngói rêu phong, và chiếc bàn đá nhỏ dưới gốc cây si khiến nơi này mang một vẻ đẹp hoài cổ. Phong nhìn quanh, ánh mắt sáng lên. “Em đúng là biết chọn chỗ. Nơi này… có hồn thật.”
Linh mỉm cười, dẫn anh vào khu trưng bày nhỏ bên trong, nơi lưu giữ những dụng cụ làm bạc xưa của phố Hàng Bạc. Cô kể về lần cô đến đây, ngồi hàng giờ để tưởng tượng câu chuyện của những nghệ nhân trăm năm trước. “Em thích nghĩ về những người từng sống ở đây, từng làm ra những món đồ bằng cả tâm huyết. Nó khiến em thấy công việc của mình – dù nhỏ – cũng có ý nghĩa.”
Phong lắng nghe, rồi bất ngờ nói: “Em biết không, anh cũng hay tưởng tượng thế khi thiết kế. Như ngôi nhà anh từng kể em, anh luôn nghĩ về những người sẽ sống trong đó, những câu chuyện họ sẽ mang theo. Có lẽ mình giống nhau hơn anh nghĩ.”
Câu nói của anh khiến Linh khẽ ngẩn ngơ. Cô nhìn anh, ánh mắt dịu dàng. “Vậy thì, mình kể thêm cho nhau nghe những câu chuyện này nhé?”
Phong gật đầu, nụ cười ấm áp. Họ ngồi xuống chiếc ghế đá trong sân đình, trò chuyện về những điều giản dị: một cuốn sách Linh vừa đọc, một bản vẽ Phong vừa hoàn thành, hay đơn giản là cách ánh nắng chiếu qua tán si, tạo thành những mảng sáng tối trên sân gạch. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá xào xạc và giọng nói của họ, hòa quyện như một bản nhạc nhẹ.
Khi rời đình, Linh đề nghị đi ăn bún chả ở một quán nhỏ gần đó. Quán đông nhưng ấm cúng, mùi thịt nướng thơm lừng khiến cả hai không khỏi xuýt xoa. Họ gọi hai suất, ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa cười vì những câu chuyện vụn vặt. Phong gắp một miếng chả cho Linh, giọng trêu: “Thử đi, của anh chọn là chuẩn đấy.” Linh bật cười, nhận lấy, cảm giác gần gũi giữa họ càng rõ rệt.
Buổi chiều, trời bắt đầu lất phất mưa. Linh nhìn ra ngoài, khẽ cau mày. “Mưa rồi, mà em không mang ô.” Phong cười lớn, lấy từ balo ra chiếc ô màu xanh quen thuộc. “May mà anh chuẩn bị. Đây là ô của duyên số, em quên à?”
Linh đỏ mặt, che giấu bằng một câu đùa: “Thế anh giữ nó cẩn thận đấy, không lại phải mượn lần nữa.” Họ che chung ô, bước đi dưới mưa, vai kề vai. Mưa không lớn, nhưng đủ khiến không khí trở nên lãng mạn. Phong bất ngờ chỉ vào một con ngõ nhỏ. “Linh, em có muốn thử đi ngõ này không? Anh nghe nói có một tiệm trà bí mật, dân phố cổ hay lui tới.”
Linh gật đầu, tò mò. Họ rẽ vào ngõ, tìm thấy một tiệm trà nhỏ với tấm biển gỗ khắc chữ “Trà Quán”. Bên trong, không gian ấm áp với ánh đèn vàng và mùi trà sen thoang thoảng. Bà chủ quán, một người phụ nữ lớn tuổi, mỉm cười chào họ như thể họ là khách quen. Linh gọi trà sen, còn Phong chọn trà mạn. Họ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn mưa rơi tí tách bên ngoài.
“Phong, anh tin vào những khoảnh khắc định mệnh không?” Linh bất ngờ hỏi, ánh mắt lấp lánh.
Phong nhìn cô, giọng trầm ấm. “Anh tin. Như việc anh gặp em dưới mưa hôm đó. Nếu không phải định mệnh, thì là gì?” Anh ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Nhưng anh cũng tin, định mệnh cần mình nắm lấy. Anh không muốn chỉ chờ duyên số, Linh ạ.”
Lời nói của anh khiến tim Linh đập mạnh. Cô không đáp, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cô đã nói thay tất cả. Họ tiếp tục trò chuyện, và khi rời quán, mưa đã tạnh. Phong tiễn Linh về tận cổng nhà. Trước khi chia tay, anh nhìn cô, giọng nhẹ nhàng: “Linh, tuần sau anh có một buổi triển lãm nhỏ, về những bản thiết kế anh làm. Em đến được không?”
Linh mỉm cười, gật đầu. “Em sẽ đến. Gửi em địa chỉ nhé.” Phong gật đầu, ánh mắt sáng lên. Khi anh quay đi, Linh đứng nhìn theo, lòng tràn đầy cảm xúc. Cô biết, câu chuyện của họ đang dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.
Đêm đó, Linh mở cuốn sổ tay, viết vài dòng về ngày hôm nay: “Gió mùa về, và anh đến, như một cơn gió làm xao động lòng em.” Cô gấp sổ, mỉm cười, rồi nhắn cho Phong: “Cảm ơn anh vì ngày hôm nay. Hẹn gặp anh ở triển lãm.” Tin nhắn vừa gửi, cô nghe tim mình đập rộn ràng, như thể một chương mới của cuộc đời đang bắt đầu.
Leave a Reply