Chương 3: Duyên số bắt đầu
Sáng cuối tuần, Hà Nội đón một ngày thu dịu dàng. Những cơn gió nhẹ mang theo hương lá khô, len lỏi qua từng con phố nhỏ. Linh thức dậy sớm, lòng rạo rực như một cô gái trẻ chuẩn bị cho buổi hẹn đầu tiên. Cô đứng trước gương, thử vài bộ đồ rồi cuối cùng chọn một chiếc váy len mỏng màu be, nhẹ nhàng nhưng đủ nổi bật. Tóc cô buông xõa, điểm thêm một chiếc kẹp nhỏ hình cánh hoa. Nhìn mình trong gương, Linh khẽ mỉm cười, tự nhủ: “Chỉ là đi dạo phố cổ thôi, đừng hồi hộp quá.”
Phong nhắn tin đúng giờ, như thể anh đã đợi sẵn từ sáng. “Anh ở đầu phố Hàng Bông. Em sẵn sàng chưa?” Linh đọc tin, tim khẽ đập nhanh. Cô trả lời ngắn gọn: “Đang tới!” rồi cầm chiếc ô màu xanh của Phong – vật kỷ niệm của lần gặp đầu tiên – và bước ra khỏi nhà.
Khi Linh đến, Phong đang đứng tựa vào một góc tường cũ, tay đút túi áo khoác, đôi mắt lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn cao, trông vừa gần gũi vừa cuốn hút. Thấy Linh, anh vẫy tay, nụ cười rạng rỡ. “Em đúng giờ thật. Anh còn tưởng phải đợi lâu.”
“Em không để ân nhân chờ đâu,” Linh đáp, giọng pha chút trêu đùa. Phong bật cười, chỉ tay về phía con phố tấp nập phía trước. “Đi thôi. Hôm nay anh dẫn em khám phá vài góc phố cổ mà có lẽ em chưa biết đâu.”
Họ bắt đầu hành trình ở Hàng Bông, nơi những cửa hàng vải lụa nằm san sát, tỏa ra mùi hương thoang thoảng của tơ tằm. Phong kể về một lần anh thiết kế nội thất cho một cửa hàng nhỏ ở đây, giữ nguyên bức tường gạch đỏ hơn trăm năm tuổi. Linh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, đôi lúc chen vào vài câu hỏi. Cô thích cách anh nói về công việc – không chỉ là kiến trúc, mà là những câu chuyện về con người, ký ức, và hồn cốt của Hà Nội.
Rẽ vào Hàng Gai, Phong dừng lại trước một tiệm sách cũ. Cửa tiệm nhỏ xíu, chất đầy những cuốn sách bìa sờn, mùi giấy cũ hòa quyện với không khí phố cổ. “Em vào đây bao giờ chưa?” Phong hỏi, ánh mắt lấp lánh như một đứa trẻ.
Linh lắc đầu. “Chưa, nhưng nhìn đã thấy thích rồi.” Họ bước vào, tiếng chuông nhỏ ở cửa kêu leng keng. Người chủ tiệm, một ông cụ tóc bạc, ngẩng lên mỉm cười. Linh lướt tay qua những cuốn sách, từ tiểu thuyết cổ điển đến tập thơ đã ngả vàng. Cô bất ngờ tìm thấy một cuốn sách cũ mà cô từng biên tập, bìa in đơn sơ nhưng đầy kỷ niệm. “Phong, nhìn này! Em từng làm cuốn này!” cô reo lên, giọng phấn khích.
Phong nghiêng đầu nhìn, rồi cười. “Thế thì phải mua chứ? Để kỷ niệm lần đi phố cổ đầu tiên.” Anh lấy cuốn sách, đưa cho ông cụ tính tiền, rồi quay sang Linh. “Tặng em. Sau này nhớ hôm nay nhé.”
Linh nhận cuốn sách, lòng ấm áp. “Cảm ơn anh. Nhưng lần sau em trả lại món gì đó, không thì không công bằng.”
“Thì lần sau em dẫn anh đi đâu đó,” Phong nháy mắt. “Coi như hòa.”
Họ tiếp tục đi, qua Hàng Đào rực rỡ sắc màu áo dài, rồi dừng lại ở một gánh hàng rong bán cốm xanh. Phong mua một gói, đưa cho Linh một ít. “Thử đi, cốm Hà Nội mùa thu là nhất đấy.” Linh nhón một miếng, vị ngọt thanh và mùi thơm của lúa non khiến cô khẽ nhắm mắt tận hưởng. Phong nhìn cô, bật cười. “Nhìn em ăn ngon thế, anh cũng muốn thử lại.”
Buổi chiều, họ ngồi ở một quán nước nhỏ ở Tạ Hiện. Quán không sang trọng, chỉ có vài chiếc bàn gỗ và ghế nhựa, nhưng không khí nhộn nhịp của phố cổ khiến mọi thứ trở nên đặc biệt. Linh gọi một cốc trà chanh, còn Phong chọn bia hơi. Họ ngồi đối diện nhau, ánh mắt thỉnh thoảng chạm nhau, rồi cả hai cùng cười như thể đang chia sẻ một bí mật không lời.
“Phong, anh hay đi phố cổ thế này à?” Linh hỏi, nhấp một ngụm trà.
“Thỉnh thoảng thôi,” Phong đáp. “Nhưng đi với em thì thấy khác. Như thể anh đang nhìn phố cổ bằng một đôi mắt mới.” Câu nói của anh khiến Linh khẽ đỏ mặt, nhưng cô cố giữ giọng tự nhiên.
“Chắc tại em hỏi nhiều quá,” cô đùa. “Nhưng em thích nghe anh kể. Mỗi góc phố đều có một câu chuyện, đúng không?”
Phong gật đầu, ánh mắt dịu dàng. “Đúng. Và anh nghĩ, mình đang viết một câu chuyện mới, em thấy thế không?”
Linh không đáp ngay, chỉ mỉm cười. Nhưng trong lòng cô, cô biết anh nói đúng. Có điều gì đó giữa họ, không vội vã, nhưng chắc chắn đang lớn dần. Khi hoàng hôn buông xuống, họ đứng dậy, đi dọc con phố nhỏ dẫn ra Hồ Gươm. Ánh đèn đường bắt đầu sáng, phản chiếu trên mặt hồ lấp lánh. Phong bất ngờ dừng lại, nhìn Linh. “Linh, em có muốn chụp một bức ảnh không? Để nhớ hôm nay.”
Linh gật đầu, lấy điện thoại ra. Họ đứng cạnh nhau, sau lưng là mặt hồ và cầu Thê Húc đỏ rực. Phong vòng tay qua vai Linh, nhẹ nhàng nhưng tự nhiên. Khi cô nhấn nút chụp, cả hai đều cười – nụ cười của những người vừa tìm thấy nhau giữa dòng đời hối hả.
Tối đó, về nhà, Linh mở điện thoại xem lại bức ảnh. Cô mỉm cười, nhắn cho Phong: “Cảm ơn anh vì một ngày thật đẹp. Lần sau, em chọn chỗ nhé?” Tin nhắn vừa gửi, cô nghe tiếng ting từ điện thoại. Phong trả lời: “Được thôi. Anh chờ em.”
Linh nằm xuống giường, lòng nhẹ nhàng như một cơn gió thu. Cô không biết câu chuyện của họ sẽ đi đến đâu, nhưng cô biết, cô muốn tiếp tục viết nó – cùng Phong.
Leave a Reply