Duyên Tiền Định 13

Chương 13: Lằn ranh nguy hiểm

Tin nhắn đe dọa khiến Linh cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cô. Cô nắm chặt mẩu giấy với dòng chữ của Trần Văn Khôi, như thể nó là chìa khóa duy nhất để thoát khỏi cơn ác mộng này. Phong ngồi cạnh, ánh mắt anh vừa lo lắng vừa quyết tâm. “Linh, anh sẽ liên lạc với anh Hòa, bạn anh ở đội điều tra. Chúng ta cần đưa mẩu giấy này cho công an ngay sáng mai. Họ sẽ biết phải làm gì.”

Linh gật đầu, nhưng giọng cô run nhẹ. “Phong, em sợ. Họ biết chúng ta tìm thấy thư. Làm sao họ theo dõi được? Có ai ở gần căn nhà hôm nay không?” Phong lắc đầu, cố trấn an. “Anh không thấy ai, nhưng rõ ràng họ có người theo dõi. Từ giờ, em không được đi một mình. Anh sẽ ở lại đây tối nay, được không?”

Linh đồng ý, cảm giác an toàn hơn khi có Phong bên cạnh. Họ khóa chặt cửa, kéo rèm kín, nhưng mỗi tiếng động nhỏ ngoài ngõ đều khiến Linh giật mình. Cô mở laptop, cố tìm thêm thông tin về Lê Văn Hùng và công ty bất động sản của ông ta. Một bài báo ngắn hiện lên, nói về việc công ty Hùng Phát liên tục mua đất ở khu phố cổ, bất chấp tranh cãi về pháp lý. Có một chi tiết khiến Linh chú ý: Hùng Phát từng tài trợ cho một dự án bảo tồn di sản, trong đó có căn nhà ở Hàng Bông. “Phong, nhìn này,” cô chỉ vào màn hình. “Hùng Phát có liên quan đến căn nhà từ trước. Có thể họ biết về bức thư từ lâu.”

Phong đọc, ánh mắt tối lại. “Nếu thế, họ không chỉ muốn căn nhà. Bức thư có thể liên quan đến quyền sở hữu, hoặc một bí mật lớn hơn – như vụ mất tích của Trần Văn Khôi. Anh nghi ký hiệu hoa sen là manh mối. Em có tìm thấy gì về nó không?”

Linh lắc đầu. “Chưa, nhưng em sẽ thử. Có thể nó là biểu tượng của gia đình Khôi, hoặc một tổ chức nào đó.” Cô ghi chú thêm vào sổ, nhưng cảm giác bất an không rời đi. Đêm đó, Phong ngủ trên ghế sofa, còn Linh nằm trên giường, mắt mở to, lắng nghe từng tiếng động. Cô nghe thấy tiếng xe chạy qua ngõ, nhưng không dám nhìn ra ngoài.

Sáng sớm, họ đến đồn công an gần Hồ Gươm. Anh Hòa, một người đàn ông cao lớn với ánh mắt sắc sảo, tiếp đón họ. Phong kể lại toàn bộ câu chuyện: từ tờ giấy trong căn nhà, dòng chữ bí ẩn, đến tin nhắn đe dọa và mối liên hệ với Hùng Phát. Anh đưa mẩu giấy của Trần Văn Khôi cho anh Hòa. “Anh, tụi em nghĩ bức thư này liên quan đến một vụ án cũ. Có thể ai đó đang cố che giấu nó.”

Anh Hòa xem xét mẩu giấy, nhíu mày. “Vụ mất tích của Trần Văn Khôi là một bí ẩn lớn. Hồi đó, công an không tìm được bằng chứng, và gia đình Khôi dần biến mất khỏi Hà Nội. Nếu bức thư này là thật, nó có thể mở lại vụ án. Nhưng các em phải cẩn thận. Hùng Phát không phải công ty dễ đụng vào. Họ có nhiều mối quan hệ.”

Linh chen vào, giọng kiên định. “Anh Hòa, tụi em không muốn dừng lại. Có người đe dọa em, và em nghĩ họ sẽ không ngừng nếu không có câu trả lời.” Anh Hòa gật đầu, ghi lại thông tin. “Được, tôi sẽ báo cáo và mở một cuộc điều tra kín. Trong lúc này, các em tránh quay lại căn nhà Hàng Bông. Và nếu có tin nhắn hay dấu hiệu lạ, báo tôi ngay.”

Họ rời đồn, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng. Phong nắm tay Linh, giọng trầm. “Linh, anh biết em muốn tìm sự thật, nhưng anh không muốn em gặp nguy hiểm. Từ giờ, chúng ta làm theo anh Hòa, được không?” Linh gật đầu, nhưng trong lòng, cô biết mình không thể chỉ ngồi chờ. Cô muốn tìm hiểu về ký hiệu hoa sen – nó có thể là chìa khóa cuối cùng.

Chiều đó, Linh đến thư viện thành phố, giả vờ nghiên cứu cho công việc biên tập để tránh sự chú ý. Cô tìm các tài liệu về biểu tượng hoa sen trong lịch sử Hà Nội. Sau hàng giờ, cô phát hiện một chi tiết: hoa sen là biểu tượng của một hội kín ở Hà Nội thế kỷ 19, liên quan đến các thương nhân giàu có, trong đó có gia đình Trần Văn Khôi. Hội này từng bị nghi ngờ che giấu tài sản và bí mật sau các vụ tranh chấp đất đai. Linh chụp lại trang sách, tim đập thình thịch. “Nếu bức thư liên quan đến hội này, nó có thể tiết lộ một kho báu hoặc quyền sở hữu đất,” cô tự nhủ.

Cô nhắn Phong: “Anh, em tìm được manh mối về hoa sen. Gặp em tối nay, em kể chi tiết.” Nhưng khi cô rời thư viện, trời đã tối, và con phố vắng lặng một cách bất thường. Linh bước nhanh, cảm giác như có tiếng bước chân phía sau. Cô quay lại, nhưng không thấy ai. Đột nhiên, điện thoại cô rung – một tin nhắn từ số lạ: “Đừng tìm nữa. Đưa thư ra, hoặc cô không thấy ngày mai.”

Linh hoảng loạn, gọi ngay cho Phong. “Phong, em ở gần thư viện. Có ai đó theo em. Anh đến ngay được không?” Phong trả lời gấp: “Ở yên đó, anh đến liền!” Linh chạy vào một quán cà phê nhỏ gần đó, ngồi sát cửa sổ, mắt dán ra đường. Cô nắm chặt điện thoại, tim đập thình thịch. Qua kính, cô thấy một bóng người mặc áo khoác đen đứng ở góc phố, mặt che kín. Khi ánh đèn đường chiếu qua, cô nhận ra một chi tiết khiến cô lạnh người: trên tay áo người đó có thêu một ký hiệu nhỏ – hình hoa sen.

Phong đến sau mười phút, lao vào quán với vẻ mặt lo lắng. “Linh, em ổn không? Có thấy ai không?” Linh chỉ ra cửa sổ, nhưng bóng người đã biến mất. Cô kể lại chuyện tin nhắn và ký hiệu hoa sen, giọng run. “Phong, em nghĩ họ là người của Hùng Phát… hoặc hội kín đó. Họ biết chúng ta đang đào sâu.”

Phong ôm cô, giọng kiên định. “Linh, anh sẽ đưa em về, và chúng ta báo anh Hòa ngay. Chuyện này vượt khỏi tầm kiểm soát rồi.” Họ rời quán, đi dưới ánh đèn đường mờ ảo. Nhưng khi họ rẽ vào con ngõ gần nhà Linh, một chiếc xe đen lao qua, chậm rãi, như cố ý. Linh nắm chặt tay Phong, cảm giác như lằn ranh giữa sự thật và nguy hiểm đang thu hẹp lại, và họ chỉ còn một bước nữa là chạm vào bí mật cuối cùng.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*