Duyên Tiền Định 12

Chương 12: Lời cảnh báo từ quá khứ

Tiếng gõ cửa sổ đêm qua khiến Linh gần như không ngủ được. Cô kiểm tra cửa, khóa chặt mọi thứ, nhưng không thấy dấu hiệu gì bất thường. Dù vậy, cảm giác bị theo dõi vẫn bám lấy cô, như một cái bóng vô hình. Sáng hôm sau, cô đến quán cà phê ven hồ sớm, mang theo laptop và cuốn sổ tay đầy ghi chú. Cô nhắn Phong: “Anh, em ở quán. Có vài thứ em tìm được về vụ mất tích. Đến sớm nhé.” Phong trả lời ngay: “Đang trên đường. Em ổn chứ? Hôm qua anh lo lắm.”

Khi Phong đến, anh trông mệt mỏi, như thể cũng mất ngủ. Anh ngồi xuống, gọi một ly đen đá, rồi nhìn Linh với ánh mắt vừa lo lắng vừa quyết tâm. “Linh, kể anh nghe. Em tìm được gì?” Linh mở laptop, đẩy màn hình về phía anh. “Đây là bài báo về Trần Văn Khôi, thương nhân mất tích năm 1920. Ông ấy là chủ căn nhà ở Hàng Bông. Bài báo nói ông ấy để lại một bức thư, nhưng không ai tìm thấy. Người ta đồn thư đó cảnh báo về một kẻ phản bội trong gia đình hoặc đối tác làm ăn. Có thể dòng chữ ‘Đừng tin người đến từ quá khứ’ liên quan đến nó.”

Phong đọc bài báo, nhíu mày. “Vậy anh Nam có thể đã tìm thấy bức thư thật, hoặc một phần của nó. Nhưng tại sao anh ta lại sợ hãi thế? Và những người trả tiền cho anh ta… họ muốn gì ở căn nhà này?” Linh lắc đầu, giọng trầm. “Em nghĩ họ không chỉ muốn căn nhà. Có thể họ sợ bí mật trong thư bị lộ – một bí mật đủ lớn để ảnh hưởng đến họ bây giờ.”

Phong gật đầu, lấy từ túi ra một mẩu giấy nhỏ. “Anh cũng tìm được thứ này. Hôm qua, sau khi tiễn em, anh gọi cho một người bạn làm ở sở địa chính. Anh hỏi về căn nhà Hàng Bông. Nó từng bị tranh chấp nhiều lần, và hiện tại, một công ty bất động sản lớn đang cố mua lại. Công ty này có liên quan đến một người tên Lê Văn Hùng – một ông trùm bất động sản. Anh nghi họ chính là ‘những người’ Nam nói đến.”

Linh ghi tên Lê Văn Hùng vào sổ, tim đập mạnh. “Phong, nếu công ty này trả tiền để Nam im lặng, họ có thể biết về bức thư. Và Hà… cô ấy có thể đang làm việc cho họ, hoặc bị họ lợi dụng.” Phong gật đầu, ánh mắt tối lại. “Anh cũng nghĩ thế. Hà từng làm ở bộ phận pháp lý của một công ty bất động sản. Có thể cô ấy bị cuốn vào chuyện này mà không biết.”

Linh nhìn ra mặt hồ, cố sắp xếp suy nghĩ. “Chúng ta cần tìm bức thư, hoặc ít nhất là bằng chứng nó tồn tại. Nếu không, Hà và những người kia sẽ tiếp tục gây rối.” Phong nắm tay cô, giọng chắc chắn. “Anh đồng ý. Nhưng Linh, từ giờ anh muốn em cẩn thận hơn. Hôm qua anh thấy một chiếc xe lạ dừng gần nhà anh, không rõ có liên quan không. Anh không muốn em gặp nguy hiểm.”

Linh gật đầu, nhưng lòng cô nặng trĩu. Cô kể Phong về tiếng gõ cửa sổ đêm qua, và anh lập tức cau mày. “Linh, sao em không nói ngay? Tối nay anh ở lại gần nhà em, phòng trường hợp có gì bất thường.” Linh mỉm cười, cảm động trước sự quan tâm của anh. “Được, nhưng anh cũng phải cẩn thận. Chúng ta đang đối đầu với thứ lớn hơn mình nghĩ.”

Họ quyết định quay lại căn nhà ở Hàng Bông một lần nữa, hy vọng tìm thêm manh mối. Chiều đó, họ liên lạc với chủ nhà hiện tại, ông Tuấn, và xin phép xem lại căn nhà. Ông Tuấn, một người đàn ông hiền lành, đồng ý nhưng cảnh báo: “Cậu Phong, tôi nghe nói căn nhà này đang bị để ý. Có người hỏi mua với giá cao, nhưng tôi không muốn bán. Các cậu cẩn thận, đừng để bị liên lụy.”

Khi bước vào căn nhà, Linh cảm nhận được một luồng khí lạnh, dù ngoài trời vẫn còn nắng. Họ tập trung vào bức tường gạch đỏ, nơi tờ giấy được tìm thấy. Phong kiểm tra từng khe, dùng đèn pin soi kỹ. Linh đứng bên, lật lại cuốn sổ của ông chú Nam, hy vọng tìm thêm chi tiết. Đột nhiên, cô nhận ra một dòng ghi chú nhỏ ở góc trang: “Khe tường phía đông, dưới viên gạch thứ ba từ trên xuống.”

“Phong, nhìn này!” Linh gọi, chỉ vào dòng chữ. Phong lập tức soi đèn vào vị trí được ghi. “Viên gạch thứ ba… đây!” Anh gõ nhẹ, và viên gạch kêu rỗng. Với sự giúp đỡ của một chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ, anh cạy viên gạch ra. Bên trong là một hốc nhỏ, chứa một mẩu giấy cuộn tròn, đã ngả vàng nhưng vẫn nguyên vẹn.

Linh run run mở mẩu giấy, dưới ánh mắt căng thẳng của Phong. Bên trong là nét chữ viết tay, run rẩy nhưng rõ ràng: “Ta bị phản bội. Kẻ đến từ quá khứ đã lấy tất cả. Đừng tin lời hắn. Trần Văn Khôi, 1920.” Dưới cùng là một ký hiệu lạ, như một con dấu nhỏ hình hoa sen.

Linh và Phong nhìn nhau, không nói nên lời. “Đây là bức thư thật,” Linh thì thầm. “Và nó xác nhận có kẻ phản bội. Nhưng… kẻ đó là ai? Và tại sao nó vẫn quan trọng bây giờ?” Phong cầm mẩu giấy, giọng trầm. “Anh nghĩ công ty bất động sản biết về nó. Có thể nó liên quan đến quyền sở hữu đất, hoặc một bí mật lớn hơn. Chúng ta cần giữ kín, và tìm hiểu về Lê Văn Hùng.”

Họ rời căn nhà, mang theo mẩu giấy và ký hiệu hoa sen. Nhưng khi ra đến con ngõ, Linh nhận ra một chiếc xe đen đậu ở góc đường, cửa kính tối om. Cô nắm tay Phong, giọng run: “Anh, xe đó… em thấy nó hôm qua gần nhà em.” Phong kéo cô lùi lại, ánh mắt sắc lạnh. “Đi, chúng ta không an toàn ở đây.”

Họ nhanh chóng rời đi, nhưng khi về đến nhà Linh, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Cô tìm thấy rồi, đúng không? Đưa nó ra, hoặc cô sẽ hối hận.” Không ký tên, nhưng Linh biết nó không phải từ Hà. Cô cho Phong xem tin nhắn, tim đập thình thịch. “Phong, họ biết. Làm sao họ biết?”

Phong ôm cô, giọng kiên định. “Linh, đừng sợ. Anh sẽ không để họ động đến em. Mai chúng ta đến gặp một người bạn anh ở công an, đưa họ mẩu giấy và kể hết. Chúng ta không thể tự mình đối đầu.” Linh gật đầu, nhưng khi nhìn ra cửa sổ, cô thấy ánh đèn đường nhấp nháy, như thể đang cảnh báo một cơn bão sắp đến.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*