Duyên Tiền Định 11

Chương 11: Bí mật sau cánh cửa

Tiếng động lạ từ trong nhà Nam khiến Linh và Phong đứng khựng trước cửa. Không khí trong con ngõ nhỏ trở nên nặng nề, chỉ có ánh đèn đường yếu ớt chiếu lên cánh cửa gỗ cũ kỹ. Linh siết chặt tay Phong, giọng thì thầm: “Anh, em nghĩ anh ta biết chúng ta đến.” Phong gật đầu, ánh mắt căng thẳng nhưng quyết đoán. Anh gõ cửa lần nữa, lớn hơn. “Nam! Là Phong đây. Mở cửa ra, chúng tôi chỉ muốn nói chuyện.”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có một tiếng động nhỏ, như tiếng giấy sột soạt, rồi im bặt. Phong nhìn Linh, lắc đầu. “Anh ta không muốn gặp. Nhưng anh không đi tay không về.” Anh lấy điện thoại, gọi cho Nam, nhưng chỉ nghe tiếng chuông đổ mà không ai bắt máy. Linh nhìn quanh, nhận ra một ô cửa sổ nhỏ bên hông nhà, rèm khép hờ. Cô khẽ kéo tay Phong. “Anh, nhìn kìa. Có ánh sáng bên trong. Anh ta ở đó.”

Phong tiến đến cửa sổ, cố nhìn qua khe rèm. “Anh thấy bóng người, nhưng không rõ. Linh, em đứng đây, anh thử gọi lần nữa.” Linh gật đầu, nhưng lòng cô không yên. Cô cảm giác như có ai đang quan sát họ từ bóng tối của con ngõ. Cô lấy điện thoại, bật đèn pin, soi quanh, nhưng chỉ thấy những bức tường loang lổ và vài thùng rác cũ.



Đột nhiên, cánh cửa bật mở, khiến cả hai giật mình. Nam đứng đó, dáng người gầy gò, mắt đỏ ngầu như thiếu ngủ. Anh ta mặc áo phông nhàu nhĩ, tay nắm chặt khung cửa. “Các người muốn gì?” giọng anh ta khàn khàn, pha chút hoảng loạn. “Tôi đã nói rồi, tờ giấy đó là trò đùa!”

Phong bước tới, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết. “Nam, chúng tôi không muốn gây rắc rối. Nhưng anh biết nhiều hơn anh nói. Dòng chữ ‘Đừng tin người đến từ quá khứ’ – nó không phải trò đùa. Anh lấy nó từ đâu? Và tại sao Hà biết?”

Nam liếc nhìn Linh, rồi lại nhìn Phong, ánh mắt dao động. “Các người không hiểu. Đừng đào sâu. Nó không đáng đâu.” Anh ta định đóng cửa, nhưng Phong chặn lại. “Nam, nếu anh không nói, chúng tôi sẽ báo công an. Anh muốn thế à?”

Lời đe dọa khiến Nam khựng lại. Anh ta thở hắt ra, mở cửa rộng hơn. “Vào đi. Nhưng tôi cảnh báo, các người sẽ hối hận.” Linh và Phong bước vào, không gian bên trong tối tăm, mùi ẩm mốc bốc lên từ những món đồ cũ chất đống. Nam chỉ tay về phía một chiếc bàn gỗ nhỏ, nơi có một hộp sắt rỉ sét. “Mọi thứ ở đó. Xem đi, rồi đi khỏi đây.”

Linh ngồi xuống, mở hộp dưới ánh mắt căng thẳng của Nam. Bên trong là vài tờ giấy cũ, một tấm ảnh chụp căn nhà Hàng Bông, và một cuốn sổ tay nhỏ. Cô lật cuốn sổ, thấy những dòng chữ viết tay, phần lớn là ghi chú về xây dựng, nhưng một trang khiến cô lạnh người: “Khe tường phía đông, 1920. Tìm thấy thư. Không nói với ai. Có thể liên quan đến vụ án.” Dòng chữ được viết bằng mực đen, nét chữ run rẩy.

Linh đưa cuốn sổ cho Phong, giọng run: “Anh, xem này. Vụ án gì? Anh biết gì về chuyện này không?” Phong đọc, khuôn mặt anh tái đi. “Anh thề, Linh, anh không biết. Nam, anh viết cái này? Thư gì? Vụ án gì?”

Nam ngồi phịch xuống ghế, tay ôm đầu. “Không phải tôi viết. Đó là sổ của ông chú tôi, cũng làm thợ xây ở căn nhà đó, nhưng từ lâu lắm rồi. Khi cải tạo, tôi tìm thấy nó trong tường, cùng với tờ giấy có dòng chữ kia. Ông chú tôi… ông ấy từng kể, căn nhà đó liên quan đến một vụ mất tích hồi xưa. Một thương nhân giàu có, chủ nhà, biến mất không dấu vết. Người ta đồn ông ta để lại một bức thư, cảnh báo về kẻ phản bội. Tôi không tin, nhưng tôi giữ lại, nghĩ có thể bán thông tin cho ai đó.”

Linh cảm thấy lạnh sống lưng. “Và anh đưa cho Hà?” Nam gật đầu, ánh mắt tránh né. “Cô ta trả tiền để tôi kể. Tôi không biết cô ta dùng nó để làm gì. Tôi chỉ muốn quên chuyện này.”

Phong đập tay xuống bàn, giọng giận dữ. “Nam, anh biết chuyện này nghiêm trọng mà vẫn giấu? Nếu có vụ án, sao anh không báo công an?” Nam lắc đầu, giọng run rẩy. “Các người không hiểu. Những người muốn mua căn nhà đó… họ không đơn giản. Họ trả tiền để tôi im lặng. Nếu tôi nói, tôi không an toàn.”

Linh nhìn Phong, rồi lại nhìn Nam. “Nam, anh phải nói rõ. Ai trả tiền? Và bức thư gốc đâu?” Nam chỉ tay vào hộp. “Không có thư gốc. Chỉ có dòng chữ tôi chép lại. Những người đó… tôi không biết tên, nhưng họ làm trong bất động sản, có thế lực. Họ muốn căn nhà, và họ không muốn ai đào bới quá khứ.”

Phong đứng dậy, nắm tay Linh. “Linh, chúng ta phải dừng lại. Chuyện này nguy hiểm hơn anh nghĩ. Anh không muốn em bị liên lụy.” Nhưng Linh lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Phong, chúng ta đã đi xa thế này. Nếu dừng, Hà và những người kia sẽ không buông tha. Em muốn biết sự thật, dù nó là gì.”

Nam bất ngờ đứng bật dậy, giọng hoảng loạn. “Các người đi đi! Tôi đã nói quá nhiều. Đừng quay lại!” Anh ta đẩy họ ra cửa, đóng sầm lại. Linh và Phong đứng trong con ngõ, tay Linh vẫn nắm chặt cuốn sổ. Cô nhìn Phong, giọng khẽ: “Anh, em nghĩ chúng ta cần tìm hiểu về vụ mất tích đó. Nếu có thật, nó giải thích mọi chuyện – dòng chữ, sự sợ hãi của Nam, và cả Hà.”

Phong gật đầu, nhưng ánh mắt anh đầy lo lắng. “Được, nhưng em phải hứa, nếu có dấu hiệu nguy hiểm, chúng ta báo công an. Anh không để em gặp rủi ro.” Linh gật đầu, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay anh, nhưng lòng cô nặng trĩu. Cô biết họ đang bước vào một bí ẩn lớn hơn, nơi quá khứ của căn nhà và những kẻ đứng sau đang chờ họ.

Đêm đó, Linh về nhà, mở laptop, tìm kiếm thông tin về vụ mất tích ở Hàng Bông. Một bài báo cũ hiện lên, nói về một thương nhân tên Trần Văn Khôi, biến mất năm 1920, để lại căn nhà và nhiều tin đồn về một bức thư bí ẩn. Linh ghi lại chi tiết, rồi nhắn cho Phong: “Anh, em tìm thấy manh mối. Sáng mai gặp em, chúng ta đào sâu hơn.” Nhưng khi cô đặt điện thoại xuống, cô nghe tiếng gõ nhẹ ở cửa sổ. Cô quay lại, tim đập thình thịch – nhưng ngoài kia chỉ có bóng tối và tiếng gió rít, như đang kể một câu chuyện chưa kết thúc.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*