DƯỢNG TÔI GIÁNG THẲNG MỘT CÁI T:ÁT VÀO M:ẶT TÔI NGAY TRƯỚC M:ẶT MẸ VÌ LỠ LÀM R:ƠI LY TRÀ, CÒN QUAY SANG M:ẮNG MẸ TÔI XỐI XẢ: “CÔ D:ẠY CON KIỂU GÌ VẬY? HAY LÀ GIỐNG CÁI THẰNG CHỒNG CŨ VÔ TÍCH SỰ CỦA CÔ?” (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

(Tiếp theo phần 1)
Tôi nằm im, tay vẫn cầm điện thoại của mẹ, mắt dán chặt vào dòng tin nhắn. “Giấy tờ nhà đất bên anh đã chuẩn bị xong… kẻo không kịp trước khi bé Diệu Anh đủ mười tám.” Tôi không hiểu hết ý nghĩa của nó, nhưng linh cảm mách bảo tôi, đây là chuyện quan trọng, có liên quan đến tôi.
Tôi vội tắt màn hình, đặt điện thoại lại chỗ cũ, tim đập thình thịch. Sáng hôm sau, tôi giả vờ như không biết gì, nhưng trong đầu cứ luẩn quẩn câu hỏi: ai là người nhắn tin đó, và “giấy tờ nhà đất” mà họ nhắc đến là của ai, liên quan gì đến tôi?
Buổi chiều, nhân lúc dượng đi vắng, mẹ đưa tôi ra tiệm thuốc gần nhà mua ít bông băng, tôi đánh liều hỏi:
“Mẹ ơi, hôm qua con thấy trong điện thoại của mẹ có tin nhắn về giấy tờ nhà đất gì đó, người ta nhắc đến cả tên con nữa. Mẹ có thể nói cho con biết không?”
Mẹ tôi sững lại, tay đang cầm hộp bông băng khựng giữa chừng, gương mặt bà thoáng chút hoảng hốt.
“Con… con thấy tin nhắn đó khi nào?”
“Tối qua, điện thoại mẹ để quên trên bàn học của con, nó rung lên, con lỡ nhìn thấy.”
Mẹ tôi thở dài, kéo tôi ngồi xuống chiếc ghế đá trước cửa tiệm thuốc, giọng bà trầm hẳn xuống:
“Được rồi, mẹ sẽ nói cho con biết, nhưng con phải hứa giữ bí mật, đừng để dượng biết, ít nhất là lúc này.”
Tôi gật đầu, tim đập nhanh vì tò mò lẫn lo lắng.
“Người nhắn tin đó là chú Long, bạn thân của bố ruột con hồi trước, hiện đang làm môi giới bất động sản. Con còn nhớ, trước khi bố mẹ ly hôn, bố con có một mảnh đất nhỏ ở ngoại ô, đứng tên riêng bố con, không nằm trong tài sản chung khi ly hôn. Sau này bố con đi làm ăn xa, ít liên lạc, nhưng trước khi đi, bố có gửi lại giấy tờ mảnh đất đó cho mẹ giữ, dặn để dành cho con, khi nào con đủ mười tám tuổi thì sang tên hẳn cho con.”
Tôi ngồi lặng người, không ngờ mình lại có một mảnh đất riêng mà từ trước đến giờ không hề hay biết.
“Vậy sao mẹ với chú Long lại nhắn tin về chuyện này? Có phải sắp đến lúc sang tên cho con rồi không?”
Mẹ tôi lắc đầu, ánh mắt bà đầy lo lắng:
“Không phải vậy đâu, Diệu Anh. Mấy tháng nay, dượng con phát hiện ra chuyện mảnh đất đó, cứ liên tục hỏi mẹ, muốn mẹ đứng tên lại, gộp chung vào tài sản gia đình mình, nói là để ‘quản lý cho tiện’. Mẹ không muốn làm vậy, vì đó là tài sản bố ruột con để lại riêng cho con, không liên quan gì đến dượng. Mẹ nhờ chú Long, người quen làm bất động sản, tư vấn giúp mẹ cách bảo vệ mảnh đất đó, giữ nguyên cho đến khi con đủ tuổi, tránh bị người khác nhòm ngó.”
Tôi hiểu ra, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa thêm phần lo sợ. Hóa ra, sự lạnh nhạt, cay nghiệt của dượng dành cho tôi bấy lâu nay, có lẽ không chỉ đơn thuần là tính cách nóng nảy, mà còn ẩn chứa một phần toan tính về mảnh đất này.
“Mẹ ơi, con sợ. Nếu dượng biết mẹ giấu chuyện này, dượng sẽ làm gì mẹ con mình?”
Mẹ tôi ôm tôi vào lòng, giọng bà run run nhưng vẫn cố tỏ ra vững vàng:
“Mẹ sẽ bảo vệ con, dù có chuyện gì xảy ra. Mẹ xin lỗi vì đã để con phải chịu đựng những chuyện không đáng có suốt thời gian qua. Từ giờ, mẹ sẽ tìm cách thay đổi mọi chuyện, con chỉ cần yên tâm học hành, đừng lo lắng quá.”
Vài ngày sau, dượng tổ chức một bữa tiệc nhỏ mời vài đối tác làm ăn đến nhà. Trong bữa tiệc, một trong những vị khách, chú Tuấn — bạn làm ăn lâu năm của dượng — vô tình nhắc đến chuyện đất đai, khiến không khí bữa tiệc bỗng chốc căng thẳng.
“Anh Cường này, hôm trước anh nhờ tôi hỏi giúp thủ tục gộp sổ đỏ mảnh đất ngoại ô đứng tên bé Diệu Anh vào tài sản chung của anh chị, tôi hỏi bên phòng công chứng rồi, nhưng họ nói mảnh đất đó đứng tên riêng cháu, phải đợi cháu đủ mười tám tuổi, có sự đồng ý của cháu, mới làm thủ tục chuyển nhượng được.”
Cả bàn tiệc im lặng vài giây. Mẹ tôi đứng chết trân giữa phòng, tay bưng khay trái cây run lên. Tôi đứng nép sau cánh cửa bếp, nghe rõ từng lời, tim đập thình thịch.
Dượng cười gượng, cố giữ vẻ mặt bình thường trước khách:
“À, chuyện đó để sau tính, hôm nay mình cứ vui vẻ đã.”
Nhưng ngay khi khách khứa ra về hết, dượng lập tức đóng sầm cửa, quay sang mẹ, giọng anh ta gằn từng chữ:
“Cô giấu tôi chuyện mảnh đất đó bao lâu rồi? Cô định để mảnh đất đó cho riêng con cô, không cho tôi biết một tiếng à?”
Mẹ tôi run rẩy, nhưng lần này bà không còn cúi đầu nhẫn nhịn như trước nữa, giọng bà cứng cỏi hơn hẳn:
“Đó là mảnh đất bố ruột Diệu Anh để lại riêng cho con bé, không liên quan gì đến anh cả. Tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo với anh mọi chuyện tài sản của con tôi.”
Dượng đập tay xuống bàn, mặt anh ta đỏ bừng vì tức giận:
“Cô dám cãi tôi? Bao năm nay tôi nuôi hai mẹ con cô, giờ cô lại giấu giếm tài sản, coi tôi như người ngoài à?”
“Anh nuôi mẹ con tôi, tôi biết ơn anh. Nhưng đó không có nghĩa là anh có quyền chiếm đoạt tài sản riêng của con tôi, thứ mà bố ruột nó để lại bằng cả tấm lòng.”
Tôi đứng sau cánh cửa, tim đập loạn nhịp, chưa bao giờ thấy mẹ dám đứng lên phản kháng dượng quyết liệt như vậy. Dượng tức giận đến mức mặt anh ta tím tái, bất ngờ ông ta vung tay, định t:át mẹ tôi.
“Dượng, đừng!” Tôi hét lên, lao ra khỏi chỗ nấp, đứng chắn trước mặt mẹ.
Dượng khựng lại, bàn tay dừng giữa không trung, nhìn tôi với ánh mắt đầy giận dữ.
“Mày dám xen vào chuyện người lớn à?”
“Con không cho phép dượng đ:ánh mẹ con!” Tôi nói, giọng run nhưng vẫn cố giữ vững, hai tay dang rộng che chắn cho mẹ. “Dượng có thể mắng con, đ:ánh con, nhưng dượng không có quyền động vào mẹ con!”
Không khí trong phòng căng thẳng đến nghẹt thở. Dượng đứng đó, tay vẫn còn giơ trên không, ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy tức tối nhưng cũng có chút gì đó chững lại. Cuối cùng, anh ta hạ tay xuống, thở hắt ra, giọng vẫn đầy uất ức:
“Được, hai mẹ con cô cứ giữ lấy cái mảnh đất quý giá đó đi. Nhưng đừng trách tôi không còn coi hai người là gia đình nữa.”
Dượng bỏ vào phòng, đóng sầm cửa. Mẹ ôm chầm lấy tôi, cả hai mẹ con cùng khóc nức nở giữa phòng khách vắng lặng.
“Con xin lỗi mẹ, tại con lỡ xem tin nhắn của mẹ, để dượng biết chuyện.”
“Không, con không có lỗi gì cả.” Mẹ vuốt tóc tôi, giọng bà nghẹn ngào. “Chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải quyết. Mẹ cảm ơn con, vì đã dũng cảm bảo vệ mẹ.”
Tối hôm đó, sau khi tôi đã ngủ, mẹ âm thầm gọi điện cho chú Long, nhờ chú tìm hiểu kỹ hơn về tình hình tài chính của dượng, vì bà bắt đầu nghi ngờ, có lẽ việc dượng cố chấp muốn gộp mảnh đất vào tài sản chung, không đơn thuần chỉ vì lòng tham, mà còn ẩn chứa một lý do khác.
Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị đi học, chú Long bất ngờ đến nhà, vẻ mặt chú đầy nghiêm trọng. Chú kéo mẹ ra một góc, nói nhỏ điều gì đó khiến mặt mẹ tôi tái mét. Tôi đứng từ xa, chỉ nghe loáng thoáng vài từ: “xưởng gỗ của anh Cường… nợ ngân hàng… sắp bị siết nợ…”
Tôi đứng sững giữa sân, cặp sách vẫn còn đeo trên vai, không hiểu hết câu chuyện, nhưng linh cảm mách bảo tôi, có lẽ đây chính là lý do thật sự khiến dượng ngày càng gắt gỏng, khắc nghiệt với hai mẹ con tôi trong suốt thời gian qua — không đơn thuần chỉ vì tính cách, mà còn vì một khoản nợ khổng lồ đang treo lơ lửng trên đầu, và mảnh đất của tôi, có lẽ chính là “cứu cánh” cuối cùng mà dượng đang nhắm tới.
Tôi đứng sững giữa sân, nghe câu chuyện chú Long nói với mẹ mà lòng rối bời. Buổi tối hôm đó, sau khi tôi giả vờ ngủ, mẹ ngồi lại với chú Long ở phòng khách, tôi lén nghe qua khe cửa.
“Chị Hằng, tôi kiểm tra kỹ rồi. Xưởng gỗ của anh Cường nợ ngân hàng gần một tỷ, đã trễ hạn ba tháng, ngân hàng chuẩn bị làm thủ tục siết tài sản thế chấp là căn nhà đang ở. Anh Cường giấu chuyện này với chị, chỉ tìm cách gộp mảnh đất của bé Diệu Anh vào tài sản chung, để có thêm thứ thế chấp vay đảo nợ.”
Mẹ tôi im lặng một lúc lâu, giọng bà run run: “Vậy ra bao lâu nay, anh ấy cáu gắt, khó chịu với con Diệu Anh, cũng một phần vì áp lực nợ nần này sao?”
“Có thể là vậy, nhưng chị Hằng, dù có áp lực tới đâu, cũng không phải lý do để trút giận lên một đứa trẻ. Chị cần tỉnh táo, bảo vệ quyền lợi của bé trước, mảnh đất đó là của bé, không thể để nó bị cuốn vào khoản nợ của người khác.”
Sáng hôm sau, dượng về nhà với vẻ mặt mệt mỏi, hốc hác hơn hẳn mọi ngày. Ông ngồi xuống bàn ăn, không nói không rằng, chỉ im lặng ăn qua loa rồi định bỏ đi làm. Mẹ tôi ngồi xuống đối diện, giọng bà bình tĩnh nhưng cương quyết: “Anh Cường, em biết chuyện xưởng gỗ nợ ngân hàng rồi. Sao anh không nói cho em biết, mà lại đi vòng vèo, tính chuyện với mảnh đất của con Diệu Anh?”
Dượng khựng lại, đũa trên tay rơi xuống bàn. Ông nhìn mẹ, ánh mắt vừa bất ngờ vừa có chút hoảng loạn: “Ai nói cho cô biết chuyện đó?”
“Không quan trọng ai nói. Quan trọng là anh đã giấu em suốt mấy tháng, để em cứ tưởng anh khó tính, cáu gắt vô cớ với con bé, trong khi thực ra anh đang tính lấy tài sản của nó để cứu vãn công việc làm ăn của mình.”
Dượng cúi đầu, hai tay ôm lấy mặt, giọng ông nghẹn lại, không còn vẻ hung hăng như những ngày trước: “Anh… anh sợ nếu nói ra, cô sẽ coi thường anh, sẽ nghĩ anh vô dụng, không lo được cho gia đình. Anh chỉ nghĩ, nếu gộp được mảnh đất đó, vay thêm được một khoản, cầm cự qua giai đoạn khó khăn này, rồi làm ăn khá lên, anh sẽ trả lại đầy đủ cho con bé sau.”
Mẹ tôi lắc đầu, giọng bà vẫn giữ được sự điềm tĩnh: “Anh Cường, chuyện làm ăn khó khăn, em có thể thông cảm, có thể cùng anh tìm cách khác để giải quyết. Nhưng anh không có quyền lấy tài sản của con em ra để giải quyết nợ nần của anh, càng không có quyền trút giận, cáu gắt với con bé chỉ vì áp lực của riêng mình.”
Tôi đứng nép sau cửa phòng, nghe hết cuộc đối thoại, lòng vừa thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng sự thật cũng được nói ra, vừa thấy chua xót khi hiểu ra, đằng sau sự khắc nghiệt của dượng suốt thời gian qua, là một người đàn ông đang chật vật, bế tắc, nhưng lại chọn cách sai lầm để giải quyết.
Buổi tối hôm đó, dượng gọi tôi ra phòng khách. Tôi bước ra, trong lòng vẫn còn chút e dè, cảnh giác. Dượng nhìn tôi, ánh mắt khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày, có chút gì đó áy náy: “Diệu Anh, dượng xin lỗi con. Mấy tháng nay dượng cáu gắt, nặng lời với con, không phải vì con làm gì sai, mà vì dượng đang gặp khó khăn trong công việc, dượng đã trút hết bực bội đó lên con, đó là điều dượng sai.”
Tôi đứng im, không biết nên trả lời sao, chỉ khẽ gật đầu. Dượng tiếp tục, giọng ông trầm xuống: “Chuyện mảnh đất của con, dượng sẽ không đụng vào nữa. Đó là tài sản bố con để lại, con có quyền giữ nó cho tương lai của con. Dượng sẽ tự tìm cách giải quyết chuyện nợ nần của mình, không liên lụy tới con nữa.”
Mẹ tôi đứng cạnh, nắm chặt tay tôi, giọng bà nhẹ nhàng: “Con nghĩ sao, Diệu Anh? Con có muốn cho dượng thêm một cơ hội để sửa sai không?”
Tôi nhìn dượng, nhớ lại cái tát đau điếng hôm nào, nhớ những lời nói khinh miệt dành cho mẹ, nhưng cũng nhìn thấy sự mệt mỏi, bế tắc thật sự trong ánh mắt ông lúc này. Tôi hít một hơi, nói chậm rãi: “Con không quên được chuyện dượng đánh con, mắng mẹ. Nhưng nếu dượng thật lòng muốn thay đổi, con nghĩ mẹ con mình có thể cho dượng thêm thời gian, để xem dượng có thật sự sửa đổi hay không.”
Dượng gật đầu, mắt ông đỏ hoe: “Dượng cảm ơn con. Dượng hứa sẽ không bao giờ lặp lại chuyện như vậy nữa.”
Những tuần sau đó, dượng chủ động liên hệ ngân hàng, trình bày rõ tình hình, xin cơ cấu lại khoản nợ, đồng thời rao bán bớt một phần máy móc, thiết bị không cần thiết của xưởng gỗ để có tiền trả nợ dần, không còn nhắc gì tới chuyện mảnh đất của tôi nữa. Mẹ tôi cũng đứng ra hỗ trợ dượng tính toán lại sổ sách, tìm thêm khách hàng mới cho xưởng, cả hai cùng nhau xoay xở vượt qua giai đoạn khó khăn.
Dượng, từ sau lần đó, cũng thay đổi hẳn thái độ với tôi. Ông không còn quát mắng, lạnh lùng như trước, mà bắt đầu quan tâm, hỏi han việc học hành của tôi nhiều hơn, thỉnh thoảng còn chở tôi đi học, mua cho tôi những cuốn sách tôi thích. Dù vẫn còn chút khoảng cách, dè dặt giữa hai dượng con, nhưng không khí trong nhà đã dần ấm áp hơn rất nhiều so với trước.
Sáu tháng sau, xưởng gỗ của dượng dần ổn định trở lại, khoản nợ ngân hàng cũng được cơ cấu lại thành công, không còn nguy cơ bị siết nợ như trước. Mẹ tôi, với sự giúp đỡ của chú Long, hoàn tất thủ tục xác nhận lại quyền sở hữu mảnh đất đứng tên tôi, đảm bảo chắc chắn nó sẽ được giữ nguyên vẹn cho tới khi tôi đủ mười tám tuổi.
Vào một buổi chiều cuối tuần, cả nhà cùng nhau ăn cơm, không khí ấm cúng khác hẳn những bữa cơm căng thẳng trước đây. Dượng nhìn tôi, giọng ông chân thành: “Diệu Anh, dượng cảm ơn con vì đã cho dượng cơ hội sửa sai. Dượng hứa, từ nay sẽ cố gắng làm một người dượng tốt, một người chồng có trách nhiệm hơn với mẹ con con.”
Tôi mỉm cười, gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tôi hiểu, con đường phía trước vẫn cần thời gian để hàn gắn hoàn toàn những tổn thương đã qua, nhưng ít nhất, gia đình tôi đã tìm được hướng đi đúng đắn, thay vì tiếp tục chìm trong sự dối trá, áp lực và những cơn giận dữ vô cớ.
Nhìn lại toàn bộ câu chuyện đã qua, từ cái tát đau điếng ngày nào, tới những bí mật về mảnh đất, khoản nợ được phơi bày, tôi hiểu ra rằng, đằng sau mỗi hành động sai lầm của người lớn, đôi khi ẩn chứa những áp lực, khó khăn mà trẻ con như tôi không dễ dàng nhìn thấy hết. Nhưng điều đó không có nghĩa là sự sai trái được biện minh hoàn toàn, mà quan trọng hơn, là cách mỗi người nhận ra lỗi lầm của mình, và thật lòng thay đổi để xây dựng lại một gia đình trọn vẹn, yêu thương hơn.
-HẾT-