Tác giả: Nguyễn Hằng My
– Cái loại gà trống, đà.n b.à gì chúng mày hả?
– …
– Đến con gà mái chúng nó còn biết đẻ trứng, còn thể loại chúng mày chỉ biết ễnh ương ăn dầm nằm dề nhà bà mày là giỏi thôi.
– …
– Đúng là cây độc không trái, gái độc không con, nhà tao vô phúc mới rước cái loại như mày về thêm nh. ụ/c nh./ ã với người đời mà thôi. Thế bây giờ mày cứ định chỉ biết ăn rồi báo thằng con trai tao thôi à, nếu cảm thấy không ở được với cái nhà này thì cút, cút ra khỏi nhà tao cho khỏi chướng tai gai mắt.
– …
– Bố nhà chúng mày, đúng là nghi(ệ)p chướng!
Đến cả trong giấc mơ Quỳnh Dao cũng bị ám ảnh bởi những lời chử/. i của mẹ chồng. Tại sao như thế, chỉ là trong giấc mơ thôi mà, những lúc còn tỉnh đã đủ đau đớn lắm rồi, thế mà nó theo đến tận trong giấc mơ, những lời lẽ như cắn xé trái tim cô lại một lần nữa như nhát dao cứa đi cứa lại không ngừng.
Quỳnh Dao còn cảm nhận được, nước mắt đã thấm nhoè hết cả chiếc gối kê dưới đầu, trong cơn mơ cô không ngừng khóc đau đớn.
– Mẹ, con cũng muốn làm mẹ mà, con có muốn mình như thế đâu? Chỉ là con hơi muộn con tí thôi!
– Muộn muộn cái mả lò nhà chúng mày, bố con rách việc.
Chưa kịp nói hết câu, mẹ chồng quát to, nước bọt của bà văng vào mặt Quỳnh Dao.
– Câm mồm, hay con trai tao cưới đ/ ĩ về làm vợ, rước đ/ ĩ về làm dâu. Có phải trước kia mày ăn chơi, ph/á th/ ai nên bây giờ mày mới đéo đẻ được không?
– Mẹ x. ú. c ph/ ạ/m con hết lần này đến lần khác, đến mẹ ruột còn chưa bao giờ nói với con những lời lẽ như thế, mẹ ch/ ử.i con, mắ. ng con thế nào cũng được. Nhưng đừng gán ghép cho con cái từ đ/ ĩ, ba mẹ con nuôi con ăn học tử tế chứ không phải vô học, mẹ…

Cái tát bất thình tình đập thẳng vào mặt cô, đầu óc cô quay cuồng, choáng váng tối sầm lại. Vì bất ngờ nên mất thăng bằng, đầu cô đập thẳng vào cạnh góc nhọn của chiếc bàn kính.
– Tao không ngờ mày ở nhà hỗn xược với mẹ chồng như thế, tao hỏi mày, mày đã báo hiếu được cho ba mẹ chồng ngày nào chưa?
– …
– Mày đã làm được gì cho gia đình nhà tao chưa?
Là chồng của Quỳnh Dao, những cú đánh giáng trời dường như đã không còn quá xa lạ nữa, nó khiến trái tim cô ê buốt mỗi khi bị anh ta đánh, đau cả tinh thần lẫn thể xác. Cô run rẩy đứng dậy, trừng mắt nhìn chồng mình, có lẽ thay vì gào khóc than trách thì cô đã quá đỗi quen thuộc với sự chịu đựng như thế này rồi.
– Bố mày nói cho mày biết, đã không báo hiếu được ngày nào cho gia đình chồng thì đừng hòng lên mặt lý sự. Mày nghĩ tấm bằng bác sĩ của mày là giỏi à, đ i t m.ẹ mày có tin tao đốt nó không, bố con ngu đần?
Chỉ cách đây vài hôm thôi, nếu chậm một chút nữa là tên khốn đó đã đốt tấm bằng bác sĩ của cô rồi. Ông trời có lẽ còn thương Quỳnh Dao chừa cô một đường sống, trong phút chốc cô chịu những cú đánh đau thấu trời, để giành giật lấy nó trong tay của Duy chồng cô.
Tỉnh dậy lúc 3 giờ sáng, Quỳnh Dao nhìn bên cạnh chiếc giường chỉ có một mình cô mà thôi. Giờ này chồng cô vẫn còn viện cớ bận việc để ong bướm bên ngoài. Mặc dù bị chồng đ.á.nh, đối xử thậ m t.ệ, thế mà cô vẫn mù quáng yêu chồng không lối thoát.
Cô gọi cho Duy, giọng anh ta lè nhè nghe điện thoại.
– Gọi cho bố mày làm gì, đit me mày không thấy phiền à, mày không thấy phiền nhưng bố mày thấy rất phiền con đ. ĩ à!
– Ai thế hả anh yêu?
– Bố cái con ngu đần em ạ, cứ kệ mẹ nó thôi!
– Ấy, anh nhẹ thôi, chết em mất, ôi anh ơi chết em mất!
– Nhẹ sao được mà nhẹ, phải thế này…thế này…thế này này.
– Ối…ôi anh ơi, anh Duy ơi, anh đúng là đàn ông đích thực.
Duy vì hăng say với cô gái kia trên giường mà còn không thèm tắt điện thoại, anh ta cứ thế mà phập phồng với cô gái bán hoa kia. Những lời lẽ k. i/ nh t/ ở.m khiến cho Quỳnh Dao cảm thấy đau đớn, vì đâu ra nông nỗi này, hôn nhân là một vợ một chồng, là sự chung thuỷ tuyệt đối, tại sao bây giờ cô lại chấp nhận sống trong cảnh này?
Một người đàn ông vũ phu, trăng hoa, một gia đình chồng coi cô còn hơn tấm d/ẻ r.ách, thế mà cô ngu ngốc chịu đựng bao năm qua. Duy chử.i cô là con ngu đần quả không sai.
Phận làm dâu chua chát, năm ấy miền bắc chìm vào đợt giá rét tê tái, hơn 20 năm qua chưa có đợt rét đậm rét hại nào kinh khủng như vậy. Mới 5 giờ sáng cô đã thức dậy nấu đồ ăn sáng cho nhà chồng. Khi cả nhà còn đang say giấc ngủ, cô đã phải mặc áo ấm đi chợ mua đồ ăn, rồi lọ mọ trong bếp.
Nền nhà mùa này rất nồm, nói dễ hiểu là nó đọng nước lấm tấm dưới nền gạch, Quỳnh Dao đang loay hoay bưng tô phở nóng hổi thì trượt ngã sấp mặt.
– Á!!!
Tiếng bát vỡ loảng choảng vang vọng trong căn bếp, hai tay cô bị phỏng nên nó đỏ bỏng rát đau đớn, chưa kịp đứng dậy thì tiếng mẹ chồng vang vọng.
– Mới sáng sớm mà mày đã gây chuyện rồi à, hay là mày uất hận bà mày nên mới cố tình đập bát phở cho bà mày mất ngủ?
– Con bị trượt chân, con xin lỗi mẹ!
Mẹ chồng vừa mặc áo ấm, vừa búi tóc bước ra. Quỳnh Dao hốt hoảng ríu rít xin lỗi.
– Ối xời ơi, sao mày vô dụng thế hả cái con gà trống kia. Mày đã không đẻ được đã đành, đến bưng bát phở còn không nên thì mày làm được trò trống gì hả?
– Mẹ cũng biết là trời đang nồm, nền gạch trơn nên mới dễ trượt mà, sao cái gì mẹ cũng mang vấn đề con không đẻ được để nói con thế mẹ?
– Ơ, thế tao nói có sai không, để rồi xem mới sáng mày đã gây chuyện, thì nguyên một ngày như c.ưt con ngu ạ!
Bố chồng nghe tiếng um sùm dưới bếp thở dài, ông nhìn Quỳnh Dao ghét bỏ.
– Đúng là thứ vô dụng.
Quỳnh Dao quá quen thuộc với cảnh này rồi, đôi bàn tay bỏng rát câm lặng lau dọn bát phở vừa đổ. Vừa quay đi lấy cây lau nhà, cô nghe một tiếng “bịch” như trái mít chín cây rơi xuống đất.
– Ôiiii!!!
– …
Nghe tiếng hét thấu trời của mẹ chồng, Quỳnh Dao vội bỏ cây lau nhà xuống chạy lại đỡ bà, đã nói nền nhà trơn trượt rồi lại không nghe. Để bây giờ nguyên tấm thân già nua đập mạnh xuống nền gạch, khi cô chạy lại đỡ bà lên thì bà lại đổ thừa cô.
– Có phải mày đẩy bà mày không, cái con mấ.t dạ.y này, sao mày vô lễ với người lớn thế hả. Ôi xời ơi, ông ơi là ông, nó gi.ết tôi, vợ thằng Duy nó gi.ết tôi ông ơi.
– Mẹ, mẹ nói gì thế, con đẩy mẹ lúc nào?
Vừa lúc đó Duy mới về nhà, anh ta vội vã chạy vào nhà đẩy mạnh Quỳnh Dao sang một bên, rồi đỡ mẹ mình dậy.
– Ôi Duy ơi con về rồi sao, sao mẹ lại khổ thế này con ơi.
– Mẹ có bị làm sao không, sao lại đi đứng không cẩn thận như thế?
– Thế con dạy vợ con đi, sao lại trách mẹ. Mới sáng nó làm đổ bát phở, mẹ chỉ nói nhẹ nhàng nhắc nhở, thế mà vừa mới quay đi nó lại đẩy mẹ té thế này.
Ngay lập tức, Duy nhìn Quỳnh Dao với ánh mắt gi. ết người.
– Không phải em, em không có làm!
– Mày lại chối à, Duy ơi chắc mẹ chế.t mất, biết thế này mẹ đi cưới ăn xin ngoài đường cho con còn hơn con à.
Chẳng biết thực hư thế nào, chỉ vừa nghe lời mẹ mình nói, anh ta đã đi lại đá vào lưng Quỳnh Dao không thương tiếc. Đoá hoa đẹp đẽ của trường Đại Học Y Hà Nội ngày nào, đoá hoa làm bao chàng bác sĩ tương lai say mê đã bị bóp nát tanh bành mất rồi. Còn đâu gương mặt trắng toát với nụ cười hiền lành, ánh mắt trong trẻo thông minh kia nữa, nếu bây giờ những chàng trai ngày xưa gặp lại Quỳnh Dao, liệu có còn nhận ra cô không?
– Đau, em xin anh đừng đánh nữa, em đau lắm.
– Đit me mày cũng biết đau à, thế lúc mày đẩy ngã mẹ chồng mày, mày có biết đau không? Bố mày nhịn mày lắm rồi con ngu ạ, đừng để bố mày ném quần áo của mày ra khỏi nhà!
– Thôi đừng có đuổi nó đi, đuổi nó thì ai cơm bưng nước rót cho cái nhà này?
– …
– Cứ xem nó như osin cũng được, không đẻ được thì làm osin là đúng rồi. Bây giờ thuê osin một tháng cũng phải hơn 10 triệu, tiết kiệm được khoản đó con ạ.
Nghe mà chua chát, nếu ba mẹ cô biết cô làm dâu khổ sở như thế này thì cô khóc một nhưng ba mẹ phải khóc mười. Nếu kể cho ba mẹ, ba mẹ ngày đêm sẽ mất ngủ, lại đau lòng xót xa con gái. Thế là cô lại thôi, lại chịu đựng, lại đổ lỗi do bản thân mình không biết đẻ, mình không tốt!
Gia đình họ vui vẻ ăn sáng cùng nhau, cô em chồng sáng nay cũng đưa cháu về ăn sáng vì hôm nay là cuối tuần. Chưa kịp hỏi chồng chuyện đêm qua anh ngủ với gái bán hoa, thì đã bị anh tẩn cho một trận.
Bên ngoài gia đình họ ăn sáng vui vẻ cười nói, chỉ có một mình cô trong phòng cô độc. Người ta nói, lấy chồng làm dâu chính là cô đơn trong chính căn nhà của họ, không máu mủ ruột thịt mà họ chỉ xem mình là một người dưng nước lã không hơn không kém.
Không một ai quan tâm cô như thế nào, cô đã ăn chưa, chẳng một ai cả. Sau khi họ ăn xong, chén bát để ngổn ngang không một ai dọn dẹp, họ mặc định việc này là của con dâu chứ không phải của họ.
Quỳnh Dao nhìn đôi bàn tay bỏng rát, cô đành bước lại vặn vòi nước nhăn mặt đau đớn vì nước lạnh đến thấu xương.
– Gì thế, chị nhăn nhó cái gì đấy?
Cô em chồng vừa bế con, vừa hét vào mặt cô.
– Không có gì!
– Chị trả lời với cái thái độ khinh người như thế à, ba mẹ chị dạy dỗ chị thế à?
Cô hít thở sâu, liếc mắt nhìn sang cô em chồng mình.
– Thế cô muốn chị phải trả lời cô thế nào, trời lạnh thấu xương, cô cứ thử rửa bát đi rồi biết.
– Anh tôi cưới chị về làm gì mà chị không rửa, bắt tôi rửa, chị chẳng làm được gì cho nhà tôi cả. Bây giờ đến việc rửa bát còn khó chịu à, hay nghĩ mình là bác sĩ nên lên mặt với tôi hả?
– Chị không muốn tranh cãi với cô, cô ra ngoài đi.
– Này!!!
Quỳnh Dao run hết cả người, mỗi lần nước dội xuống tay, nó xoáy lạnh cả gai ốc cô. Tranh cãi cũng chẳng được gì, cô im lặng rửa bát, cô cứ nghĩ mình nhị.n nhụ.c cho êm ấm nhưng không…Vừa nói xong, cô em chồng cầm cái bát chưa rửa múc nước bẩn hất thẳng vào mặt cô, nước phở hoà tan nước lã.
– Chị là cái thá gì mà dám bảo tôi ra ngoài đi, chị nghĩ cái nhà ở giữa phố cổ này trước sau gì cũng là của chị à, chị dám lên mặt với tôi không?
Vì cô em chồng đang bế con nhỏ nên Quỳnh Dao mới nhịn, nhưng càng nhịn càng làm tới. Cô em chồng vung tay đánh Quỳnh Dao, đến con chó bị dồn đường cùng còn biết cắn lại, cô là con người sao đứng yên được. Trong lúc Quỳnh Dao vung tay đỡ, vô tình cô em chồng thất thế té ngã ngửa về phía sau, thế là cả hai mẹ con đập đầu xuống đất, cháu bé khóc lớn.
Cả nhà đang ngồi trước uống nước trà nghe thế chạy vào, tất nhiên mọi tội lỗi đổ dồn lên đầu Quỳnh Dao. Cô em chồng khóc lóc kể khổ, nào là tội nghiệp mẹ có con dâu không ra gì, than trách anh trai ngày xưa không biết chọn vợ. Quỳnh Dao đành câm nín không giải thích vì có giải thích họ cũng chẳng tin cô. Nước mắt lại tuôn rơi, bao nhiêu ấm ức cứ thế mà dồn nén mỗi ngày một càng nhiều hơn.
Nhốt mình trong phòng, Duy bước vào thấy Quỳnh Dao thay quần áo.
– Mày đi đâu?
Cô không trả lời vì cổ họng đau rát. Mấy hôm nay trời Hà Nội chỉ còn có 5 độ, cô đau họng, cô sốt nhưng chẳng một ai biết.
– Này, mày kh.inh bố mày à?
– …
– Hay mày bị điếc?
Duy giật túi xách của cô quăng thẳng vào tường, điện thoại cô rớt xuống đất màn hình vỡ toang. Mắt cô rưng rưng nhìn Duy, tình yêu xen lẫn sự hận thù, yêu vì người ta là chồng mình, còn yêu đến khắc cốt ghi tâm liệu có còn không?
– Mày trừng mắt nhìn ai, tao đâm thủng mắt mày bây giờ.
– Anh xem tôi là gì hả Duy, là osin trong cái nhà này, hay là vợ mà anh bỏ tiền ra cưới về?
Duy cười nhếch mép.
– Vợ à, thế tao hỏi mày có biết đẻ không?
– Tôi đã từng có thai, anh biết mà?
– Rồi con đâu, con tao đâu?
– …
– Hay nó chết rồi? mày là loại đà.n b/à vô dụng mới không giữ được con mày. Tất cả là do mày.
Duy chỉ tay vào mặt Quỳnh Dao quát cô, ngay lúc ấy cô hất tay anh ta, cô gào lớn trong căn phòng của hai người.
– Đủ rồi, tôi nói đủ rồi, trong nhà này từ việc nhỏ đến việc lớn, hư hỏng là do tôi. Nhà này chết đói cũng do tôi, nghèo nàn cũng do tôi, còn giàu sang lên là do các người giỏi giang được chưa?
– …
– Mẹ anh bị ngã là do tôi đẩy, bố anh nằm viện là do tôi gây ra, em gái anh chưa mua được nhà là do tôi không cho nó vay tiền. Đến bà hàng xóm ở đầu ngõ không có cơm ăn áo mặc là cũng do tôi.
“Bốp” lại thêm một cú đánh vào mặt cô, Quỳnh Dao ôm mặt, trừng mắt hận thù nhìn anh.
– Tôi hối hận khi ngày xưa trao hết cho anh, một thằng khốn!
– Tri.nh ti.ết ấy à, bố mày không thèm!
Duy cười khẩy kh.inh m/iệt sự trong trắng của Quỳnh Dao. Ai nói còn tri. nh t. iết thì họ sẽ coi trọng, yêu thương, nâng niu đâu. Nhìn vào cách Duy đối xử với cô, tri .nh ti. ết thật sự vô nghĩa!
– Một năm qua mày nghỉ việc ở bệnh viện, là ai nuôi mày, hả?
– …
– Bố mày nuôi, mày hiểu chứ?
– Nuôi sao, anh nuôi tôi được bao nhiêu bữa cơm, thế còn số tiền làm IVF anh đã bỏ ra được đồng nào chưa?
– …
– Tiền cơm anh nuôi tôi, nói thật tôi nuốt không trôi!
– Mày, những lúc ở nhà, mày cũng cãi tay đôi với mẹ tao à, mẹ tao lên cơn đau tim cũng là…
– Tất cả là do tôi, tôi đã nói rồi mà, do tôi.
– Mày không được bước chân ra khỏi nhà.
– Tôi muốn đi làm lại, không muốn nhai cơm của anh. Ba mẹ nuôi tôi ăn học đường hoàng, tôi không thể cứ ở nhà vì anh, anh không xứng để tôi hi sinh bản thân mình nữa. Trong lúc tôi phải chịu đau đớn, cầm từng cây kim tự tiêm vào bụng mình để kích trứng, thì anh lại ăn nằm với gái bán hoa, anh chửi tôi là một con ngu đần!
– Thì sao nào, chấp nhận đi!
– …
– Mày có tư cách cấm tao đi chơi gá.i sao?
Duy nắm tay cô siết mạnh không cho cô đi, đàn ông đúng là những kẻ ong bướm tham lam. Đã không chung thuỷ với vợ, về nhà lại còn hà.nh h.ạ lên mặt với người đầu ấp tay gối với mình.
– Mày định cho nhà này chết đói à, mày định trốn nấu cơm trưa chứ gì?
– Thế mấy năm trước tôi chưa về làm dâu, nhà anh chết đói à? Bây giờ vắng tôi là nhà anh nhịn đói hay sao?
– Mày…?
Tay Quỳnh Dao bỏng rát, Duy nhìn xuống tay cô. Cô chỉ muốn hôm nay đi ra ngoài để thư thả đầu óc, muốn nhanh ra khỏi cái nhà này, nếu không cô sẽ ức chế mà làm điên làm loạn mất.
– Tôi đi mua thuốc thoa bỏng, nếu tay này không khỏi thì nhà anh đừng hòng có cơm mà ăn.
Nghe thế Duy mới thả tay cô ra, cô phải lấy lý do mua thuốc thoa bỏng để ra khỏi căn nhà ngột ngạt này. Cô không dám kể với ai chuyện ở nhà chồng cô bị đối xử t. ệ bạ. c, cô định gọi điện cho bạn thân của mình để tâm sự nhưng lại thôi. Nghĩ lại cô bạn thân bây giờ đang có cuộc sống viên mãn, nhìn lại mình cô thấy tủi thân.
Ngày xưa cả hai cùng ở Sài Gòn và đều ra Hà Nội để học Đại Học Y. Khi Châu bạn thân cô đã có gia đình, có công việc ổn định, có một cô công chúa xinh xắn thì Quỳnh Dao vẫn lênh đênh bế tắc trong chính cuộc hôn nhân, mà ngày trước Châu vô cùng ngưỡng mộ.
Cô ngồi ở Hồ Gươm, nhìn từng cặp đôi nắm chặt tay nhau đi trong mùa đông giá lạnh, trái tim cô buốt giá không thua gì cái rét năm ấy.
– Khi nào anh cưới em, anh không cưới em em đi cưới người khác bây giờ.
– Điên à, nói linh tinh cái gì thế?
– Thế sang năm cưới em không, có cưới em không?
– Cướiiii, mang trầu cau sang cưới em!
Loáng thoáng bên tai là lời thì thầm của một cặp đang yêu nhau, lời nói của họ khiến Quỳnh Dao nhớ về ngày xưa của mình, cách đây chỉ vài năm mà thôi.
Cô là người Sài Gòn, năm 18 tuổi vừa tốt nghiệp cấp 3 đã thi đỗ vào trường Đại Học Y Hà Nội danh tiếng. Từ nhỏ, Quỳnh Dao đã học rất giỏi, ba mẹ chưa bao giờ phải đau đầu hay lo nghĩ gì về con gái. Chính vì nhà nội cô ở Hà Nội, nên khi cô chọn học ở đây ba mẹ không hề phản đối, mà ngược lại động viên cô con gái bé nhỏ của mình.
Đêm về mẹ Quỳnh Dao gọi điện thoại, nước mắt ngắn nước mắt dài vì nhớ con. Nuôi con từ tấm bé đỏ hỏn, cho dù con có lớn như thế nào thì trong mắt ba mẹ, vẫn là đứa con bé bỏng như ngày nào.
Quỳnh Dao ban đầu nhớ nhà cũng khóc, nhưng rồi cô gái ấy quyết tâm theo đuổi đam mê, mạnh mẽ vượt qua rất nhiều giông bão khi học ở Đại Học Y Hà Nội. Trong những năm tháng theo học ở đây, cô là 1 trong 10 sinh viên xuất sắc tốt nghiệp điểm cao nhất.
24 tuổi Quỳnh Dao học xong thi vào bác sĩ nội trú của Đại Học Y Hà Nội, 25 tuổi cô cưới chồng là người gốc Hà Nội. Theo học xong 3 năm, đến năm 28 tuổi cô được bệnh viện mời làm việc, nhưng lúc đó lại xin nghỉ để toàn tâm toàn ý làm IVF tìm con. Ban đầu Duy cũng không tệ đến mức như thế này, nhưng dần dần anh ta bị áp lực từ mẹ, em chồng, cả dòng họ nên càng ngày càng không coi Quỳnh Dao ra gì. Cứ ngỡ cưới được chồng có chỗ đứng ổn định ở Hà Nội, gia đình chồng yêu thương tử tế, không ngờ hôn nhân càng lúc càng bế tắc ở cũng không được, mà ra đi cũng không đành.
Duy ngày xưa là quản lý của một công ty dược, chuyên cung cấp thuốc và thực phẩm chức năng cho bệnh viện, anh ta mồm mép nên được lòng khoa trưởng. Lần đầu nhìn thấy Quỳnh Dao với gương mặt trắng trẻo xinh xắn, giọng nói miền nam ngọt ngào nhẹ nhàng, từng cử chỉ hành động chuẩn mực nên anh ta đem lòng muốn cưới làm vợ. Thế là anh ta ngày đêm tán tỉnh, lấy lòng trưởng khoa để làm mai mối cho bằng được. Ngày Quỳnh Dao gật đầu đồng ý cưới Duy, bao anh bác sĩ chưa vợ trong khoa tiếc nuối, bao vệ tinh quây quanh bỗng bị đứt gánh giữa đường. Nghĩ lại Quỳnh Dao ôm mặt khóc, cô không thể quay đầu được nữa rồi, là cô không tốt, là cô không thể sinh con được, tất cả là lỗi do cô.
Đến tối trở về nhà, vừa bước vào phòng Duy ôm cô nhưng cô đẩy ra.
– Anh xin lỗi, em thông cảm cho anh, lỗi là do anh không tốt nên không bảo vệ được em.
– Anh uống nhầm thuốc à Duy?
– Không có, anh nói thật lòng mà, một ngày vắng em căn nhà này xáo trộn cả lên. Bố mẹ hôm nay phải ăn cơm ngoài, nhà cửa bừa bộn không ai dọn dẹp.
– …
– Trời năm nay lạnh cóng, em đi đâu mà tận giờ này mới về, đừng giận anh nữa…nhé?
Quỳnh Dao nhìn vào gương mặt của Duy, phút chốc trái tim cô lại yếu lòng khi nghe những lời mật ngọt từ môi chồng mình. Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai cơ mà, chỉ vài câu nói của Duy đã làm Quỳnh Dao xao động.
– Anh bỏ em ra đi, em phải đi tắm!
– Đưa anh xem tay xem nào, để anh bôi thuốc cho em. Em ngồi xuống đây, để anh thoa thuốc nhé.
Nhìn Duy ân cần thoa thuốc cho mình, bao nhiêu oán hận bỗng tan biến. Cô làm sao thế này, người ta đánh cô, ngoại tình, chử.i m/ắng thế mà chỉ buông vài câu ngọt ngào cô định tha thứ sao?
Quỳnh Dao giật tay lại, nhưng Duy giữ chặt tay cô, cố gắng thoa thuốc cho bằng được.
– Hôm nay mẹ con cái Nhung có nói chuyện với anh, nó muốn vay vợ chồng mình 500 triệu để mua chung cư.
– …
– Em thấy thế nào, tiền là của chung nên anh tôn trọng hỏi ý kiến của em. Chúng mình thì đã có nhà là nhà bố mẹ rồi, sau này bố mẹ sẽ để cái nhà phố cổ này cho hai đứa, con cái chúng mình sau này không phải kiếm nhà để ở nữa. Nhưng còn cái Nhung…
– Hoá ra là như thế!
Cô tỉnh táo rút tay lại nhưng nhất quyết Duy không buông.
– Em vì anh một lần được không?
– Em đã vì anh rất nhiều lần, em còn phải để dành tiền làm IVF, bây giờ anh muốn lấy 500 triệu còn lại để đưa cho Nhung mua nhà, thế chúng ta thì sao?
– …
– Anh cũng có em, em cũng có em trai. Lúc em trai em chân ướt chân ráo ra Hà Nội đi học chưa kịp thuê nhà để ở, anh đã cưu mang nó được ngày nào?
– …
– Hay là anh tìm đủ mọi lý do để tống nó về nhà nội của em, anh thừa biết bác gái em khó khăn đến mức nào mà? Đến bây giờ em còn thấy có lỗi với thằng Nguyên vì có một người anh rể tệ bạc như anh.
– Quỳnh Dao, anh xin lỗi!
– Em không đồng ý, trước đó Nhung đã xin 100 triệu để đi đẻ tận bây giờ cũng không trả lại, thì 500 triệu này có thể là đến chết!
Biết không thể cứng nhắc, Duy bắt đầu kiềm chế mặc dù nóng tính, anh ta tin rằng chỉ cần anh ta dùng tuyệt chiêu thì Quỳnh Dao sẽ ngã đổ ngay.
– Anh khổ sở quá em ạ, đi đâu ai cũng trêu chọc anh, hỏi khi nào em có bầu.
– …
– Anh đã quá mệt mỏi rồi, có lúc anh chỉ muốn nhảy xuống cầu Nhật Tân chết cho xong kiếp người. Anh mệt rồi!
– …
– Anh chỉ biết lo cho Nhung có nhà ở ổn định, để nó không phải mang con về đây làm khổ em, anh cũng chỉ nghĩ cho em thôi.
– …
– Quỳnh Dao, em có yêu anh không?
Duy ôm lấy Quỳnh Dao rồi hôn hít.
– Em hỏi vay đỡ bố mẹ ở Sài Gòn một ít để dành làm IVF, anh tin bố mẹ em sẽ giúp chúng ta mà?
– Mẹ em không còn tiền!
– Em nói dối, hôm trước chính mẹ là người mở lời giúp đỡ còn gì?
Quả thật anh ta rất biết cách thao túc tâm lý Quỳnh Dao, vừa nói vừa m.ò m.ẫn người cô khiến cô muốn né tránh cũng chẳng được.
– Em nói không được, em không đưa!
Không cần chờ nói thêm lời nào nữa, Duy đã đ.è Quỳnh Dao xu//ống giường, rồi thể hiện kĩ năng thu phục cô bằng mà.n â//n á.i vợ chồng kia. Quỳnh Dao từ chối cũng không được, chỉ biết nằ//m yên chịu trận cho Duy hăng say th.ú/.c vào người mình.
– Anh vẫn yêu em như ngày xưa như lúc anh gặp em ở bệnh viện, chưa bao giờ thay đổi.
– …
– Anh ong bướm bên ngoài nhưng anh vẫn quay về nhà vì có em, anh hứa sẽ thay đổi!
Lạc trong mê cung đen tối đến khi nào đây Quỳnh Dao ơi, khi mà từng ngõ ngách đều tối như mực không có một chút ánh sáng hay tia hi vọng nào cả. Cứ đi rồi quay đầu, quay đầu rồi đứng dậy đi, ngày ngày tháng tháng một vòng lặp lại đầy đau khổ như thế. Cả đêm không biết Duy đã làm gì mà Quỳnh Dao gật đầu đồng ý cho Nhung vay 500 triệu để mua nhà trả góp.
Sáng hôm sau cả nhà ngồi ăn sáng, mẹ chồng loay hoay bưng bát bún ốc nóng hổi đặt trước mặt Quỳnh Dao. Bà ấy thay đổi thái độ đến chóng mặt.
– Con ăn đi cho nóng, chuyện hôm trước là Nhung nó nóng tính nên cư xử không phải với con. Mẹ có bảo nó rồi đấy, tối nay vợ chồng nó sang nhà để xin lỗi con, mẹ bắt phải làm thế mới đúng đạo lý.
– Không cần đâu mẹ, con không phải người hẹp hòi như thế, con hiểu tính Nhung như thế nào mà?
– Mẹ cứ nói Nhung sang mà xin lỗi vợ con đi, không thì còn lâu con mới bỏ qua chuyện này.
Duy lên tiếng bảo vệ vợ mình, Quỳnh Dao nhìn Duy còn bảo.
– Thôi anh, cái gì qua là để cho qua, cháu còn nhỏ trời lạnh đừng để Nhung mang cháu đi đâu kẻo bệnh.
Hôm sau Nhung sang xin lỗi, ríu rít xưng chị dâu ngọt sớt, vì có 500 triệu để mua nhà làm sao mà không cúi mặt trước cô được. Cứ ngỡ mình dốc hết lòng đối xử tốt với họ, họ sẽ đối xử tốt với mình, cô đâu nghĩ bi kịch tiếp nối bi kịch đâu?
Một tuần sau đến ngày lấy trứng làm IVF, Quỳnh Dao có gọi cho Duy.
– Anh có về kịp để 2 giờ chiều nay gặp bác sĩ không?
– Anh đang về chắc là kịp, anh đang ở trên cao tốc. Em cứ lấy trứng trước đi, anh đầy t//inh trù/ng em lo cái gì?
– Em chỉ lo không kịp giờ hẹn bác sĩ, em có nói đến cái đó đâu?
– Anh về kịp em yên tâm đi, cúp máy nhé anh đang vội.
Tít tít liên tục, không cần chờ Quỳnh Dao nói gì anh ta đã cúp máy ngang. Bác sĩ cũng quen biết Quỳnh Dao, thấy cô đến bệnh viện một mình nên bất ngờ hỏi:
– Chồng em đâu?
– Chồng em nay đi gặp khách ở tỉnh đang trên đường về, chắc 3 giờ là đến đây thôi. Chị cứ cho em lấy trứng trước chị ạ.
– Khổ thật, có vội vàng gì đâu, chỉ là lâu con một chút, em giữ tinh thần thoải mái con lại về mà. Bị sả.y một lần rồi dễ đậu thai lại lắm, em cũng đâu phải là khó mang thai đâu?
– Vợ chồng em bận quá, nên cũng ít sinh hoạt chị ạ. Nhà chồng em cũng mong cháu lắm rồi.
– Làm phụ nữ vốn dĩ đã khổ rồi, trăm lời điều tiếng khó nghe, thôi cố gắng em ạ.
– Dạ vâng!
Thế nhưng 3 giờ, 4 giờ, rồi 5 giờ chiều cũng chẳng thấy bóng dáng của Duy đâu. Quỳnh Dao lấy trứng xong, bụng dưới vẫn còn nhói đau, cảm giác hành trình đi tìm con chưa bao giờ là dễ dàng với cô. Lúc nào cũng lủi thủi một mình, chồng vui thì đến đúng lịch hẹn, buồn thì viện đủ cớ đủ lí do.
Gọi mãi cho Duy không được, gọi về nhà cũng chẳng ai nghe máy. Ngồi đợi chồng đến gần 6 giờ tối, Quỳnh Dao đành đứng dậy đi về.
– Duy nó không đến được à em?
– Vâng, chắc là có trục trặc gì rồi chị ạ, có gì em sẽ báo chị sau, em về đây ạ.
– Em về đi, giờ này có đến cũng không lấy mẫu được nữa, phần của em thì xong rồi, còn phần của Duy thì đơn giản thôi em ạ.
– Em về đây chị ạ.
– Em về nhé!
Cô nghĩ chắc là điện thoại Duy hết pin, cộng với việc cao tốc kẹt xe hay như thế nào đó. Một tuần qua tình cảm vợ chồng vẫn bình thường, không có xô xác gì nữa. Quỳnh Dao suy nghĩ tích cực, nếu hôm nay không lấy mẫu thì ngày mai cũng được.
Đẩy cửa vào nhà không có một ai, cô sực nhớ tối nay có hẹn sang nhà mới của Nhung ăn uống. Nhung mua được chung cư cô cũng nhẹ lòng, cô mong sau này cả nhà chồng tôn trọng cô một chút chứ không dám mong họ xem cô như con ruột trong nhà.
Đang loay hoay dắt xe máy vào nhà thì cô giẫm phải đôi giày cao gót dưới nền gạch, quái lạ cô làm gì mang giày cao như thế?
Đôi giày màu đen vứt ngổn ngang giữa nhà, ban đầu cô cứ nghĩ là của Nhung nên xếp gọn vào một bên kệ giày. Nhưng khi cô mở cửa phòng của mình, một cảnh tượng ki.nh ho.àng đập vào mắt cô!
Không có một âm thanh gì khác ngoài tiếng th.ở trên giường của cô. Cô gái kia đang ở trên người chồng cô, thế là…Quỳnh Dao buông lơi tập hồ sơ IVF đang cầm trên tay xuống đất, cơn gió mùa đông cuồn cuộn thổi bay giấy tờ khắp căn nhà giữa phố cổ.
– Quỳnh…Dao!!!
Duy hốt hoảng ôm lấy cô gái kia, cái ôm như đang bảo vệ cô ta trước vợ mình. Cô run rẩy đứng không vững, đầu óc trống rỗng khi thấy chồng đang l.à//m với người phụ nữ khác trên chính chiếc giường của hai vợ chồng. Lúc ấy theo phản xạ của một con người cô lao đến cấ. u x. é người phụ nữ kia, gào khóc trong đau khổ tột cùng.
– Cô là ai, tại sao lại ăn ngủ với chồng tôi hả?
Cả cuộc đời của phụ nữ chúng ta, từ tấm bé được bao bọc trong chính vòng tay của gia đình đã quen rồi. Đến khi lớn lên trưởng thành, phải học thêm cách sống một lần nữa, ai cũng mong sẽ gặp được người đàn ông của cuộc đời mình, một cuộc hôn nhân đầy vững chắc, sự chung thuỷ tuyệt đối. Nhưng mấy ai có được điều đó, trong số 10 người cùng lắm là 4-5 người có được sự hạnh phúc mà thôi.
Cứ ngỡ Duy là bến đỗ vững chắc của đời mình, nhưng không anh ta chỉ là khởi đầu cho cơn sóng bão tố cuộc đời Quỳnh Dao. Ở phía sau của cuốn sách, có một người đàn ông đang đợi cô, cô có biết rằng Hoàng Cảnh Minh tuyệt vời đến thế nào không?
Leave a Reply