Chương 9
Lài như bay bổng trên không với bao nhiêu giấc mơ đẹp giữa ban ngày. Nhưng cô vẫn còn một điều chưa thỏa mãn, đó là trong đầu của Lài vẫn luôn nghĩ đến Hùng. Dù cuộc sống có đầy đủ đến mấy, không có anh cô vẫn thấy như thiếu vắng thứ gì. Phần nữa là cô không muốn Mỵ được hưởng trọn vẹn tình yêu của anh. Tất cả những điều tốt đẹp nhất phải thuộc về cô. Nghĩ tới Mỵ được yêu t/hương hạnh phúc, lòng đ/ố k/ỵ của Lài s/ôi lên:
– M/ày cứ đợi đấy Mỵ à, t/ao sẽ tìm m/ọi c/ách để đạt được mọi thứ trong tay mày. Ai bảo mày cứ được mọi người yêu t/hương? Tao vốn hơn mày rất nhiều kia mà?
Cô lên kế hoạch trong đầu. Nếu vụ b/án đất thành công êm đẹp, cô sẽ phải tìm bằng được Hùng đi với mình một chuyến. Cô sẽ cho anh biết thế nào là niềm hạnh phúc ngọt ngào. Chứ không phải cái thứ tẻ nhạt quê mùa của con mẹ sề như Mỵ.
Rồi giấy tờ sổ sách bán đất cũng đã xong, Lài ôm hết đống t/iền đến chỗ gửi. Cô nghĩ đến cuối tháng lại được lấy l/ãi nên không cần giữ lại nhiều. Lần này anh ấy không đưa t/iền l/ãi trước 1 tháng nữa, và cũng khất luôn số l/ãi của chỗ đã gửi trước đây, anh ấy bảo để tháng sau sẽ rút một cục. Thế là mọi việc đã ổn thỏa, từ nay cuộc đời của Lài sẽ lên hương. Không ai biết được trong người cô có 1 số v/ốn to k/ếch xù như thế nào. Hôm nay có tự thưởng cho mình một ngày nghỉ ngơi thư giãn.
Đang trong phòng thì bà Lợi gọi cô ra có khách. Đó là 1 người đàn bà khoảng 60 tuổi đến nhờ Lài t/iêm. Từ ngày bận bịu vì t/iền, cô rất ít thời gian t/iêm ch/ọ/c cho b/ệnh nh/ân. Người này s:ốt cao quá và kêu rất m/ệt, nên Lài bảo bà nằm xuống giường, chờ cô vào trong lấy đồ. Sau khi lấy v/en rồi truyền nước, hết 1 chai nước mặn cô chuyển sang chai nước ngọt. Cô bảo với khách:
– Bác mệt thì cháu sẽ tr/uyền thêm 1 chai nước ngọt nữa cho mau khỏe.
Cái t/ật tham của Lài vẫn không đổi được, mặc dù bây giờ đã giàu có hơn xưa. Ai đến chỗ cô đều được tư vấn và m/ua kèm hết th/uốc này đến th/uốc khác, có người nghe bùi tai còn m/ua đến cả t/iền tr/iệu 1 lần. Khi chai nước thứ hai vừa truyền vào ng/ười b/ệnh nh/ân một lúc. Bỗng dưng người nhà bà kia h/ét lên:
– Chị Lài ơi, mẹ em làm sao thế này?
Chỗ lấy v/en tr/uyền của b/ệnh nh/ân phồng lên 1 đám, bà ta nằm b/ất đ/ộng không nói được gì. Lài h/oả/ng s/ợ rút k/im tr/uyền và gọi xe c/ấp c/ứ/u. Lên viện người ta đưa ngay bà vào phòng c/ấp c/ứu th/ở ô xi. Cũng may mà không ảnh hưởng đến tính m/ạng.
Qua x/ét ngh:iệm, bà ấy có lượng đường trong m/á/u lên đến 30. H/uy/ết á/p cao gần 200. May mà số bà chưa đến lúc phải r/a đ/i. Thì ra bà b/ị s/ốt cao, nhưng có t/iền sử t/iểu đường, thì sẽ không được phép truyền đường vào c/ơ th/ể. Nhưng Lài đâu có biết gì? Trình độ sơ cấp dược làm sao có hiểu biết mà kh/ám ch/ữa b/ệnh cho người ta? Chỉ là thói quen và học mót chút kinh nghiệm b/án th/uốc của Hải, cộng với biết ch/ọc kim t/iêm khi học thực hành lớp dược. Vẫn còn phúc to là bà ấy đã được các bác sỹ c/ứ/u s/ống. Nhưng chỗ lấy v/en bị h/o/ại t/ử vì b/iến chứng t/iểu đường. Bà đã phải nằm viện mất gần 2 tháng để c/ắt vá vết t/hương. Trong suốt thời gian bà ấy n/ằm viện, Lài đã coi như không có chuyện gì. Không đến hỏi han thăm nom để xin l/ỗi và bồi dưỡng dù chỉ là 1 chút.
Từ nay chắc chắn sẽ không còn ai dám đến nhờ cô t/iêm và tr/uyền nước nữa. Khách m/ua th/uốc cũng ít dần đi. Lài nghĩ, có m/ất nghề mình cũng không cần. T/iền bây giờ cô không thiếu, mà chỉ thiếu một người tâm lý biết chiều chuộng cô thôi.
Chợt nhớ đến Hùng, Lài lôi xe ra ngoài và đi thẳng vào trong xóm Trại. Tới gần, cô thấy tiếng nhiều người nói ồn ào ở hai nhà Hùng và Mỵ. Người thì đang bắc rạp kê bàn ghế, người thì soạn bát đĩa kêu loảng xoảng. Ai đó nói to như tuyên bố trịnh trọng:
– Xóm ta sẽ vui hết mình từ hôm nay đến ngày mai. Cỗ không to nhưng mà rượu phải no cho tới bến. Mừng hai đứa Hùng – Mỵ thành đôi!
Lài gi/ãy đành đạch lên như dẫm phải nước s/ôi. Cô l/ồng l:ộn lao xe ra vào xóm mấy lần mà không gặp được Hùng. Cuối cùng rồi cô cũng gặp Dũng đang phóng xe ra ngoài quán mua đồ. Lài vội vàng chặn nó lại, và hỏi xin số điện thoại của Hùng.
Buổi tối, ông bà Lợi và Hải đã ngủ yên. Lài ra cửa ngồi một mình, cô bấm số gọi cho Hùng. Sau mấy hồi chuông đổ dài, thấy bên kia vừa bấm nghe cô vội nói nhanh:
– A lô, em Lài dây. Em có việc gấp lắm, anh gặp em 1 lúc thôi có được không?
Vừa dứt lời ,Lài nghe bên kia tắt máy luôn. Cô nghiến r/ăng kèn kẹt:
– Anh dám không trả lời em ? Anh cứ chờ đấy.
Ngoài đường chốc lại có chiếc xe phóng vèo qua, Lài ngồi lát lại mở điện thoại ra nhìn. Cô bấm gọi thêm mấy cuộc nữa, nhưng chỉ nhận được tiếng “tút tút” sau mỗi lần điện thoại dứt chuông. Lài l/ồng l/ộn lên như kẻ đ/i/ên. Tính cách th/am l/am hiếu thắng nó án ngữ hết cả con người cô. Cuối cùng không sao được cô liền nhắn tin:
. – Chỉ 1 lúc thôi được không anh? Rồi kể từ mai em sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.
Không thấy Hùng trả lời, Lài đứng lên đi lại, miệng lẩm nhẩm :
– Mỵ ơi, lẽ nào mày c/ư/ớp anh Hùng của tao thật à? Thử hỏi mày có cái gì? Lại còn đang phải nuôi 1 đứa con riêng nữa. Còn tao thì không thiếu thứ gì trên đời. Tao sẽ cho anh ấy biết thế nào là tình yêu. Mày tr/ả anh ấy lại cho tao.
Lài vò đ/ầu bứt t/ai ấm ức phát khóc lên, bỗng cô nhớ ra cái lão mà cô cho v/ay t/iền. Chưa đến ngày lấy l/ãi, nhưng cô muốn đến với anh ngay lúc này nếu có thể. Anh sẽ xoa dịu nỗi đ/au m/ất người yêu, và giúp cô giải tỏa nỗi ấm ứ:c trong lòng. Lài mở điện thoại tìm danh bạ và bấm gọi. Chờ mãi mà không thấy đổ chuông, lát sau có tiếng người phụ nữ nói trong trẻo:
– Thuê bao quý khách…
Cô giật mình tắt đi mở lại xem hay là mình bấm nhầm. Nhưng không phải, rõ ràng đây là số của anh ta. Cô bấm gọi lại, và cả chục lần phía bên kia vẫn có tiếng nói rằng “Thuê bao”… khô khốc và đáng gh/ét.
Lài chạy vào trong nhà rồi lại chạy ra. Bây giờ là gần nửa đêm rồi, không thể đi đâu được. T/im cô đ/ập thình thịch, t/ai cô ù đi. Cầu trời là máy của anh ấy b/ị s/ập nguồn, mai em sẽ đến tìm anh, hãy đợi em…
Xóm Trại hôm nay dậy sớm lắm, điện đóm bật sáng trưng cả một góc làng. Tiếng người nói ồn ào, tiếng nhạc hát bài: Đám Cưới Trên Miền Quê, cứ rộn ràng suốt từ chiều hôm qua đến giờ. Cỗ bàn thì đơn giản thôi, toàn món ăn dân dã người trong làng tự nấu. Người lớn, người già và trẻ em trong xóm đều tập trung đến ăn cỗ ở hai nhà, vui lắm.
Vì hai họ gần nhà nhau, nên khi đón dâu, đầu đến nhà gái rồi mà đuôi vẫn còn ở nhà trai. Cô dâu chú rể dắt theo cu Tý với nụ cười rạng rỡ hạnh phúc nhất quả đất. Cả xóm cùng chúc phúc cho cô dâu chú rể và hai bên gia đình.
Trong khi cả xóm vui tưng bừng mừng hạnh phúc cho đôi Hùng và Mỵ. Thì Lài đang s/ốt xình xịch vì không gọi được cho lão v/ay t/iền. Cả đêm cô không chợp mắt. Không biết lúc ấy là mấy giờ nhưng trời thì vẫn tối đen như mực. Khi nghe có nhiều tiếng xe chạy ngoài đường, Lài lôi xe máy ra rồi đi thẳng lên thị trấn. Tới nhà của hắn, cô vẫn thấy cửa đóng im ỉm, điện thoại thì vẫn thuê bao. Lài cố gắng lớn tiếng gọi cũng không thấy lão thưa. Lài đứng ngồi không yên, chốc lại ngó vào xem có ánh điện bật lên không.
Sáng hẳn rồi, ngoài đường đã đông người qua lại mà vẫn chưa thấy hắn ta ra mở cửa. Cô đánh liều ghé vào nhà bên cạnh hỏi thăm. Người ta bảo anh ấy đã dọn đi từ lâu rồi.
Thì ra đây chỉ là nhà anh ta thuê. Không ai biết quê anh ta ở dâu và tên thật là gì. Và cũng không ai nhớ rõ là anh ấy đến từ khi nào. Lài quen anh là do mấy lần đi lấy th/uốc, hai người gặp nhau và nhanh chóng làm quen. Với dáng vẻ đẹp trai phong độ, và sự hiểu biết của anh làm cô ch/ết m/ê ch/ết m/ệt. Thế rồi Lài nghe anh ta vẽ tương lai phơi phới bằng cách cho v/ay l/ãi n/ặng, cô như bị anh m/ê hoặc vì cái th/ói h/ám lời.
Đúng lúc bà Lợi mong cô sinh cháu nội cho bà, cô nảy ra ý định gi/ả chữa h/iếm m/uộn để moi t/iền của bà Lợi, rồi đem gửi lấy lãi. Thời gian đầu hắn ta tr/ả cô rất cao, ít tháng sau số l/ãi cô rút về đã gần bằng số gốc rồi. Vì thế lẽ nào cô chả tối m/ắt tối m/ũi vì t/iền.
Nói d/ối nhà chồng là vào b/ệnh viện Từ Dũ trong Nam để chữa b/ệnh, Lài đến đưa t/iền để hắn cho v/ay l/ãi hộ, rồi ăn ở cùng hắn 2 tháng sau mới về. Những ngày ở cùng hắn, cô tìm thấy cảm giác yêu t/hương lãng mạn mà ở Hải không bao giờ có. Và cô được chứng kiến cũng nhiều người mang t/iền đến cho hắn vay. Rồi hắn cũng tr/ả l:ãi cho họ rất cao và sòng phẳng. Nên cô rất tin tưởng mà không chút nghi ngờ nào.
Còn nữa
Leave a Reply