Buôn chồng 8

Chương 8

Nghe con trai hỏi, mẹ anh thở dài nói :

– Nó là con bé ngoan hiền, đẹp người đẹp nết thế mà số kh/ổ. Cũng chỉ vì thằng Hải chả ra cái gì. Lại gặp gia đình nhà chồng toàn người m/ờ m/ắt vì t/iền nên mới thế.

Bà vẫn quý Mỵ từ trước. Nhưng đó là chuyện của mấy năm trước đây. Bây giờ anh nói điều này bà không chấp thuận. Đành rằng anh t/hương Mỵ, nhưng nó đã có 1 đời chồng và còn có con nữa. Ngoài kia có rất nhiều những cô gái tốt, tại sao anh không yêu lấy 1 người? Thấy mẹ có vẻ không hài lòng, Hùng nói:

– Mẹ yên tâm đi. Chúng con sẽ sống tốt mà.

Mẹ anh không nói gì thêm. Bà thấy b/uồn vì số phận vất vả của thằng con trai lớn trong nhà. Thôi đành mặc cho nó muốn đến đâu thì đến vậy.

Hùng sang nhà Mỵ, cu Tý đã quen với anh vì mấy lần sang chơi với nó. Nên khi thấy Hùng nó lụt c/ụt dang tay chạy tới, cái miệng còn ngọng lắp bắp gọi:

– “Hùn” ơi …

Anh bế bổng nó lên. Nó vòng tay ôm ch/ặt lấy cổ anh. Hùng ngồi xuống ghế, hai người nói chuyện không còn ngại như ngày anh mới về. Anh bảo Mỵ :

– Em đồng ý về làm dâu bố mẹ anh nhé! Chúng ta vẫn còn thương nhau đúng không?

Mỵ hơi bất ngờ, câu này lẽ ra anh phải nói với cô cách đây gần 4 năm rồi mới đúng. Bây giờ muộn quá rồi, cô đã đợi anh ở cạnh giếng chùa cho đến khuya. Rồi cô đi bộ 1 quãng đường dài trong đêm để xuống lò ngói tìm anh. Lúc ấy thì anh đã ở đâu? Nghĩ đến đây Mỵ thấy cay xè nơi sống mũi. Cô cố gh/ìm cho nước mắt không trào ra :

– Anh nói gì thế ? Chúng ta bây giờ đã khác, đâu còn như trước nữa. Em cũng đã có cu Tý rồi… Mà bố mẹ anh sẽ không bao giờ đồng ý.

Nghe đến đây nét mặt Hùng giãn ra:

⁃ Vậy là em chỉ s/ợ bố mẹ anh không đồng ý thôi. Em yên tâm, anh hứa sẽ yêu t/hương cu Tý như con đ/ẻ của mình. Nó sẽ là thằng anh cả trong nhà giống như anh bây giờ.

Hùng nói với Mỵ trong niềm vui hạnh phúc. Mỵ lúng túng rồi nói:

⁃ Tới đây em sẽ cho cu Tý tới lớp mẫu giáo bé, rồi đi làm bên công ty nhựa mới mở gần đây. Còn chuyện anh nói, để tính sau đi ạ.

Xóm Trại mấy hôm nay lại ồn ào vì 1 sự kiện mới. Nghe tin Hùng vẫn còn yêu t/hương Mỵ và hai người chuẩn bị làm đám cưới. Mọi người ai cũng vừa mừng vừa lo. Cuối cùng thì họ đã được bên nhau, nhưng còn trở ngại thằng c/u bé con của Hải và Mỵ. Thôi, chả biết đâu cứ được ăn cỗ là tốt rồi. Cả xóm mong bữa cỗ này cách đây gần 4 năm rồi đấy.

Lài nghe tin này thì lại 1 lần nữa t/ức sôi lên. Cái gì mình không có thì con Mỵ đừng hòng mà có. Rồi Lài tìm gặp Hùng bằng được, cô hỏi anh dồn dập:

– Em nghe nói anh sắp cưới cái Mỵ à? Sao anh không hỏi em nó là người như thế nào? Nó đã b/ỏ anh để lấy lão Hải, giờ nó chán lại b/ỏ về nhà mẹ đ/ẻ. Anh tưởng nó tốt lắm à? Nó đang nuôi thằng con của nó với lão Hải đấy!

Hùng nói chậm thôi nhưng dứt khoát:

– Con của ai không quan trọng. Quan trọng là ai nuôi nó lên người. Đây là việc riêng của anh, em không nên tham gia vào.

Lài gắt lên:

– Anh nói thế mà nghe được à? Ngoài kia thiếu gì con gái mà anh lại chọn nó?

Lúc này Hùng không ý tứ được nữa, anh nói to hơn:

– Nên nhớ chính em là người h/ại Mỵ ra nông nỗi này. Em đã chia rẽ bọn anh, và chính em đã c/ư/ớp Hải từ Mỵ. Mọi việc em làm anh biết hết rồi. Bây giờ em về đi, chúng ta không có gì liên quan cả.

Lài khóc, những giọt nước mắt cá sấu lăn xuống gò má trắng trẻo hồng hào. Bàn tay ngày nào từng bốc đất, giờ đây để móng dài nh/ọn h/o/ắt sơn xanh sơn đỏ đưa lên vén mái tóc xoăn nhuộm vàng. Cô nhìn anh đ/ắm đ/uối, rồi khóc nấc lên:

– Cũng chỉ vì em yêu anh mà thôi. Tại sao lúc nào anh cũng chỉ nghĩ về nó? Mà không một lần chịu hiểu cảm xúc của em?

Hùng để mặc cho cô lải nhải một mình rồi bỏ đi. Tự dưng anh thấy s/ợ cái mùi nước hoa nồng n/ặc từ người cô phả ra. Bộ váy đẹp mềm mại trên người cô, nhìn giống như của con Yêu Nhền Nhện trong phim Tôn Ngộ Không mà anh đã từng xem.

Lài cố tình chạy theo rồi nói:

— Nếu anh đồng ý, em sẽ bỏ lão Hải. Em lấy lão vì lúc ấy anh c/ắt liên lạc không gửi thư về cho em. Bây giờ em đã có nhiều thứ, em chỉ thiếu có anh thôi!

Hùng vẫn không quay lại dù chỉ một giây một phút. Đến khi anh đã đi cách xa Lài rồi, nhưng vẫn thấy như g/ai g/ai nơi cột s/ống. Anh đi một mạch sang nhà Mỵ. Hôm nay anh quyết định sẽ thưa chuyện với bà Quý để xin cưới Mỵ. Điều mà anh đã bở lỡ 4 năm nay rồi.

Lài ấm ứ/c đi về nhà, nhìn bản mặt của Hải như cái đĩa tây đựng th/ịt thì càng t/ứ/c đẫy. Cô liếc x/é/o vào chồng một cái rồi đi nhanh vào phòng.

Lời nói ấy, gương mặt ấy của Hùng cứ ám ảnh cô mãi không thôi. Mới ngày nào anh còn rất mến cô cơ mà? Anh và cô luôn sôi nổi nhất trong đám thanh niên xóm vì cái trò giỏi hài hước. Đêm trung thu 2 người còn đóng kịch thằng Cuội với chị Hằng. Tính ra Hùng và cô còn có nhiều thời gian gần gũi hơn là anh với Mỵ. Nhưng tại sao anh lại không chọn cô?

Lài b/uồn, cả đêm ấy tr/ằn tr/ọc mãi không ngủ được. Nhìn Hải nằm một đống ngáy như s/ấm bên cạnh, Lài cảm thấy ng/án đến tận c/ổ. Sáng dậy, khi Hải vừa tỉnh giấc, Lài cố lấy giọng thủ thỉ:

⁃ Mai mình mang sổ của cái nhà này lên ng/ân h/àng vay t/iền nhá. Anh không phải đắn đo suy nghĩ gì cả, em có kế hoạch hết rồi. Mà em c/ấm anh không được cho bố mẹ biết đâu.

Hải liền hỏi vợ:

– Vay để em đi chữa đ/ẻ à? Nếu m/ất nhiều t/iền thế hay là thôi. Không có con cũng chả sao đâu.

– Anh hay thật đấy, người chưa đ/ẻ thì để cho t/iền nó đ/ẻ. Em không làm thế thì lấy đâu ra nhà to với cuộc sống sung sướng như thế này?

Hải tuy không hiểu lời nói của vợ, nhưng anh biết rằng Lài rất giỏi. Cả đại gia đình nhà anh đều 1 tay cô tính toán lo liệu. Vậy mà tất cả vẫn rất ổn. Không có nhà nào có thể hơn được nhà anh.

Hôm sau Lài xin phép bố mẹ chồng, là chúng con đi có việc. Hải chở cô lên ng/ân h/àng huyện xin h/ồ sơ, rồi mang về xã xin chữ ký đ/óng dấu. Sau đó quay lại n/gân hàng lấy t/iền. Hải chỉ biết ký vào chỗ mà nhân viên hướng dẫn cho anh. Còn Lài cầm gói t/iền cất vào trong túi xách đeo bên người. Lài bảo Hải chở mình đến một nơi xa nhà gần 20 cây số để gặp một người. Anh ngồi bên vợ như 1 lão ngớ ngẩn chả hiểu vợ mình và người đàn ông kia đang tính trò gì.

Lài đưa hết số t/iền vừa lấy từ ng/ân h/àng cho người đàn ông kia. Anh ta đếm cẩn thận, sau đó đưa lại cho Lài một x/ấp t/iền. Hải nghe 2 người nói với nhau như sau :

– Em ký vào đi. Anh đã nhận đủ và đây là số l/ãi cũ, cộng với số l/ãi mới anh tr/ả trước 1 tháng. Nếu có nữa cứ mang lên đưa anh. Hàng tháng vẫn có 1 khoản lớn t/iêu ph:a thoải mái, còn hơn em b/án th/uốc nhiều.

Lài cười thật tươi, nắm tay chồng rồi chào:

– Em về đây, nhà đang có việc cần em gi/ải quyết nên phải về ngay.

Người đàn ông cười hóm hỉnh với Lài, sau đó anh ta bắt ch/ặt tay Hải rồi đi vào trong.

Lài cùng với chồng trở về nhà, trong lòng vui sướng như là người nông dân được mùa. Cô mua đồ ăn, hoa quả đầy 1 võng xe mang để tủ lạnh. Rồi đặt vào tay bà Lợi gói sâm khô Hàn Quốc:

– Con biếu 2 bố mẹ ăn bồi bổ sức khỏe ạ. Hai người cứ dùng thoải mái, hết con lại mua.

Tuy bà không tiêu gì đến t/iền, nhưng mỗi lần đi đâu về Lài vẫn dúi vào tay bà mấy trăm. Thật là lạ, bà có bao nhiêu t/iền và v/àng Lài dã c/uỗm gần hết sạch. Vậy mà khi cô dúi cho mấy trăm bà lại thấy vui đến thế, mừng cứ như trên đời này không có ai được hưởng phúc sung sướng bằng bà.

Lài dặn Hải ở nhà trông nom quầy th/uốc, còn cô bắt đầu thực hiện tiếp công cuộc chinh phục t/iền của mình. Cô đi tìm hiểu những con cò chuyên giới thiệu người m/ua b:án đất, và rao bán khu vườn của bà Lợi đầu xóm.

Vất vả đi lại cả tuần, cũng đã có vài người đến xem. Nhưng cô đã phải bỏ một khoản t/iền ra cho họ, và mặc cả rằng khi gặp bất cứ ai không được nói ra chuyện m/ua b/án đất này.

Cô tính rồi, ít ra cũng phải được t/iền tỷ. Mang cho v/ay lấy l/ãi cao sẽ được lợi rất nhiều. Cứ 1 tr/ăm tr/iệu mỗi tháng đã có 3 đến 4 tr/iệu để t/iêu. Nếu cho vay1 t/ỷ thì chắc chắn có vài ch/ục tri/ệu 1 tháng.

T/iền bà Lợi đưa cho cô đi chữa h/iế/m muộn, cô đã mang cho v/ay ngay từ ngày ấy. Người không cần đ:ẻ mà để cho tiền nó đ/ẻ thì mới có giá trị. Thế nên cô mới có lắm t/iền như bây giờ. Và không ai trong xóm Trại biết cách k/iếm t/iền dễ như cô.

Vừa rồi cô đã d/ụ dỗ được Hải cầm sổ đỏ ngôi nhà của anh đi v/ay ng/ân h/àng l/ãi suất thấp, rồi đem tất cả cho v/ay l/ãi n/ặng cùng một chỗ. Chỉ tốn nước bọt tý thôi mà mỗi tháng đã dôi ra hàng ch/ục tr/iệu. Vừa giao t/iền người ta đã tr/ả l/ãi trước 1 tháng rồi. Bây giờ nếu b/án được đất mà gửi vào, lãi t/iêu không hết lại cho vào thành gốc. Cứ thế l/ãi mẹ đ/ẻ ra l/ãi con, sau này cô sẽ có 1 khoản rất lớn. Lúc ấy cô sẽ m/ua nhà trên thành phố để ở, và mua ô tô để chạy.

Còn nữa

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*