Chương 2
Mỵ vâng một tiếng rồi ngồi thu lu trên ghế. Đàn muỗi đ/ánh hơi thấy m/ùi da th/ị/t, chúng bay tới như vạ vào người cô mà đ/ốt. Mỵ lấy tấm bạt toàn mùi bụi đất quấn vào quanh người, một lúc sau mồ hôi túa ra dính nham nháp. Lúc này Mỵ càng thấy s/ợ. Cô bật khóc thút thít. Không biết 2 người họ đã đi đâu? Tại sao Hùng không tới gặp mình?
Bỗng từng luồng gió lạnh thổi tới. Rồi trời đổ mưa như trút nước. Chỗ Mỵ ngồi bị hắt ướt không còn tý nào. Anh chị trông lò bật dậy, khoác áo mưa rồi soi đèn pin kiểm tra phía bên ngoài.
Cơn mưa đêm phải hơn tiếng đồng hồ mới tạnh. Mỵ ướt hết quần áo, người bắt đầu ngấm lạnh. Cô mong sao trời mau sáng để quay về. Chả biết lúc ấy là mấy giờ, thấy trời tang tảng sáng, Mỵ vội rời lò ngói để trở về nhà. Đầu ó/c nặng t/rịch vì mất ngủ, trên người ẩm ướt gai lạnh từ đầu đến chân.
Được nửa đường mệt quá, Mỵ ngồi bệt xuống vệ cỏ. Cô ước gì gặp được Hùng đang trên đường đi làm, cô sẽ nói với anh tất cả. Cô sẽ bảo anh sang thưa chuyện với mẹ mình để xin cưới cô. Dù ngh/èo kh/ó vất vả đến thế nào, hai người họ sẽ cố gắng sống thật tốt, chỉ cần họ yêu t/hương nhau thật lòng là mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng thôi.
Nghĩ tới mẹ, cô vội đứng bật dậy. Chắc ở nhà bà đang rất lo cho cô. Mỵ cắm cúi đi tiếp, nước mắt lại bắt đầu trào ra. Bàn chân cô đ/au r/át , rồi dần dần nó t/ê d/ại đi không còn cảm giác gì nữa. Cuối cùng thì Mỵ cũng về đến nhà trước sự mừng rỡ của mọi người.
Bà Quý thấy Mỵ về mừng bao nhiêu thì t/ức gi/ận bấy nhiêu. Bà túm tay con gái lôi vào trong nhà nói rít qua kẽ răng:
– Cô đã đi đâu cả đêm qua thế hả?
Mỵ nói ấp úng:
– Con… con xuống lò ngói tìm Hùng.
Lúc này bà Quý mới nhìn cô con gái. Người ngợm nó ướt như chuột lột, mặt đỏ phừng như s/ốt, bà lại gào lên:
– Con gái con đứa, đêm hôm mò xuống tận lò ngói làm gì? Tối qua thằng Hùng nó chở cái Lài đi chơi, việc gì đến mày mà phải đi tìm? Tao cũng đến ch/ết với mày thôi!
Vậy là trên quãng đường từ nhà xuống lò ngói, Hùng và Mỵ đã không gặp được nhau. Thế là họ đã l/ạc m/ất nhau từ đấy.
Tại nhà bà Quý, Mỵ lên c/ơn s/ốt không ăn uống gì. Bà Lợi mang th/uốc c/ảm sang đưa bà Quý bảo Mỵ uống vào cho nhanh khỏi. Tối nay còn phải nước non cho 2 nhà nói chuyện. Bà Quý thấy ngại liền nói:
– Ông bà thông cảm nhé, con d/ại cái mang, tôi cũng kh/ổ lắm nhưng không biết làm thế nào.
Bà Lợi nói chuyện có vẻ thông cảm:
– Không sao, tuổi còn trẻ nên suy nghĩ còn nhiều nông cạn. Cho nên hai nhà chúng ta cần nhanh chóng lo cho chúng nó càng sớm càng tốt.
Mỵ nhắm mắt nghe theo lời mẹ đồng ý lấy Hải làm chồng. Cô ngồi lỳ trong nhà khóc cả ngày. Bà Quý nói giọng an ủi con gái:
– Về nhà nó sau này học b/án th/uốc mà kiếm sống, chứ lội ruộng cả đời như mẹ kh/ổ lắm! Đầu ó/c phải nghĩ xa nghĩ rộng ra một tý, biết chưa?
Nhà ông bà Lợi có nghề bán th/uốc Tây nên rất khá giả. Từ trước đến giờ gia đình ấy có nguyên tắc sống là không muốn nhờ vả ai, mà cũng không thích ai phiền đến mình. Ông bà có 2 cô con gái đã gả chồng. Còn Hải thì chỉ ở nhà không mấy khi gặp gỡ người trong làng.
Đám cưới của Hải và Mỵ được tổ chức ngay sau đó. Mỵ bước theo chồng với hai con mắt s/ưng húp vì khóc nhiều. Đêm tân h/ôn Hải nằm ngáy như sấm, người n:ồng n/ặc mùi r/ư/ợu. Còn Mỵ ngồi bó gối nghĩ b/uồn t/ủi khóc cả đêm. Anh Hùng ơi, em xin l/ỗi. Nếu có kiếp sau, xin hãy tìm em ở chỗ hẹn nhé.
Sáng hôm sau, Mỵ mệt mỏi vì m/ất ngủ nhưng vẫn phải dậy dọn dẹp. Hải ngồi thù lù như đống đất trên ghế, không rằng không nói. Hình như việc lấy vợ là của bố mẹ chứ không phải là của anh. Mỵ t/ủi thân nước mắt cứ rơi lã chã, liệu cuộc h/ôn nhân này sẽ đi đến đâu?
Cả ngày hôm ấy Hải vẫn lầm lỳ ít nói như thế. Chỉ có buổi trưa thấy Mỵ cứ loanh quanh dưới bếp, nét mặt m/ệt m/ỏi thì Hải mới lên tiếng:
⁃ Có m/ệt không thì vào phòng nghỉ đi.
Mỵ lắc đầu. Tuy m/ệt r/ã rời nhưng làm sao mà cô dám đi nằm lúc này. Đêm đến, Hải lên giường nằm nhưng Mỵ vẫn luẩn quẩn dọn dẹp gấp quần áo. Anh nhìn vợ một lúc lâu rồi giục:
⁃ Muộn rồi, đi ngủ thôi.
Mỵ lên giường rón rén nằm sát vào phía trong. Hải xê dịch người tới gần vợ, anh áp mặt vào tấm lưng thon của Mỵ hít hà. Bất ngờ anh quàng tay ôm ch/ặt người cô lại, miệng thốt lên:
⁃ Thơm quá!
Đã bao giờ anh biết yêu là gì đâu, và đây cũng là lần đầu tiên anh chạm vào c/ơ th/ể của một người con gái. Đó là Mỵ, vợ của anh.
Tim Hải đập loạn lên, anh không biết là bắt đầu từ đâu nữa, cả nụ hôn anh cũng chưa từng. Bất ngờ Mỵ bật khóc, không biết là cô khóc vì đ/au kh/ổ hay là vì cái gì. Hải ngắm vợ âu yếm, không ngờ cô ấy lại đẹp và tuyệt vời đến thế. Còn Mỵ lại cay đắng vì cuộc hôn nhân ép buộc, vậy là không có gì thay đổi được nữa rồi.
Mỵ về làm dâu nhà bà Lợi như t/ù giam lỏng. Có ít ruộng chỉ mấy mẹ con tự làm, không đổi công làm tập thể bao giờ. Hải là người lầm lỳ ít nói. Anh ở nhà có ai đến mua th/uốc thì bán theo chỉ dẫn của bố. Sau đó đến bữa ăn no rồi lên giường nằm ngủ. Cả ngày hai vợ chồng chả khác nào như 2 pho tượng biết đi. Chỉ những khi đêm về, anh thực hiện tròn nghĩa vụ làm chồng với Mỵ, rồi lăn ra ngáy như kéo gỗ.
Sau đám cưới Mỵ ít ngày, Hùng xin vào nhập ngũ. Tối hôm liên hoan chia tay, Lài đến lăng xăng rót nước mời chào. Mọi người chúc Hùng đi mau hoàn thành nghĩa vụ rồi về cưới vợ. Lài đứng bên Hùng nói:
– Lúc ấy xóm mình sẽ ăn cỗ cháu luôn một thể, cháu đợi anh Hùng về rồi mới lấy chồng đấy ạ.
Không có ai đồng t/ình với câu nói của Lài. Người đâu mà tr/ơ trẽn, quá bạo m/ồm b/ạo miệng. Tới khuya, khách đến chơi nhà Hùng đã ra về hết. Nhưng Lài vẫn còn nán lại không muốn về. Tiễn Lài ra đến ngoài cổng Hùng nói nhỏ:
⁃ Em về nghỉ đi, muộn rồi. Ở nhà mạnh khỏe nhé!
Lài cúi đầu như muốn nói câu gì, Hùng nhanh chân quay trở vào. Nhưng anh vừa bước được một bước, bỗng từ phía sau Lài lao tới ôm chầm lấy Hùng. Anh hơi bất ngờ, sau đó xoay người lại nói giọng nghiêm túc:
⁃ Em về đi, anh phải nghỉ để mai còn tập trung sớm.
Hùng vội vàng đẩy cô ra nhưng Lài vẫn ôm chặt anh và bật khóc :
⁃ Em sẽ chờ anh.
Lài đưa tay v/e v/uốt khuôn mặt của Hùng, bất giác anh cảm thấy s/ợ một điều gì đó mà không nói lên lời. Anh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ bàn tay của Lài ra khỏi người mình, sau đó quay gót bước thật nhanh vào trong nhà.
Lài vùng vằng bước đi, tại sao anh ấy không chấp nhận mình? Bản thân cô có gì là không xứng đáng kia chứ?
Xóm làng ai nấy vẫn tiếc cho tình yêu của Mỵ với Hùng. Nhưng nay ván đã đ/óng thuyền, Mỵ đã được gả vào làm dâu nhà người khác. Chỉ mong rằng mỗi người họ sau này đều có cuộc sống riêng yên bình hạnh phúc.
Nhưng cuộc đời vốn dĩ không bao giờ theo ý ta muốn. Và lòng người thì sâu thăm thẳm chứa đựng bao nhiêu điều. Khi Lài nhìn Mỵ sống yên ổn đầy đủ bên nhà chồng thì tự dưng cảm thấy gh/en t/ỵ. Cô l/ồng lộn t/ức tối không yên. Thằng cha Hải đ/ần độn có cái gì để yêu kia chứ? Thế mà tại sao cái Mỵ vẫn cam chịu, lẽ ra nó phải đ/au kh/ổ mới đúng!
Mỵ cũng dần quen với cuộc sống bên nhà chồng. Tuy không ồn ào vui vẻ như mọi nhà, nhưng điều kiện k/inh tế dễ chịu. Rồi Mỵ sinh một bé trai kháu khỉnh. Ông bà Lợi mừng lắm và từ đó có vẻ chiều con dâu hơn trước. Hải bắt đầu nối nghiệp bố, ngày ngày mang hòm th/uốc ra chợ ngồi bán. Thỉnh thoảng ông Lợi cho con trai đi cùng lên quầy th/uốc trên tỉnh lấy hàng.
Lài vốn vẫn thích Hùng nên cô đã chủ bụng tìm cách chia rẽ mối tình của anh và Mỵ. Nhưng đến khi anh biền biệt trong quân ngũ, Mỵ thì đã có cuộc sống tạm yên ổn thì cô lại nhủ thầm :
⁃ Cái Mỵ quá may mắn. Nó được gả vào một gia đình giàu có. Lẽ ra nơi ấy phải thuộc về mình mới đúng. Nhà tay Hùng ngh/èo kiết x/ác, không ai có thể m/ài t/ình yêu ra mà ăn được bao giờ.
Lài ra chợ và tìm đến chỗ Hải bán th/uốc. Cô tự nhiên ngồi xuống bên anh rồi hỏi:
– Anh Hải có đ/ắt hàng không ạ ?
Còn nữa
Leave a Reply