Từ ngày bước chân về làm dâu, mẹ chồng đã lần lượt đứng ra cho chồng tôi hai căn nhà. Mỗi lần làm thủ tục sang tên, bà đều đưa cho tôi một tờ giấy khước từ tài sản và nhẹ nhàng bảo: “Con ký đi cho thuận tiện.” Tôi không hỏi han, không so đo, chỉ lặng lẽ ký tên, bởi trong lòng nghĩ rằng đó là tài sản của bố mẹ chồng, họ muốn cho ai là quyền của họ….
Từ ngày bước chân về làm dâu, mẹ chồng đã lần lượt đứng ra cho chồng tôi hai căn nhà. Mỗi lần làm thủ tục sang tên, bà đều đưa cho tôi một tờ giấy khước từ tài sản và nhẹ nhàng bảo: “Con ký đi cho thuận tiện.” Tôi không hỏi han, không so đo, chỉ lặng lẽ ký tên, bởi trong lòng nghĩ rằng đó là tài sản của bố mẹ chồng, họ muốn cho ai là quyền của họ….
“Con dâu thì phải biết điều.”
Đó là câu nói tôi nghe nhiều nhất kể từ ngày bước chân về làm dâu.

Tôi năm nay ba mươi hai tuổi, kết hôn đã gần bảy năm. Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà. Mẹ chồng là người tháo vát, giỏi làm ăn, tích góp cả đời mới mua được vài căn nhà.
Ngay từ đầu, tôi luôn tự nhủ rằng mình chỉ cần sống tử tế, không tham lam, không tính toán thì gia đình sẽ yên ấm.
Nhưng hóa ra, có những chuyện không phải mình nhường là người khác sẽ hiểu.
Năm đầu tiên sau khi cưới, mẹ chồng gọi hai vợ chồng về.
Bà đặt lên bàn một xấp giấy tờ rồi cười vui vẻ.
“Mẹ sang tên cho thằng Minh một căn nhà. Hai đứa sau này có chỗ ổn định mà làm ăn.”
Tôi mừng cho chồng.
Đó là thành quả cả đời của bố mẹ anh.
Khi đến phòng công chứng, nhân viên đưa cho tôi một tờ giấy.
“Chị vui lòng ký vào giấy xá//c nhận đây là tài sản riêng được tặng cho riêng anh Minh và chị không có tranh chấp sau này.”
Tôi đọc kỹ.
Rồi ký ngay.
Không một chút do dự.
Ra khỏi phòng công chứng, chồng nắm tay tôi.
“Em không buồn à?”
Tôi cười.
“Đó là tài sản bố mẹ cho anh. Em có quyền gì mà buồn?”
Chồng ôm vai tôi.
“Cảm ơn em.”
Lúc ấy, tôi thật sự nghĩ vậy.
Tiền của ai, người đó quyết định.
Ba năm sau, mẹ chồng lại mua thêm một căn nhà.
Lần này, bà vẫn làm thủ tục tặng cho riêng con trai.
Trên sổ đỏ chỉ có tên chồng tôi.
Một lần nữa, tôi lại ký giấy từ chối quyền liên quan.
Bạn bè biết chuyện thì bảo.
“Sao hiền thế?”
“Lỡ sau này có chuyện thì sao?”
Tôi chỉ cười.
Nếu ngay từ đầu đã cưới nhau với tâm lý giữ của thì cuộc hôn nhân ấy còn ý nghĩa gì?
Tôi tin chồng.
Tôi cũng tôn trọng quyền của mẹ chồng.
Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi bố mẹ đẻ gọi tôi về.
Hôm ấy là sinh nhật tôi.
Sau bữa cơm, bố lấy trong ngăn tủ một chiếc phong bì.
“Mảnh đất ông bà ngoại để lại trị giá 14 tỷ, bố mẹ làm thủ tục sang tên cho con.”
Tôi giật mình.
“Bố mẹ giữ đi.”
Mẹ xua tay.
“Đây là tài sản của con từ trước khi kết hôn.”
“Bố mẹ chỉ mong sau này nếu có chuyện gì, con vẫn có một nơi để trở về.”

Tôi ôm chầm lấy mẹ.
Trong lòng vừa biết ơn vừa nghẹn ngào.
Vài tháng sau, mọi thủ tục hoàn tất.
Trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất chỉ có tên tôi.
Đó là tài sản riêng theo đúng quy định pháp luật vì được tặng cho riêng và hình thành từ trước hôn nhân.
Tôi chưa từng nghĩ điều đó sẽ trở thành nguyên nhân khiến gia đình xáo trộn.
Không hiểu bằng cách nào mẹ chồng biết chuyện.
Một buổi tối, bà vừa ăn cơm vừa nói.
“Hôm nào hai đứa đi thêm tên thằng Minh vào sổ nhé.”
Tôi ngẩng lên.
“Dạ?”
“Bây giờ là vợ chồng rồi thì của ai cũng là của chung.”
Tôi mỉm cười.
“Dạ để con tính.”
Tôi nghĩ đó chỉ là câu nói vu vơ.
Nhưng không.
Từ hôm ấy, cứ vài hôm bà lại nhắc.
“Hai đứa đi làm chưa?”
“Lâu thế.”
“Đừng giữ khư khư làm gì.”
Ban đầu tôi vẫn cười.
Sau đó chỉ im lặng.
Rồi dần dần, tôi thấy khó chịu.
Một hôm, cả nhà đang uống trà.
Mẹ chồng lại nói trước mặt mấy người họ hàng.
“Con gái lấy chồng rồi thì phải biết chia sẻ.”
“Mảnh đất đứng tên một mình nhìn kỳ lắm.”
Không khí bỗng chùng xuống.
Ai cũng nhìn tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu, tôi quyết định nói điều mình nghĩ.
“Mẹ.”
“Con có chuyện muốn nói.”
Bà gật đầu.
“Con nói đi.”
Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng lại thâm sâu khiến mẹ chồng tái mặt….
… “Con có chuyện muốn nói.”
Bà gật đầu: “Con nói đi.”
Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng từng chữ nhả ra lại vô cùng rõ ràng:
“Hai căn nhà trước đây mẹ sang tên cho anh Minh, mỗi lần đến phòng công chứng, mẹ đều nhẹ nhàng bảo con ký giấy khước từ tài sản riêng để ‘cho thuận tiện’. Con không một câu thắc mắc, không một chút so đo, lập tức đặt bút ký ngay. Bởi vì con hiểu đó là mồ hôi công sức cả đời của bố mẹ, bố mẹ cho riêng con trai mình là hoàn toàn đúng lý đúng tình. Con chưa bao giờ dòm ngó, cũng chưa từng nghĩ đó là của chung để đòi đứng tên cùng.”
Mẹ chồng sững người, nụ cười trên môi chợt cứng lại. Mấy người họ hàng xung quanh bắt đầu xếch mắt nhìn nhau, không khí trong phòng khách im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ quay.
Tôi nhấp một ngụm trà, nói tiếp:
“Mảnh đất 14 tỷ này là tài sản bố mẹ đẻ con chắt chiu từ thời ông bà ngoại để lại, dành riêng cho con. Bố mẹ con cũng trao cho con bằng đúng cái tình thương và sự cẩn trọng mà mẹ từng dành cho anh Minh. Con nghĩ, nếu mẹ luôn dạy con ‘phải biết điều’ và tôn trọng tài sản riêng của nhà chồng, thì con cũng nên ‘biết điều’ để bảo vệ tâm nguyện của bố mẹ đẻ con. Ý mẹ thấy có đúng không ạ?”
Mẹ chồng tái mặt, môi run run định ngắt lời nhưng không biết phải bẻ lại ra sao. Bà dùng cái lý lẽ “vợ chồng thì của ai cũng là của chung” để ép tôi, nhưng lại quên mất chính bà là người đặt ra nguyên tắc “tài sản ai nấy giữ” ngay từ ngày đầu tôi về làm dâu.

Thấy mẹ ngập ngừng, chồng tôi ngồi bên cạnh bối rối ra mặt. Anh xua tay: “Kìa em, mẹ cũng chỉ muốn tốt…”
Tôi quay sang nhìn chồng, ánh mắt kiên định: “Anh Minh, hai lần ký tên khước từ tài sản của anh, em ký bằng sự tự trọng và lòng tin dành cho gia đình này. Em chưa từng đòi hỏi một phân diện tích nào trong hai căn nhà kia. Hôm nay, em chỉ đang làm đúng những gì gia đình mình đã duy trì suốt bảy năm qua mà thôi.”
Chồng tôi nghẹn lời, cúi đầu im lặng. Anh hiểu rất rõ: nếu lúc này anh ép tôi thêm tên vào sổ đỏ, anh không chỉ vô lý mà còn tự chà đạp lên sự tôn trọng tôi dành cho anh bấy lâu nay.
Một người họ hàng lớn tuổi ngồi đó thở dài nhẹ một tiếng, lên tiếng phá tan sự ngột ngạt: “Thôi thím ạ, con cái nó nói đúng đấy. Mình cư xử thế nào thì con nó học theo thế ấy. Đồ của nhà mình thì mình giữ riêng, đồ nhà người ta cho con gái người ta thì để nó quản, thế mới công bằng.”
Mẹ chồng tôi mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng chỉ biết gượng gạo đặt tách trà xuống bàn, buông một câu chữa thẹn: “Thôi… mẹ cũng chỉ hỏi thế, tùy các con tính.”
Từ sau hôm đó, mẹ chồng không bao giờ nhắc đến chuyện thêm tên anh Minh vào mảnh đất 14 tỷ nữa. Bà đối xử với tôi có phần dè chừng hơn, nhưng trong sự dè chừng ấy lại thêm vài phần nể trọng.
Tôi tiếp tục sống tròn trách nhiệm của một người vợ, người con dâu. Nhưng tôi hiểu ra một điều: Sự “biết điều” và nhẫn nại chỉ thực sự có giá trị khi nó đi cùng với nguyên tắc và bản lĩnh. Mình không tham của người khác, nhưng nhất định phải biết bảo vệ những gì thuộc về mình.
Leave a Reply