Tôi Từ Bắc Vào Sài Gòn Ở Rể 4 Năm. Ngày Xin Về Thăm Bố Bị T/ai N/ạn, Mẹ Vợ Quăng Chiếc Ba Lô Cũ ” M/ày đi luôn đi đừng quay lại nữa “
Tôi đứng ch/ết lặng giữa phòng khách. Mẹ vợ đặt mạnh chiếc ba lô xanh cũ xuống nền nhà. Tiếng va chạm làm cả căn phòng im bặt. Bà nhìn thẳng vào tôi, giọng lạnh tanh:
“M/ày đi luôn, đi cũng được.”
Anh Tùng cười. Chị dâu khoanh tay. Hương hoảng hốt gọi mẹ. Còn tôi chỉ cúi xuống nhìn chiếc ba lô từng theo tôi từ Nam Định vào Sài Gòn bốn năm trước. Quai đeo còn đường chỉ trắng tôi tự khâu. Bây giờ nó nằm dưới chân tôi như một bản án.
Tôi tên Hoàng. Quê Nam Định. Học cao đẳng điện lạnh, khăn gói vào Sài Gòn với hai bộ quần áo, ba lô cũ và hơn ba tri/ệu mẹ dúi vào tay. Ban ngày lắp máy lạnh, tối sửa quạt nồi cơm. Gặp Hương khi sửa điều hòa văn phòng. Cô mang chai nước, cười: “Anh làm từ sáng chắc mệt lắm.” Chúng tôi yêu nhau hai năm. Về gặp mẹ vợ. Bà hỏi thẳng: “Nếu cưới, con có chấp nhận ở đây không?” Tôi gật đầu. Anh Tùng lấy vợ đã ra ở riêng. Mẹ một mình.
Bốn năm ở rể. Sáng tôi dậy quét sân, pha trà. Chiều đón mẹ từ chợ. Cuối tuần vá ngói, sơn cổng, sửa vòi nước. Mẹ ít khen. Có khi chỉ nói “làm xong thì cất đồ nghề gọn vào”. Anh Tùng và chị dâu mỗi lần sang đều cư/ời c/ợt: “Ở rể sướng thật, khỏi lo tiền thuê nhà.” Tôi im lặng. Tôi coi mẹ như mẹ ru/ột. Tôi không biết suốt bốn năm ấy, có một người vẫn âm thầm quan sát từng việc tôi làm.
Buổi trưa đầu tháng bảy, tôi đang lắp dàn nóng thì điện thoại rung. Bác Hòa hàng xóm gọi: “Bố cháu bị ta/i nạ/n. Giàn giáo g/ãy. Chân chấn thư/ơng nặng.” Tôi xin nghỉ, phóng về. Mẹ đang nhặt rau. “Mẹ, bố con b/ị ta/i nạ/n. Con xin phép về quê vài hôm.” Bà đặt rổ rau xuống, đi vào phòng. Một lát sau bước ra: “Đợi Hương về rồi tính.”
Hương muốn đi cùng. Mẹ nghiêm giọng: “Hoàng về trước, Hương ở lại.” Tôi hiểu. Nhà chỉ còn ba người. Đêm ấy tôi không ngủ. Sáng ra bến xe mua vé. Hương gấp áo. Anh Tùng cười: “Tưởng ở rể luôn rồi chứ, còn nhớ đường về quê nữa hả?” Chị dâu: “Chắc về rồi khỏi vô lại luôn.”
Tôi kéo khóa vali. Mẹ từ trong phòng bước ra, trên tay chiếc ba lô cũ. Bà đặt mạnh xuống nền. Rồi nói câu ấy trước mặt cả nhà.
Tôi xách ba lô lên. Nó nặng hơn tôi nghĩ. Tôi cúi đầu chào mẹ. “Con đi.” Bà quay lưng. Hương chạy theo ôm tôi kh/óc. Tôi xoa tóc vợ: “Có lẽ anh làm mẹ th/ất vọng thật.”
Xe rời bến lúc trời nhá nhem. Tôi ôm ba lô trên đùi. Bốn năm trước cũng chiếc ba lô này theo tôi vào Sài Gòn. Bây giờ nó theo tôi rời căn nhà tôi từng coi như nhà mình. Hương gọi. Tôi chỉ nói: “Anh không giận. Anh chỉ buồn.”
Hơn ba mươi tiếng trên xe. Đến bệnh viện huyện, tôi quỳ cạnh giường bố. Một chân bó bột từ đùi xuống mắt cá. Hai cha con chẳng nói được câu nào. Tối hôm ấy, khi bố mẹ đã ngủ, tôi mở ba lô.thứ bên trong không
Không phải quần áo. Một cọc tiền dày buộc dây thun. Rồi thêm một cọc nữa. Quyển sổ tiết kiệm màu xanh. Phong bì vàng. Bên ngoài chỉ một dòng chữ của mẹ vợ: “Con về tới nơi rồi mới được mở.”
Tôi mở phong bì. Ba tờ giấy. Dòng đầu tiên đã làm mắt tôi cay:…………….bà viết…….
“Hoàng, khi con đọc được lá thư này thì chắc đã về đến quê rồi. Mẹ biết lúc này con đang rất buồn, thậm chí còn giận mẹ. Nhưng mẹ xin con đọc hết rồi hãy quyết định có còn muốn quay lại căn nhà đó hay không.”
“Bốn năm nay, mẹ chưa từng gọi con là con trai trước mặt ai, cũng chưa từng khen con một câu. Không phải vì mẹ không quý con, mà vì mẹ biết chỉ cần mẹ thương con nhiều hơn một chút thì anh Tùng và vợ nó sẽ bắt đầu để ý. Mẹ già rồi nhưng mẹ chưa đến mức không biết ai thật lòng với mình.”
Nước mắt tôi rơi xuống tờ giấy.
“Con có biết vì sao mẹ luôn giả vờ khó tính với con không? Vì mẹ muốn bảo vệ con. Từ lúc anh Tùng lấy vợ, nó thay đổi. Nó không còn hỏi mẹ có khỏe không, chỉ hỏi mẹ còn bao nhiêu tiền. Mỗi lần mẹ mua cho con cái áo hay đưa con vài trăm nghìn mua quà về Bắc, chị dâu con lại bóng gió rằng mẹ thiên vị người ngoài.”
Tôi nhớ lần mẹ lén đưa năm trăm nghìn. Chị dâu bước vào. Mẹ lập tức quát tôi: “Có từng ngày tiền mà cũng xin.” Hóa ra bà đang diễn.
“Ba năm trước, mẹ bán mảnh đất nhỏ ngoài Long An được đúng hai tỷ. Mẹ không nói với ai. Mẹ gửi ngân hàng một tỷ, còn tám trăm triệu để riêng. Mẹ định đợi khi bố mẹ ngoài Bắc của con già yếu hoặc có chuyện thì đưa cho con. Không ngờ lại đến nhanh như vậy.”
Tôi nhìn cọc tiền và sổ tiết kiệm bên cạnh.
“Hôm nay mẹ cố tình mắng con trước mặt mọi người rồi quăng cái ba lô xuống đất. Con đừng trách mẹ. Chỉ có làm như vậy anh Tùng và vợ nó mới tin rằng mẹ đuổi con đi. Chúng sẽ không bao giờ nghĩ mẹ dám đưa hết tiền cho con mang ra Bắc. Nếu mẹ tiễn con tử tế hay khóc trước mặt mọi người, chắc chắn chúng sẽ lục ba lô của con trước khi con ra khỏi nhà.”
Tờ cuối cùng:
“Hoàng, mẹ biết con sẽ không chịu nhận nên mẹ nói trước. Đây không phải tiền cho con. Đây là tiền mẹ gửi con trăm bố. Người đàn ông ngoài Bắc ấy đã nuôi lớn một đứa con trai biết hiếu thuận để rồi bốn năm qua lại mang đến cho mẹ một người con biết sống có trước có sau. Mẹ nợ ông bà ấy một lời cảm ơn. Bây giờ bố con nằm viện, con cứ dùng số tiền này chữa bệnh, đừng tiếc. Nếu còn dư thì sửa lại căn nhà cho bố mẹ, coi như mẹ thay Hương báo hiếu bố mẹ chồng. Còn nếu con trả lại, mẹ sẽ giận con thật.”
Tôi ôm lá thư vào ngực khóc thành tiếng. Mẹ ruột tỉnh dậy. Đọc xong, bà ngồi lặng rất lâu rồi nói: “Con à, con gặp được một người mẹ tốt rồi.” Bố đọc xong, quay mặt vào tường. Một lúc sau ông khàn giọng: “Ngày con vào Nam, bố tưởng dặn gặp người tốt thì nhớ cả đời. Bây giờ bố sửa lại. Người mẹ ấy, cả nhà mình phải mang ơn cả đời.”
Sáng hôm sau bác sĩ thông báo bố phải phẫu thuật, chi phí hơn ba trăm triệu. Tôi đóng toàn bộ viện phí bằng tiền mẹ vợ gửi. Ca mổ thành công.
Ở Sài Gòn, anh Tùng bắt đầu nghi. Hương gọi: “Anh Tùng bắt mẹ mở két. Họ nói sẽ gọi thợ khóa.” Tôi không thể bỏ bố lúc ấy. Mẹ nhắn: “Đừng về. Việc trong này mẹ tự giải quyết được.”
Ba ngày sau bác Minh – bạn mẹ – mang tập hồ sơ ra Bắc. Bên trong có sổ ghi những việc tôi đã làm cho mẹ suốt bốn năm: thức dậy lúc bốn giờ đưa mẹ đi khám, từ chối tăng ca sửa mái nhà, không về quê Tết vì sợ mẹ một mình. Và một lá thư nữa: “Nếu anh Tùng biết chuyện, con đưa những giấy này cho nó xem. Bảo nó đọc kỹ điều khoản cuối cùng.”
Hợp đồng bán đất: toàn bộ số tiền là tài sản riêng của mẹ, không liên quan đến bất kỳ người con nào.
Tôi về Sài Gòn khi mẹ nhập viện vì tăng huyết áp. Anh Tùng chắn trước cửa phòng bệnh: “Muốn vào gặp mẹ tao thì trả tiền trước đã.” Tôi đặt tập hồ sơ lên ghế. “Suốt bốn năm qua, anh có biết mỗi tháng mẹ phải uống bao nhiêu loại thuốc không? Anh có biết mẹ đi khám ngày nào không?” Anh im lặng.
Mẹ gọi anh vào. Bà bảo mở trang cuối. Bản cam kết công chứng từ ba năm trước: mẹ tự nguyện chuyển toàn bộ số tiền cho tôi với mục đích chữa bệnh cho bố ruột tôi. Nếu ai ép buộc hay vu khống, mẹ hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Anh Tùng quỳ xuống. Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.
Sau đó chị Liên – bạn mẹ – mang thêm hồ sơ. Bố Hương mất để lại khoản nợ gần sáu trăm triệu vì bảo lãnh bạn vay vốn. Mẹ bán xôi, bán rau, nhận may suốt mười bốn năm mới trả hết. Cuốn sổ tiết kiệm đầu tiên chỉ hơn bảy mươi triệu. Khi bán được đất, điều đầu tiên bà nghĩ đến là giúp bố mẹ tôi.
Anh Tùng quỳ trước tôi xin lỗi. Rồi theo lời mẹ, anh gọi điện cho bố tôi: “Con là Tùng. Con gọi để xin lỗi. Suốt bốn năm qua con luôn nghĩ Hoàng ở rể vì tài sản. Đến hôm nay con mới biết người đáng xấu hổ nhất là con.”
Bố tôi chỉ nói: “Biết sai là tốt rồi. Bác chỉ mong từ nay con thương mẹ con nhiều hơn. Bà ấy vất vả đủ rồi.”
Một năm sau, cây xoài trước sân ra trái đầu tiên. Mẹ hái quả chín nhất đưa cho bố tôi. Ông cắn một miếng rồi cười: “Ngọt, nhưng không ngọt bằng lòng người.”
Tôi vẫn giữ chiếc ba lô cũ. Không phải vì bên trong từng có hai tỷ. Mà vì nó nhắc tôi nhớ rằng có những người càng thương lại càng phải giả vờ lạnh lùng. Và có những sự hy sinh phải nhiều năm sau người ta mới hiểu được.
Mỗi lần ai hỏi ở rể có khổ không, tôi chỉ nhìn sang mẹ rồi mỉm cười. Nếu gặp đúng người coi mình là con thì ở rể không phải là thiệt thòi. Đó là may mắn.
Chiếc ba lô năm ấy đến giờ vẫn nằm trong tủ. Tôi không mở nữa. Chỉ thỉnh thoảng chạm tay vào quai đeo đã sờn. Như chạm vào một lời nhắc nhở rằng niềm tin của một người khác dành cho mình – một khi đã nhận được – cả đời đừng bao giờ sống để phụ lòng tin ấy.
