Ngay sau khi ký xong giấy ly hôn, tôi lập tức sang tên căn biệt thự mà chồng cũ vẫn luôn tin chắc sẽ thuộc về anh ta. Đến ngày công chứng, anh còn dẫn cả mẹ mình tới để “kiểm tra tài sản”. Nhưng khi người mua bước vào cùng vị luật sư từng xử lý di chúc của bố chồng tôi, anh bỗng tái mặt—bởi chiếc phong bì trên tay họ chứa một điều khoản mà suốt 8 năm qua anh vẫn nghĩ tôi chưa từng biết.

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1: Bàn Công Chứng Và Sự Ngạo Mạn
“Thành phố S, năm 2024, một ngày mùa đông.”
Tiếng bút máy xát nhẹ trên mặt giấy A4 phẳng lì vang lên thật khẽ nhưng lại rõ mùng một trong văn phòng công chứng quận Tĩnh An. Tôi đặt chiếc bút xuống, khẽ vuốt lại nếp áo khoác dạ, ánh mắt điềm tĩnh nhìn tờ giấy thỏa thuận ly hôn đã có đủ chữ ký của hai bên.
Ngồi đối diện tôi là Vương Lực – người chồng vừa trở thành “chồng cũ” của tôi cách đây đúng 15 phút. Bên cạnh hắn là bà Trương – mẹ chồng tôi, một người phụ nữ luôn tự hào về dòng tộc và chưa từng coi đứa con gái tỉnh lẻ như tôi ra gì.
Vương Lực vắt chân ngũ hành, ngả lưng ra ghế sopha da, nụ cười đắc thắng không giấu nổi trên gương mặt chải chuốt:
— “Hứa Mạn, cô ký cũng nhanh đấy. Tự biết sức mình không đấu lại gia đình tôi nên chủ động rút lui là quyết định thông minh nhất đời cô đấy.”
Bà Trương nhấp một ngụm trà gừng mang theo, liếc nhìn tôi bằng nửa con mắt, giọng điệu cay nghiệt quen thuộc:
— “Hừ, không ký thì làm được gì? Chẳng lẽ định bấu víu lấy nhà họ Vương chúng tôi cả đời sao? Tự nhìn lại xem, 8 năm qua cô ăn ở nhà chúng tôi, dùng tiền của con trai tôi. Bây giờ ly hôn, chia cho cô 500.000 Tệ tích lũy đã là tích đức lắm rồi. Căn biệt thự ở khu Cảnh Sơn này là do bố chồng cô để lại, cô đừng có nằm mơ mà tơ tưởng đến một phân cơ nghiệp nào!”
Tôi lặng lẽ thu dọn giấy tờ cá nhân vào túi xách, không giận dữ, không khóc lóc. Tám năm qua, sự nhẫn nại của tôi dành cho gia đình này đã bị sự tham lam và sự phản bội của Vương Lực bào mòn đến hạt bụi cuối cùng. Hắn công khai qua lại với cô thư ký trẻ ở công ty, còn bà Trương thì coi tôi như người giúp việc không công, luôn nhắc nhở rằng tôi “may mắn mới được gả vào nhà giàu”.
Họ luôn tin rằng căn biệt thự ba tầng trị giá hơn 40 triệu Tệ ở khu Cảnh Sơn – tài sản đắt giá nhất mà bố chồng quá cố để lại – hoàn toàn nằm trong tầm tay của Vương Lực sau khi ly hôn. Bởi vì trong suy nghĩ của họ, một đứa con gái không có chống lưng như tôi sẽ chẳng bao giờ chạm được vào di chúc của gia tộc.
— “Mẹ, thôi nói nhiều với cô ta làm gì,” Vương Lực rút một điếu thuốc ra nhưng không châm, gõ nhẹ lên mặt bàn. “Hôm nay tôi dẫn mẹ đến đây là để làm thủ tục sang tên căn biệt thự Cảnh Sơn sang cho tôi đứng tên duy nhất, tiện thể ‘kiểm tra tài sản’ xem cô có lén lút chuyển đi thứ gì không. Làm xong thủ tục này, cô thu dọn đồ đạc cút khỏi nhà tôi trước 5 giờ chiều.”
Tôi nhếch môi nở một nụ cười ẩn ý, ánh mắt nhìn thẳng vào Vương Lực:
— “Anh chắc chắn hôm nay là thủ tục sang tên căn biệt thự đó cho anh chứ?”
— “Cô nói vớ vẩn gì thế?” Vương Lực khinh bỉ cười lớn. “Mặt bằng pháp lý bố tôi đã mất 8 năm rồi, tôi là con trai duy nhất, căn nhà đó không sang tên cho tôi thì sang tên cho ai? Chẳng lẽ sang tên cho cô?”
Đúng lúc đó, cánh cửa kính của phòng công chứng được đẩy ra.
Một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch lãm bước vào, đi cùng ông là một người phụ nữ ăn bận sang trọng, phong thái quý phái. Vừa nhìn thấy hai người họ, Vương Lực chớp mắt ngơ ngác, còn bà Trương thì giật bắn người, suýt chút nữa làm đổ ly trà trên tay.
Người đàn ông bước đến trước mặt tôi, gật đầu chào một cách kính cẩn:
— “Cô Hứa, xin lỗi đã để cô chờ lâu. Chúng tôi mang đầy đủ hồ sơ giao dịch và chiếc phong bì mật theo đúng yêu cầu của chủ sở hữu quá cố rồi.”
Vương Lực đứng phắt dậy, ngón tay chỉ thẳng vào mặt người đàn ông, giọng nói bắt đầu lạc đi vì hoảng hốt:
— “Luật… Luật sư Lục?! Sao ông lại ở đây? Còn chiếc phong bì đó… là cái gì?!”
Luật sư Lục – người phụ trách toàn bộ di chúc và tài sản của bố chồng tôi 8 năm trước – chậm rãi rút từ trong cặp ra một chiếc phong bì niêm phong bằng sáp đỏ ngả màu thời gian. Ông nhìn Vương Lực bằng ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị:
— “Anh Vương, chiếc phong bì này chứa điều khoản bổ sung đặc biệt trong di chúc của ông Vương Đức Thái. Suốt 8 năm qua, anh luôn nghĩ rằng cô Hứa không biết gì về nó, nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại.”
Sắc mặt Vương Lực trong phút chốc tái bệch không một giọt máu.
Chương 2: Bí Mật Trong Phong Bì Sáp Đỏ
Bà Trương run rẩy đứng dậy, bấu chặt lấy tay áo con trai mình, giọng nói lạc đi vì kinh hãi:
— “Luật sư Lục! Ông… ông nói linh tinh gì đó?! Di chúc của ông nhà tôi năm đó rõ ràng đã chia toàn bộ cổ phần và nhà cửa cho con trai tôi rồi mà! Làm gì có điều khoản bổ sung nào?!”
— “Bà Vương, xin hãy tự trọng,” Luật sư Lục lạnh lùng gỡ tay bà Trương ra. “Bản di chúc công khai 8 năm trước chỉ là phần tài sản bề nổi. Còn căn biệt thự Cảnh Sơn – tài sản riêng đứng tên cá nhân ông Vương Đức Thái trước khi kết hôn với bà – đã được ông ấy lập một điều khoản ủy thác đặc biệt ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng.”
Vương Lực lao tới định giật lấy chiếc phong bì trên tay Luật sư Lục, nhưng người bảo vệ đi cùng người phụ nữ sang trọng đã nhanh chóng bước lên chặn đứng hắn lại.
— “Trần Lực, anh định giở trò lưu manh ở văn phòng công chứng sao?” – Tôi nhẹ nhàng cất tiếng, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.
Vương Lực trố mắt nhìn tôi, trán râm rỉ mồ hôi hột. Hắn nuốt nước bọt ừng ực, đôi mắt đỏ ngầu gào lên:
— “Hứa Mạn! Rốt cuộc cô đã làm gì?! Rốt cuộc bố tôi đã giấu tôi điều gì?!”
Luật sư Lục cẩn thận dùng dao cắt thư mở niêm phong sáp đỏ, rút ra một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu tài sản đã được cập nhật và bản sao điều khoản di chúc có chữ ký tươi của bố chồng tôi. Ông cất giọng đọc to, rõ ràng từng từ một trước sự chứng kiến của tất cả mọi người:
“Tôi – Vương Đức Thái, trong trạng thái minh mẫn, xin lập điều khoản bổ sung di chúc như sau: Căn biệt thự tại khu Cảnh Sơn là tài sản tích lũy cá nhân của tôi. Nhận thấy con trai tôi – Vương Lực – tính tình nông nổi, coi thường đạo đức và dễ bị tha hóa; đồng thời nhận thấy con dâu tôi – Hứa Mạn – là người hiếu thảo, kiên cường và hết lòng vì gia đình. Tôi quyết định: Quyền sở hữu căn biệt thự Cảnh Sơn sẽ tạm thời khóa lại dưới hình thức quỹ ủy thác trong 8 năm.
Nếu trong 8 năm, Vương Lực sống chung thủy, hòa thuận với Hứa Mạn, tài sản sẽ thuộc về hai vợ chồng. Nhưng nếu trong vòng 8 năm, Vương Lực có hành vi ngoại tình, ngược đãi hoặc chủ động ly hôn với Hứa Mạn, toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự Cảnh Sơn sẽ tự động chuyển giao 100% cho một mình Hứa Mạn toàn quyền quyết định mà không cần thông qua Vương Lực.”
“Oành!”
Câu chữ cuối cùng vang lên như một luồng sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Vương Lực và bà Trương. Bà Trương đứng không vững, trượt chân ngã quỵ xuống chiếc ghế sopha da, hai mắt trợn ngược.
— “Không… Không thể nào! Bố tôi bị điên rồi sao?!” Vương Lực gào lên điên dại. “Tôi là con trai ruột của ông ấy! Nó chỉ là một con đàn bà ngoại tộc! Làm sao bố tôi lại có thể để lại căn nhà 40 triệu Tệ cho nó?!”
— “Anh Vương, bố anh không điên,” Luật sư Lục bình tĩnh tiếp lời. “Ông ấy biết rõ tính cách của anh. 8 năm trước, chính mắt ông ấy đã nhìn thấy anh lén lút qua lại với người phụ nữ khác khi cô Hứa đang mang thai và bị sảy thai. Ông ấy vì muốn bảo vệ cô Hứa và muốn cho anh một cơ hội sửa sai nên mới lập ra điều khoản này. Nhưng tiếc thay, anh đã không qua được bài kiểm tra của bố mình.”
Tôi nhìn Vương Lực, lòng tràn ngập sự mỉa mai.
Tám năm trước, khi tôi nằm trên giường bệnh đau đớn vì mất đi đứa con đầu lòng, bố chồng đã nắm lấy tay tôi khóc nức nở. Ông gửi gắm chiếc phong bì này cho tôi và Luật sư Lục, dặn tôi hãy giữ kín bí mật. Ông nói: “Mạn Mạn, nếu thằng Lực nó biết quay đầu, nó sẽ có tất cả. Nhưng nếu nó phản bội con, đây sẽ là thứ bảo vệ con cả đời.”
Tôi đã cho Vương Lực cơ hội suốt 8 năm. Tám năm qua, tôi chịu đựng sự khinh nhược của mẹ con hắn, hy vọng hắn sẽ thay đổi. Nhưng sự thật chứng minh, kẻ phản bội thì vĩnh viễn không bao giờ biết quay đầu.
— “Và hôm nay,” tôi mỉm cười quay sang người phụ nữ sang trọng đi cùng Luật sư Lục, “Ngay sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn với anh, tôi đã chính thức ký hợp đồng bán lại căn biệt thự Cảnh Sơn này cho bà Lâm đây với giá 42 triệu Tệ. Thủ tục công chứng sang tên hôm nay… là sang tên cho bà Lâm, chứ không phải cho anh.”
Chương 3: Trả Giá Cho Sự Tham Lam
— “Bán rồi?! Cô bán căn biệt thự của nhà họ Vương chúng tôi rồi?!”
Bà Trương từ trên ghế ngã sõng xoài xuống sàn nhà, bò đến ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết. Sự hống hách, coi thường của một “mẹ chồng nhà giàu” ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi đến cực độ.
— “Mạn Mạn! Mẹ xin con! Mẹ biết lỗi rồi! Mẹ không nên đối xử với con như thế! Căn biệt thự đó là tổ tiên nhà họ Vương để lại, con không thể bán nó được! Con với thằng Lực tái hợp đi, chúng ta lại là người một nhà mà con!”
Tôi lạnh lùng rút chân lại, tránh né bàn tay đang run rẩy của bà ta.
— “Bà Trương, khi nãy bà vừa nói gì nhỉ? Bà nói tôi là đứa con gái tỉnh lẻ ăn bấu víu vào nhà họ Vương, nói tôi ly hôn chia 500.000 Tệ đã là tích đức lắm rồi. Bây giờ bà lại gọi tôi là con sao?”
Vương Lực lúc này dường như đã phát điên. Hắn lao vào gào xé bản di chúc trên tay Luật sư Lục, nhưng bị vị bảo vệ bẻ ngược tay ra sau, đè chặt xuống mặt bàn công chứng.
— “Hứa Mạn! Cô là đồ dâm xụa! Cô đã gài bẫy tôi! Cô cố tình chịu đựng 8 năm qua là để nuốt trọn căn biệt thự này đúng không?!” – Vương Lực gào lên, mặt đỏ gay vì phẫn uất.
— “Gài bẫy anh?” Tôi tiến lại gần, cúi đầu nhìn hắn bằng ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ. “Vương Lực, ai là người dẫn cô thư ký đi khách sạn tuần trước? Ai là người ném tờ giấy ly hôn vào mặt tôi tối qua và bảo tôi cút đi? Là do anh tự tay phá hủy cuộc hôn nhân này, là do anh tự tay ném đi tài sản của chính mình. Anh có trách thì tự trách sự ngu ngốc và tham lam của bản thân đi!”
Bà Lâm – vị phu nhân mua nhà – lắc đầu thở dài nhìn hai mẹ con họ Vương:
— “Tôi đã chuyển đủ 42 triệu Tệ vào tài khoản cá nhân của cô Hứa. Chiều nay tôi sẽ cho người đến niêm phong và dọn dẹp căn biệt thự. Mời hai người trong vòng 2 tiếng đồng hồ phải dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi nhà tôi. Nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát vì tội xâm nhập bất hợp pháp.”
42 triệu Tệ!
Con số ấy như một đòn chí mạng quật ngã toàn bộ niềm tự hào hão huyền của hai mẹ con nhà họ Vương.
Hiện tại, công ty của Vương Lực đang gánh khoản nợ ngân hàng hơn 10 triệu Tệ do kinh doanh thua lỗ. Hắn vốn dĩ định dùng căn biệt thự Cảnh Sơn thế chấp vào ngân hàng để vay vốn xoay sở. Giờ đây, nhà mất, tiền không còn, công ty đứng trước nguy cơ phá sản, còn bản thân hắn thì phải gánh chịu khoản nợ khổng lồ.
— “Không… Không thể như thế được…” Vương Lực thẫn thờ ngã gục xuống sàn, đôi mắt dại đi. Hắn biết, cuộc đời sang chảnh, ngạo mạn của hắn đã chính thức chấm dứt từ phút này.
Tôi quay sang gật đầu chào Bà Lâm và Luật sư Lục:
— “Cảm ơn bà Lâm, cảm ơn Luật sư Lục. Mọi việc còn lại nhờ ông xử lý giúp tôi.”
Tôi xách túi bước ra khỏi văn phòng công chứng. Ánh nắng ấm áp của mùa đông chiếu xuống mặt tôi, xua tan đi toàn bộ sự u uất của 8 năm qua. Phía sau lưng, tiếng khóc lóc van xin của bà Trương và tiếng chửi rủa vô vọng của Vương Lực dần bị bỏ lại phía xa.
Tôi lấy điện thoại ra, nhìn vào tin nhắn báo biến động số dư tài khoản vừa nhảy lên. Tám năm nhẫn nại, trả giá bằng thanh xuân, nhưng cuối cùng tôi đã đòi lại được sự công bằng và tự do cho chính mình.
Tôi hít một hơi thật sâu, mỉm cười bước lên chiếc xe taxi đang chờ sẵn. Cuộc đời mới của tôi, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Leave a Reply