Ngày Giỗ Cha, Tôi Gặp Vợ Cũ Quỳ Trước Mộ. Cô Đưa Cuốn Sổ Và Một Dòng Chữ Khiến Tôi Quỵ Xuống…

Ngày Giỗ Cha, Tôi Gặp Vợ Cũ Quỳ Trước Mộ. Cô Đưa Cuốn Sổ Và Một Dòng Chữ Khiến Tôi Quỵ Xuống…

Có thể là hình ảnh về văn bản

Ngày Giỗ Cha, Tôi Gặp Vợ Cũ Quỳ Trước Mộ. Cô Đưa Cuốn Sổ Và Một Dòng Chữ Khiến Tôi Quỵ Xuống…

 

Tôi tên là Nguyễn Thành Vinh, bốn mươi bốn tuổi. Chiều đầu thu ở Ý Yên, Nam Định, tôi về quê dỗ cha. Mưa ngâu treo trên mái ngói cũ, khói nhang quẩn trên mâm dỗ với gà luộc, xôi gấc. Mẹ tôi đứng trước bàn thờ nghẹn ngào: “Ông nhà tôi đi cũng được một năm rồi.” Tôi nhìn di ảnh bố – ông Nguyễn Văn Tấn, người thợ điện ít nói, sống ngay thẳng, ghét nhất kiểu đổ lỗi cho người khác.

Tôi ra mộ cha sau khi cúng. Trời bắt đầu mưa. Đến nghĩa trang, tôi thấy một người phụ nữ quỳ trước mộ. Không ô, không áo mưa, chiếc áo sơ mi màu kem dính sát bả vai vì ướt. Tôi đứng cách đó gần hai mươi mét mà tim bỗng đập mạnh – có những dáng người dù ba năm không gặp mình vẫn nhận ra ngay.

Mai, vợ cũ của tôi. Cô gầy hơn trước, ánh mắt trầm hơn rất nhiều.

Mai quay lại nhìn tôi. “Anh Vinh, em tới thắp cho bố nén hương.”

Tôi bật cười lạnh: “Sau chuyện năm ấy mà cô vẫn gọi ông là bố được sao?”

Mai nhìn thẳng vào tôi: “Anh muốn gọi em thế nào cũng được, nhưng với em, bố vẫn là bố.”

Câu chuyện ba trăm triệu năm ấy như một cánh cửa tôi tưởng đã đóng kín, nhưng chỉ cần thấy cô trước mộ bố, tất cả tức giận lại tràn về.

Mai không đáp, chỉ lấy từ túi vải một cuốn sổ học sinh cũ, bìa nâu, mép giấy đã cong lên. “Bố giữ cuốn này hơn hai năm. Trước khi mất, bố giao cho em.”

Tôi cầm cuốn sổ, mở ra. Nét chữ siêu vẹo của bố hiện ra, có chỗ như người viết phải dừng rất lâu mới kéo hết một nét. Dòng đầu tiên: “Vinh, người phải xin lỗi không phải Mai.”

Tôi đọc tiếp. Bố kể sự thật: 300 triệu không bị mất. Ông đã tự tay đưa cho chị Hòa vay để cứu cửa hàng của anh Dũng đang làm ăn thua lỗ. Chị Hòa viết giấy nhận nợ, bố định tối đó nói với cả nhà. Nhưng chưa kịp nói, ông đã ngã xuống sân vì tai biến. Câu nói dở dang ngày ấy, cuối cùng tôi cũng đọc được sau hơn ba năm.

Tôi nhớ lại buổi chiều định mệnh. Mẹ phát hiện tiền mất, mọi người đổ dồn ánh mắt vào Mai. Cô biết chìa khóa tủ, em trai cô đang thiếu tiền. Tôi đã hỏi cô: “Nếu em cần tiền giúp Tuấn thì cứ nói thật.” Mai nhìn tôi rồi tháo nhẫn cưới đặt lên bàn: “12 năm em sống trong nhà này. Anh là chồng em mà hỏi em câu ấy được sao?”

Bố ngã xuống khi cố nói sự thật. Mai ở lại chăm bố gần một tháng. Sáng cô dậy sớm nấu cháo, nghiền thuốc, tối tập cho bố ngồi dậy, đỡ ông đi từng bước ngắn trong phòng. Mẹ vẫn lạnh nhạt. Tôi vẫn im lặng.

Một đêm, Mai hỏi: “Anh có tin em không?” Tôi trả lời: “Anh chỉ muốn biết sự thật.” Cô cười cay đắng: “Anh nói thế nghĩa là anh vẫn không tin.” Vài ngày sau, cô kéo vali rời đi. Trước khi đi, cô nói: “Em bỏ vì lúc em cần chồng mình nhất, anh lại đứng cùng những người nghi em.”

Tôi đã không níu cô lại.

Giờ đọc lá thư của bố, tôi quỳ xuống trước mộ, nước mắt hòa với mưa. Bố viết:……..

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

“Vinh, con phải tự nhìn lại mình. Mai sống với con 12 năm, khi nó bị nghi, con là chồng mà không dám đứng về phía nó. Con nói con chờ sự thật nhưng sự thật chưa có mà con đã bắt vợ con chịu cái nhục của người có tội.”

Tôi đọc đến dòng cuối: “Làm chồng không phải lúc nào cũng đứng giữa. Có lúc phải đứng về phía điều đúng, dù người sai là người nhà mình.”

Sau đó, tôi đối chất với mẹ. Bà thú nhận đã biết sự thật từ hơn hai năm trước nhưng giữ im vì “sợ gia đình tan nát”. Chị Hòa thừa nhận đã biết Mai vô tội nhưng không dám nói. Còn anh Dũng bị phát hiện đã thổi phồng nhiều khoản tiền thuốc men tôi gửi về, lấy hơn 100 triệu.

Tôi đưa bằng chứng ra cơ quan chức năng, không phải để trả thù mà để làm sáng tỏ sự thật. Anh Dũng phải đối diện trách nhiệm. Chị Hòa nhận lỗi và cam kết trả khoản nợ 300 triệu.

Tôi tìm gặp Mai xin lỗi – không kèm điều kiện, không xin cô quay lại. Tôi chỉ muốn cô biết danh dự của cô đã được phục hồi. Mai nghe xong, chỉ nói: “Em nghe rồi.”

Một năm sau, ngày dỗ cha lần thứ hai, Mai xuất hiện trước cổng, tay cầm bó hoa huệ trắng. Mẹ mời cô vào thắp hương. Bữa cơm hôm đó, mẹ gắp cho Mai miếng gà, không nói gì thêm. Cả nhà quây quần, không còn những khoảng lặng nặng nề.

Sau bữa ăn, Mai ra mộ bố. Tôi đi cùng. Trời lại mưa. Tôi nghiêng ô sang phía cô, vai trái ướt sũng. Mai nhìn tôi: “Anh không cần nghiêng hết sang em.” Tôi cười: “Anh vai rộng, ướt tí không sao.” Cô bật cười, rồi bước lại gần hơn.

Tôi đã học được bài học lớn nhất đời mình: yêu một người không có nghĩa là người đó phải tha thứ theo tốc độ mình mong muốn. Người thân là người đủ can đảm kéo nhau trở về phía đúng. Và đôi khi, sự im lặng đúng lúc người ta cần mình nhất, chính là sự phản bội đau đớn nhất.

sự im lặng đúng lúc người ta cần mình nhất, chính là sự phản bội đau đớn nhất.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*