Mẹ cứ vờ mệt thêm dăm ba hôm. Chỉ cần bác sĩ phán phải sang nước ngoài điều trị, con sẽ khiến cô ta tự nguyện gật đầu bán căn biệt thự
Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
“Mẹ cứ vờ mệt thêm dăm ba hôm. Chỉ cần bác sĩ phán phải sang nước ngoài điều trị, con sẽ khiến cô ta tự nguyện gật đầu bán căn biệt thự.” — Giọng nói của chồng tôi, Lê Quốc Uy, vọng ra từ phòng bệnh. Tôi đứng sau cánh cửa, tay xách hộp súp ấm. Toàn thân tôi như rơi vào hầm băng. Bên trong, mẹ chồng tôi – người sáng nay còn khóc lóc than mệt, lúc này lại nói bằng giọng vô cùng khỏe khoắn. Họ đang bàn tính kế hoạch lừa tôi bán đi căn biệt thự cổ mà bà ngoại để lại để lấy hai tỷ đồng, rồi sau đó dắt tay nhau chia tài sản và để anh ta đến với người thứ ba. Tôi không bước vào vạch trần. Tôi lặng lẽ quay lưng, bấm một số điện thoại đã tám năm không liên lạc: “Chú Lý, cháu muốn chú đến đây ngay hôm nay. Có người đang muốn chiếm đoạt căn nhà của bà.” Tối hôm đó, tại nhà, khi chồng và mẹ chồng đang ép tôi ký vào tờ giấy chuyển nhượng nhà đất, chuông cửa vang lên. Chú Lý bước vào cùng hai luật sư, đặt lên bàn một hộp gỗ và một phong bì cũ từ người bà quá cố. Mẹ chồng tôi đột nhiên hoảng loạn hét lên: “Không được mở!” Chồng tôi lao tới định giật lấy, nhưng đã bị giữ lại. Tôi chậm rãi xé mép phong bì, rút ra một bức ảnh cũ cùng tờ tài liệu đã ngả màu. Ngay khi nhìn rõ gương mặt người phụ nữ bế đứa trẻ trong ảnh, bàn tay tôi hoàn toàn cứng đờ…

Bàn tay tôi hoàn toàn cứng đờ. Tấm ảnh đen trắng đã ố vàng theo thời gian, nhưng gương mặt người phụ nữ trong ảnh lại rõ ràng đến mức tàn nhẫn.
Người phụ nữ gầy gộc, mặc bộ áo ba ba giản dị, ánh mắt u buồn đang bế một đứa trẻ sơ sinh bọc trong chiếc chăn dạ cũ… chính là mẹ chồng tôi – bà Nguyệt – của ba mươi năm về trước!
Nhưng điều khiến tim tôi như ngừng đập lại nằm ở dòng chữ viết tay cẩn thận bằng mực tàu ở mặt sau bức ảnh, cùng con dấu đỏ chót của Viện Nhi đồng thành phố năm 1996: “Giấy giao nhận con nuôi. Người giao: Phạm Thị Nguyệt. Người nhận: Lê Quốc Nam và Trần Thị Khánh (bà ngoại của cháu).”
Tôi ngước mắt nhìn lên, đầu óc quay mòng mòng.
– Cái… cái gì thế này? – Tôi thốt lên, giọng run rẩy không thành tiếng.
Chú Lý – người luật sư thân tín từng phụng sự bà ngoại tôi suốt mấy thập kỷ qua – bước tiến lên một bước, chỉnh lại gọng kính rồi cất giọng trầm ồn, điềm tĩnh nhưng tràn đầy sức nặng: – Tiểu Mai, đây là sự thật mà bà ngoại cháu đã cẩn thận cất giữ suốt ba mươi năm qua, đợi đúng thời điểm này để giao lại cho cháu. Lê Quốc Uy… hoàn toàn không phải là con đẻ của dòng họ Lê nhà bà Nguyệt.
Cả căn phòng khách lộng lẫy rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người.
Mẹ chồng tôi – bà Nguyệt – nghe xong câu đó thì mặt cắt không còn một giọt máu. Bà ta ngã gục xuống chiếc sofa da, hai tay run rẩy bấu chặt lấy thành ghế, đôi mắt trợn ngược nhìn tấm hình trên tay tôi như nhìn thấy hồn ma hiện về.
Còn Uy, anh ta đứng ngây dại tại chỗ, ánh mắt ngơ ngác xen lẫn bàng hoàng, nhìn mẹ rồi lại nhìn tôi: – Chú Lý… chú nói cái quái gì thế?! Tôi là con đẻ của mẹ tôi! Mẹ nuôi tôi từ nhỏ đến lớn, sao lại có chuyện con nuôi ở đây?! Mấy người… mấy người định bày trò để không phải bán nhà đúng không?!
– Mày câm miệng lại cho tao! – Bà Nguyệt đột ngột gào lên một tiếng thất thanh, xông tới giật lấy bức ảnh trên tay tôi rồi vò nát, vứt xông xới xuống sàn nhà. Bà ta như một con thú bị dồn vào chân tường, gầm ghè: – Giấy tờ giả! Toàn là đồ giả! Mấy người cậy có tiền rồi muốn vu khống, muốn đuổi mẹ con tao ra khỏi cái nhà này đúng không?!
– Giả sao? – Chú Lý nhếch môi nở một nụ cười mỉa mai, rồi ra hiệu cho vị luật sư đi cùng mở thêm một tập hồ sơ dày cộp khác đặt lên bàn. – Bà Nguyệt, bà có thể xé tấm ảnh đó, nhưng bà không thể xé được hồ sơ lưu trữ tại Viện Kiểm sát, sổ hộ khẩu cũ và bản xét nghiệm ADN do chính bà ngoại quá cố của Tiểu Mai thực hiện trước khi mất hai năm.
Chú Lý quay sang nhìn Uy, ánh mắt đầy sự thương hại lẫn coi thường: – Quốc Uy, cậu có muốn biết sự thật không? Ba mươi năm trước, bà Nguyệt sinh cậu ra trong một trận vỡ nợ vì cờ bạc. Khi cậu chưa đầy ba tháng tuổi, bà ta đã bỏ rơi cậu tại bệnh viện, nhận một khoản tiền “hỗ trợ” từ bà ngoại của Tiểu Mai để sang tay cậu cho dòng họ Lê – gia đình của bà ngoại Tiểu Mai vốn hiếm muộn con trai. Bà ngoại Tiểu Mai chính là người đã nhận nuôi, làm lại khai sinh và chu cấp toàn bộ tiền học hành cho cậu từ nhỏ đến lớn.
– Không… không thể như thế… – Uy lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào tường. Gương mặt anh ta xám xịt như thói thây.
– Nhưng sự đời trớ trêu, – Chú Lý tiếp tục cất giọng đanh thép, – mười năm sau, khi bà Nguyệt đi bước nữa rồi lại tiếp tục vỡ nợ, bà ta tìm quay lại nhận người quen. Biết gia đình bà ngoại Tiểu Mai là dòng dõi gia giáo, có tài sản kế xù, bà ta đã giả vờ ăn ăn hối cải, lén lút tiếp cận cậu, gieo rắc vào đầu cậu những tư tưởng tham lam. Thậm chí… bà ta còn cùng cậu dàn dựng cuộc hôn nhân này với Tiểu Mai, nhằm mục đích từng bước xâm chiếm toàn bộ khối tài sản của gia tộc họ Lê!
Từng lời, từng chữ của chú Lý như những đòn búa bổ thẳng vào đầu óc tôi.
Tôi đứng nhìn hai con người trước mặt – người chồng mà tôi đã yêu thương hết lòng suốt tám năm qua, và người mẹ chồng mà tôi từng chăm sóc cẩn thận từng bát cháo, ly thuốc mỗi khi bà ta than bệnh. Hóa ra, toàn bộ cuộc hôn nhân của tôi chỉ là một cú lừa thế kỷ! Một kịch bản được dàn dựng tinh vi bởi hai kẻ tham lam, tàn nhẫn, coi tình cảm của tôi như một thứ công cụ để trục lợi.
– Uy… – Tôi lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. – Anh có biết chuyện này từ trước không?
Uy hoảng loạn lao đến, định nắm lấy tay tôi: – Mai! Em nghe anh giải thích! Anh… anh không biết! Anh thật sự không biết bà ấy không phải mẹ đẻ của anh… À không, anh chỉ biết bà ấy là mẹ ruột, nhưng anh không hề biết chuyện bà ngoại em mới là người…
“BỐP!”
Một cú tát điếng người vang lên. Tôi dùng hết sức lực vung tay tát thẳng vào mặt người đàn ông mà mình từng gọi là chồng. Máu từ khóe môi anh ta rỉ ra, nhưng niềm đau trong lòng tôi còn gấp hàng ngàn lần.
– Đừng dùng đôi bàn tay dơ bẩn của anh chạm vào tôi! – Tôi gào lên, nước mắt nghẹn ngào chực trào ra nhưng tôi đã nuốt ngược vào trong. Tôi không cho phép mình khóc trước mặt những kẻ tàn ác này. – Anh không biết sao? Anh không biết mà sáng nay anh cùng bà ta bàn mưu tính kế, giả bệnh để ép tôi bán căn biệt thự của bà ngoại? Anh không biết mà anh đã lén lút chuyển hai mươi phần trăm cổ phần công ty sang tên cô nhân tình bé nhỏ của anh ở ngoài kia?!
Nghe đến từ “nhân tình”, Uy hoàn toàn sụp đổ. Mắt anh ta mở to kinh hãi: – Em… sao em biết…
– Tôi không những biết, mà tôi còn biết rõ từng khoản tiền anh tham ô của công ty gia đình tôi suốt ba năm qua! – Tôi cay đắng mỉm cười, chỉ tay ra cửa. – Chú Lý, làm theo đúng di chúc của bà ngoại cháu.
Chú Lý gật đầu, lập tức lấy ra hai tờ văn bản: – Thứ nhất, căn biệt thự cổ này là tài sản riêng được thừa kế đứng tên một mình Tiểu Mai, không thuộc tài sản chung vợ chồng. Hôm nay, chúng tôi đại diện cho chủ sở hữu, chính thức trục xuất bà Phạm Thị Nguyệt và ông Lê Quốc Uy ra khỏi căn nhà này trong vòng một tiếng đồng hồ! – Thứ hai, đây là đơn ly hôn cùng hồ sơ tố tụng vụ án tham ô tài sản và lừa đảo chiếm đoạt tài sản mà ông Lê Quốc Uy đã thực hiện tại Công ty Bất động sản Lê Gia. Cảnh sát kinh tế sẽ có mặt tại đây trong vòng ba mươi phút nữa!
– Cái gì?! Cảnh sát?! – Bà Nguyệt gào lên một tiếng kinh hoàng, lao tới quỳ rụp xuống chân tôi, ôm lấy gối tôi mà khóc lóc thảm thiết: – Con ơi! Mẹ van con! Mẹ sai rồi! Là tại mẹ tham tiền, tại mẹ xúi giục thằng Uy! Con thương lấy nó, nó là chồng con bao nhiêu năm nay mà! Đừng đưa nó vào tù, nó mà vào tù thì đời nó tiêu tùng mất con ơi!
Tôi nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không còn một chút gợn sóng từ bi. Người đàn bà này đã giả vờ đột quỵ, giả vờ ung thư giai đoạn cuối để vắt kiệt sự hiếu thảo của tôi, bắt tôi phải thức đêm thức đệ chăm sóc, rồi sau lưng lại bàn tính đẩy tôi vào đường cùng.
Tôi lạnh lùng rút chân ra khỏi vòng tay bà ta, quay lưng bước lên cầu thang: – Bà Nguyệt, khi bà và anh ta ngồi trong phòng bệnh bàn kế hoạch đẩy tôi ra đường, các người có nghĩ đến hai từ “thương hại” không? Bà hãy giữ lấy sự kịch sĩ đó mà giải trình với cơ quan công an!
– Mai! Em không được đi! Em không được phá hủy cuộc đời anh! – Uy phát điên, lao lên cầu thang định tóm lấy tôi.
Nhưng hai vị luật sư đi cùng chú Lý và hai người bảo vệ đã nhanh chóng xông vào khống chế, đè gập tay anh ta xuống sàn nhà. Tiếng còng số 8 vang lên “cạch” một tiếng khô khốc, xé tan mọi hy vọng cuối cùng của gã đàn ông bội bạc.
Ngay lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát rống lên liên hồi ngoài cổng biệt thự. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy chiếu qua ô cửa kính, rọi lên gương mặt hoảng loạn, tột cùng tuyệt vọng của Uy và tiếng gào khóc ăn vạ điên dại của bà Nguyệt.
Một tháng sau.
Vụ án lừa đảo và tham ô tài sản tại Tập đoàn Lê Gia trở thành tâm điểm của truyền thông.
Trước những chứng cứ không thể chối cãi do chú Lý và đội ngũ luật sư thu thập suốt nửa năm qua, Lê Quốc Uy bị tuyên phạt 18 năm tù giam vì tội tham ô tài sản và lừa đảo chiếm đoạt tài sản có tổ chức. Toàn bộ tài sản bất hợp pháp mà anh ta đứng tên, bao gồm căn hộ chung cư cao cấp mua cho cô nhân tình và chiếc xe xa xỉ, đều bị tòa án kê biên thu hồi để bồi thường thiệt hại cho gia đình tôi.
Cô nhân tình nhỏ bé của Uy – kẻ từng ngạo mạn gửi ảnh ân ái để thách thức tôi – ngay khi thấy Uy thất thế đã lập tức gom góp tiền bạc định bỏ trốn ra nước ngoài, nhưng cũng bị bắt giữ tại sân bay vì liên quan đến hành vi tẩu tán tài sản phạm tội mà có.
Về phần bà Nguyệt, tuy không bị truy cứu trách nhiệm hình sự nặng như Uy do không trực tiếp ký các giấy tờ tham ô, nhưng bà ta bị đuổi khỏi căn biệt thự với hai bàn tay trắng. Không tiền bạc, không nơi bấu víu, lại bị dòng họ khinh bỉ vì hành vi tráo trở, trơ tráo, bà ta phải dọn đến sống trong một căn phòng trọ ẩm thấp ở khu ổ chuột ven thành phố, hằng ngày nhặt phế liệu để sống qua ngày và ngóng chờ đứa con trai trong tù.
Căn biệt thự cổ của bà ngoại trở lại vẻ yên bình vốn có của nó.
Một chiều thu trong trẻo, tôi đứng trên ban công tầng hai, nơi có giàn hoa giấy màu hồng rực rỡ mà ngày xưa bà ngoại rất thích. Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương thanh mát của đất trời.
Chú Lý bước lên, đưa cho tôi tách trà hoa cúc nóng: – Mọi thủ tục ly hôn và thu hồi tài sản đã hoàn tất rồi, Tiểu Mai. Từ nay, cháu hoàn toàn tự do.
Tôi đỡ lấy tách trà, nhìn ra khoảng sân rộng lớn bên dưới. Nơi đó, những mầm cây mới đang đâm chồi nếp lá sau cơn mưa lớn.
– Cảm ơn chú Lý. Nếu không có sự chuẩn bị chu đáo của bà ngoại và sự giúp đỡ của chú, có lẽ cháu đã bị họ nuốt chửng rồi.
Chú Lý mỉm cười ôn hòa, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến của một người cha: – Bà ngoại cháu là một người phụ nữ tuyệt vời. Bà đã nhìn thấu sự tham lam của mẹ con bà Nguyệt từ nhiều năm trước, nhưng bà vẫn cho Uy một cơ hội. Bà dặn chú rằng, nếu Uy đối xử chân thành với cháu, hãy xé bỏ toàn bộ tập hồ sơ này, để nó sống trọn vẹn là một người con của dòng họ Lê. Nhưng nếu nó phản bội cháu… thì đây chính là chiếc bẫy tự đào để chôn vùi chính nó.
Tôi lặng người. Hóa ra, bà ngoại đã yêu thương và che chở cho tôi đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời. Bà cho kẻ khác cơ hội, nhưng cũng để lại cho tôi một tấm khiên vững chắc nhất.
Tôi nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi rồi dần chuyển sang vị ngọt thanh nơi cổ họng. Cuộc đời này cũng vậy, trải qua những cay đắng, dối lừa và tàn nhẫn, con người ta mới biết trân trọng những giá trị chân thật.
Tôi ngước nhìn bầu trời xanh trong ngắt. Tội ác đã bị trừng phạt, những kẻ tham lam đã phải trả giá đắt cho sự bội bạc của mình. Tôi mỉm cười – một nụ cười thanh thản và kiên cường từ sâu thẳm tâm hồn. Bão tố đã qua đi, và cuộc sống mới của tôi, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Sáu tháng sau khi bản án được tuyên.
Những tưởng sóng gió đã hoàn toàn khép lại sau cánh cửa sắt của trại giam và bản án 18 năm dành cho Lê Quốc Uy, nhưng vòng quay nhân quả của cuộc đời vẫn chưa hề dừng lại ở đó. Những hạt giống gian ác, dối lừa mà mẹ con bà Nguyệt đã gieo rắc suốt ba mươi năm qua bắt đầu gặt hái những quả đắng tàn khốc nhất.
Trong căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp chưa đầy mười lăm mét vuông ở dãy trọ ven sông Kim Ngưu, không khí luôn nồng nặc mùi ẩm mốc và thức ăn ôi thiu. Bà Nguyệt nằm co quắp trên chiếc giường gấp rẻ tiền, cơ thể gầy guộc chỉ còn bọc lấy xương.
Từng là người phụ nữ sang trọng, đi đâu cũng dát vàng trên người, dùng đồ hiệu do tiền vắt kiệt từ lòng hiếu thảo của tôi, giờ đây bà ta hằng ngày phải dắt díu đôi chân đau khớp đi nhặt từng chai nhựa, vỏ may trong các thùng rác khắp các con phố. Những căn bệnh mà ngày xưa bà ta giả vờ mắc phải để tống tiền tôi – từ đau dạ dày, thoái hóa cột sống đến suy nhược cơ thể – nay vì uất hận, suy sụp và thiếu ăn mà trở thành bệnh thật.
Đêm đêm, cơn đau dạ dày hành hạ khiến bà ta cuộn tròn trên nền đất lạnh, khóc gào trong vô vọng. Không còn người con dâu ngoan ngoãn là tôi thức đêm nấu từng bát súp bồi bổ, cũng chẳng còn tiền để mua những viên thuốc đắt đỏ. Mỗi lần nhìn ra cánh cửa sổ mục nát, thấy những ngôi nhà tầng lộng lẫy phía xa, lòng bà ta lại cuộn trào sự hối hận muộn màng. Nhưng đó không phải là sự hối hận vì đã sống tàn nhẫn, mà là sự hối hận vì kế hoạch của mình bị lộ.
Sự trừng phạt nghiệt ngã nhất dành cho bà Nguyệt không chỉ là cái nghèo, mà là sự cô độc tột cùng.
Nhiều lần bà ta đến cổng trại giam xin vào thăm Uy, nhưng lần nào cũng bị từ chối. Không phải do ban quản lý trại giam cấm đoán, mà chính Uy – người con trai mà bà ta cưng chiều, nuôi dưỡng bằng sự tham lam – đã thẳng thừng viết đơn từ chối gặp mặt mẹ đẻ.
Trong mắt Uy lúc này, bà Nguyệt không phải là người mẹ kính yêu, mà là nguồn cơn của mọi bi kịch. Nếu bà ta không xúi giục anh ta tham ô, nếu bà ta không giả bệnh ép bán nhà, nếu bà ta không xuất hiện để phơi bày sự thật về nguồn gốc con nuôi, thì giờ đây anh ta vẫn là gã thiếu gia lịch lãm, hưởng thụ cuộc sống nhung lụa bên người vợ giàu có và hiền thục. Sự oán giận biến thành mối cừu thù sâu sắc giữa hai mẹ con.
Tại Trại giam số 1, nơi Lê Quốc Uy đang chấp hành bản án.
Từ một kẻ quen sống trong nhung lụa, ngông cuồng và coi trời bằng vung, Uy ngã văng xuống đáy xã hội. Môi trường cải tạo khắc nghiệt cùng những đại ca đầu gấu trong phòng giam nhanh chóng biến gã cựu giám đốc bóng bẩy thành một kẻ phục dịch hèn mạt. Ngày ngày, Uy phải làm công việc lao động nặng nhọc ở xưởng gạch, đôi bàn tay từng chỉ biết ký hợp đồng và vuốt ve nhân tình giờ đây phồng rộp, ứa máu vì gạch đá.
Đêm đến, khi những đại ca trong phòng ép Uy phải giặt quần áo và dọn dẹp vệ sinh cho cả phòng, anh ta chỉ biết chui vào góc tối chịu đựng. Sự kiêu hãnh của Uy hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng đòn đánh tàn nhẫn nhất giáng xuống đầu Uy lại đến từ chính cô nhân tình mà anh ta từng hết mực cưng chiều, kẻ mà anh ta đã lén lút rút hơn năm tỷ đồng tiền công ty để mua căn hộ cao cấp và vô số đồ hiệu đắt đỏ.
Linh – cô nhân tình ấy – sau khi bị bắt giữ tại sân bay vì hành vi tẩu tán tài sản, đã lập tức phản thùng. Để giảm nhẹ án phạt cho bản thân, cô ta khai báo toàn bộ các khoản tiền, tài sản giấu kín của Uy mà cơ quan điều tra chưa phát hiện ra. Chưa dừng lại ở đó, Linh còn công khai trước tòa rằng đứa con trong bụng cô ta – đứa trẻ mà Uy từng lấy làm cớ để tự hào và khao khát có con trai nối dỗi – hoàn toàn không phải là con của Uy. Đó là kết quả của những chuyến ăn chơi trác táng của Linh với một gã tay chơi khác ở vũ trường.
Nghe lời khai đó ngay tại phiên tòa phúc thẩm, Uy gục xuống bàn án, uất ngẹn đến mức hộc máu tươi ngay tại chỗ. Cú shock đó khiến anh ta bị đột quỵ nhẹ, liệt mất một bên chân trái và méo xệch khóe miệng.
Gã đàn ông phản bội, từng tự tay đập phá gia đình mình để chạy theo nhân tình và con trai ảo tưởng, giờ đây mang một thân thể tàn phế, ngồi trong bốn bức tường đá chịu án 18 năm, không một người thân thích ghé thăm.
Trong khi đó, vòng quay nhân quả lại mang đến một sức sống mới cho những người biết sống tử tế và kiên cường.
Tại căn biệt thự cổ của bà ngoại, tôi đã phá bỏ thái độ sống chịu đựng, nhẫn nhịn ngày trước. Tôi tiếp quản lại vị trí Tổng Giám đốc Công ty Bất động sản Lê Gia. Với sự hỗ trợ tận tình của chú Lý và dàn lãnh đạo cựu trào đầy kinh nghiệm, tôi nhanh chóng tái cấu trúc lại bộ máy, loại bỏ toàn bộ những vây cánh tham nhũng do Uy cài cắm vào, đưa công ty vượt qua giai đoạn khủng hoảng.
Những dự án nghỉ dưỡng sinh thái bảo tồn thiên nhiên do tôi khởi xướng gặt hái được vô số thành công lớn, nâng tầm uy tín của Lê Gia trên thị trường bất động sản. Không còn một người chồng đào mỏ và bà mẹ chồng giả tạo bên cạnh, cuộc sống của tôi trở nên nhẹ nhàng, tự do và ngập tràn năng lượng tích cực.
Tôi dùng một phần lớn lợi nhuận từ công ty để thành lập Quỹ từ thiện Khánh An – lấy tên của bà ngoại – chuyên hỗ trợ chi phí phẫu thuật cho những trẻ em mồ côi và giúp đỡ những người phụ nữ bị bạo hành, lừa đảo gia đình có nơi nương tựa, làm lại cuộc đời.
Hai năm sau.
Một chiều đông lạnh giá, mưa phùn lất phất rơi trên các con phố Hà Nội.
Tôi cùng chú Lý bước ra từ một hội nghị doanh nhân lớn tại khách sạn 5 sao. Tôi mặc chiếc áo măng tô màu be lịch lãm, thần thái tự tin, sang trọng, được đông đảo báo chí và đối tác vây quanh săn đón.
Khi chiếc xe Mercedes xa xỉ của tôi chậm rãi lăn bánh qua ngã tư đèn đỏ gần bến xe, tôi vô tình nhìn qua ô cửa kính râm.
Dưới mái hiên mục nát của một cửa hàng tạp hóa đóng cửa, một người bà lão ăn mặc rách rưới, lưng khòm xuống, đôi bàn tay gầy giuộc, thâm tím vì lạnh đang bới móc từng túi rác để tìm vỏ chai nhựa. Chiếc nón lá rách tươm không che nổi mái tóc bạc phơ, xơ xác vì sương gió.
Đó chính là bà Nguyệt.
Bà ta vừa co ro vì lạnh, vừa ho hắng từng hồi sặc sụa. Đột nhiên, chiếc túi ni-lông đựng vài chiếc vỏ chai của bà ta bị thủng, những chiếc vỏ nhựa lăn lóc ra giữa lòng đường bẩn thỉu. Bà ta cuống cuồng quỳ xuống, dùng đôi bàn tay run rẩy nhặt từng cái một.
Chiếc xe của tôi dừng lại ngay trước vạch kẻ đường. Qua tấm kính ô tô, ánh mắt của bà Nguyệt vô tình ngước lên và chạm phải ánh mắt tôi.
Bà ta đứng chết lặng.
Hai mươi giây đèn đỏ trôi qua dài như cả một thế kỷ. Bà Nguyệt nhìn thấy người con dâu mà bà từng coi như một cỗ máy in tiền, từng khinh rẻ và vắt kiệt sức lực, giờ đây kiêu hãnh, đài các ngồi trong chiếc xe sang trọng. Còn bà ta – kẻ từng mơ ước chiếm đoạt căn biệt thự triệu đô – giờ đây lại là một kẻ ăn xin dơ bẩn giữa lòng thành phố.
Sự xấu hổ, nhục nhã và cay đắng trào dâng khiến bà Nguyệt không kìm được, nước mắt hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên những nếp nhăn sâu quắm. Bà ta định bước tiến lên một bước, môi thều thào gọi tên tôi như muốn xin một sự rủ lòng thương: – Mai… Tiểu Mai…
Nhưng tôi không kéo kính xe xuống. Tôi nhìn bà ta, ánh mắt không hề có sự căm hờn, cũng chẳng có sự thương hại. Đôi mắt tôi phẳng lặng như mặt hồ mùa thu – một sự phớt lờ tuyệt đối dành cho người xa lạ không còn liên quan đến cuộc đời mình.
Thấy ánh mắt lạnh lẽo đó, bà Nguyệt hiểu rằng cánh cửa tha thứ đã vĩnh viễn đóng lại. Bà ta tự tay đạp đổ ân tình, thì tự tay phải gánh lấy đắng cay. Bà ta gục đầu xuống, ôm lấy bọc chai nhựa rách rưới, khóc nức nở giữa cơn mưa lạnh giá.
Đèn xanh bật sáng. Chiếc xe của tôi nhẹ nhàng nhấn ga, lướt qua người bà ta, lao về phía trước, hướng về căn biệt thự cổ ngập tràn ánh nắng và sự bình yên.
Nhân quả trên đời này vốn dĩ rất công bằng. Nó không đến sớm thì đến muộn, nhưng chưa bao giờ bỏ sót một ai. Kẻ sống gian tham, bội bạc, dùng mưu hèn kế bẩn để hại người thì cuối cùng sẽ tự biến cuộc đời mình thành địa ngục. Còn những người biết gìn giữ sự tử tế, kiên cường vượt qua bão tố, hạnh phúc tự khắc sẽ mỉm cười và nở hoa trên từng bước chân họ đi.
Leave a Reply