MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI GỌI Đ:IỆN GIỮA LÚC TÔI ĐANG THẮP NHANG CHO BỐ: “KHÔNG C:ƯỚI ĐÚNG NGÀY ĐÃ CHỌN THÌ THÔI LUÔN ĐI.” TÔI C:ÚP M:ÁY, NHÌN DI ẢNH BỐ, LẶNG LẼ GẬT ĐẦU ĐỒNG Ý. (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

(Tiếp theo phần 1)
Tấm ảnh Nam gửi là ảnh chụp màn hình một đoạn video trong điện thoại của bố, được lưu trong thư mục có tên “Cho con gái ngày cưới”. Tôi bấm gọi video ngay cho Nam, giọng run:
“Cái này… bố quay hồi nào vậy em? Sao chị không biết gì hết?”
Nam ở đầu dây bên kia, giọng cũng nghẹn:
“Em cũng không biết. Em dọn điện thoại của bố để trả về nhà mạng, tính xóa hết dữ liệu thì thấy thư mục này, đề ngày quay là ba tháng trước khi bố mất. Chị mở file video đi, em gửi qua Zalo cho chị rồi đó.”
Tôi mở video, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại. Trên màn hình là bố tôi, gầy hơn nhiều so với trí nhớ của tôi, ngồi trên chiếc ghế quen thuộc ở phòng khách, giọng ông chậm rãi nhưng rõ ràng:
“Linh à, nếu con đang xem đoạn này, chắc là bố không còn nữa. Bố biết bệnh tình của mình từ sáu tháng trước, bác sĩ nói không chữa được, chỉ còn vài tháng. Bố giấu mẹ con và em Nam, chỉ âm thầm chuẩn bị vài việc. Ngày cưới của con với thằng Đức, bố với ông thầy đã xem từ trước khi bố biết bệnh, đó là ngày tốt thật sự, không phải bố ép. Bố mong nếu có chuyện gì xảy ra, con cứ cưới đúng ngày đó, đừng vì bố mà lỡ dở. Bố đã sống trọn vẹn rồi, chỉ tiếc không được dắt con vào lễ đường thôi.”
Tôi ngồi sụp xuống nền nhà, nước mắt chảy không ngừng. Hóa ra suốt sáu tháng qua, bố biết mình sắp ra đi, vẫn cố gắng bình thường trước mặt cả nhà, âm thầm để lại lời nhắn cho ngày trọng đại của tôi.
Nam gọi lại, giọng cũng đầy nước mắt:
“Chị, em nghĩ chị nên cho cả họ xem đoạn này. Ai cũng trách chị bất hiếu, nhưng chính bố là người muốn chị cưới đúng ngày đó, không phải chị tự ý làm sai gì cả.”
Tôi gật đầu, dù Nam không nhìn thấy qua điện thoại. Tôi biết mình cần làm điều này, không phải để cãi lại họ hàng, mà để bố được minh oan, để mọi người hiểu đúng về quyết định của tôi.
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho bác — người đã trách tôi nặng lời nhất — xin phép được nói chuyện trực tiếp, không qua điện thoại. Bác đồng ý, hẹn tôi tới nhà bác chiều đó, có cả cô và vài người họ hàng gần khác.
Tôi mang điện thoại, mở video của bố, đặt giữa bàn cho mọi người cùng xem. Cả phòng khách im phăng phắc khi giọng bố vang lên. Đến đoạn bố nói về bệnh tình giấu kín, cô tôi bật khóc, tay che miệng:
“Trời ơi, anh Thành biết bệnh mà giấu tụi tôi hết vậy sao? Sao anh không nói để anh em còn lo cho anh những ngày cuối?”
Bác tôi ngồi lặng, mặt tái đi, không nói được lời nào. Một lúc lâu sau, bác mới lên tiếng, giọng khàn đặc:
“Bác… bác xin lỗi con. Bác không biết chuyện này, cứ nghĩ con ham vui, quên đạo hiếu. Hóa ra chính bố con mới là người muốn con cưới đúng ngày, bác trách oan con rồi.”
Tôi lau nước mắt, giọng vẫn còn nghẹn nhưng cố giữ bình tĩnh:
“Con không trách bác. Con hiểu ai cũng lo cho danh dự gia đình, chỉ là con mong mọi người hiểu, con không hề bất hiếu như lời đồn. Con chỉ đang làm theo đúng ý nguyện cuối cùng của bố.”
Cô tôi lập tức đứng dậy, nói sẽ đính chính lại trong nhóm chat gia đình ngay, xin lỗi vì đã lỡ lời trước đó. Không khí trong nhà bác dịu hẳn, những người từng bàn tán giờ quay sang thương cảm, ái ngại cho hoàn cảnh của tôi.
Nhưng khi tôi vừa về tới nhà, chuẩn bị thở phào vì mọi chuyện đã được giải quyết, thì điện thoại lại reo. Số lạ, đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên, xưng tên Sơn, nói là bạn làm ăn cũ của bố:
“Chào cháu, chú là bạn của bố cháu, tên Sơn. Chú gọi vì có chuyện liên quan tới khoản tiền bố cháu vay chú trước khi mất, khoảng ba trăm triệu, nói là để lo đám cưới cho con gái. Giờ bố cháu mất rồi, chú cũng ngại nhắc, nhưng gia đình chú cũng đang cần tiền gấp, mong cháu thu xếp trả giúp.”
Tôi sững người, tay siết chặt điện thoại:
“Chú nói ba trăm triệu? Bố cháu vay chú hồi nào? Cháu chưa từng nghe chuyện này.”
“Cách đây bốn tháng, đúng lúc bố cháu bắt đầu chữa bệnh. Ông nói cần tiền gấp để chuẩn bị của hồi môn cho con gái, sợ để lâu bệnh tình trở nặng không kịp lo liệu. Chú với bố cháu chơi thân mấy chục năm nên cho vay không cần giấy tờ, chỉ ghi tay vài dòng làm tin. Chú giữ tờ giấy đó, cháu cần thì chú gửi ảnh cho xem.”
Tôi cảm ơn chú Sơn, hẹn sẽ liên lạc lại sau khi bàn với mẹ, rồi cúp máy, đầu óc quay cuồng. Hóa ra, không chỉ để lại video dặn dò, bố còn âm thầm vay nợ để chuẩn bị của hồi môn cho tôi, mà không hề nói với ai trong nhà, kể cả mẹ.
Tôi gọi mẹ ra, thuật lại toàn bộ câu chuyện. Mẹ tôi nghe xong, ngồi thụp xuống ghế, giọng bà run rẩy:
“Trời ơi, bố mày giấu cả tao chuyện này. Ba trăm triệu không phải số tiền nhỏ, sao ông ấy dám tự ý đi vay mà không bàn với tao một tiếng?”
“Con nghĩ bố sợ mẹ lo lắng, với lại lúc đó chắc bố cũng không muốn mẹ biết bệnh tình nặng tới mức nào, sợ mẹ suy sụp thêm.”
Mẹ tôi lau nước mắt, giọng đầy tự trách:
“Mẹ sống với bố mày mấy chục năm mà không hề hay biết ông ấy khổ tâm tới vậy. Giờ tính sao đây, khoản nợ đó ai trả, đám cưới của con thì vẫn phải lo, mẹ không muốn con phải gánh thêm nợ nần ngay lúc cưới xin.”
Tôi trấn an mẹ, nói sẽ tự tính toán, không để mẹ phải lo thêm. Nhưng trong lòng tôi cũng rối bời không kém — của hồi môn bố chuẩn bị bằng tiền đi vay, giờ phải trả lại đúng vào lúc tôi cần tiền để lo cho đám cưới của chính mình.
Tối hôm đó, tôi gọi cho Đức, kể lại toàn bộ chuyện video của bố và khoản nợ bất ngờ. Đức nghe xong, im lặng một lúc rồi nói:
“Em đừng lo về tiền, để anh với mẹ anh bàn lại, khoản nợ đó tụi mình cùng nhau giải quyết, không để một mình em gánh đâu.”
Tôi cảm động, nhưng cũng thoáng chút bất an khi nhắc tới mẹ Đức — người mới hôm qua còn gây áp lực không được lùi ngày cưới. Tôi kể lại cuộc gọi của bà cho Đức nghe, hỏi thẳng:
“Anh có biết vì sao mẹ gấp gáp chuyện ngày cưới tới vậy không? Em cảm giác không chỉ vì tiền cọc nhà hàng đâu.”
Đức im lặng một lúc, rồi thở dài, giọng có vẻ ngập ngừng:
“Thật ra… mẹ anh đang có một hợp đồng làm ăn quan trọng với đối tác, người ta hẹn đúng dịp đám cưới mình để ký kết, coi như kết hợp luôn hai việc cho tiện. Nếu đổi ngày, sợ ảnh hưởng tới lịch làm việc của đối tác, mẹ anh sợ mất mối làm ăn đó.”
Tôi nghe mà lặng người. Hóa ra đằng sau sự gấp gáp của mẹ Đức, không đơn thuần chỉ là chuyện tiền cọc nhà hàng hay tin kiêng cữ, mà còn là một toan tính làm ăn, biến đám cưới của chúng tôi thành cơ hội kết hợp công việc.
“Vậy anh có định nói thẳng với em chuyện này từ đầu không, hay định để em cứ nghĩ mẹ chỉ vì lo lắng chuyện hôn lễ thôi?”
Đức ấp úng:
“Anh… anh xin lỗi, anh nghĩ nói ra sợ em áp lực thêm, với lại anh cũng không muốn mẹ mất mối làm ăn quan trọng đó, coi như một công đôi việc thôi mà.”
Tôi im lặng, cảm giác một chút thất vọng dâng lên. Tôi không trách việc kết hợp công việc trong ngày cưới, nhưng tôi ghét cảm giác bị giấu giếm, bị đặt vào thế đã rồi mà không được biết trước sự thật.
Vài ngày sau, khi tôi cùng mẹ tới gặp chú Sơn để xác nhận khoản nợ và bàn phương án trả dần, chú đưa cho tôi xem tờ giấy vay tay có chữ ký của bố, ngày tháng khớp với những gì chú nói qua điện thoại. Nhưng khi tôi nhìn kỹ số tiền được ghi, tôi khựng lại — con số trên giấy không phải ba trăm triệu như chú đã nói qua điện thoại, mà là năm trăm triệu, cao hơn hẳn.
Tôi ngẩng lên nhìn chú Sơn, giọng tôi không giấu được sự nghi ngờ:
“Chú ơi, sao trong giấy ghi năm trăm triệu, mà lúc gọi điện chú nói với cháu là ba trăm triệu vậy?”
(Tiếp theo phần 2)
Chú Sơn nghe tôi hỏi, thoáng chút lúng túng, tay vội cất tờ giấy vay vào cặp:
“À… chắc chú nhớ nhầm, để chú xem lại. Chắc là năm trăm triệu, chú già rồi hay lẫn số.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chú, cảm giác có gì đó không ổn:
“Chú Sơn, cháu xin phép hỏi thẳng. Bố cháu mất rồi, không thể xác nhận lại chuyện này được nữa. Cháu cần chú cho cháu xem tin nhắn, hoặc bất cứ bằng chứng nào khác chứng minh bố cháu thật sự vay chú số tiền này, không chỉ dựa vào một tờ giấy viết tay.”
Mẹ tôi ngồi bên cạnh, giọng cũng bắt đầu cứng rắn hơn:
“Đúng đó anh Sơn. Chồng tôi mất đột ngột, tôi là vợ mà còn chưa nghe ông ấy nhắc gì tới khoản vay này. Anh thông cảm, chuyện tiền bạc lớn vậy, gia đình tôi cần rõ ràng minh bạch.”
Chú Sơn đổi sắc mặt, giọng có phần gấp gáp hơn:
“Chị với cháu nói vậy chẳng khác nào nghi ngờ tôi lừa đảo. Tôi với anh Thành chơi thân bao nhiêu năm, giờ ảnh mất rồi tôi tới đòi nợ đã là chuyện bất đắc dĩ, chị em còn nghi ngờ tôi làm gì.”
Tôi giữ giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
“Cháu không nói chú lừa đảo, cháu chỉ cần bằng chứng rõ ràng thôi. Nếu đúng là bố cháu vay thật, gia đình cháu sẽ có trách nhiệm trả, nhưng phải trả đúng số tiền thực tế, có căn cứ đàng hoàng.”
Chú Sơn im lặng một lúc, rồi miễn cưỡng lấy điện thoại ra, tìm lại đoạn tin nhắn cũ giữa chú và bố tôi. Tôi và mẹ cùng xem, thấy đúng là có tin nhắn trao đổi giữa hai người về việc vay mượn, nhưng số tiền nhắc tới trong tin nhắn chỉ là hai trăm triệu, không phải ba trăm hay năm trăm triệu như chú từng nói.
Tôi chỉ vào màn hình, giọng dứt khoát:
“Chú Sơn, tin nhắn ghi rõ hai trăm triệu, không phải năm trăm triệu như trong giấy vay tay. Chú giải thích sao về việc này?”
Chú Sơn cứng họng, mặt tái đi, ấp úng:
“Là… là sau đó anh Thành vay thêm, tôi cộng dồn lại thành năm trăm triệu, chỉ ghi gọn trong một tờ giấy cho tiện thôi.”
“Vậy phần vay thêm đó, chú có bằng chứng gì không? Tin nhắn, chuyển khoản, hay người làm chứng nào không?”
Chú Sơn không trả lời được, chỉ ngồi im, tay siết chặt lấy tờ giấy vay. Mẹ tôi lúc này lên tiếng, giọng bà đã lấy lại được sự tỉnh táo:
“Anh Sơn à, tôi với cháu Linh không có ý làm khó anh. Nhưng nếu anh không đưa ra được bằng chứng rõ ràng cho phần chênh lệch ba trăm triệu đó, gia đình tôi chỉ có thể đồng ý trả đúng hai trăm triệu ghi trong tin nhắn, có bằng chứng xác thực. Anh thông cảm, chồng tôi mất rồi, tôi không muốn gia đình phải gánh một khoản nợ không rõ ràng.”
Chú Sơn ngồi lặng một lúc lâu, cuối cùng thở dài, giọng chùng xuống:
“Thôi được, hai trăm triệu như tin nhắn ghi cũng được. Thật ra… tôi cũng đang kẹt tiền làm ăn, thấy anh Thành mất, tôi nghĩ chị với cháu sẽ không để ý kỹ nên mới liều ghi thêm vào giấy vay. Tôi xin lỗi, chuyện này là do tôi tham lam quá.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, dù trong lòng vẫn còn chút chua xót khi thấy ngay cả bạn thân của bố cũng có thể lợi dụng lúc gia đình tôi đang đau buồn để trục lợi. Chúng tôi thống nhất phương án trả dần hai trăm triệu trong vòng một năm, có giấy tờ biên nhận rõ ràng, có chữ ký của cả hai bên và người làm chứng.
Trên đường về, mẹ tôi nắm tay tôi, giọng bà xúc động:
“Cảm ơn con đã bình tĩnh xử lý chuyện này. Nếu là mẹ một mình, chắc mẹ đã cuống lên trả hết năm trăm triệu vì sợ mang tiếng thất hứa với bạn của bố mày rồi.”
“Con cũng sợ lắm mẹ, nhưng con nghĩ tới bố. Bố dặn con đừng vì bố mà lỡ dở chuyện gì, con nghĩ bố cũng không muốn mẹ con mình bị người khác lợi dụng lúc yếu lòng như vậy.”
Về tới nhà, tôi vẫn còn nặng lòng chuyện của Đức và mẹ anh. Tôi quyết định gọi cho Đức, hẹn gặp trực tiếp để nói chuyện rõ ràng, không muốn cuộc hôn nhân sắp tới bắt đầu bằng những điều mập mờ chưa được giải quyết.
Tối đó, Đức tới nhà tôi, mang theo một tâm trạng có phần lo lắng. Tôi mời anh ngồi, rót cho anh ly nước, rồi vào thẳng vấn đề:
“Anh Đức, em muốn nói chuyện thẳng thắn với anh trước khi mình chính thức làm đám cưới. Chuyện mẹ anh gấp gáp vì hợp đồng làm ăn, em không trách, ai cũng có công việc riêng cần lo. Nhưng em cần anh hứa với em một điều, từ nay về sau, bất cứ chuyện gì liên quan tới em, tới cuộc sống của tụi mình, anh phải nói thẳng, không giấu giếm, dù có sợ em buồn hay áp lực tới đâu.”
Đức cúi đầu, giọng anh chân thành:
“Anh xin lỗi em, thật sự anh không có ý giấu diếm để hại em, chỉ là anh sợ mọi chuyện phức tạp thêm giữa lúc em đang buồn vì bố. Anh hứa từ nay sẽ nói thật với em mọi chuyện, dù tốt hay xấu.”
Tôi gật đầu, cảm thấy nhẹ lòng hơn phần nào. Nhưng tôi cũng nói thêm, giọng kiên quyết:
“Còn một chuyện nữa, em muốn gặp trực tiếp mẹ anh, nói rõ về khoản nợ của bố em, và về việc gia đình mình sẽ tổ chức đám cưới theo đúng ý nguyện của bố, không phải vì áp lực từ bất cứ ai, kể cả từ phía nhà anh. Em cần mẹ anh hiểu và tôn trọng điều đó.”
Vài ngày sau, tôi cùng mẹ tới nhà Đức, gặp trực tiếp mẹ anh để nói rõ mọi chuyện. Tôi mang theo cả đoạn video của bố, cho bà xem, kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu, từ áp lực họ hàng, tới khoản nợ với chú Sơn, và cả việc tôi biết được lý do thật sự đằng sau sự gấp gáp của bà.
Mẹ Đức nghe xong, im lặng khá lâu, gương mặt bà thoáng chút bối rối rồi chuyển sang áy náy:
“Bác xin lỗi con. Bác biết chuyện hợp đồng làm ăn của bác không liên quan gì tới nỗi đau của gia đình con, bác không nên gây áp lực cho con trong lúc này. Bác chỉ nghĩ đơn giản là kết hợp cho tiện, không ngờ lại khiến con khó xử tới vậy.”
Tôi đáp lại, giọng nhẹ nhàng nhưng thẳng thắn:
“Con hiểu bác cũng có công việc riêng cần lo, con không trách bác vì điều đó. Con chỉ mong sau này, nếu có chuyện gì liên quan tới con, tới cuộc sống của tụi con, bác và anh Đức nói thẳng với con, đừng để con phải tự mình đoán già đoán non, hoặc biết sự thật qua người khác.”
Mẹ Đức gật đầu, giọng bà chân thành hơn hẳn:
“Bác hứa với con. Chuyện lần này là bác sai, từ nay bác sẽ tôn trọng quyết định của các con hơn, không ép buộc gì nữa. Về khoản nợ của bố con, nếu con với thằng Đức cần giúp đỡ, bác sẵn sàng hỗ trợ một phần, coi như của hồi môn bác chuẩn bị thêm cho con dâu tương lai.”
Tôi cảm động, nhưng cũng lịch sự từ chối:
“Con cảm ơn bác, nhưng khoản nợ đó là chuyện của gia đình con, con muốn tự mình giải quyết cùng mẹ con, để không cảm thấy mắc nợ ai ngay từ những ngày đầu làm dâu nhà bác.”
Đám cưới của tôi và Đức diễn ra đúng như ngày đã định, một trăm ngày sau khi bố mất, đúng theo tâm nguyện ông để lại trong đoạn video. Họ hàng, những người từng bàn tán trách móc, giờ đều tới dự đông đủ, không còn ai nhắc lại chuyện “bất hiếu” như trước nữa. Bác tôi đứng lên phát biểu trong tiệc cưới, giọng bác nghẹn ngào:
“Bác thay mặt gia đình xin lỗi cháu Linh một lần nữa, vì đã trách oan cháu trong lúc cháu đau buồn nhất. Hôm nay, bác tin chắc anh Thành ở trên cao cũng đang mỉm cười nhìn con gái mình hạnh phúc.”
Trong buổi tiệc, tôi để một chiếc ghế trống cạnh bàn chính, đặt di ảnh của bố cùng một bó hoa nhỏ, coi như ông vẫn hiện diện trong ngày trọng đại của tôi. Nam đứng cạnh tôi, thay bố dắt tôi vào lễ đường, giọng em nghẹn ngào:
“Chị, coi như hôm nay em thay bố làm việc này. Bố chắc chắn đang ở đây, chỉ là tụi mình không nhìn thấy thôi.”
Về phần khoản nợ với chú Sơn, tôi và mẹ đã trả xong đúng một năm sau đó, đúng như thỏa thuận, không thiếu một đồng nhưng cũng không trả oan thêm phần chênh lệch vô căn cứ. Chú Sơn, sau lần đó, cũng không còn liên lạc lại với gia đình tôi, có lẽ vì áy náy với những gì mình đã cố tình làm quá lên trong lúc gia đình tôi đang rối bời.
Cuộc hôn nhân của tôi và Đức bắt đầu bằng những sóng gió không ai ngờ tới, nhưng cũng chính nhờ vậy mà cả hai học được cách thẳng thắn với nhau ngay từ những ngày đầu, không để sự giấu giếm âm thầm bào mòn niềm tin như nhiều cặp vợ chồng khác. Mẹ Đức, từ một người từng gây áp lực chỉ vì lợi ích riêng, dần trở thành một người mẹ chồng biết lắng nghe và tôn trọng con dâu hơn.
Mỗi năm, vào đúng ngày giỗ bố, tôi đều mở lại đoạn video ông để lại, nghe giọng nói ấm áp quen thuộc ấy một lần nữa. Tôi hiểu, đám cưới của mình không phải là sự bất hiếu như lời đồn ban đầu, mà chính là món quà cuối cùng bố đã âm thầm chuẩn bị, bằng cả tình yêu và sự hy sinh thầm lặng của một người cha, ngay cả khi ông biết mình sắp phải rời xa gia đình mãi mãi.
-HẾT-