Duyên Tiền Định 16

Chương 16: Lời đe dọa từ oán hận

Dù bức thư của Trần Văn Khôi đã được giao cho anh Hòa và công an đang siết chặt vòng vây quanh Hùng Phát, Linh vẫn không thể thoát khỏi cảm giác bất an. Căn hộ an toàn ở ngoại thành Hà Nội, với cửa thép và rèm dày, đáng lẽ phải mang lại sự yên tâm, nhưng mỗi tiếng động nhỏ ngoài ngõ đều khiến cô giật mình. Cô biết Hùng Phát là mối đe dọa lớn, nhưng điều khiến cô ám ảnh hơn cả là Hà – người từng là bóng ma trong quá khứ của Phong, giờ lại trở thành cơn ác mộng của cô.

Một buổi chiều, khi Phong ra ngoài gặp anh Hòa để cung cấp thêm chi tiết về vụ án, Linh ở lại căn hộ một mình. Cô ngồi trước laptop, xem lại ghi chú về Lê Đình Quang – cha của Lê Văn Hùng, người có tên trong danh sách của Trần Văn Khôi. Đột nhiên, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Cô nghĩ cô thắng? Tôi sẽ khiến cô trả giá vì cướp anh ấy.” Linh run rẩy, nhận ra ngay giọng điệu cay độc của Hà. Cô chụp ảnh tin nhắn, gửi cho Phong và anh Hòa, rồi gọi ngay cho Phong. “Anh, Hà lại nhắn. Cô ấy đe dọa em, nói vì em… cướp anh.”

Phong trả lời gấp, giọng lo lắng. “Linh, khóa cửa, đừng làm gì cả. Anh về ngay. Gửi tin đó cho anh Hòa chưa?” Linh xác nhận, nhưng lòng cô rối bời. Tại sao Hà vẫn tiếp tục, dù công an đã triệu tập cô ta? Lời đe dọa không nhắc đến bức thư hay Hùng Phát, mà nhắm thẳng vào mối quan hệ của cô và Phong. Điều này khiến Linh nhận ra: Hà không chỉ bị Hùng Phát thao túng, mà còn bị thúc đẩy bởi một động cơ cá nhân – sự oán hận.

Phong lao vào căn hộ chưa đầy mười lăm phút sau, ôm chặt Linh. “Em ổn không? Có tin nhắn nào nữa không?” Linh lắc đầu, đưa điện thoại cho anh. “Chỉ có cái này. Phong, Hà không nhắc đến bức thư. Cô ấy… cô ấy ghen. Cô ấy nghĩ em cướp anh, và cô ấy muốn trả thù.” Phong đọc tin nhắn, khuôn mặt anh tối sầm. “Anh đã nghĩ Hà hành động vì Hùng Phát, nhưng có lẽ anh sai. Cô ấy chưa bao giờ chấp nhận việc chúng ta chia tay. Anh sẽ báo anh Hòa, yêu cầu tìm cô ấy ngay.”

Linh ngồi xuống sofa, cố giữ bình tĩnh. “Phong, em không hiểu. Nếu Hà ghen, tại sao cô ấy lại dính vào vụ Hàng Bông? Cô ấy biết về bức thư, về hội hoa sen. Nó không chỉ là trả thù cá nhân.” Phong gật đầu, ánh mắt trầm tư. “Anh nghĩ Hà bị cuốn vào hai chuyện. Hùng Phát lợi dụng cô ấy để gây rối, nhưng cô ấy cũng lợi dụng họ để nhắm vào anh… và em. Cô ấy muốn phá hoại chúng ta, Linh.”

Tối đó, khi Linh và Phong đang ăn tối, một phong bì được nhét qua khe cửa. Linh giật mình, chạy đến nhặt. Bên trong là một mẩu giấy với dòng chữ viết tay: “Cô không xứng với anh ấy. Gặp tôi ở công viên gần Hồ Gươm, 10 giờ tối, hoặc tôi sẽ đến nhà cô.” Không ký tên, nhưng nét chữ quen thuộc của Hà khiến Linh lạnh người. Cô đưa giấy cho Phong, giọng run. “Phong, cô ấy biết chúng ta ở đây. Làm sao cô ấy tìm được?”

Phong nắm tay cô, giọng kiên quyết. “Linh, chúng ta không đi đâu cả. Anh gọi anh Hòa ngay.” Anh báo cáo vụ việc, gửi ảnh mẩu giấy. Anh Hòa đáp nhanh: “Hà đang bị theo dõi. Cô ta rời đồn sau thẩm vấn và không quay về nhà. Chúng tôi sẽ bố trí đội đến công viên. Các em ở yên, khóa cửa, không được hành động.”

Linh nhìn Phong, lòng trĩu nặng. “Anh, em muốn chuyện này chấm dứt. Hà không dừng lại vì cô ấy nghĩ cô ấy mất anh vào tay em. Nếu cô ấy bị bắt, chúng ta mới yên.” Phong ôm cô, giọng dịu nhưng cương nghị. “Linh, anh biết em mệt mỏi, nhưng đối mặt Hà bây giờ quá nguy hiểm. Cô ấy không ổn định, và có thể không hành động một mình. Để anh Hòa xử lý.”

Dù đồng ý, Linh không thể ngừng nghĩ về động cơ của Hà. Cô nhớ lại những lần Hà xuất hiện – ánh mắt sắc lạnh, những lời ám chỉ đầy oán hận. Hà không chỉ muốn chia rẽ cô và Phong; cô ta muốn Linh sống trong sợ hãi, như cách cô ta cảm thấy khi mất Phong. Linh mở sổ tay, ghi: “Hà đe dọa vì ghen tuông, nhưng cô ấy cũng là con tốt của Hùng Phát. Nếu cô ấy dừng lại, bí mật sẽ sáng tỏ.”

Đêm đó, anh Hòa gọi lại, giọng ông nhẹ nhõm. “Chúng tôi bắt được Hà ở công viên. Cô ta đến một mình, mang theo một con dao nhỏ, có vẻ định đe dọa nếu các em xuất hiện. Trong lúc thẩm vấn, cô ta khai rằng cô ấy hành động vì oán hận với Phong, nhưng cũng bị Hùng Phát ép cung cấp thông tin về dự án Hàng Bông. Khi công ty cắt liên lạc, cô ấy mất kiểm soát, nhắm vào Linh để trả thù. Cô ta sẽ bị giữ để điều tra thêm.”

Linh thở phào, ôm chặt Phong. “Phong, cuối cùng cô ấy cũng bị bắt.” Phong mỉm cười, hôn lên trán cô. “Ừ, và anh sẽ không để ai làm em sợ nữa.” Linh nhìn anh, giọng khẽ. “Anh, em nghĩ Hà không chỉ ghen. Cô ấy bị mắc kẹt trong quá khứ, và cô ấy kéo chúng ta vào. Nhưng giờ em muốn tập trung vào tương lai – của chúng ta.”

Phong gật đầu, kéo cô vào lòng. “Anh cũng thế. Không bí ẩn, không đe dọa, chỉ có em và anh.” Linh mỉm cười, cảm giác như một gánh nặng được trút bỏ. Cô ghi vào sổ tay dòng cuối: “Hà đã thua, không phải vì em, mà vì cô ấy không thể buông bỏ. Ánh sáng thuộc về những ai dám bước tiếp.” Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường chiếu sáng con ngõ nhỏ. Với Phong bên cạnh, Linh biết, dù bóng tối có dai dẳng, họ sẽ luôn tìm thấy ánh sáng.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*