Đêm T/ân Hôn, Tôi Phát Hiện chồng “l/ái may bay” hơn tận 15 tuổi, thậm chí còn đọc được Tin Nhắn: “Chỉ Cho Phép anh N//gủ Với V/ợ Đê/m Nay Thôi Đấy…” – Tôi Không làm ầm vẫn ngọt ngạt nấu ăn. Nhưng Ba Ngày Sau, Chính Chồng Tôi phải bẽ m//ặt trước tất cả mọi người!

Đêm T/ân Hôn, Tôi Phát Hiện chồng “l/ái may bay” hơn tận 15 tuổi, thậm chí còn đọc được Tin Nhắn: “Chỉ Cho Phép anh N//gủ Với V/ợ Đê/m Nay Thôi Đấy…” – Tôi Không làm ầm vẫn ngọt ngạt nấu ăn. Nhưng Ba Ngày Sau, Chính Chồng Tôi phải bẽ m//ặt trước tất cả mọi người!

Đêm T/ân Hôn, Tôi Phát Hiện chồng “l/ái may bay” hơn tận 15 tuổi, thậm chí còn đọc được Tin Nhắn: “Chỉ Cho Phép anh N//gủ Với V/ợ Đê/m Nay Thôi Đấy…” – Tôi Không làm ầm vẫn ngọt ngạt nấu ăn. Nhưng Ba Ngày Sau, Chính Chồng Tôi phải bẽ m//ặt trước tất cả mọi người!

Tiếng đồng hồ điểm gần hai giờ sáng.

Tôi khẽ mở mắt vì khát nước. Sau cả ngày cưới tất bật, đầu ó/c vẫn còn quay cuồng bởi những lời chúc phúc, tiếng cười nói của họ hàng và cảm giác hạnh phúc khi chính thức trở thành vợ của người mình yêu suốt ba năm.

Nhìn sang bên cạnh, Hoàng – chồng tôi – đang ngủ rất say.

Tôi vừa định bước xuống giường thì chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường sáng lên.

Một tin nhắn hiện ngay trên màn hình khóa.

“Chỉ cho phép anh ng//ủ với vợ đê/m nay thôi đấy. Chị nhớ em nhiều.”

Người gửi được lưu bằng cái tên rất bình thường:

“Chị M.”

Tôi đứng ch//ết lặng.

Ban đầu, tôi tự trấn an mình rằng có lẽ đó chỉ là một người chị thân thiết.

Nhưng linh cảm của người phụ nữ khiến tim tôi đập mạnh.

Tôi quay sang nhìn Hoàng. Anh ngủ say đến mức không hề hay biết.

Tôi nhớ trước đây anh từng khoe điện thoại mở khóa bằng vân tay.

Run run, tôi nhẹ nhàng cầm bàn tay anh, đặt ngón cái lên cảm biến.

Điện thoại mở.

Điều tôi nhìn thấy sau đó khiến cả người lạnh buốt.

“Chị M” không phải chị họ.

Cũng chẳng phải đồng nghiệp.

Đó là người phụ nữ hơn Hoàng mười lăm tuổi.

Chị từng l/y hôn, đang một mình nuôi cậu con trai mười hai tuổi.

Lịch sử tin nhắn kéo dài gần hai năm.

Những lời yêu thương.

Những lần hẹn hò.

Những cuộc gọi lúc nửa đêm.

Có cả ảnh hai người đi du lịch cùng nhau.

Điều khiến tôi đau hơn cả là những giao dịch chuyển khoản.

Hai mươi triệu.

Mười lăm triệu.

Ba mươi triệu.

Người chuyển đều là chị M.

Kèm theo những dòng nhắn:

“Tiền đóng học.”

“Mua xe mới đi.”

“Đừng để bản thân thiếu thốn.”

Hoàng luôn đáp lại:

“Cảm ơn chị.”

“Em sẽ cố gắng.”

“Chỉ cần chị đừng bỏ em.”

Tôi lướt xuống đoạn tin nhắn gần nhất.



Chị M viết:

“Em cứ cưới đi. Chị không giữ em. Chỉ cần em nhớ lời hứa, sau này mình vẫn ở bên nhau.”

Hoàng trả lời ngay sau đó:

“Em cưới vì bố mẹ ép. Người em yêu vẫn là chị.”

Tôi cảm giác như có ai bóp nghẹt tim mình.

Đám cưới vừa kết thúc vài tiếng.

Hóa ra, người đàn ông nằm cạnh tôi chưa từng thật lòng bước vào cuộc hôn nhân này.

Tôi đặt điện thoại lại vị trí cũ.

Không khóc.

Không đánh thức anh.

Càng không làm ầm lên giữa đêm tân hôn.

Tôi lặng lẽ xuống bếp uống nước rồi trở lại giường.

Suốt phần còn lại của đêm, tôi không chợp mắt.

Tôi hiểu rằng nếu nổi giận ngay lúc này, người chịu thiệt nhiều nhất sẽ là bố mẹ hai bên.

Điều tôi cần là sự thật, và một cách kết thúc mọi chuyện thật rõ ràng.

Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm nấu bữa sáng.

Mẹ chồng nhìn tôi cười hài lòng.

– Con dâu đảm thật.

Hoàng cũng không hề nhận ra điều gì bất thường.

Anh còn nắm tay tôi trước mặt mọi người, diễn tròn vai một người chồng mới cưới.

Tôi cũng mỉm cười đáp lại.

Ba ngày tiếp theo, tôi vẫn cư xử như chưa từng biết chuyện.

Nhưng sau giờ làm, tôi âm thầm gặp luật sư để tìm hiểu quyền lợi của mình nếu hủ//y hôn hoặc l/y hôn ngay sau khi kết hôn.

Tôi sao lưu toàn bộ tin nhắn, hình ảnh và các giao dịch chuyển tiền từ điện thoại của Hoàng vào một thiết bị lưu trữ riêng.

Tôi cũng gọi cho người bạn làm trong ngân hàng để nhờ kiểm tra những khoản tiền mà trước đây Hoàng từng vay tôi với lý do “đầu tư công việc”. Hóa ra, phần lớn số tiền ấy chỉ đủ để anh duy trì cuộc sống trong khi vẫn nhận tiền từ chị M.

Mọi mảnh ghép dần hiện ra.

Hoàng không giàu như anh từng nói.

Chiếc xe anh đi là do chị M mua.

Một phần tiền đặt cọc căn hộ anh khoe với tôi cũng là tiền chị ấy hỗ trợ.

Ngay cả bộ vest cưới đắt tiền anh mặc hôm cưới cũng được thanh toán từ tài khoản của chị M.

Tôi quyết định gặp chị M.

Ban đầu, chị rất ngạc nhiên khi thấy tôi.

Tôi chỉ nói:

– Em không đến để đá//nh g/hen. Em chỉ muốn biết sự thật.

Người phụ nữ ấy im lặng rất lâu rồi mời tôi vào quán cà phê.

Chị không hề tỏ ra kiêu ngạo.

Ngược lại, ánh mắt đầy mệt mỏi.

– Chị biết em sẽ tìm đến.

Tôi hỏi:

– Chị biết anh ấy cưới em mà vẫn đồng ý tiếp tục mối q/uan hệ sao?

Chị cúi đầu.

– Chị nghĩ nó chỉ là cuộc hôn nhân vì gia đình. Chị tin những gì Hoàng nói.

Rồi chị mở điện thoại.

Những tin nhắn chị cho tôi xem còn khiến tôi bất ngờ hơn.

Hoàng từng nói với chị rằng tôi là người chủ động theo đuổi anh, rằng anh bất đắc dĩ phải cưới vì bố mẹ tôi có điều kiện kinh tế và sẽ giúp anh phát triển sự nghiệp.

Mọi lời anh nói với mỗi người đều khác nhau, miễn là có lợi cho anh.

Đến lúc ấy, cả tôi và chị M đều hiểu mình đều là nạn nhân của cùng một lời nói dối.

Chúng tôi thống nhất sẽ không tiếp tục để Hoàng lợi dụng thêm bất kỳ ai.

Một tuần sau, hai bên gia đình hẹn nhau ăn cơm sau cưới. 



Hoàng vẫn cười nói vui vẻ.

Giữa bữa ăn, tôi bình tĩnh đặt một chiếc phong bì lên bàn.

– Em có vài điều muốn mọi người cùng biết….

Tôi đặt chiếc phong bì lên bàn trước sự ngạc nhiên của cả hai bên gia đình.

Mẹ chồng tôi xua tay cười: “Gì thế con? Mới cưới có mấy ngày mà đã tính toán sổ sách gì đấy?”

Hoàng cũng ngơ ngác nhìn tôi: “Em làm sao thế? Có chuyện gì để về phòng rồi nói.”

Tôi mỉm cười, giọng thản nhiên nhưng vô cùng rõ ràng: “Chuyện này không thể nói riêng được. Vì liên quan đến tương lai của con, của anh Hoàng và cả danh dự của hai gia đình.”

Nói rồi, tôi mở phong bì, rút ra một tập tài liệu được in ra sắc nét cùng một chiếc USB. Tôi phân phát cho bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ mỗi người một bản.

Đó là toàn bộ sao kê tài khoản, hình ảnh hẹn hò và hàng trăm dòng tin nhắn được chụp lại từ điện thoại của Hoàng với chị M. – bao gồm cả dòng tin nhắn ngay trong đêm tân hôn: “Em cưới vì bố mẹ ép. Người em yêu vẫn là chị.”

Mẹ chồng tôi vừa lướt qua mấy trang đầu, sắc mặt đã chuyển từ ngạc nhiên sang xám ngắt. Bố đẻ tôi đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy: “Thế này là thế nào?! Cậu xem con gái tôi là cái gì?”

Hoàng hốt hoảng lao đến chộp lấy tập tài liệu, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta lắp bắp: “Không… không phải như thế đâu! Em… em bị người ta gài bẫy rồi! Mọi người đừng tin!”

“Gài bẫy sao?” Tôi thong thả lấy điện thoại ra, bật loa ngoài rồi bấm một số máy đã lưu sẵn.

Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức. Giọng nói của một người phụ nữ lớn tuổi nhưng sắc sảo vang lên rõ mùng một giữa phòng ăn ngột ngạt:

“Chào em Hương. Chị đã rút toàn bộ tiền cọc căn hộ mà chị đứng tên cho Hoàng mượn, chiếc xe ô tô chị đứng tên chủ sở hữu cũng đã cho người sang cẩu về rồi. Còn về khoản tiền 200 triệu Hoàng vay em với lý do ‘đầu tư công việc’ nhưng thực chất là mang đi nạp tiền chơi chứng khoán thua lỗ, chị đã gửi đầy đủ bằng chứng chuyển khoản qua cho luật sư của em rồi đấy.”

Đó chính là giọng của chị M.

Nghe đến đây, Hoàng hoàn toàn sụp đổ. Anh ta ngã khuỵu xuống ghế, không thể thốt ra thêm một lời bào chữa nào nữa.

Tôi nhìn Hoàng, ánh mắt lạnh băng không một chút gợn sóng:

“Ba ngày qua, em vẫn nấu cơm, vẫn làm tròn nghĩa vụ của một người vợ mới cưới không phải vì em ngu ngốc hay chịu đựng. Em chỉ muốn cho anh cơ hội tự giác, nhưng anh vẫn diễn tròn vai một người chồng yêu thương vợ trong khi sau lưng lại tiếp tục lợi dụng cả em lẫn chị M.”

Tôi quay sang nhìn bố mẹ chồng đang cúi đầu xấu hổ không dám ngẩng lên:

“Bố mẹ ạ, chiếc xe anh Hoàng đi, bộ vest anh ấy mặc hôm cưới, và cả một phần tiền cưới… đều là từ tiền bao nuôi của người phụ nữ hơn anh ấy 15 tuổi. Anh ấy cưới con chỉ vì nghĩ gia đình con có điều kiện để anh ấy tiếp tục dựa dẫm. Con xin phép gửi lại toàn bộ quà cưới của nhà nội. Đơn ly hôn con đã ký sẵn, nhờ anh Hoàng ký vào giúp.”

Bố mẹ đẻ tôi đứng dậy, bố tôi nắm chặt tay tôi dứt khoát: “Đi về con! Nhà này không xứng đáng với con!”

Hoàng cuống quýt lao theo nắm lấy tay tôi van xin, nhưng tôi thẳng tay hất ra.

Một tuần sau, thủ tục đơn phương ly hôn và đòi lại khoản tiền vay nợ bất chính được luật sư của tôi xử lý nhanh gọn. Hoàng không chỉ mất đi căn hộ, chiếc xe, mà còn phải gánh trên vai khoản nợ lớn và sự khinh bỉ của bạn bè, đồng nghiệp khi sự thật bị phanh phôi.

Rời khỏi cuộc hôn nhân dối trá ấy chỉ sau vài ngày, tôi không thấy tiếc nuối mà chỉ thấy nhẹ nhõm. Sự im lặng của người phụ nữ không phải là yếu đuối, mà là sự chuẩn bị chu đáo nhất cho một lời đáp trả đắt giá.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*