Đại chiến con thật con giả! 2

CHƯƠNG 2.

Thanh Hương về lại nhà, cô nói với ông bà nội đêm nay cô có việc riêng, không ăn cơm nhà. Sửa soạn một chút, cô ra cửa, vừa vặn lúc này nhìn thấy bà Hồng đi vào.

Nhìn thấy cô, bà Hồng dừng lại, mềm dẻo hỏi.

– Con đi đâu vậy Hương? Tối có ăn cơm nhà không con?

Thanh Hương nhìn bà, cô điềm nhiên đáp.

– Con không ạ. Tối con có việc, có thể sẽ về muộn một chút.

– Vậy à. Vậy con đi sớm về sớm, đi đường cẩn thận.

– Dạ.

Nói rồi, Thanh Hương đợi bà Hồng đi vào trong nhà, cô lúc này mới xoay người, đi thẳng ra cổng.

Gọi xe, cô đi thẳng đến nhà riêng của mình, sau đó chuẩn bị một chút để tối nay đến tiệc mừng thọ thay cho chú Nghị. Cô cũng đã hẹn với một người tối nay sẽ đi cùng anh ấy, vậy nên lúc này cô cần chuẩn bị một chút.

7 giờ tối, một chiếc xe hơi sang trọng đậu dưới sảnh chung cư. Thấy Thanh Hương đi tới, tài xế xe liền mở cửa sau cho cô, cũng cung kính mà kêu một tiếng.

– Chào cô Thanh Hương!

Cô gật đầu thay cho lời chào hỏi, giữa cô và tài xế cũng không phải xa lạ, không cần khách sáo làm gì.

Ngồi vào trong xe, Thanh Hương lúc này mới nhìn tới người đàn ông đang ngồi trong xe. Thấy anh ấy cứ nhìn, cô nhướng mày, nhàn nhạt hỏi.

– Anh nhìn em cái gì vậy? Cũng đâu phải lần đầu tiên em đi tiệc cùng anh?

Nam Long cười nhìn cô, đôi mắt hoa đào đầy quyến rũ, anh nói.

– Đúng là không phải lần đầu tiên, nhưng trước kia em toàn dùng khăn che mặt, đây là lần đầu tiên em chịu cho người khác nhìn thấy gương mặt của mình. Đối với chuyện này, anh làm sao có thể xem như không có gì được.

Nhắc đến che mặt, Thanh Hương liền à lên một tiếng, sau đó từ trong túi xách lấy ra một chiếc khăn. Cầm chiếc khăn giơ lên trước mặt Nam Long, cô cười, nói.

– Vẫn che mặt, anh đeo dùm em.

Nhìn chiếc khăn đung đưa trước mặt, Nam Long có hơi tiếc nuối, anh nhìn cô che khăn lên mặt mình một cách thuần phục, nhịn không được, anh liền hỏi.

– Sao phải che? Mặt em đã khỏi hoàn toàn rồi mà? Gương mặt đẹp như vậy che đi thì phí phạm của trời ban quá!

Thanh Hương không để ý tới lời nói của Nam Long, cô hiện tại không có ý định sẽ để gương mặt này lộ diện ra bên ngoài. Đêm nay là tiệc mừng thọ của ông cụ Nam, chắc hẳn nhà họ Giang cũng sẽ đến dự. Mà hiện tại, cô không muốn cho ai biết cô là cô gái bí ẩn thường xuyên xuất hiện bên cạnh Nam Long thiếu gia. Thân phận này có thể là rất cao quý nhưng hiện tại cô chưa muốn sử dụng đến.

– Anh nói này Hương Hương, bây giờ em trở về rồi, cũng nên cho nhà họ Giang biết em là ai đi chứ. Những chuyện bọn họ đã làm với em, chẳng lẽ em không muốn trả thù? Hay là em sợ bọn họ?

Dừng chút, Nam Long vừa cột khăn sau đầu cho Thanh Hương, anh vừa nói không ngừng.

– Sợ cái gì chứ? Nếu chú Nghị không muốn giúp em thì vẫn còn Nam Long anh, còn có ba anh nữa, nhà họ Dương sẵn sàng chống lưng cho em. Một nhà họ Giang ở thành phố này thì có thể sánh bằng Dương gia sao? Vậy nên không cần lo lắng, cứ lộ diện đi, cho đám người ở đây biết em là ai.

Thanh Hương im lặng suốt từ nãy đến giờ, ý tốt của Nam Long cô hiểu, cũng xin nhận. Nhưng hiện tại cô vẫn chưa muốn mượn đến sức lực của ai, bởi vì cô nghĩ, cô có thể giải quyết tốt tất cả mọi chuyện.

– Hiện em vẫn chưa cần thiết để lộ diện, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của em. Một khi cần, em chắc chắn sẽ nhờ đến anh, không thiếu phần của anh đâu.

Dừng khoảng chừng vài giây, cô xem lại gương mặt mình trong gương, vừa chỉnh sửa chiếc khăn che mặt, vừa nhàn nhạt, nói.

– Đêm nay chắc chắn nhà họ Giang cũng được mời dự tiệc mừng thọ, em không muốn để bọn họ biết em là cô gái bí ẩn bên cạnh Nam Long thiếu gia. Mục đích của em vẫn chưa đạt được, em sẽ không vội vàng.

Nam Long nhìn cô, anh biết thừa cô gái nhỏ này rất có chủ kiến, một khi cô đã quyết thì khó lòng mà thay đổi được. Đã rõ ý định của cô, vậy nên anh không khuyên cô nữa, để cho cô thoải mái mà hành động. Dù sao thì đây cũng là chuyện riêng của cô, anh biết nếu anh nhúng tay vào sâu quá thì cô sẽ không vui, có khi sẽ trở mặt với anh, vậy nên anh sẽ không làm. Thế lực của nhà họ Dương anh ở thành phố cũng không phải nhỏ, anh sẽ kêu người để ý tới nhà họ Giang, chắc chắn sẽ không để cô chịu thiệt.

Không nói đến chuyện của Thanh Hương nữa, Nam Long lúc này chỉ hỏi đến chuyện của chú Nghị.

– Sức khỏe chú Nghị đã ổn, em tạm thời không cần lo. Người đàn ông này ngoài lạnh trong nóng, mặc dù rất lo lắng cho em nhưng vẫn cứng đầu không chịu nói lời dịu dàng, anh nhìn cũng thấy khó chịu. Nhưng mà chú Nghị thật lòng rất quan tâm đến em, mặc dù sự quan tâm của ông ấy có hơi… quá đáng một chút.

Thanh Hương gật đầu, về chuyện này, cô tự mình nhận xét được. Con người của chú Nghị độc tài, làm nhiều nói ít, cũng không bao giờ để lộ cảm xúc ra bên ngoài. Nhưng mà cô biết, chú Nghị thực lòng quan tâm đến cô, chẳng qua là chú ấy chưa từng nói.

Bảy năm qua, nếu không có chú Nghị dạy dỗ và che chở thì có lẽ bây giờ cô đã chết rồi, cũng chẳng khỏe mạnh như thế này mà quay về nhà họ Giang. Công ơn của chú Nghị có thể sánh như trời biển, cô mãi mãi sẽ không quên.

Đáp lại vài câu, Nam Long lại tiếp tục nói thêm rất nhiều chuyện khác. Thanh Hương mặc dù ít nói nhưng Nam Long nói gì cô đều nghe, cũng đáp lại rất nhiệt tình. Mặc dù có hơi đau đầu một chút khi nghe nói quá nhiều nhưng cô biết Nam Long xem cô là người thân thiết nên mới nói nhiều với cô như vậy, người ngoài cầu anh nói nhiều thêm vài câu cũng chưa chắc đã được đáp lại. Mà trong bảy năm qua, nếu hỏi có chuyện gì đã làm mà cô không hề hối hận thì đó là đi theo chú Nghị và quen biết với Nam Long thiếu gia.

Xe chạy hơn mười lăm phút thì đến tiệc mừng thọ ông cụ Nam, Thanh Hương đem theo quà mừng, khoác tay Nam Long đi vào bên trong sảnh tiệc.

Đêm nay cô mặc váy đen, vẫn là màu sắc huyền bí quen thuộc mà cô vẫn thường mặc khi đi tiệc cùng Nam Long. Tóc dài uốn cong xoã xuống che đi phần lưng váy hở, váy đen dài chấm đất, chân mang giày cao gót cùng màu váy, trên mặt vẫn là chiếc khăn đen bí ẩn thường khi. Bởi vì da Thanh Hương rất trắng nên khi diện nguyên một bộ trang phục toàn màu đen như vậy liền làm cho cô trở nên cực kỳ nổi bật. Mặc dù cô không phải người mặc váy đen duy nhất ở buổi tiệc, nhưng một khi cô đã xuất hiện thì những người mặc váy đen khác đều như tàng hình trước vẻ đẹp kiều mị bí ẩn của cô.

Nam Long đi cạnh Thanh Hương, một người đàn ông với nhan sắc phải nói là kinh diễm, nụ cười nhã nhặn cùng ánh nhìn trầm ấm luôn treo ở trên mặt, đủ làm cho bao cô gái phải tim đập tay run vì anh. Mặc dù tất cả đều biết Nam Long thiếu gia luôn đưa bạn gái bí ẩn cùng đi dự tiệc nhưng cũng không ít cô gái bạo dạng đưa mắt nhìn tới hòng muốn thu hút ánh nhìn của Nam Long. Có điều Nam Long thiếu gia chưa từng để mắt đến cô gái nào khác ngoài cô bạn gái đeo khăn che mặt đi cùng, từ trước đến nay vẫn luôn là như vậy.

Thanh Hoa đến bữa tiệc sớm hơn Thanh Hương chỉ mười phút, cô biết đêm nay Vũ Đào cũng sẽ đến nên cô đã mất công sửa soạn hết một buổi chiều. Đưa mắt tìm kiếm xung quanh, mãi đến khi tìm được Vũ Đào đang ngồi cùng Thiệu Phong trong góc, tâm tình cô mới thả lỏng, nụ cười cũng không thể thiếu ở trên môi. Nói với mẹ mình một tiếng, cô lúc này liền đi về phía của Vũ Đào. Cô muốn gặp anh để chào hỏi, cũng sẵn tiện để anh nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp tuyệt trần này của cô.

Chỉ là khi cô còn cách nơi Vũ Đào đang ngồi chỉ mấy bước chân thì cô lại đột nhiên nhìn thấy anh cất bước chân đi về một hướng khác. Cô có chút bất ngờ, liền đứng lại xem anh đang đi đâu thì xung quanh lúc này lại vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Cô nhìn theo hướng Vũ Đào vừa đi, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc khi thấy anh đi về phía Nam Long thiếu gia. Mà điều kinh hoảng hơn nữa là anh lúc này… đang bắt chuyện với bạn gái của thiếu gia Nam Long.

Trần Vũ Đào không hề quan tâm tới những lời bàn tán xung quanh, từ lúc nhìn thấy Nam Long thiếu gia bước vào sảnh tiệc thì mắt anh vẫn luôn dán chặt vào cô gái đi bên cạnh người đàn ông này. Từ vóc dáng cho đến ánh mắt, tất cả đều giống hệt Thanh Hương, không sai một ly nào. Dù trên mặt cô gái có che khăn thì anh cũng không khó để nhận ra được, cô gái này chính là Hương Hương.

Vũ Đào đi đến trước mặt Thanh Hương, anh không để ý tới Nam Long, ánh mắt vẫn luôn gắt gao nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Dù là bảy năm trước hay là bây giờ thì ánh mắt của Thanh Hương vẫn luôn trong trẻo như vậy, đó là ánh mắt mà cả đời này anh đều không thể quên.

Dáng người thẳng tắp, lưng thẳng, chân dài, Vũ Đào đứng trước Nam Long chỉ có xuất sắc hơn chứ không có kém. Ở Vũ Đào, anh không chỉ có gương mặt góc cạnh hoàn hảo mà ngay cả khí chất đàn ông thành thục pha lẫn chút kiêu ngạo cũng là thứ khiến cho người khác phải ngưỡng mộ. Nếu đem ra so sánh thì Nam Long thiếu gia và Trần Vũ Đào mỗi người một vẻ, một người tà mị, một người thành thục ngạo nghễ, không ai là thua kém trước ai, cũng không ai là yếu thế trước ai.

Nam Long không ngờ giữa chừng lại xuất hiện một người đàn ông ưu tú như thế này cản trước mặt, anh hơi nhíu mày, định ngăn cản thì lại nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Thanh Hương nhìn anh ta, trong mắt lóe lên chút cảm xúc khác lạ. Anh nhìn người đàn ông, cũng nhìn Thanh Hương, muốn xem đến cuối cùng Thanh Hương sẽ giải quyết người đàn ông này như thế nào.

Vũ Đào không hề để tâm tới ánh mắt của Nam Long, anh lúc này chỉ nhìn cô gái trước mặt, nhìn kỹ đến mức cô ấy phải chớp mắt tránh đi ánh nhìn của anh.

Biết rõ người trước mặt đang lảng tránh, lại nhìn thấy cái khoác tay của cô với người đàn ông khác, Vũ Đào không rõ là có khó chịu hay không, chỉ nghe thấy giọng nói của anh lúc này rất trầm, trầm đến mức khó nghe.

– Xin hỏi… quý cô đây tên gì?

Thanh Hương không nghĩ sẽ gặp Vũ Đào ở đây, mà nếu có đụng mặt anh thì cô cũng chưa từng nghĩ anh sẽ trực tiếp đến gặp cô như thế này. Đột nhiên có chút cảm giác khó tả, ánh mắt cô nhìn anh không được thoải mái, hay nói chính xác hơn là muốn né tránh. Bởi cô có cảm giác, ánh nhìn này của anh như một tia x-quang có thể soi đến xương cốt của cô chứ không nói gì tới việc soi suy nghĩ.

Càng nghĩ càng thấy lo lắng, Thanh Hương không nhìn Vũ Đào nữa, cô xoay sang nhìn Nam Long, khẽ nháy mắt như muốn ra hiệu riêng cho anh biết để anh giúp cô. Bởi nếu bây giờ cô trả lời câu hỏi của Vũ Đào thì anh chắc chắn sẽ nhận ra cô chính là người mà anh cần tìm, chắc chắn.

Nam Long nhận đuợc tín hiệu cứu trợ của Thanh Hương, cũng biết mối quan hệ của cô và người đàn ông trước mặt này không bình thường. Mặc dù rất tò mò nhưng bảo vệ Thanh Hương vẫn là việc ưu tiên hàng đầu, vậy nên anh lúc này liền lên tiếng, cũng thành công chuyển dời sự chú ý của người đàn ông này khỏi Thanh Hương.

– Ngài đây… ngài quen với bạn gái của tôi sao?

Vũ Đào nhíu mày nhìn Nam Long, anh biết người đàn ông này, mặc dù anh ta là người khiến người khác phải nể sợ nhưng với anh thì không. Ánh nhìn trực diện không một chút sợ hãi, lại còn phảng phất khí chất đối nghịch rõ ràng. Là không giận mà uy, giọng nói trầm khàn, không để lộ ra cảm xúc.

– Anh nói đây là bạn gái của anh?

Nam Long cười, nụ cười của người có được kho báu, anh nhã nhặn đáp.

– Đúng vậy, cô ấy là bạn gái của tôi.

Hai chữ “bạn gái” từ miệng Nam Long làm cho tâm tình Vũ Đào không hề thoải mái. Anh không để ý đến người đàn ông này nữa, lúc này lại chuyển ánh mắt đến trên người cô gái dùng khăn che mặt. Anh rất muốn tìm ra sơ hở để xác nhận cô chính là Thanh Hương, nhưng rất tiếc lúc này cô lại không nhìn anh, làm cho anh đã không thoải mái lại càng thêm không thoải mái.

Được, nếu cô đã là bạn gái của người khác thì cứ như vậy đi, ở đây cũng không tiện vạch trần cô, mà Vũ Đào anh cũng không muốn nhìn thấy ánh mắt bị anh vạch trần từ cô.

Lưng vẫn thẳng tắp như vậy, cổ ngẩng cao đầu, khí thế trước sau chưa từng giảm, chỉ có ánh nhìn là u ám hơn vừa rồi rất nhiều. Anh cất giọng, vẫn là âm khàn, lời nói có chừng mực, không giận không uy.

– Rất xin lỗi, tôi nhận nhầm người.

Nam Long vẫn luôn giữ nụ cười nhã nhặn tà mị như vậy, anh ấy nhướng mày, thoải mái đáp.

– Không sao, bạn gái tôi xinh đẹp, người khác nhìn nhầm cũng đều dễ hiểu, tôi sẽ không để bụng.

Thanh Hương nhíu khẽ chân mày, cô không nói gì, nhưng tay âm thầm nhéo Nam Long một cái, ý tứ rõ ràng là muốn anh đừng nói nhiều.

Nam Long cũng cảm nhận được cái nhéo này của Thanh Hương, anh có hơi tiếc nuối một chút, nhưng biết Thanh Hương sẽ giận nên anh không nói nữa, để mặc cho người đàn ông trước mặt muốn suy diễn thế nào thì suy diễn thế đó.

Vũ Đào không hề biết được hành động mờ ám của Thanh Hương và Nam Long, anh lúc này đang rất không thoải mái, hiện tại cũng không muốn nhìn hai người trước mặt nữa. Sau khi nói lời xin lỗi, anh liền xoay người rời đi, trước khi đi vẫn không quên nhìn cô gái che khăn, chỉ là cô lại không muốn nhìn anh.

Trong lòng như chắc chắn điều gì đó, cũng không thể rõ được trái tim anh có đau đớn hay không, chỉ là anh biết, anh thật sự rất rất không vui, vậy nên bước chân cũng nhanh hơn, cũng không thèm đoái hoài đến những chuyện gì khác nữa. Anh đến đây là để chúc thọ, quà mừng cũng đã gửi, lời cũng đã chúc, cũng không còn gì lưu luyến nữa, anh liền đi thẳng ra cửa, một đường đi là không nhìn lại. Nếu không phải vừa rồi nhìn thấy cô gái ấy thì anh cũng đã không nán lại lâu như vậy rồi.

Bóng lưng cao lớn uy phong lúc này lại như có chút gì đó cô quạnh đơn độc, môi anh mím chặt, ánh mắt tỏa ra lãnh khí nồng đậm vô cùng. Một đời này của anh, nếu như có tức chết thì chắc chỉ có thể tức chết vì cô gái vô lương tâm kia mà thôi…

“Thanh Hương, em thật là biết cách đùa giỡn trái tim anh!”

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*