Con gái bỏ nhà theo chồng lên rừng, mẹ vượt suối tìm con, chết lặng trước cảnh bẽ bàng
“Sau ngày cưới thằng dân tộc quê mùa, con gái tôi nhất định đòi chuyển lên sống trong căn nhà sàn giữa rừng, cả nhà cả-n thế nào cũng không được, qua 7 ngày thì m-ất liên lạc, nhà tôi tôi vượt núi tìm con thì đến nơi mới b-ẽ b-àng phát hiện ra…
Sau ngày cưới thằng dân tộc quê mùa – cái đám cưới mà cả họ nhà tôi ai cũng phản đối, con gái tôi vẫn nhất quyết lấy nó bằng được. Người ta bảo yêu m-ù quá-ng, quả không sai. Cưới xong chưa đầy hai hôm, nó đã nằng nặc đòi theo chồng lên bản sống. Không điện, không sóng, không hàng xóm láng giềng, chỉ có căn nhà sàn lọt thỏm giữa rừng già thăm thẳm.
Tôi khóc lóc can ngăn, chồng tôi thì nổi giận đùng đùng, dọa từ mặt. Nhưng con bé chỉ cúi đầu xin lỗi rồi dọn vali. Tôi tiễn con trong nấc nghẹn, dặn dò gọi điện mỗi ngày. Nó cười tươi: “Mẹ yên tâm, chồng con thương con lắm!”
Nhưng đến ngày thứ 7… điện thoại im bặt. Không gọi được. Không nhắn được. Tôi gọi cho thằng rể, chỉ toàn thuê bao. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi gạt nước mắt khăn gói vượt rừng, nhờ người dân địa phương dẫn đường vào bản.
Phải trèo qua ba con suối, lội qua rừng rậm, đến chiều muộn mới thấy căn nhà sàn thấp thoáng hiện ra giữa sương mù dày đặc. Kỳ lạ là… nhà cửa im lìm. Không chó sủa, không tiếng người.
Tôi hô to gọi tên con. Không ai đáp. Cửa không khóa. Tôi run tay đẩy nhẹ — căn nhà vắng tanh.
Trên bàn vẫn còn mâm cơm thiu, bát đũa vương vãi như ai đó đang ăn thì bỏ dở. Bước vào buồng, tôi lảo đảo suýt ngã khi thấy… váy cưới của con gái tôi bị x-é ná-t, vương đầy bùn đất dưới sàn, bên cạnh là cảnh tượng khiến tôi ng-ã qu-ỵ… 👇👇”
“cảnh tượng khiến tôi ngã quỵ.
Mắt bà hoa lên, chân tay bủn rủn. Bên cạnh chiếc váy cưới tan nát không còn hình dạng, sàn gỗ sẫm màu loang lổ những vệt đỏ đáng sợ. Máu… Đó chắc chắn là máu. Đồ đạc xung quanh đổ vỡ ngổn ngang, chiếc bàn nhỏ lật nghiêng, những mảnh bát sứ vỡ vương vãi. Gần đó, một con dao rựa sắc lạnh nằm im lìm, lưỡi dao dính thứ gì đó đen sẫm. Cả căn nhà im ắng đến
rợn người, chỉ có tiếng tim đập thình thịch của bà và tiếng gió rít qua khe cửa. Một cảm giác lạnh lẽo từ xương tủy lan ra khắp cơ thể, không chỉ vì cái lạnh của rừng già, mà còn vì sự trống rỗng, sự im lặng đến đáng sợ của nơi này. Con gái bà đâu? Thằng rể đâu? Không một tiếng động, không một dấu hiệu của sự sống. Bà lảo đảo, cố gắng gượng dậy để gọi tên con, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không phát ra được tiếng nào. Cảnh tượng này… vượt quá sức chịu đựng của một người mẹ. Bà khuỵu xuống sàn, nước mắt giàn giụa nhìn chằm chằm vào vệt máu khô cong và con dao vô tri. Linh tính mách bảo một điều gì đó tồi tệ, một sự thật khủng khiếp vừa xảy ra ở chính nơi đây…”
“Người mẹ khẽ rên lên. Cơn đau nhức từ khắp cơ thể kéo bà trở lại với thực tại tàn khốc. Đầu bà nặng trĩu, như vừa hứng chịu một cú đánh mạnh. Cảnh tượng kinh hoàng trong căn nhà sàn trống rỗng lại ùa về, sắc nét và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Bà cảm thấy dường như trái tim mình đã ngừng đập từ lúc chứng kiến cảnh tượng đó, chỉ còn là một khối băng lạnh lẽo trong lồng ngực.
Bà gắng gượng nhúc nhích các ngón tay, cảm nhận sàn gỗ sần sùi dưới lòng bàn tay. Một dòng nước mắt nóng hổi trào ra, lăn xuống gò má. Bà mấp máy môi, cố phát ra âm thanh. Cổ họng khô khốc, đau rát. Bà rướn người, dùng hết sức bình sinh để nâng tấm thân nặng trịch. Cơ thể phản đối, mỗi cử động là một nhát dao cứa vào da thịt. Bà nghiến răng, dựa vào thứ gì đó gần đó để vịn. Mắt bà lại tìm kiếm, vô vọng đảo quanh căn nhà im lìm. Con gái bà đâu? Tiếng gọi của tình mẫu tử như nghẹn ứ lại nơi cuống họng, chỉ thoát ra được những âm thanh lạc lõng, đứt quãng.
“Con… con ơi!”
Giọng bà run rẩy, yếu ớt đến thảm hại. Không một tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa, như đang chế giễu nỗi đau của bà. Bà ngồi gục xuống, nước mắt lã chã rơi. Hình ảnh chiếc váy cưới tan nát, vệt máu khô cong, con dao rựa lạnh lẽo cứ ám ảnh tâm trí. Một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy bà. Chuyện gì đã xảy ra? Con gái bà… con gái bà đâu rồi?
“Con ơi! Mẹ đây! Con ở đâu?” Bà gào lên trong tuyệt vọng, tiếng gọi xé tan màn tĩnh mịch ghê người của căn nhà.”
““Con ơi! Mẹ đây! Con ở đâu?” Bà gào lên trong tuyệt vọng, tiếng gọi xé tan màn tĩnh mịch ghê người của căn nhà.
Tiếng gào thét của người mẹ vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng già, xuyên qua những khe cửa `Nhà sàn`. `Người dẫn đường địa phương` đang đứng nép mình gần đó, đợi bà. Anh ta giật mình, khuôn mặt biến sắc khi nghe tiếng kêu thất thanh ấy. Vội vã, anh ta lao nhanh về phía cửa nhà sàn, không chút do dự. Anh đẩy mạnh cánh cửa gỗ, bước vào trong.
Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài rọi vào, làm hiện rõ cảnh tượng bên trong. `Người mẹ` đang ngồi bệt dưới sàn, thất thần bên cạnh những mảnh vải trắng lấm lem và một mâm cơm đổ nát. Ánh mắt bà nhìn vào hư không, khuôn mặt đẫm nước mắt. Nhưng điều khiến `Người dẫn đường địa phương` đứng sững lại, không dám thở, chính là thứ nằm rải rác trên sàn nhà cạnh tấm váy cưới rách nát. Đó là `Cảnh tượng bẽ bàng` mà chỉ cần nhìn lướt qua cũng đủ làm người ta rùng mình.
Máu như đông lại trong huyết quản `Người dẫn đường địa phương`. Khuôn mặt rám nắng của anh ta bỗng `tái mét mặt`, đôi mắt mở to kinh hoàng. Anh ta chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy, dù đã sống cả đời ở vùng rừng núi này. Một dự cảm chết chóc ập đến, khiến anh ta cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Không suy nghĩ nhiều hơn một giây, `Người dẫn đường địa phương` lao đến, nắm lấy cánh tay `Người mẹ` vẫn còn đang run rẩy. Anh ta dùng sức mạnh mẽ kéo bà đứng dậy.
“Không ở đây được đâu, bà ơi!” Giọng anh ta gấp gáp, đầy vẻ hoảng loạn. “Mau đi! Chỗ này không ổn!”
`Người mẹ`, vẫn còn nửa tỉnh nửa mê trong nỗi đau và cơn sốc, bị kéo mạnh về phía cửa. Bà lảo đảo bước theo anh ta, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn về phía `Cảnh tượng bẽ bàng` và chiếc váy cưới tan nát nằm lại phía sau. `Người dẫn đường địa phương` không ngừng lẩm bẩm, kéo bà đi thật nhanh ra khỏi `Nhà sàn` chết chóc.
“Không ở đây được đâu… Mau đi thôi, bà ơi… Chỗ này không ổn chút nào…””
““Không ở đây được đâu… Mau đi thôi, bà ơi… Chỗ này không ổn chút nào…”
`Người dẫn đường địa phương` kéo mạnh cánh tay `Người mẹ`, gần như lôi bà đi qua ngưỡng cửa. Vừa ra khỏi `Nhà sàn`, không khí bên ngoài dù vẫn lạnh lẽo và tĩnh mịch nhưng ít ra không mang cái cảm giác ngột ngạt, chết chóc như bên trong. `Người dẫn đường địa phương` vội vã muốn kéo bà đi thật nhanh, càng xa `Nhà sàn` này càng tốt. Anh ta ngoái lại nhìn vào bên trong một cái rùng mình.
Nhưng đúng lúc đó, `Người mẹ` đột ngột giật mạnh tay lại. Ánh mắt bà, vừa rồi còn vô hồn, giờ bỗng chốc bùng lên một tia điên loạn. Bà vùng vẫy, cố thoát khỏi cái nắm tay cứng như gọng kìm của `Người dẫn đường địa phương`.
“Không!” `Người mẹ` gào lên, giọng khản đặc như vừa bị ai đó bóp nghẹt. “Con tôi! Con tôi đâu?”
Nước mắt lại tuôn rơi, hòa lẫn với những vết bụi bẩn trên gò má hốc hác của bà. “Tôi phải tìm nó! Tôi phải tìm con gái tôi!”
Bà vùng vẫy mạnh hơn nữa, cố gắng gạt phắt tay `Người dẫn đường địa phương` ra. “Anh phải giúp tôi! Anh phải đưa tôi vào lại đó!”
Dứt lời, bà quay phắt lại, cố gắng lao về phía cánh cửa `Nhà sàn` chết chóc. Nhưng `Người dẫn đường địa phương`, với sức lực của người đàn ông quen rừng núi, đã kịp thời giữ chặt bà lại. Anh ta vòng tay qua người `Người mẹ`, ghì chặt bà vào lòng, ngăn không cho bà quay trở lại nơi vừa khiến anh ta `tái mét mặt`.
“Không được, bà ơi!” Giọng anh ta vẫn run run. “Không thể quay lại đó được nữa! Không có ai ở đó đâu! Bà nghe tôi đi, chúng ta phải đi khỏi đây ngay lập tức!”
Anh ta cố gắng xoay người `Người mẹ` lại, đẩy bà đi theo hướng ngược lại với `Nhà sàn`. `Người mẹ` vẫn vùng vẫy điên cuồng trong vòng tay anh ta, nước mắt và nước mũi tèm lem, tuyệt vọng gào thét tên con gái mình giữa khu rừng hoang lạnh.
“Con ơi! Con ơi! Đừng bỏ mẹ mà con!””
“Nhưng `Người dẫn đường địa phương` không buông tay bà ra. Anh ta khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên quyết. “Không vào đó nữa, bà ơi. Không có gì tốt đẹp bên trong đâu.” Anh ta vừa nói vừa cố sức xoay người bà lại, hướng ra phía bên ngoài hiên nhà. “Nhưng chúng ta có thể xem xét xung quanh. Biết đâu…” Giọng anh ta nhỏ dần, không dám nói tiếp điều gì hy vọng hão huyền.
`Người mẹ` như người mất hồn, không còn sức chống cự nữa. Bà để mặc `Người dẫn đường địa phương` xoay mình. Ánh mắt bà vô định quét qua sàn hiên bằng gỗ ẩm mục. Bỗng, mắt bà dừng lại.
Trên sàn hiên, cạnh một cột nhà, có một vệt bùn đất dài, như thể ai đó đã bị kéo lê qua đó. Vết bùn không tự nhiên, nó đậm đặc và loang lổ, trông rất mới. `Người mẹ` run rẩy chỉ tay về phía đó.
“Cái gì đây?” Giọng bà thì thào, đầy kinh hãi.
`Người dẫn đường địa phương` cúi xuống nhìn. Sắc mặt anh ta lập tức tái mét. Anh ta lập tức quỳ xuống kiểm tra, cẩn thận chạm ngón tay vào vệt bùn. Anh ngẩng đầu lên nhìn `Người mẹ`, ánh mắt chứa đựng sự sợ hãi lẫn kinh hoàng.
“Đây… đây là dấu vết giằng co,” anh ta nói khẽ, như sợ tiếng mình quá lớn sẽ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch đáng sợ.
Anh ta đứng dậy, bắt đầu đi vòng quanh hiên nhà. `Người mẹ` lảo đảo bước theo sau. Càng đi, họ càng thấy nhiều dấu vết bất thường. Những mảng đất đá bị cào xới, những dấu chân lộn xộn in hằn trên lớp đất ẩm dưới mái hiên, nơi mưa khó táp tới. Có cả những vệt xước trên cột gỗ, trông như dấu móng tay cào cấu trong lúc vật lộn.
Những dấu vết này không chỉ tập trung ở hiên nhà mà còn kéo dài ra phía sau, dẫn về hướng bìa rừng. `Người dẫn đường địa phương` đi trước, men theo những vệt bùn, những cành cây nhỏ bị gãy dập ven lối đi. `Người mẹ` bám sát phía sau, hai tay run run ôm chặt lấy ngực, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Họ dừng lại ở bìa rừng. Ở đây, dấu vết còn rõ ràng hơn. Một khoảng đất rộng bị cày xới, nhiều dấu chân với đủ độ nông sâu khác nhau in hằn, có cả những vệt dài như thể ai đó đã cố gắng bám trụ hoặc bị kéo đi. Những tán lá dưới đất bị xới tung, lộ ra lớp đất ẩm bên dưới.
“Trời ơi…” `Người mẹ` bật khóc nức nở, che miệng lại. Bà không cần ai nói thêm lời nào nữa. Tất cả những dấu vết này chỉ nói lên một điều duy nhất… Một cuộc vật lộn kinh hoàng đã xảy ra ở đây. Và con gái bà… chắc chắn đã ở trong đó.”
“Họ bước vào rừng, men theo những dấu vết đã chỉ dẫn. Tán lá cây che khuất ánh nắng, không khí trở nên ẩm ướt và tĩnh mịch đến rợn người. `Người dẫn đường địa phương` đi trước, mắt liên tục dò xét mặt đất và những bụi cây xung quanh. `Người mẹ` theo sau, bước chân nặng nề như đeo chì, mỗi âm thanh trong rừng đều khiến bà giật mình.
Đi sâu hơn khoảng vài chục mét, `Người dẫn đường địa phương` đột ngột dừng lại. Anh ta cúi xuống, chỉ vào một cành cây to ngang hông bị gãy dập một cách bất thường. Gần đó là một vũng bùn lầy, mặt bùn bị xới tung lên, không còn bằng phẳng.
“Bà nhìn đây,” `Người dẫn đường địa phương` nói khẽ, giọng đầy vẻ nghiêm trọng. “Cành cây này… có vẻ như thứ gì đó rất lớn đã đập vào hoặc kéo mạnh làm nó gãy. Còn vũng bùn này…”. Anh ta chỉ vào vũng bùn bị cày xới. “Đây có vẻ là dấu vết của vật lộn lớn, bà ạ. Phải là vật lộn quyết liệt lắm.”
`Người mẹ` đứng chết trân, không dám lại gần. Bà chỉ nhìn chằm chằm vào những dấu vết trên mặt đất, cổ họng nghẹn lại.
`Người dẫn đường địa phương` tiếp tục kiểm tra xung quanh vũng bùn. Anh ta đi vòng quanh, mắt quét qua từng bụi cây, từng hốc đất. Bỗng, anh ta dừng lại. Tay anh ta từ từ vươn ra, nhặt lên một vật gì đó nằm lẫn trong đám lá khô và bùn đất.
Anh ta quay lại nhìn `Người mẹ`, vẻ mặt càng thêm khó hiểu và căng thẳng. Trong tay anh ta là một chiếc khăn rằn, dính đầy bùn đất. Chiếc khăn có họa tiết kẻ vuông màu trắng và đen rất quen thuộc.
`Người mẹ` nhìn thấy chiếc khăn, đôi mắt bà mở to vì kinh ngạc.
“Đây…” giọng bà run rẩy thốt lên. Bà bước vội lại gần, giằng lấy chiếc khăn từ tay `Người dẫn đường địa phương`. Chiếc khăn sờn cũ, đã bạc màu ở vài chỗ. Bà lật đi lật lại, nhìn kỹ từng góc.
Tim bà như ngừng đập. Chiếc khăn này… bà không thể nhầm được. Bà đã nhìn thấy nó hàng trăm lần. Đó là chiếc khăn mà `Chàng rể` của bà, chồng của con gái bà, vẫn thường quàng trên cổ hoặc buộc ở thắt lưng mỗi khi đi làm nương rẫy. Chiếc khăn rằn quen thuộc của nó!
“Của… của nó,” `Người mẹ` thì thào, giọng nghẹt lại trong cổ họng. Nước mắt lưng tròng. “Đây là khăn của thằng rể tôi…”
Bà siết chặt chiếc khăn trong tay, nhìn quanh khu rừng hoang vắng, lòng dấy lên vô vàn câu hỏi và những dự cảm kinh hoàng. Tại sao khăn của `Chàng rể` lại ở đây? Cậu ta vật lộn với ai? Hay là… cậu ta cũng là nạn nhân? Hay cậu ta… không phải là nạn nhân?”
“Bà siết chặt chiếc khăn trong tay, nhìn quanh khu rừng hoang vắng, lòng dấy lên vô vàn câu hỏi và những dự cảm kinh hoàng. Tại sao khăn của `Chàng rể` lại ở đây? Cậu ta vật lộn với ai? Hay là… cậu ta cũng là nạn nhân? Hay cậu ta… không phải là nạn nhân?
`Người dẫn đường địa phương` nhìn vẻ mặt tái nhợt của `Người mẹ`, anh ta khẽ thở dài. Anh lại nhìn quanh khu rừng một lần nữa, ánh mắt càng thêm đăm chiêu.
“Bà ơi,” anh ta nói, giọng trầm xuống và nhỏ dần, như sợ tiếng nói của mình sẽ vọng lại nơi nào đó. “Khu rừng này… nguy hiểm lắm, bà ạ.”
`Người mẹ` ngước nhìn anh ta, đôi mắt sưng húp và đầy hoảng loạn.
“Sao… sao chú lại nói vậy?” bà thều thào.
“Người bản… họ vẫn kể lại nhiều chuyện,” `Người dẫn đường địa phương` chậm rãi nói, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè. “Có những thứ ở đây… không thể lý giải được bằng lẽ thường đâu bà ạ. Có những bóng đen, những âm thanh lạ… ban đêm còn nghe thấy tiếng hú, tiếng khóc thất thanh từ sâu trong rừng. Ai mà yếu bóng vía là không dám bén mảng.”
Anh ta dừng lại một chút, dường như đang cân nhắc có nên nói tiếp hay không. Rồi, anh ta quyết định.
“Gần đây… cũng có vài chuyện kỳ lạ xảy ra trong vùng,” anh ta tiếp tục, giọng càng lúc càng thì thầm hơn. “Cách đây không lâu, có một người đi rừng… bị mất tích. Tìm mãi không thấy dấu vết gì. Rồi có người khác, đi săn về… mặt mày thất thần, nói là gặp phải thứ gì đó… không phải người. Từ đó về sau là cứ lẩn thẩn như người mất hồn. Bà con đồn thổi nhiều lắm… về ma rừng, về những linh hồn bị vương lại nơi đây. Những câu chuyện nghe rợn người lắm bà ơi.”
Anh ta chỉ tay về phía sâu hơn của khu rừng, nơi những bóng cây cổ thụ lồng vào nhau tạo nên một bức màn đen kịt.
“Và những dấu vết vừa rồi…” anh ta nói, chỉ lại vũng bùn và cành cây gãy. “Nó… nó làm tôi nhớ đến một vài thứ tôi từng được nghe kể. Những cuộc vật lộn… những dấu vết bất thường… Giống như… có thứ gì đó phi phàm đã xảy ra ở đây vậy.”
`Người mẹ` nghe những lời anh ta nói, toàn thân lạnh toát. Những câu chuyện ma mị, những vụ mất tích bí ẩn… kết hợp với chiếc khăn rằn của `Chàng rể` nằm giữa dấu vết vật lộn… Lồng ngực bà thắt lại. Nỗi sợ hãi không tên trỗi dậy, lạnh lẽo hơn cả không khí ẩm thấp trong rừng sâu. Bà cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác, nơi ranh giới giữa sự thật và điều hoang đường trở nên mơ hồ một cách đáng sợ. Bà nhìn sâu vào rừng, cảm giác như có hàng trăm con mắt vô hình đang dõi theo mình.”
“Họ tiếp tục men theo con đường mòn mờ nhạt, len lỏi giữa những tán lá rậm rạp. Không khí ngày càng ẩm lạnh và tĩnh mịch, chỉ còn tiếng lá xào xạc dưới bước chân và tiếng côn trùng vọng lại từ xa. Bỗng, trước mặt họ xuất hiện một hình bóng lù khù. Đó là một ông lão người bản địa, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đang cặm cụi bới tìm thứ gì đó dưới gốc cây hoặc đang khéo léo đặt một chiếc bẫy nhỏ bằng dây rừng. Khuôn mặt ông khắc khổ, in hằn dấu vết của thời gian và cuộc sống nơi sơn cước.
`Người mẹ` và `Người dẫn đường địa phương` đến gần. Ông lão ngẩng đầu lên, đôi mắt đã mờ đục ngước nhìn họ. Ánh mắt ông lướt qua `Người mẹ`, rồi nhìn sang `Người dẫn đường địa phương`, và cuối cùng dừng lại ở cảnh vật xung quanh, đặc biệt là hướng sâu hơn vào khu rừng. Khuôn mặt ông lão đột ngột biến sắc, từ vẻ bình thản chuyển sang sợ hãi tột độ. Đôi mắt ông mở to, đồng tử co lại. Ông lùi lại theo bản năng, chiếc cuốc hoặc đồ nghề đang cầm trên tay rơi xuống đất.
“Đừng… đừng đi sâu hơn nữa!” Ông lão thều thào, giọng run rẩy, như đang nói với chính mình hơn là với hai người đối diện. Ông nhìn `Người mẹ`, rồi nhìn về phía trước, vẻ kinh hoàng không giấu nổi. “Ma rừng… nó đã bắt đi rồi… nó đã bắt đi rồi!”
Những lời nói đứt quãng, đầy ám ảnh vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Ông lão không đợi họ phản ứng hay hỏi thêm lời nào. Như bị một thế lực vô hình xua đuổi, ông vội vã quay người lại, gần như chạy trốn, lao về phía ngược lại, bỏ lại sau lưng sự kinh ngạc và nỗi sợ hãi đang lớn dần trong lòng `Người mẹ` và `Người dẫn đường địa phương`. Họ đứng chết trân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng khuất dần của ông lão, những lời cảnh báo rợn người vẫn còn văng vẳng bên tai.”
“`Người mẹ` và `Người dẫn đường địa phương` đứng chết lặng. Tiếng thở hổn hển của ông lão đã khuất xa, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người của rừng già và những lời cảnh báo đáng sợ vẫn còn văng vẳng trong không khí ẩm lạnh. Khuôn mặt `Người dẫn đường địa phương` trắng bệch, đôi mắt ông ta nhìn chằm chằm về phía trước, nơi bóng tối của rừng cây dường như đặc quánh hơn.
“”Cô… cô à,”” giọng `Người dẫn đường địa phương` run rẩy, “”ông lão nói đúng đó… vùng này có những chuyện lạ lùng lắm… người ta đồn đại về ma rừng, về những thứ không giải thích được…””
Ông ta lùi lại một bước, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi. Khuôn mặt khắc khổ vốn có giờ thêm nét kinh hoàng. “”Chúng ta… chúng ta nên quay lại đi cô. Tìm cách khác… hoặc báo chính quyền… chứ đi tiếp vào đó e là lành ít dữ nhiều!”” Ông ta thực lòng lo sợ, không chỉ cho bản thân mà còn cho người phụ nữ kiên cường này.
Nhưng `Người mẹ` dường như không nghe thấy gì ngoài tiếng gọi của trái tim. Nỗi sợ hãi thoáng qua trên khuôn mặt bà bị thay thế bằng một sự quyết tâm sắt đá, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời cảnh báo nào. Tình mẫu tử thiêng liêng bỗng trở thành một sức mạnh phi thường, xua tan mọi nỗi sợ hãi trước ma quỷ hay hiểm nguy. Đôi mắt bà rực lên ngọn lửa hy vọng và cả sự thách thức. Bà nhìn sâu vào khu rừng phía trước, nơi những dấu vết mờ nhạt của con đường dường như đang dẫn lối.
Bà hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn khí lạnh của núi rừng. Bà quay sang nhìn `Người dẫn đường địa phương`, ánh mắt kiên định đến mức khiến ông ta phải nao lòng.
“”Không! Tôi không thể quay lại được!”” Bà nói, giọng bà không còn run rẩy nữa mà đầy cương quyết, vang vọng giữa tĩnh mịch. “”Con tôi đang ở phía trước! Dù có là ma quỷ hay bất cứ thứ gì đang ẩn nấp trong cái rừng này, tôi cũng phải tìm bằng được con tôi!”” Từng lời bà nói ra như khắc vào không gian, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Trong tâm trí bà lúc này, chỉ có hình ảnh đứa con gái bé bỏng. Bà sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy con, cho dù phải đối mặt với tử thần.
Nói rồi, `Người mẹ` không chần chừ thêm một giây phút nào. Bà siết chặt chiếc túi đeo bên mình, bước chân dứt khoát tiến về phía trước, men theo con đường mòn vừa được ông lão cảnh báo. Lưng bà thẳng tắp, như một mũi tên cắm sâu vào nguy hiểm.
`Người dẫn đường địa phương` đứng đó, lưỡng lự. Lời cảnh báo của ông lão vẫn còn văng vẳng, sự sợ hãi về những truyền thuyết đáng sợ của núi rừng vẫn bủa vây lấy ông. Nhưng nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé của người mẹ đang dần khuất sâu vào tán cây, nhìn thấy sự kiên cường phi thường toát ra từ bà, ông ta bỗng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Ông là người dẫn đường, không thể bỏ lại khách của mình. Hơn nữa, sự quyết tâm của bà khiến ông vừa sợ hãi lại vừa nể phục. Ông biết mình không thể để bà đi một mình vào nơi hiểm độc này.
Sau một thoáng chần chừ, `Người dẫn đường địa phương` thở dài một hơi, như trút bỏ gánh nặng của nỗi sợ. Ông ta vội vã nhặt chiếc cuốc hoặc đồ nghề mà ông lão làm rơi ban nãy, rồi nhanh chóng bước theo sau `Người mẹ`, mặc cho những linh cảm bất an vẫn còn quẩn quanh trong lòng. Họ tiếp tục hành trình đầy rủi ro, tiến sâu hơn vào trái tim của khu rừng bí ẩn và đáng sợ.”
“Họ bước sâu hơn vào lòng rừng già, nơi ánh sáng mặt trời chỉ còn là những tia yếu ớt xuyên qua tán lá dày đặc. Không khí trở nên ẩm lạnh và tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng lá khô dưới bước chân họ và tiếng côn trùng đâu đó vọng lại. `Người dẫn đường địa phương` đi phía sau `Người mẹ`, mỗi bước chân đều dường như nặng trĩu nỗi sợ. Ông ta liên tục đảo mắt nhìn xung quanh, sống lưng lạnh toát trước những bóng cây đổ xuống như những hình thù kỳ quái trong ánh sáng lờ mờ. Khuôn mặt ông ta vẫn tái nhợt, và đôi khi, ông ta lại khẽ lẩm bẩm điều gì đó về những linh hồn hay lời nguyền của rừng.
`Người mẹ` không nói một lời. Bà chỉ đi, ánh mắt dán chặt về phía trước, lồng ngực căng lên kìm nén sự lo lắng tột độ. Nỗi sợ hãi của bà không phải là ma quỷ hay những lời đồn đại, mà là nỗi sợ về số phận của con gái mình. Bà đi nhanh hơn, như thể mỗi giây phút chậm trễ đều đẩy con gái bà vào nguy hiểm lớn hơn.
Đi qua một khúc quanh lầy lội, `Người dẫn đường địa phương` đột nhiên dừng lại. Ông ta chỉ tay vào một lùm cây rậm rạp bên cạnh con đường mòn hầu như đã biến mất. “”Cô ơi… nhìn kìa…”” giọng ông ta thều thào.
`Người mẹ` dừng lại, theo hướng tay ông ta chỉ. Bà nheo mắt nhìn kỹ. Giữa đám dây leo chằng chịt và bụi cây dại um tùm, dường như có một khoảng hở nhỏ, một lối đi chỉ đủ cho một người lách qua, bị che khuất rất khéo léo. Những cành cây bị bẻ gãy một cách có chủ đích, tạo thành một bức rèm tự nhiên giấu kín lối vào.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng `Người mẹ`. Bà nhìn sang `Người dẫn đường địa phương`, ánh mắt cả hai gặp nhau trong sự hoài nghi và bất an. Đây không phải là lối đi tự nhiên. Dường như có ai đó đã cố tình tạo ra và che giấu nó.
Không do dự lâu, `Người mẹ` tiến lại gần lùm cây. Bà dùng tay gạt mạnh những cành cây vướng víu sang một bên, để lộ ra một lối đi hẹp, dốc xuống. `Người dẫn đường địa phương` nuốt khan, sự sợ hãi trong mắt ông ta tăng lên gấp bội. “”Vào đó… vào đó nguy hiểm lắm cô à…”” ông ta khẽ nói.
Nhưng `Người mẹ` đã quyết định. Nếu có ai đó cố gắng ẩn náu ở đây, có thể đó là con gái bà… hoặc là kẻ đã làm hại con gái bà. Bà không thể bỏ qua dù chỉ một tia hy vọng hay một dấu vết khả nghi. Bà hít một hơi thật sâu, siết chặt tay, và bắt đầu lách người đi vào lối đi bí mật, bóng bà khuất dần dưới những tán lá. `Người dẫn đường địa phương` đứng chôn chân một lúc, đấu tranh giữa nỗi sợ và trách nhiệm. Cuối cùng, với một tiếng thở dài cam chịu, ông ta cũng lách người theo sau `Người mẹ`, bước vào bóng tối đầy bí ẩn của lối đi.
Lối đi dẫn họ xuống một triền dốc nhỏ, càng vào sâu càng ẩm ướt và thiếu ánh sáng. Khoảng vài chục mét, họ nhìn thấy cuối con đường hẹp là một khoảng trống. Khi tiến lại gần hơn, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai sững lại.
Trước mặt họ là một hang đá nhỏ, được che chắn một cách thô sơ bằng những thân cây và lá khô lớn. Không hẳn là một hang động lớn, mà giống như một hốc đá sâu vào vách núi, được cải tạo lại. Cấu trúc che chắn bên ngoài rất tạm bợ nhưng lại được giấu kín kỹ lưỡng giữa địa hình hiểm trở và cây cối rậm rạp, gần như không thể phát hiện từ bên ngoài nếu không biết lối vào bí mật. Đó không phải là một lán trại, mà là một nơi trú ẩn, một chỗ để lẩn trốn.
Một cảm giác nặng nề bao trùm lấy họ. Rõ ràng, ai đó đã ở đây. Ai đó đã cố gắng ẩn mình trong khu rừng già tăm tối và đáng sợ này. `Người mẹ` nhìn chằm chằm vào cái “”nơi trú ẩn”” bí mật đó, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Con gái bà có ở trong đó không? Hay là một điều gì đó còn tồi tệ hơn đang chờ đợi họ?
`Người dẫn đường địa phương` đứng phía sau `Người mẹ`, ánh mắt đầy kinh hãi nhìn về phía cửa hang tạm bợ. Một linh cảm bất an mạnh mẽ dâng lên trong ông. Nơi này… toát ra một luồng khí lạnh lẽo và đáng sợ đến kỳ lạ.”
“`Người mẹ` lách người qua khe hẹp, theo sau là `Người dẫn đường địa phương`, họ bước vào bên trong hang đá. Ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài khó khăn lắm mới lọt vào, khiến không gian càng thêm âm u và tù túng. Không khí lạnh ngắt, mang theo mùi ẩm mốc và một mùi tanh nồng khó tả. Mắt họ phải mất một lúc mới quen được với bóng tối.
Khi mắt đã điều chỉnh, cảnh tượng trước mắt khiến `Người mẹ` cứng người lại. Nằm dựa vào vách đá lởm chởm ở cuối hang là một thân người. Đó chính là `Chàng rể`. Anh ta đang thở hổn hển, từng hơi thở như xé toạc lồng ngực. Khuôn mặt `Chàng rể` tái mét, dính đầy bụi bẩn và máu khô. Chiếc áo anh ta mặc bị rách toạc ở vai và sườn, để lộ những vết thương sâu đang rỉ máu. Toàn thân anh ta đầy vết trầy xước và bầm tím. Đôi mắt anh ta trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ và sự kiệt sức cùng cực.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, `Người mẹ` cảm thấy một cơn sóng nhẹ nhõm dâng lên khi nhận ra đó không phải là thi thể con gái mình. Nhưng ngay lập tức, sự lo lắng và tức giận bùng lên như ngọn lửa. `Người dẫn đường địa phương` đứng phía sau bà, run rẩy, mắt dán chặt vào `Chàng rể` bị thương.
`Người mẹ` không kiềm chế được nữa. Bà lao tới, không quan tâm đến những vết thương đáng sợ trên người `Chàng rể`. Bà quỳ sụp xuống trước mặt anh ta, giọng nói khản đặc vì căng thẳng và giận dữ, lớn đến mức vang vọng trong hang đá nhỏ.
“”Mày! Con gái tao đâu?”” `Người mẹ` túm lấy vạt áo `Chàng rể`, giật mạnh. “”Mày đã làm gì con gái tao? Thằng khốn!””
`Chàng rể` giật mình, đôi mắt sợ hãi cuối cùng cũng hướng về phía bà. Anh ta cố gắng mở miệng nói điều gì đó, nhưng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn và những hơi thở đứt quãng. Máu từ vết thương lại rỉ ra nhiều hơn. Anh ta dường như quá yếu để có thể trả lời.
`Người mẹ` càng lúc càng điên cuồng. Bà lay mạnh người `Chàng rể`, nước mắt trào ra. “”Nói đi! Con gái tao đâu? Con Linh đâu?””
`Chàng rể` nhắm chặt mắt lại, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Một tay anh ta yếu ớt cố gắng chỉ về phía sâu hơn của hang đá, nơi bóng tối đặc quánh che lấp mọi thứ.”
“`Chàng rể` nhắm chặt mắt lại, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Một tay anh ta yếu ớt cố gắng chỉ về phía sâu hơn của hang đá, nơi bóng tối đặc quánh che lấp mọi thứ.
“”Ư… ư…”” Tiếng rên rỉ bật ra từ cổ họng khô khốc của anh ta.
`Người mẹ` thấy cử chỉ đó, lòng càng thêm hoảng loạn. Bà không hiểu. Chỗ đó có gì? Con gái bà ở đó ư? Hay… hay là thứ gì khác?
“”Mày nói đi! Nói mau!”” Bà lay mạnh thêm lần nữa, nỗi tuyệt vọng và sự giận dữ đan xen.
`Chàng rể` cố gắng hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau buốt như muốn vỡ ra. Đôi mắt anh ta mở hé, nhìn thẳng vào `Người mẹ`, trong đó không còn sự sợ hãi vô định, mà là một nỗi xót xa và quyết tâm yếu ớt.
“”Không… không phải con…”” Giọng anh ta khản đặc, thì thào, mỗi từ như bị rút cạn sức lực. “”Con… không hại… Linh…””
`Người mẹ` sững lại. Bà buông vạt áo anh ra, trừng mắt nhìn. Không hại? Vậy ai? Cái gì?
“”Mày nói gì? Không phải mày?”” Bà nghiến răng. “”Vậy ai? Mày giấu con tao ở đâu?””
`Chàng rể` lại ho sù sụ, máu tươi lại rỉ ra ở khóe miệng. Anh ta run rẩy đưa tay, cố gắng níu lấy tay `Người mẹ`.
“”Tối… tối đó…”” Anh ta ngắt quãng, lấy từng chút sức lực còn lại. “”Có… có thú dữ… hoặc… người lạ… hung hãn…””
`Người mẹ` và `Người dẫn đường địa phương` cùng giật mình. Thú dữ? Người lạ? Ở đây?
“”Chúng… chúng tấn công…”” `Chàng rể` nhắm mắt lại, ký ức kinh hoàng ùa về. “”Con… con chiến đấu… bảo vệ Linh…””
Anh ta thở dốc. “”Cái váy… cái váy cưới…”” Anh ta lại chỉ về phía sâu hơn, nơi bà đã tìm thấy mảnh váy cưới rách nát. “”Không phải con xé… là lúc… vật lộn…””
Sự bẽ bàng, nỗi đau, sự kiệt sức hằn rõ trên khuôn mặt tái mét. `Người mẹ` nhìn anh ta chằm chằm, cố gắng phân định xem anh ta đang nói thật hay nói dối. Những lời anh ta nói quá khác với những gì bà tưởng tượng.
“”Em ấy… em ấy an toàn…”” `Chàng rể` thì thào, giọng nhẹ đi một chút, như thể chỉ riêng câu đó mang lại cho anh ta chút sức mạnh. “”Con đã… giấu em ấy… ở chỗ khác rồi…””
Nghe đến đây, `Người mẹ` cảm thấy toàn thân mềm nhũn. An toàn? Giấu ở chỗ khác? Vậy là con gái bà còn sống? Không phải cái xác trong hang như bà lo sợ? Nhưng tại sao lại giấu? Giấu ở đâu?
Một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa nhóm lên trong lòng bà, nhưng nó ngay lập tức bị nhấn chìm bởi hàng vạn câu hỏi và sự nghi ngờ. Bà nhìn `Chàng rể` bị thương nặng, nhìn bóng tối sâu hun hút trong hang, lòng rối bời khôn tả. `Người dẫn đường địa phương` đứng phía sau, vẫn run rẩy, không dám tiến thêm bước nào.”
“””An toàn?”” `Người mẹ` lặp lại, giọng run run. “”Giấu ở… ở đâu?””
Bà nhìn khuôn mặt bầm dập, rướm máu của `Chàng rể`. Ánh mắt anh ta lờ mờ, nhưng sự chân thành trong từng lời nói yếu ớt lại mãnh liệt đến khó tin. Bà nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng trong hang – máu, mâm cơm đổ vỡ, và chiếc váy cưới rách nát như chứng nhân câm lặng của một cuộc vật lộn dữ dội. Không phải hắn. Hắn không làm thế. Hắn đang bảo vệ nó.
Một luồng cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng `Người mẹ`. Định kiến về gã rể nghèo hèn, nỗi uất hận suốt bao ngày qua bỗng chốc tan biến như sương khói. Thay vào đó là một sự thật trần trụi và đau lòng: Người đàn ông mà bà khinh miệt, người mà bà tin chắc đã hại con gái bà, lại chính là người đã lấy thân mình ra đỡ đòn cho Linh.
Ông ta bị thương nặng thế này… vì Linh.
“”Tôi… tôi xin ông…”” `Người mẹ` khuỵu gối xuống nền đất lạnh. Đôi bàn tay bà nắm lấy tay `Chàng rể`, không còn sự giận dữ, chỉ còn run rẩy. Nước mắt trào ra, nóng hổi và mặn chát, không phải nước mắt của căm hận mà là của sự xót xa tột cùng và ân hận muộn màng.
Bà đã nghĩ sai. Bà đã trách lầm. Bà đã mù quáng vì sự khinh bỉ và định kiến của mình.
“”Tôi… tôi xin lỗi…”” Bà thì thào, cổ họng nghẹn ứ. “”Tôi… tôi tưởng…””
`Chàng rể` nhìn bà, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng dịu lại. Anh ta hiểu. Nỗi đau của người mẹ mất con, hay suýt mất con, kinh khủng đến thế nào.
“”Không… không sao…”” Anh ta nói khẽ, khó nhọc. “”Quan trọng… Linh an toàn…””
`Người mẹ` khóc nấc lên. Bà cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy thương tích của anh ta. Bà đã sỉ nhục, đã xua đuổi, đã đổ hết mọi tội lỗi lên đầu người đàn ông này. Và giờ đây, ông ta nằm đây, thoi thóp, chỉ vì bảo vệ con gái bà.
Sự cảm phục dâng lên mạnh mẽ. Một người đàn ông nghèo khó, không địa vị, nhưng lại có một trái tim quả cảm hơn bất cứ ai bà từng biết. Ông ta đã dùng cả sinh mạng mình để che chắn cho Linh khỏi hiểm nguy.
`Người dẫn đường địa phương` đứng đó, chứng kiến cảnh tượng. Anh ta sững sờ nhìn `Người mẹ` đang khóc nức nở trước mặt `Chàng rể`. Cái nhìn sợ hãi và nghi ngờ trong mắt anh ta dần biến mất, thay bằng sự thấu hiểu và một chút kính nể.
`Người mẹ` ngước lên, ánh mắt đẫm lệ nhìn sâu vào mắt `Chàng rể`. “”Linh… con bé ở đâu? Xin ông… đưa tôi đến chỗ con bé…”””
“`Chàng rể` khẽ gật đầu, cố gắng nhấc tay lên. Cơn đau như xé rách cơ thể anh ta, nhưng ý nghĩ về Linh đã cho anh ta sức mạnh. Anh ta nhìn `Người mẹ`, ánh mắt mờ đục nhưng đầy kiên định.
“”Ở… ở đó…”” Anh ta thều thào, chỉ về phía một mỏm đá lớn phía xa, gần bìa rừng nơi con suối uốn lượn. Giọng anh ta đứt quãng, mỗi từ như phải vật lộn lắm mới thoát ra được. “”Hốc… hốc đá lớn… bên cạnh cây đa cụt ngọn…””
Anh ta hít một hơi run rẩy, rồi nói tiếp, giọng yếu ớt hơn nữa, nhưng sự khẩn trương không giảm. “”Nhớ… phải cẩn thận… Chúng… chúng vẫn còn ở gần đây…””
`Người mẹ` căng thẳng lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng lời. Mắt bà đảo nhanh về hướng anh ta chỉ, lòng nóng như lửa đốt. Nơi an toàn… con bé đang ở đó…
“”Chúng?”” `Người mẹ` hỏi lại, giọng thì thầm. “”Ai? Ai làm chuyện này?””
`Chàng rể` lắc đầu khó nhọc. “”Không… không biết… Bọn chúng… đeo mặt nạ… đông lắm…”” Anh ta nhắm mắt lại, dường như cơn đau quá sức chịu đựng.
`Người mẹ` không còn thời gian để hỏi thêm. Sự sống của con gái là quan trọng nhất lúc này. Bà nhìn `Chàng rể` với lòng biết ơn vô hạn. Ông ta đã làm tất cả những gì có thể. Bây giờ là đến lượt bà.
“”Tôi… tôi đi ngay đây…”” `Người mẹ` nói, tay vẫn nắm chặt lấy tay anh ta một lúc như để truyền thêm sức mạnh, rồi bà buông ra. Bà đứng dậy, quay về phía hướng anh ta vừa chỉ.
`Người dẫn đường địa phương` tiến lại gần `Chàng rể`, vẻ mặt lo lắng. Anh ta cần xử lý vết thương cho người thanh niên này.
`Người mẹ` nhìn lại `Chàng rể` lần cuối, ánh mắt đầy xót xa và quyết tâm. “”Ông… cố gắng lên… Tôi sẽ… tôi sẽ đưa Linh về an toàn…””
Không chờ đợi phản hồi, bà quay người và chạy về phía mỏm đá lớn, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, theo hướng `Chàng rể` đã chỉ. Từng bước chạy của bà đầy vội vã, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng sự quyết tâm tìm con đã lấn át tất cả. Linh đang đợi bà. Bà phải đến đó. Phải đến đó ngay lập tức. Và phải thật cẩn thận. Nguy hiểm vẫn còn rình rập, như lời `Chàng rể` đã cảnh báo. Bà thầm khấn vái, mong cho Linh vẫn an toàn, mong cho bà đến kịp lúc.”
“Bà lao về phía mỏm đá lớn, xuyên qua những tán lá rậm rạp. Hơi thở đứt quãng, lồng ngực đau nhói, nhưng đôi chân vẫn miệt mài chạy. Khu rừng tĩnh mịch bỗng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Bà nhìn thấy hốc đá lớn, đúng như lời Chàng rể mô tả, nằm cạnh một cây đa già cụt ngọn. Nó là một khoảng trống nhỏ, khuất sau những tảng đá và dây leo chằng chịt.
Người mẹ dừng lại cách hốc đá một đoạn, tim đập như trống dồn. Bà căng thẳng lắng nghe. Không có tiếng động. Bà từ từ tiến lại gần, mỗi bước chân đều cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể, đôi mắt quét khắp xung quanh, cảnh giác cao độ. Nguy hiểm vẫn còn rình rập, lời cảnh báo của Chàng rể vang vọng trong tâm trí bà. Bà hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy quá nhiều.
“”Linh… con ơi… Linh!”” Bà gọi khẽ, đủ để con gái có thể nghe thấy nếu đang ở gần đó.
Không có tiếng đáp lại. Bà gọi lần thứ hai, giọng lớn hơn một chút, xen lẫn sự tuyệt vọng.
“”Linh! Mẹ đây, con ơi! Con có ở đó không?””
Sự im lặng kéo dài khiến trái tim Người mẹ thắt lại. Chẳng lẽ… chẳng lẽ bà đã đến muộn? Chẳng lẽ lời cảnh báo của Chàng rể…
Đúng lúc nỗi sợ hãi gần như nhấn chìm bà, một âm thanh khẽ khàng vọng ra từ trong hốc đá. Một tiếng sột soạt nhỏ, rồi một cái đầu tóc tai bù xù, mặt mày lem luốc từ từ thò ra. Đôi mắt to tròn mở lớn, đầy sợ hãi và hoang mang.
“”Mẹ…?””
Người mẹ đứng sững lại. Là con gái bà! Linh! Vẫn còn sống! Vẫn bình an! Nước mắt bà trào ra như suối.
“”Linh! Con của mẹ!””
Bà lao tới hốc đá, quỳ sụp xuống. Linh lồm cồm bò ra khỏi chỗ nấp chật hẹp. Chiếc áo váy trắng từng rất đẹp giờ rách nát, lấm lem bùn đất. Khuôn mặt con bé xanh xao, hốc hác, nhưng ánh mắt khi nhìn thấy mẹ thì bừng sáng.
“”Mẹ ơi!”” Linh khóc nức nở, lao vào vòng tay Người mẹ.
Người mẹ ôm chặt lấy con, siết chặt như sợ con tan biến. Hai mẹ con ôm nhau khóc như chưa từng được khóc. Tiếng khóc nức nở, nghẹn ngào vang vọng trong khu rừng. Bao nhiêu ngày đêm lo lắng, sợ hãi; bao nhiêu tủi hờn vì định kiến, vì sự xa cách; bao nhiêu hiểu lầm, bao nhiêu nước mắt đã rơi… tất cả dường như tan biến trong khoảnh khắc hội ngộ này.
Người mẹ vuốt ve mái tóc con, hôn lên trán con, không ngừng gọi tên con trong tiếng nấc.
“”Con của mẹ… con của mẹ… ơn trời… ơn trời con vẫn bình an…””
Linh dụi đầu vào lòng mẹ, tiếng khóc mỗi lúc một lớn hơn. Con bé run rẩy, sợ hãi vẫn còn hiển hiện, nhưng hơi ấm từ mẹ đã mang lại sự an ủi vô bờ bến.
Trong giây phút xúc động tột cùng đó, thế giới xung quanh dường như ngừng lại. Chỉ còn hai mẹ con, ôm nhau giữa rừng sâu, nước mắt hòa lẫn vào nhau, rửa trôi đi tất cả những gì đã qua. Họ đã tìm thấy nhau. Họ đã an toàn, ít nhất là trong vòng tay này. Nhưng nguy hiểm vẫn chưa hết. Họ cần phải rời khỏi đây. Ngay lập tức.”
“Người mẹ siết chặt Linh trong vòng tay, nước mắt vẫn còn đọng trên mi. Bà khẽ đẩy con ra một chút, nhìn kỹ khuôn mặt con. “”Đi thôi con, chúng ta phải đi ngay.””
Linh gật đầu, dụi mắt. Con bé vẫn còn run rẩy. Lúc này, Chàng rể và Người dẫn đường địa phương thận trọng tiến lại gần. Chàng rể bước đi khập khiễng, tay ôm chặt vết thương ở vai, sắc mặt trắng bệch vì mất máu và đau đớn. Người dẫn đường địa phương nhìn thấy Linh an toàn thì thở phào nhẹ nhõm.
“”Cô… cô Linh…”” Chàng rể khẽ gọi, giọng yếu ớt.
Linh quay sang nhìn chồng, đôi mắt đầy lo lắng. Con bé nhanh chóng rời khỏi vòng tay mẹ, lao về phía Chàng rể. “”Anh! Anh bị thương nặng quá! Sao anh lại…””
“”Không sao… chỉ là vết thương ngoài da thôi,”” Chàng rể cố gắng mỉm cười trấn an, nhưng nụ cười méo mó vì đau.
Người mẹ chứng kiến cảnh đó, lòng bà dấy lên một cảm xúc phức tạp. Vừa lo lắng cho con, vừa ngạc nhiên trước sự gắn bó và tình cảm mà hai đứa dành cho nhau, ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt này.
“”Đi thôi. Ở đây không an toàn lâu được,”” Người dẫn đường địa phương thúc giục.
Họ bắt đầu cuộc hành trình trở về. Linh gần như không rời Chàng rể nửa bước. Con bé đỡ lấy cánh tay anh, dìu anh bước đi chậm rãi. Người mẹ bước sát bên, ánh mắt không rời hai con. Khu rừng giờ đây vẫn rậm rạp, đường đi vẫn hiểm trở, nhưng nỗi sợ hãi ban đầu của Người mẹ đã vơi đi rất nhiều, thay vào đó là sự quyết tâm phải đưa cả hai đứa, đặc biệt là Chàng rể đang bị thương, về nơi an toàn.
Chàng rể cố gắng tự bước đi, không muốn làm Linh vất vả, nhưng thỉnh thoảng vết thương nhói lên khiến anh phải nhăn mặt. Linh lập tức dừng lại, lo lắng nhìn anh. “”Mình nghỉ một lát nhé anh?””
“”Không sao đâu… anh đi được,”” Chàng rể trả lời, giọng đứt quãng.
Người mẹ nhìn cảnh tượng đó. Bà thấy sự kiên cường của Chàng rể, và sự dịu dàng, chăm sóc đầy yêu thương của con gái bà dành cho chồng. Không có sự than vãn, không có lời trách móc, chỉ có sự quan tâm chân thành và sự hy sinh âm thầm cho nhau.
Họ cùng nhau vượt qua con suối. Chàng rể vì vết thương nên bước đi rất khó khăn trên những tảng đá trơn trượt. Linh nắm chặt tay anh, từng bước cẩn thận. Người mẹ đứng bên cạnh, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào. Họ không còn là người giàu miền xuôi và chàng rể miền ngược, họ chỉ là những con người đang cùng nhau chiến đấu để sinh tồn, cùng nhau vượt qua gian khó vì tình yêu thương.
Trên suốt chặng đường mệt mỏi, Người mẹ lặng lẽ quan sát. Bà nhìn cách Linh tựa vào Chàng rể khi mệt mỏi, cách Chàng rể dù đau đớn vẫn cố gắng che chắn cho Linh khi đi qua những bụi gai. Bà nhìn thấy trong ánh mắt họ dành cho nhau không phải là sự nông nổi hay bồng bột như bà từng nghĩ, mà là sự tin tưởng, là chỗ dựa vững chắc. Bà nhận ra, tình yêu đích thực không nằm ở của cải, không nằm ở địa vị xã hội, hay khoảng cách địa lý. Nó nằm ở sự chân thành, sự hy sinh và khả năng cùng nhau vượt qua bão tố.
Bà đã đi tìm lại con, và bà đã tìm thấy. Nhưng điều quý giá hơn cả việc tìm lại được con gái, là bà đã tìm thấy chính mình, tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn khi chấp nhận một sự thật mà bà từng chối bỏ. Bài học về tình yêu, về sự chấp nhận và tình người giữa rừng sâu này, có lẽ là bài học lớn nhất cuộc đời bà.
Chặng đường về tuy gian nan nhưng cuối cùng họ cũng đến được rìa khu rừng, nơi có đường mòn quen thuộc dẫn về bản. Từ đây, mọi thứ dường như trở nên dễ dàng hơn. Chàng rể được Người dẫn đường địa phương và Linh hỗ trợ, lê bước về phía trước. Người mẹ đi phía sau, lòng nhẹ nhõm nhưng cũng nặng trĩu suy tư. Bà nhìn dáng lưng gầy gò của con gái, dáng đi khập khiễng của con rể, và cảm thấy một dòng chảy yêu thương lẫn hối hận dâng trào. Bà đã suýt đánh mất tất cả chỉ vì những định kiến sai lầm. Chuyến đi này không chỉ là hành trình tìm con, mà còn là hành trình tìm về sự thật, tìm về những giá trị cốt lõi của cuộc sống mà bà đã vô tình lãng quên. Những lo toan về danh vọng, sự giàu sang dường như trở nên vô nghĩa trước tình cảm chân thành và sự sống còn của những người bà yêu thương. Khi những ngọn đèn lấp ló của bản làng hiện ra xa xa, bà biết mình đã thực sự trở về, không chỉ về mặt địa lý, mà còn về mặt tinh thần, với một trái tim rộng mở hơn, tràn đầy lòng biết ơn và tình yêu thương vô điều kiện.”
