Chồng tôi xé giấy đăng ký kết hôn ngay trước mặt tôi rồi nói: “Cô chẳng có gì ngoài cái thân phận vợ tôi, giờ tôi không cần nữa.” Tiểu tam đứng bên cạnh bật cười, còn mẹ chồng lạnh lùng bảo tôi thu dọn đồ trong đêm. Tôi cúi xuống nhặt mảnh giấy, nhưng không hề khóc. Tôi chỉ lấy điện thoại chụp lại một góc văn bản rồi gửi cho ai đó. Chồng thấy vậy còn chế giễu: “Cô định lấy thứ này uy hiếp tôi sao?” Tôi lắc đầu: “Không, tôi chỉ muốn người đó biết anh đã tự mình lựa chọn.” Sáng hôm sau, cuộc họp cổ đông khẩn cấp được triệu tập. Và cái tên được nhắc đến đầu tiên lại chính là tôi.

Chồng tôi xé giấy đăng ký kết hôn ngay trước mặt tôi rồi nói: “Cô chẳng có gì ngoài cái thân phận vợ tôi, giờ tôi không cần nữa.” Tiểu tam đứng bên cạnh bật cười, còn mẹ chồng lạnh lùng bảo tôi thu dọn đồ trong đêm. Tôi cúi xuống nhặt mảnh giấy, nhưng không hề khóc. Tôi chỉ lấy điện thoại chụp lại một góc văn bản rồi gửi cho ai đó. Chồng thấy vậy còn chế giễu: “Cô định lấy thứ này uy hiếp tôi sao?” Tôi lắc đầu: “Không, tôi chỉ muốn người đó biết anh đã tự mình lựa chọn.” Sáng hôm sau, cuộc họp cổ đông khẩn cấp được triệu tập. Và cái tên được nhắc đến đầu tiên lại chính là tôi.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1: Mảnh Giấy Rách Đêm Mùa Đông
Đêm mùa đông ở thành phố Thâm Quyến lạnh cắt da cắt thịt. Cơn mưa phun phùn bên ngoài cửa kính càng làm cho không khí bên trong căn biệt thự thuộc khu cao cấp Nam Sơn trở nên u uất và nghẹt thở.

Trên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch màu đen tuyền, tờ giấy đăng ký kết hôn mỏng dẻo bị một lực lượng thô bạo xé rách làm đôi, rồi tiếp tục bị xé nhỏ thành bốn, thành tám mảnh. Những mảnh giấy màu hồng nhạt bay lả tả trong không trung rồi rơi thảm hại xuống sàn nhà.

Cố Thừa Dẫn – người chồng mà tôi đã kề vai sát cánh suốt năm năm qua – đứng khoanh tay trước mặt tôi, ánh mắt rực lên sự kiêu ngạo và tàn nhẫn. Anh ta nhếch môi nở một nụ cười coi thường, hất hàm nói:

– Hứa Nhược Thần, cô tỉnh lại đi! Cô chẳng có gì ngoài cái thân phận vợ tôi cả. Bao nhiêu năm qua cô sống bám vào cái danh xưng “Cố phu nhân” này chưa đủ sao? Giờ tôi không cần nữa. Tờ giấy này chỉ là một thủ tục rườm rà, tôi có thể xé nó thì cũng có thể xóa bỏ tên cô khỏi cuộc đời tôi bất cứ lúc nào!

Bên cạnh anh ta, Tần Tuyết – cô người mẫu trẻ đang nổi trên mạng xã hội – tựa sát vào vai Cố Thừa Dẫn, nén một tiếng cười khẩy đầy đắc thắng. Cô ta lấy ngón tay sơn đỏ chót vuốt ve ngực áo anh ta, giọng nũng nịu ngọt súp lê nhưng sặc mùi mỉa mai:

– Anh Thừa Dẫn nói đúng đấy chị ạ. Chị xem lại bản thân mình đi, suốt ngày chỉ biết ăn mặc đơn điệu, chẳng giúp gì được cho sự nghiệp của anh ấy. Nhường vị trí này cho người có giá trị hơn đi chứ?

Ngồi trên chiếc ghế sofa da bò sang trọng ở trung tâm phòng khách, bà Trầm Ngọc Lan – mẹ chồng tôi – thong thả nhấp một ngụm trà yến, không buồn ngước mắt lên nhìn tôi lấy một cái. Giọng bà ta lạnh đạm, chứa đựng sự đuổi xua tàn nhẫn:

– Dọn đồ đạc cá nhân của cô ngay trong đêm nay đi. Nhà họ Cố chúng tôi không nuôi kẻ ăn hại. Đừng để sáng mai xe của công ty đến lại thấy rác rưởi làm chướng mắt khách quý.

Tôi đứng yên tại chỗ, bờ vai hơi run lên vì cái lạnh của đêm đông, nhưng tuyệt nhiên không hề rơi một giọt nước mắt nào. Bầy năm qua, tôi ẩn mình sau lưng Cố Thừa Dẫn, đóng vai một người vợ tào khang ngoan hiền, chấp nhận lui về hậu phương để anh ta tỏa sáng trên thương trường. Sự nhẫn nại ấy lại bị bọn họ coi là sự bất lực và yếu đuối.

Tôi thong thả cúi người xuống, bàn tay thon dài nhặt từng mảnh giấy đăng ký kết hôn bị xé rách dưới sàn nhà. Tôi xếp gọn chúng lại trong lòng bàn tay, ngón tay miết nhẹ qua vết xé nham nhở.

Rút chiếc điện thoại từ trong túi áo khoác, tôi bật camera, canh góc rồi chụp lại một bức ảnh rõ nét mảng giấy rách có hiện rõ tên của tôi và Cố Thừa Dẫn. Ngay sau đó, tôi nhấn mở ứng dụng tin nhắn riêng biệt, gửi tấm hình đó cho một số liên lạc nằm ở đầu danh sách ghim ưu tiên.

Cố Thừa Dẫn khoanh tay đứng nhìn từng hành động của tôi, ánh mắt lộ rõ sự chế giễu:

– Sao thế? Cô định lấy thứ này uy hiếp tôi sao? Đã định chụp ảnh gửi cho báo chí hay định lên mạng xã hội khóc lóc bốc phốt? Tôi cảnh cáo cô, tập đoàn Cố Thị có cả một đội ngũ pháp lý hàng đầu, cô dám làm loạn thì một xu bồi thường cũng đừng mong nhận được!

Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt khinh khỉnh của anh ta. Một nụ cười nhẹ nhàng, sâu thẫm bỗng nở trên môi tôi. Tôi nhẹ lắc đầu:

– Không, tôi không hèn hạ như anh nghĩ. Tôi chỉ muốn người đó biết… anh đã tự tay đưa ra lựa chọn của mình.

Cố Thừa Dẫn nhíu mày, định lên tiếng hỏi “người đó” là ai thì tôi đã quay lưng đi thẳng lên tầng lấy chiếc vali duy nhất mà mình đã chuẩn bị sẵn từ chiều. Tôi bước qua cánh cửa biệt thự, bước ra ngoài trời mưa lạnh giá mà không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.

Phía sau lưng tôi, tiếng cười đùa đắc thắng của Tần Tuyết và sự hân hoan của gia đình họ Cố vang lên tan ngơ trong căn nhà từng là mái ấm của tôi. Bọn họ hoàn toàn không biết rằng, bánh xe số phận đã bắt đầu đảo chiều.

Chương 2: Cơn Bão Ở Tòa Nhà Landmark
8 giờ 30 phút sáng hôm sau, không khí tại tòa nhà trụ sở chính của Tập đoàn Bất động sản Cố Thị ở trung tâm tài chính Thâm Quyến căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.

Một thông báo khẩn cấp được phát ra từ Hội đồng quản trị: Triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường toàn tập đoàn lúc 9 giờ sáng.

Cố Thừa Dẫn chỉnh lại chiếc cà vạt hàng hiệu, bước vào phòng hội nghị với vẻ mặt tự tin rạng rỡ. Đêm qua, sau khi tống cổ được người vợ “bù nhìn” ra khỏi nhà, anh ta cảm thấy trút bỏ được một gánh nặng lớn. Trong mắt anh ta, hôm nay sẽ là ngày anh ta chính thức nhận được sự phê duyệt của Hội đồng quản trị để tiếp quản dự án khu đô thị mới trị giá hàng tỷ Nhân dân tệ.

Đi bên cạnh anh ta là bà Trầm Ngọc Lan, hôm nay bà ta khoác trên mình chiếc áo lông thú đắt tiền, nét mặt hãnh diện không giấu giếm.

– Thừa Dẫn, hôm nay cổ đông lớn nhất là Quỹ Đầu tư Thịnh Thế sẽ cử người đại diện mới đến. Con phải thể hiện cho tốt, chỉ cần lấy được cái gật đầu của họ, ghế Chủ tịch tập đoàn chắc chắn nằm gọn trong tay con, – Bà Trầm Ngọc Lan thì thầm dặn dò con trai.

– Mẹ yên tâm, – Cố Thừa Dẫn mỉm cười đắc thắng. – Con đã chuẩn bị kỹ lưỡng mọi phương án. Quỹ Thịnh Thế đầu tư vào chúng ta bao năm qua, họ chắc chắn hiểu rõ năng lực của con.

Đúng 9 giờ sáng, toàn bộ các cổ đông lớn nhỏ đã ngồi kín phòng họp rộng lớn. Cố Thừa Dẫn ngồi ở vị trí Chủ tọa tạm thời, lên tiếng mở đầu:

– Thưa toàn thể các vị cổ đông, hôm nay chúng ta triệu tập cuộc họp này để thông báo về việc tái cấu trúc nhân sự cấp cao và triển khai dự án trọng điểm…

“Cạch!”

Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng họp bất ngờ mở rộng. Tiếng gót giày cao gót nạm kim loại va chạm với nền sàn đá hoa cương vang lên những âm thanh đanh thép, nhịp nhàng và kiêu hãnh.

Hai hàng trợ lý mặc vest đen lịch lãm dạt sang hai bên, cúi đầu kính cẩn. Một người phụ nữ bước vào.

Cô khoác trên mình bộ suit thiết kế riêng màu trắng tuyết thanh lịch, mái tóc uốn sóng nhẹ thả ngang lưng, thần thái cao sang, lạnh lùng và đầy quyền lực. Đi bên cạnh cô là Luật sư Lâm – nhân vật cộm cán nhất trong giới tài chính Thâm Quyến.

Cố Thừa Dẫn trợn tròn mắt, chiếc bút máy trên tay rơi rụng xuống bàn. Bà Trầm Ngọc Lan đứng phắt dậy, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng méo xệch đi vì bàng hoàng.

– Hứa… Hứa Nhược Thần?! – Cố Thừa Dẫn thốt lên, giọng run rẩy không tin vào mắt mình. – Cô làm cái trò gì ở đây? Đây là cuộc họp cổ đông cấp cao của Cố Thị, cô có biết đây là đâu không mà dám tự tiện xông vào?!

Tôi bước tới đầu bàn ăn, thong thả kéo chiếc ghế Chủ tịch dành riêng cho đại diện cổ đông lớn nhất ra, nhẹ nhàng ngồi xuống. Tôi tựa lưng vào ghế, đưa ánh mắt lạnh lùng quét qua một lượt những gương mặt đang ngơ ngác trong phòng họp.

Luật sư Lâm bước lên một bước, dằn mạnh tập tài liệu tài chính có dấu đỏ lên bàn, cất giọng sang sảng vang khắp phòng họp:

– Xin giới thiệu với toàn thể Hội đồng quản trị Tập đoàn Cố Thị. Đây là cô Hứa Nhược Thần – Chủ tịch sáng lập Quỹ Đầu tư Thịnh Thế, đơn vị hiện đang sở hữu 51% cổ phần kiểm soát trực tiếp Tập đoàn Cố Thị!

“Cái gì?!”

Cả phòng họp vỡ òa trong những tiếng xì xào kinh ngạc.

Mặt Cố Thừa Dẫn cắt không còn một giọt máu. Anh ta lắp ba lắp bắp, ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi:

– Không… Không thể nào! Quỹ Thịnh Thế là do vị đại gia bí ẩn ở Bắc Kinh sáng lập cơ mà? Cô chỉ là một đứa con gái mồ côi không thân thích, làm sao có thể là…

– Anh Cố, – Tôi mỉm cười, cắt ngang lời anh ta bằng một giọng nói êm ái nhưng chứa đựng sự áp đảo tuyệt đối. – Anh có bao giờ tự hỏi, tại sao một công ty sắp phá sản như Cố Thị năm năm trước lại bất ngờ nhận được khoản đầu tư hàng trăm triệu Nhân dân tệ từ Quỹ Thịnh Thế ngay sau ngày anh kết hôn với tôi không?

Chương 3: Sự Trả Giá Của Kẻ Phản Bội
Sự thật như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Cố Thừa Dẫn và bà Trầm Ngọc Lan.

Năm năm trước, khi Cố Thị đứng trước nguy cơ phá sản, Cố Thừa Dẫn đã cầu xin tôi kết hôn. Anh ta tưởng rằng tôi chỉ là một cô gái dịu dàng, bình thường mà anh ta vô tình gặp ở trường đại học. Anh ta không hề biết rằng, Hứa Nhược Thần tôi chính là người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài chính họ Hứa lừng lẫy, và Quỹ Thịnh Thế chính là tài sản riêng do chính tay tôi gầy dựng từ năm 20 tuổi.

Vì muốn thử lòng người mình yêu, vì muốn xây dựng một mái ấm bình dị, tôi đã giấu kín thân phận, âm thầm dùng nguồn lực của Quỹ Thịnh Thế để đưa Cố Thị từ vực thẫm lên đỉnh cao. Nhưng sự hi sinh của tôi lại đổi lấy sự coi thường, tàn nhẫn và phản bội.

Bà Trầm Ngọc Lan run rẩy bò tiến về phía tôi, nét mặt hợm mĩnh đêm qua hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn đến tội nghiệp:

– Nhược Thần… Con dâu của mẹ! Hóa ra con lại là… Tất cả là hiểu lầm! Đêm qua là mẹ sai, mẹ bị cái đứa con gái Tần Tuyết đó xúi giục! Con là vợ hợp pháp của Thừa Dẫn mà, chúng ta là người một nhà!

– Người một nhà? – Tôi đan hai tay vào nhau, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn bà ta. – Bà Trầm, đêm qua khi bà ném đồ đạc của tôi ra đường trong mưa lạnh, bà có nhớ chúng ta là người một nhà không?

Cố Thừa Dẫn lao đến trước mặt tôi, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên trong sự tuyệt vọng:

– Hứa Nhược Thần! Cô lừa tôi! Cô gài bẫy tôi! Cô cố tình giấu thân phận để nhìn tôi như một kẻ ngốc đúng không?!

– Tôi chưa từng lừa anh, Cố Thừa Dẫn, – Tôi lấy chiếc điện thoại ra, mở lại bức ảnh chụp mảnh giấy đăng ký kết hôn bị xé rách đêm qua rồi chiếu lên màn hình lớn của phòng họp. – Tôi đã cho anh năm năm thời gian, cho anh vô số cơ hội để chân thành. Đêm qua, tôi gửi bức ảnh này cho Hội đồng quản trị Quỹ Thịnh Thế chỉ để thông báo một điều: Sự bảo hộ của tôi dành cho Cố Thị chính thức chấm dứt.

Luật sư Lâm lập tức dứt khoát công bố các quyết định tiếp theo:

– Theo điều khoản thỏa thuận đầu tư, nếu ông Cố Thừa Dẫn vi phạm đạo đức nghiêm trọng hoặc có hành vi tẩu tán tài sản hôn nhân, Quỹ Thịnh Thế có quyền thu hồi toàn bộ vốn đầu tư và bãi nhiệm chức vụ Tổng Giám đốc ngay lập tức. Đồng thời, chúng tôi chính thức khởi tố ông Cố Thừa Dẫn về hành vi chiếm đoạt tài sản công ty để chu cấp cho nhân tình!

Cố Thừa Dẫn ngã khuỵu xuống sàn nhà lát gỗ đắt tiền, hai mắt trợn ngược thẫn thờ. Căn biệt thự ở Nam Sơn, những chiếc xe sang, quyền lực và danh vọng mà anh ta đang sở hữu… tất cả đều gắn liền với cái tên Cố Thị. Và bây giờ, khi Quỹ Thịnh Thế rút vốn và thu hồi quyền quản lý, anh ta chẳng còn lại gì ngoài một đống nợ khổng lồ.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp lại mở ra một lần nữa. Hai viên cảnh sát thuộc Đội điều tra Tội phạm Kinh tế bước vào, giơ ra lệnh bắt giữ:

– Ông Cố Thừa Dẫn, ông bị nghi ngờ có liên quan đến vụ án gian lận tài chính và tẩu tán quỹ công trình. Mời ông về đồn hợp tác điều tra.

Cố Thừa Dẫn bị tra vào tay chiếc còng số tám sáng lạnh. Anh ta giãy giụa, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt van xin thảm thiết:

– Nhược Thần! Em cứu anh! Anh biết lỗi rồi! Anh sẽ đuổi Tần Tuyết đi, chúng ta làm lại từ đầu có được không?! Nhược Thần!

Bà Trầm Ngọc Lan gào khóc thảm thiết rồi ngất xỉu ngay tại chỗ khi thấy con trai mình bị cảnh sát giải đi.

Tôi thản nhiên đứng dậy, chỉnh lại nếp áo vest trắng. Tôi bước qua Cố Thừa Dẫn mà không ban cho anh ta dù chỉ một cái nhìn thương hại.

– Anh đã tự tay xé nát tờ giấy đó, Cố Thừa Dẫn. Sự lựa chọn là của anh, và đây là cái giá anh phải trả.

Tôi bước ra khỏi tòa nhà Cố Thị trong ánh nắng mùa đông ấm áp vừa hé rạng. Cơn mưa đêm đã qua, trả lại cho tôi bầu trời xanh trong và một cuộc đời hoàn toàn mới do chính tôi làm chủ.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*