Chương 5
Bà Quý càng buồn khi nghe dân làng nói ầm ầm về chuyện của Lài và Hải. Ngày đó bà đã é/p Mỵ phải lấy chồng theo ý của bà. Giờ đây khi chứng kiến con gái phải chịu cảnh kh/ổ thế này, bà nghĩ gi/ận bản thân mình, rồi bà c/ăm tức con Lài kia sôi sùng sục. Phải đến nửa đêm rồi mà bà vẫn chưa chợp được mắt. Đúng lúc ấy, ở giường bên kia thằng có tiếng bé khóc r/é lên, và bà nghe thấy Mỵ gọi thất thanh:
– Mẹ, Mẹ ơi…
Bà dậy thật nhanh rồi sờ tay bật bóng điện. Thấy Mỵ đang luống cuống trong giường, bà vội vàng vắt màn lên cho con. Cu Tý b/ị s/ốt và trớ sữa đầy người, Mỵ vừa thay quần áo cho con vừa nói:
– Th/uốc hạ s/ốt con quên không mang về đây rồi.
Vừa bế con lên định cho nó bú thì Mỵ thấy nó có hiện tượng đi ngoài. Và cứ thế nó ph/óng liên tục không hãm được. Thấy vậy bà Quý vội nói nhanh:
– Cho nó sang ông bà nội uống th/uốc, mau lên!
Mỵ vội đ/ùm con vào cái vỏ chăn rồi bế nó chạy sang nhà chồng. Bà Quý đ/ập tay gọi cửa. Hải không có ở trong nhà vì anh đang ngủ bên nhà Lài. Hai ông bà cùng chạy ra h/oảng h/ốt, sau khi nghe Mỵ nói thì ông Lợi vào lấy th/uốc cho cháu uống. Vừa khỏi miệng nó lại n/ôn hết cả ra nhà và vẫn đi ng/oài nhiều. Ông Lợi vội nói :
⁃ Phải cho cháu ra trạm xá, chứ nó s/ốt cao quá.
Chưa bao giờ Mỵ dám đề nghị bất cứ một việc gì đối với nhà chồng. Nhưng hôm nay cô c/uống qu/ýt bảo:
⁃ Bố lấy xe đạp chở cháu đi hộ con với.
Vào trong phòng kh/ám trạm xá, cô y t/á trực m/ắng ầm lên:
⁃ Cháu bé s/ốt thế này mà đùm kín mít, mẹ bé bỏ ngay ra cho thoáng.
Cô ấy đo nhiệt độ, cho uống hạ s/ốt xong nó lại n/ôn ra hết. Cái vỏ chăn cũng bị nó đùn ra vừa ướt vừa mùi. Cô y t/á đưa tay với cái bút rồi nói nhanh:
⁃ Cháu viết giấy gia đình cho ngay bé lên v/iện h/uyện.
Nói đoạn cô quay vào lấy cái chăn mỏng đưa cho Mỵ:
⁃ Chị gấp vào rồi quấn cho bé, lỏng thôi. Khi nào b/ẩn góc này thì gấp lại và dùng góc kia. Nhà có xe máy không?
Hải có xe, nhưng làm sao mà gọi cho kịp bây giờ? Trong tình thế c/ấp b/ách, cô y t/á liền gọi hộ anh xe ôm gần đấy. Mỵ ôm con ngồi lên xe khóc sụt sịt, cô y tá dặn với:
⁃ Đường ban đêm, anh đi cẩn thận nhé!
Tới b/ệnh viện các bác s/ĩ đưa ngay mẹ con Mỵ vào phòng c/ấp c/ứu. Sau khi khám nhanh, tất cả cùng giữ thằng bé để bác s/ỹ lấy v/en truyền nước. Vì nó còn nhỏ nên phải ch/ọc k:im trên trán. Thằng bé s/ợ quá kh/óc kh/ản cả tiếng, h/ậu m/ôn toé nước đầy cả ra phòng. Mỵ t/hương con đến qu/ặn r/uột, cô đang khóc thì một bác s/ỹ nói:
⁃ Mẹ của em bé đâu? Vào đứng cho em b/ú nào. Cứ cho b/ú đến khi bé ngủ nhé! Nếu không em bé mà khóc gi/ãy gi/ụa là chệch k/im phải lấy lại vất vả lắm đấy. Thế người nhà đâu ?
Mỵ vội trả lời:
– Dạ chỉ có hai mẹ con em thôi ạ!
Có y tá lại phải lấy chăn trong b/ệnh viện cho Mỵ mượn để quấn cho con. Người cô ướt loang vì con n/ôn trớ từ nhà. Thằng bé nằm trên bàn, Mỵ đứng khom người xuống cho con b/ú. Chốc chốc nó lại rướn ngược mắt lên nhìn cái dây truyền nước lòng thòng từ phía trên xuống đầu mình. Một tay tỳ xuống bàn, một tay Mỵ khẽ nắm bàn tay bé xíu của con. Mới có mấy tiếng đồng hồ thôi mà nhìn nó beo hẳn đi, môi nh/ợt nhạt trông t/hương lắm. Cô trăn trở cho con bú hết bên này sang bên kia, lưng cúi gò m/ỏi như sắp muốn s/ụn xuống mà nó chưa chịu ngủ.
Ở nhà, khi bà Quý chạy gần đến trạm xá thì gặp ông Lợi đang đạp xe về. Bà vội hỏi:
⁃ Cháu đâu rồi hả ông?
Ông Lợi đáp :
⁃ Mẹ con nó lên viện rồi.
Bà chạy vào trạm xá, cô y tá thấy bà thì đoán là người nhà của cháu bé liền nói:
⁃ Cháu gọi xe ôm hộ gia đình, anh ấy đưa 2 mẹ con chị lên viện huyện rồi bà ạ.
Bà Quý nhìn ra ngoài đường cái giữa đêm không 1 bóng người. T/hương con t/hương cháu không biết nó đang như thế nào. Ông Lợi đã đạp xe về mất hút trong xóm. Vậy là bà quyết định đi bộ trong đêm.
Ở trong b/ệnh viện lúc này, Mỵ thấy người mệt như muốn lả đi. Vừa lúc ấy bác sỹ vào thăm tình hình của b/ệnh nhi, sau đó nhắc nhở:
⁃ 5 giờ sáng căng tin b/ệnh viện mở cửa, người nhà ra mua cháo để mẹ ăn lấy sữa cho em bé b/ú nhé.
C/u con bắt đầu lim dim ngủ, Mỵ s/ợ con khóc vẫn không dám rời v/ú khỏi con. Bàn tay cô khẽ xoa lên đầu nó, nhìn con mà nước mắt cứ trào ra vì t/hương. Lúc này cô cảm thấy s/ợ vô cùng. Đang lúc nửa đêm, giữa một nơi toàn mùi th/uốc với những người mặc quần áo màu trắng toát, chỉ có mình cô và đứa con trai bé bỏng t/ội ngh/iệp. Mỵ không cho phép mình được m/ệt, cô cố gắng nghiêng người cho con b/ú mặc dù đã không còn giọt sữa nào.
Nước được truyền vào thì lúc này cơ thể bắt đầu đẩy đ/ộc ra ngoài, thằng bé càng đi ngoài nhiều hơn, Mỵ s/ợ quá khóc hu hu thành tiếng. Cô ngước nhìn ra cửa kính, trời mãi không thấy sáng để mẹ lên trên này với cô.
Bà Quý vừa đi vừa chạy trên đường, trong đầu luôn nghĩ cầu trời khấn Phật, mong các cụ ph/ù h/ộ cho con và cháu t/ai qu/a n/ạn khỏi. Đường đêm không một bóng người, bà ước gì có chiếc xe nào chạy qua để nhờ cho nhanh đến nơi. Nhưng bà vẫn ch/úi đầu bước một mình trong đêm tối. Từ nhà tới b/ệnh viện huyện phải mất 9 cây số, và sau gần 2 tiếng đồng hồ bà đã tới b/ệnh viện.
Hỏi thăm bác s/ĩ trực, bà đã tìm đến phòng của mẹ con Mỵ. Vừa bước vào, nhìn thấy cháu đang nằm ngủ trên 1 chiếc bàn, bà vội vàng hỏi:
⁃ Cháu sao rồi con?
Mỵ thấy mẹ thì mừng lắm, cô vừa nói vừa khóc:
⁃ Cháu đỡ rồi mẹ ạ.
Bà Quý lại gần nhìn cháu rồi nhanh tay lau dọn nền nhà. Mỵ hỏi:
– Ai đưa mẹ lên ạ?
⁃ Mẹ đi bộ.
Nghe mẹ nói xong Mỵ lại ứa nước mắt. Lúc đưa cháu bé đi vội nên trên người hai mẹ con không ai mang theo thứ gì, t/iền cũng không có 1 xu. Bà cởi áo ngoài của mình ra đưa Mỵ đắp cho cháu và chạy ra căng tin b/ệnh viện. Phải chờ 1 lúc người ta mới mở cửa, bà đi vào và nói :
⁃ Vì vội c/ấp c/ứu cháu nhỏ nên mẹ con tôi không kịp mang t/iền. Xin cô cho tôi n/ợ 1 bát cháo cho mẹ cháu ăn lấy sữa có được không?
Chị chủ đưa cho bà 1 tô đầy cháo th/ịt n/óng hôi hổi. Bà Quý vội mang về phòng rồi giục con gái ăn. Lúc này bác sỹ vào yêu cầu mẹ và bé thay ngay quần áo và rửa sạch sẽ. Nếu không sẽ nh/iễm khuẩn trở lại vào bé rất ng/uy h/iểm. Lúc này bà Quý nhớ ra liền nói:
⁃ Bố nó có xe máy mà không thấy lên b/ệnh viện với cháu. Đợi lúc nữa không có ai tới, mẹ ra bắt xe ôm về lấy quần áo cho hai mẹ con vậy.
Bà không biết rằng hôm nay là ngày tốt để Hải và Lài chuyển nhà. Làm sao mà anh có tâm trạng để lên b/ệnh viện trong lúc này.
Hôm nay cả nhà bà Lợi bận rộn việc vận chuyển đồ đến nhà mới cho Hải. Ngoài cửa quán, Lài vẫn đang đứng b/án th:uốc. Phía trong nhà, hai bà chị của Hải đang quét dọn và lau nền. Hải kéo xe cải tiến chở đồ dùng bếp núc từ nhà trong mang ra. Ông bà Lợi đi ra đi vào chỉ dẫn thợ kê giường sao cho cân và gọn ghẽ. Khách đến m/ua th/uốc thấy vậy thì ai cũng chúc mừng cô nhân viên bán hàng, Lài cười rất tươi và thật là hãnh diện. Còn ông bà Lợi, vì bận rộn quá nên quên m/ất đứa cháu nội đã phải đi c/ấp c/ứu từ lúc nửa đêm. Không ai biết mẹ con Mỵ lúc này đang kh/ổ s/ở như thế nào trong b/ệnh viện.
Điều tr/ị vài hôm thì thằng bé khỏi hẳn và được ra viện. Mỵ bế con ngồi xe ôm cùng với đùm quần áo, bà Quý đi xe đạp chở lềnh kềnh nào chậu, bô và chăn. Về tới đầu xóm mọi người xúm lại hỏi bà:
– Cháu được về viện rồi à? Mừng quá! Thế bố nó có lên thăm không? Này, nghe đâu mua nhà gần chợ ở cùng con Lài rồi! Rõ là một đám người vô l/ương t/âm, gặp ngay đứa con gái s/ở khanh tr/ơ trẽn.
Bà Quý “vâng” một tiếng rồi vội đạp xe về. Cả xóm đến thăm mẹ con Mỵ. Lúc đầu thì mọi người còn ý tứ, sau cứ ào ào nói:
⁃ Con Lài l/áo t/oét lọc l/ừa ph/ản cả bạn. Sau này nhất định nó sẽ b/ị quả báo. Chỉ thương cái Mỵ thôi, hiền quá đ/âm ra cả nhà chồng nó coi thường. Mà không hiểu ông bà ấy sống kiểu gì? Coi t:iền hơn cả con cháu mình à? Nhà đấy thì thiếu gì t/iền mà còn th/am lam quá đáng.
Mỵ không biết nói sao, cô chỉ âm thầm lau nước mắt. Đợi mấy ngày nữa cho con khoẻ hẳn. Cô sẽ sang nhà chồng nói chuyện xin phép được l/y h/ôn với Hải.
Khi thấy Mỵ về nhà một mình, ông bà Lợi cũng không hỏi xem thằng cháu nội méo tròn ra sao. Mỵ biết là chuyện này phải ch/ấm d/ứt càng nhanh càng tốt, nơi này không thuộc về hai mẹ con cô nữa rồi.
Sau khi nghe con dâu đặt vấn đề về việc l/y h/ôn, bà Lợi ngồi nhai trầu đủng đỉnh nói:
– Tuỳ con thôi. Chứ bố mẹ già rồi chả làm sao được. Đã bảo đi mà làm cùng với nó thì không nghe. Đàn ông là nó thích con gái vui vẻ ngọt ngào, mà cái Lài nó lại thừa khả năng làm được việc đó. Thôi cũng là số phận, hai đứa gặp nhau rồi tự lo mà giải quyết.
Mỵ để lại tờ đơn l/y h/ôn mà cô đã ký rồi chào về. Cô buồn lắm nên vừa đi vừa khóc rưng rức. Mỵ không t/iếc cái thể loại chồng như Hải, nhưng mà cô t/iếc vì đã ph/í tuổi thanh xuân cho một kẻ không ra gì.
CÒN NỮA
Leave a Reply