Vợ tuyên bố sẽ ly hôn nếu chồng tiếp tục ngoại tình. Thấy vậy mẹ chồng hất hàm bảo: ‘Thử xem m::ày bị con trai tao bỏ thì sống được mấy ngày?
Vợ tuyên bố sẽ ly hôn nếu chồng tiếp tục ngoại tình. Thấy vậy mẹ chồng hất hàm bảo: ‘Thử xem m::ày bị con trai tao bỏ thì sống được mấy ngày?’. Nói rồi bà đu::ổi con dâu ra khỏi nhà, lúc đó tôi đang mang b::ầu 7 tháng và cuộc gặp 5 năm sau đã khiến mẹ chồng phải bủn rủn tay chân ….
Tiếng bát đĩa vỡ tan râm rát trên nền gạch hoa lạnh ngắt của căn biệt thự hai tầng.
Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, toàn thân run lên cầm cập. Trên tay tôi là xấp ảnh chụp cận cảnh chồng tôi – Đức – đang ôm ấp, khóa môi một cô gái trẻ trung ngay tại một resort hạng sang. Những bức ảnh này do chính người quen gửi cho tôi vào chiều nay, bóc trần toàn bộ sự dối trá của người đàn ông mà tôi đã dành trọn 5 năm thanh xuân để yêu thương và vun vén.
Đức ngồi gác chân trên sofa, mặt không một chút biến sắc, thản nhiên nhấp một ngụm trà như thể chuyện ngoại tình của anh ta chỉ là một việc vặt hằng ngày.
– Cô làm cái trò gì đấy? – Đức ngước mắt nhìn tôi, giọng lạnh nhạt – Đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường. Tôi ra ngoài kiếm tiền nuôi cái nhà này, cô chỉ việc ở nhà dưỡng thai, đòi hỏi cái gì nữa?
– Dưỡng thai? – Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra xối xả – Anh có còn là con người không Đức? Tôi đang mang thai con anh ở tháng thứ 7! Tôi đi làm vất vả, về nhà lo toan cơm nước cho mẹ anh, còn anh thì lấy tiền gia đình đi bao gái! Tôi nói cho anh biết, nếu anh không chấm dứt ngay mối quan hệ bất chính này và cắt đứt với cô ta, tôi sẽ đơn phương ly hôn!
Tôi vừa dứt lời, từ trong bếp, bà Nga – mẹ chồng tôi – xăm xăm bước ra. Bà mặc bộ đồ lụa đắt tiền, tay đeo nhẫn kim cương sáng loáng – những thứ mà chính Đức lấy từ tiền để dành của hai vợ chồng mua tặng bà. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường, nửa con mắt cũng không buồn liếc xuống bụng bầu lùm lùm của tôi.
Bà Nga hất hàm, tiến lại gần, chỉ thẳng ngón tay sơn đỏ vào mặt tôi, đay nghiến từng từ:
– Ly hôn? Cô dọa ai đấy hả cái loại gái quê nghèo rớt mồng tơi?! Cô tưởng cô là ai mà đòi ra điều kiện với con trai tôi? Thằng Đức nhà này đẹp trai, phong độ, làm ra tiền, thiếu gì đứa trẻ đẹp xếp hàng xin chết! Còn cô? Nhìn lại bản thân xem, mặt mũi hốc hác, bụng chửa lùm lùm, ăn bám gia đình này suốt mấy năm nay!
– Mẹ! Con không ăn bám! – Tôi nghẹn ngào cãi lại – Lương con hằng tháng vẫn nộp đủ cho mẹ lo chi tiêu gia đình. Con đi làm đến tận tháng thứ 7 mới nghỉ sinh…
– Câm miệng! – Bà Nga ngắt lời tôi bằng một tiếng quát chói tai – Mấy đồng lương cọc cạch của cô mà đòi sánh với con trai tôi sao? Tôi nói cho cô biết, loại con gái không biết điều như cô, nhà này không chứa! Thử xem mày bị con trai tao bỏ thì sống được mấy ngày?! Để xem không có tiền của thằng Đức, mẹ con mày có phải ra đường ăn xin không?!
Nói rồi, bà Nga lao đến giằng lấy chiếc túi xách trên tay tôi, xô mạnh tôi ra phía cửa.
– Mẹ! Cô ấy đang mang thai đấy! – Đức hơi giật mình, lên tiếng có phần gượng gạo.
– Mặc kệ nó! – Bà Nga gạt đi – Cho nó ra ngoài vài hôm cho sáng mắt ra, xem cái thứ ‘tự trọng’ của nó có đổi được bát cơm không! Cút ngay ra khỏi nhà tao!
“Rầm!”
Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại trước mặt tôi. Tôi ngã gục xuống bậc tam cấp, hai tay ôm chặt lấy bụng. Đứa trẻ trong bụng cựa quậy liên hồi như cũng cảm nhận được sự tủi hèn và đau đớn của mẹ.
Trời đêm bắt đầu đổ mưa rào. Những giọt nước mưa lạnh ngắt tạt vào mặt tôi, hòa cùng giọt nước mắt cay đắng. Mẹ chồng đuổi tôi đi khi trong túi tôi không có nổi một đồng tiền mặt, điện thoại và giấy tờ tùy thân đều bị giữ lại bên trong. Đêm đó, người phụ nữ mang bầu 7 tháng là tôi phải lê từng bước chân run rẩy dưới mưa, tựa lưng vào hiên nhà của một cửa hàng tiện lợi qua đêm trong sự cô độc và tuyệt vọng đến tận cùng.
Nhưng bà Nga và Đức đã nhầm. Họ nghĩ một người phụ nữ xuất thân từ vùng quê nghèo như tôi sẽ gục ngã, sẽ phải quay lại quỳ xin sự rủ lòng thương.
Họ không biết rằng, đằng sau sự chịu đựng nhẫn nhịn suốt 5 năm làm dâu là một bản lĩnh được tôi luyện từ gian khó. Ngay ngày hôm sau, với sự hỗ trợ của một người bạn thân cấp ba, tôi làm thủ tục cấp lại giấy tờ, thuê một căn phòng trọ nhỏ và gửi đơn ly hôn đơn phương lên tòa án.
Đức và mẹ anh ta ban đầu còn thách thức, cho rằng tôi chỉ dở trò dọa dẫm. Nhưng khi nhận được giấy mời của tòa, Đức mới hoảng loạn. Anh ta không muốn chia tài sản, cũng không muốn mất đi người vợ ngoan ngoãn toàn tâm toàn ý lo cho gia đình. Nhưng sự kiên quyết của tôi là tuyệt đối. Tôi từ chối mọi cuộc gọi, từ chối gặp mặt, chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng, chỉ yêu cầu duy nhất một điều: Quyền nuôi con và cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với gia đình họ.
Hai tháng sau, tôi sinh một bé gái kháu khỉnh, đặt tên con là An Nhiên – mong cho cuộc đời con sau này sẽ luôn bình an, không phải trải qua những sóng gió mù quáng như mẹ.
Những năm tháng đầu tiên sau ly hôn là một chuỗi ngày vắt kiệt sức lực. Vừa chăm con nhỏ, tôi vừa nhận làm thêm đủ nghề: từ dịch thuật ban đêm, làm nội dung online, đến góp vốn cùng bạn mở một xưởng sản xuất nông sản sạch ở quê. Nhiều đêm con sốt, tôi một tay bế con, một tay gõ bàn phím, nước mắt rơi xuống bàn phím vì kiệt sức.
Nhưng mỗi lần nhớ lại câu nói khinh bỉ của bà Nga: “Thử xem mày bị con trai tao bỏ thì sống được mấy ngày?”, trong lòng tôi lại bùng lên một ngọn lửa ý chí mãnh liệt. Tôi không cho phép mình gục ngã. Tôi phải sống, phải thành công để con gái tôi có một tự do trọn vẹn và không bao giờ phải cúi đầu trước bất kỳ ai!
Nhờ sự nhạy bén với thị trường và tinh thần làm việc không biết mệt mỏi, công ty thương mại nông sản xuất khẩu của tôi và người bạn thân phát triển thần tốc. Từ một xưởng nhỏ, sau 4 năm, chúng tôi đã mở rộng thành một tập đoàn nông nghiệp công nghệ cao, sở hữu chuỗi trang trại sinh thái và hệ thống phân phối lớn trên toàn quốc.
5 năm sau.

Khách sạn 5 sao Grand Palace tại trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn. Đêm nay diễn ra lễ trao giải “Doanh nhân Doanh nghiệp Tiêu biểu Toàn quốc” và lễ ký kết hợp tác đầu tư trị giá hàng trăm tỷ đồng.
Tôi mặc bộ váy dạ hội màu xanh ngọc bích đắt đỏ, tóc búi cao sang trọng, thần thái kiêu hãnh và mặn mà của một người phụ nữ thành đạt ở tuổi 32. Bên cạnh tôi là bé An Nhiên – cô bé 5 tuổi xinh xắn như một thiên thần, mặc chiếc váy công chúa màu trắng, ngoan ngoãn nắm tay mẹ.
Đêm nay, công ty của tôi là đơn vị tài trợ chính cho sự kiện, đồng thời tôi cũng là một trong những doanh nhân trẻ được vinh danh.
Khi tôi đang đứng ở khu vực VIP trò chuyện cùng các đối tác nước ngoài, phía sảnh chính bỗng nhiên náo động bởi một cuộc tranh cãi nhỏ.
Một người phụ nữ già nua, mặc bộ đồ cũ kỹ, gương mặt chằng chịt những nếp nhăn cay đắng đang cố gắng phân sưa với đội ngũ bảo vệ để được vào bên trong xin gặp ban tổ chức tìm việc làm dọn dẹp, lau chùi sau sự kiện. Đi bên cạnh bà ta là một người đàn ông ngoài 30 tuổi, ăn mặc xộc xệch, gương mặt tàn tụy, ánh mắt lờ đờ thẫn thờ.
– Xin các anh rủ lòng thương! – Người phụ nữ già sụt sịt khóc lóc – Con trai tôi nó mới ra tù, chưa tìm được việc. Tôi chỉ xin dọn dẹp vệ sinh ca đêm thôi, người ta bảo sự kiện này trả công cao lắm…
Tôi tò mò liếc mắt nhìn sang.
Khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm phải khuôn mặt khắc khổ của người phụ nữ ấy, tim tôi khẽ nảy lên một nhịp.
Đó chính là bà Nga và Đức!
5 năm không gặp, người mẹ chồng từng hợm hĩnh, đeo vàng đeo bạc ngày nào giờ đây tàn tụy, già sọm đi như một bà lão 70 tuổi. Còn Đức – người chồng cũ tự xưng là “phong độ, kiếm ra tiền” – giờ đây trông chẳng khác nào một kẻ thân tàn dại dột, đôi mắt mất đi toàn bộ thần thái.
Sau này tôi mới biết, không lâu sau khi tôi ra đi, Đức bị cô tình nhân trẻ lừa sạch toàn bộ tiền tiết kiệm và đứng tên vay nợ tín dụng đen. Căn biệt thự của gia đình bị ngân hàng siết nợ để phát mại. Đức lao vào rượu chè, cờ bạc rồi dính vào một vụ ẩu đả dẫn đến án tù 3 năm. Bà Nga phải bán toàn bộ trang sức, vay mượn khắp nơi để chạy chữa và lo liệu cho con trai nhưng cuối cùng vẫn ra nông nỗi trắng tay, phải đi làm thuê làm mướn kiếm sống qua ngày.
Đúng lúc đó, vị MC trên bục phát biểu cất giọng dõng dạc qua micro: – Và sau đây, xin trân trọng kính mời bà Nguyễn Vũ Hà Phương – Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Nông nghiệp Công nghệ cao GreenLife bước lên bục nhận kỷ niệm chương và phát biểu!
Tiếng pháo hoa giấy nổ tung. Tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường sang trọng.
Bà Nga và Đức ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên bục sân khấu.
Khi nhìn thấy tôi – người phụ nữ đang kiêu hãnh bước lên bục nhận giải thưởng cao quý dưới hàng trăm ống kính máy ảnh — toàn thân bà Nga chao đảo. Bà ta trợn tròn mắt, hai tay run rẩy bấu chặt vào cánh tay Đức, môi mấp máy không thốt nên lời:
– Phương… Phương… Là… là nó sao?!
Đức cũng bàng hoàng chôn chân tại chỗ. Ánh mắt anh ta dại ra, nhìn người vợ mà 5 năm trước mình từng ruồng bỏ, khinh miệt như một mảnh rác, giờ đây đang tỏa sáng như một ngôi sao trên đỉnh cao danh vọng.
Bài phát biểu của tôi ngắn gọn nhưng đầy sức nặng. Cuối bài nói, tôi mỉm cười nhẹ nhàng nhìn xuống phía dưới hội trường: – Có người từng hỏi tôi, động lực nào giúp tôi vượt qua những ngày tháng tăm tối nhất để có được ngày hôm nay? Tôi xin trả lời: Đó chính là sự khinh biệt của những kẻ từng nghĩ rằng tôi không thể sống nổi nếu thiếu họ. Cảm ơn những giông bão đã tạo nên một Hà Phương kiên cường của ngày hôm nay!
Tràng pháo tay lại vang lên ròn rã.
Khi tôi bước xuống bục danh dự, tay nắm tay bé An Nhiên đi về phía cửa VIP, bà Nga như phát điên, đẩy văng bảo vệ, lao đến chặn trước mặt tôi.
– Phương! Phương ơi! – Bà Nga gào lên, giọng run rẩy, hai bàn tay nhăn nheo giơ ra định nắm lấy tà váy của tôi.
Đội bảo vệ lập tức tiến lại gần định can thiệp, nhưng tôi giơ tay ra hiệu cho họ dừng lại.
Tôi đứng đĩnh đạc, ánh mắt nhìn bà Nga bình thản như nhìn một người xa lạ.
– Mẹ… Mẹ đây mà Phương! – Bà Nga bật khóc nức nở, gương mặt nhăn nheo méo xệch vì xấu hổ và tủi hèn – Mẹ sai rồi con ơi! 5 năm qua mẹ hối hận lắm! Cho mẹ nhìn cháu nội một chút đi con…
Bé An Nhiên sợ hãi lùi lại sau lưng tôi, ôm chặt lấy chân mẹ: – Mẹ ơi, bà lạ này là ai thế? Con sợ…
Đức bước tiến lên một bước, gương mặt xám xịt cúi gập xuống, giọng nghẹn ngào: – Phương… Anh… anh xin lỗi. Anh biết anh là kẻ tồi tệ… Em cho anh một cơ hội sửa sai được không? Anh nhớ con lắm…
Tôi nhìn hai người họ — những kẻ từng đẩy một người phụ nữ mang thai 7 tháng ra đường giữa đêm mưa bão, từng hất hàm thách thức xem tôi “sống được mấy ngày”.
Tôi nở một nụ cười rực rỡ, kiêu hãnh nhưng lạnh lẽo như băng tuyết:
– Bà Nga, và anh Đức. Lâu rồi không gặp.
Bà Nga bủn rủn tay chân, hai gối bà ta run rẩy khuỵu xuống sàn gạch hoa sáng bóng của khách sạn 5 sao, nước mắt dàn dụa: – Phương ơi… Cho mẹ và thằng Đức một con đường sống… Mẹ biết lỗi rồi con ơi!
– Mẹ? – Tôi cất giọng nhẹ nhàng nhưng đĩnh đạc – Tôi e là bà nhầm rồi. Mẹ tôi ở quê đã qua đời từ lâu. Còn con gái tôi, từ ngày sinh ra nó chỉ có mẹ, không hề có bố hay bà nội.
Tôi cúi xuống, dịu dàng bế bé An Nhiên lên tay, cẩn thận chỉnh lại nếp váy cho con.
– 5 năm trước, bà từng hất hàm hỏi tôi rằng: ‘Thử xem mày bị con trai tao bỏ thì sống được mấy ngày?’.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang đong đầy sự bàng hoàng và nhục nhã của bà Nga: – Hôm nay tôi đứng đây để trả lời cho bà biết: Tôi không những sống tốt, mà còn sống một cuộc đời rực rỡ, đàng hoàng mà các người cả đời này cũng không bao giờ với tới được! Sự khinh miệt của bà năm đó chính là món quà lớn nhất giúp tôi nhào nặn nên bản thân ngày hôm nay.
Nói rồi, tôi quay sang vị trưởng đội bảo vệ, lịch sự gật đầu: – Nhờ các anh đưa hai người này ra ngoài giúp tôi. Đừng để họ làm ảnh hưởng đến không khí của sự kiện.
– Vâng, thưa Chủ tịch! – Đội bảo vệ lập tức bước đến, giữ tay bà Nga và Đức kéo ra phía cổng chính.
– Phương ơi! Con ơi! – Bà Nga gào khóc thảm thiết, tiếng kêu xé lòng vang vọng khắp sảnh lớn, nhưng không một ai trong hội trường ngoái lại nhìn với sự thương hại. Đã đến lúc họ phải trả giá cho sự độc ác và coi thường nhân phẩm của người khác.
Tôi bế bé An Nhiên bước ra khỏi cửa khách sạn. Chiếc xe Maybach sang trọng đã chờ sẵn ở thảm đỏ. Tài xế kính cẩn mở cửa xe cho hai mẹ con.
Đêm thành phố lung linh ánh đèn. Gió xuân mát rượi thổi qua mái tóc tôi. Tôi nhìn con gái đang mỉm cười trong vòng tay mình, lòng thanh thản đến lạ kỳ. Giông bão đã vĩnh viễn ở lại phía sau. Từ nay về sau, không một ai, không một điều gì có thể làm mờ đi ánh sáng tự do và kiêu hãnh của hai mẹ con tôi nữa.
