Dũng đứng chết lặng, từng thớ thịt như đông cứng lại. Hơi thở anh nghẹn ứ nơi lồng ngực. Anh cố gắng hít thật sâu, nén lại cơn sốc tột độ đang xé toạc tâm can. Đau đớn, tủi nhục và một sự phẫn nộ vô hình bắt đầu cuộn trào. Phải mất một lúc lâu, khi tiếng bước chân của mẹ đã khuất hẳn, Dũng mới có thể di chuyển. Anh từ từ nhấc từng bước chân nặng trĩu vào phòng khách.
Ngay ngưỡng cửa, anh thấy Hà đang ngồi co ro trên ghế sofa, hai tay ôm mặt, tiếng khóc nức nở xé lòng. Cảnh tượng ấy như nhát dao cứa vào tim Dũng. ‘Mình phải làm sao đây?’ Một câu hỏi vô vọng xoáy vào tâm trí anh. Dũng hắng giọng, cố gắng để giọng nói mình không run rẩy, nhưng cổ họng anh khô khốc.
“Hà… em có chuyện gì vậy?

Dũng vừa dứt lời, Hà giật mình thon thót, cả người run lên bần bật như một con chim bị dọa sợ. Cô nhanh chóng đưa tay lên lau vội dòng nước mắt đang lăn dài trên má, cố gắng nén lại tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra. Gương mặt Hà tái nhợt, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe vẫn không thể che giấu được nỗi đau đớn tột cùng. Cô cúi gằm mặt xuống, tránh né ánh mắt chất vấn đang nhìn thẳng vào mình từ phía Dũng. Cả người Hà co rúm lại, móng tay bấu chặt vào vạt áo, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp.
“Anh… anh về lúc nào vậy?”
Dũng không trả lời câu hỏi của Hà. Túi trái cây trong tay anh như nặng trĩu thêm gấp bội, anh đặt nó xuống bàn một cách nặng nề, tiếng “thịch” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Đôi mắt Dũng đỏ ngầu, nhìn thẳng vào Hà, không một chút vòng vo. Giọng anh run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự sốc và giận dữ bị kìm nén.
“Mẹ vừa nói chuyện gì với em? Cái thai… nó là sao?” Dũng nuốt khan, cổ họng anh khô khốc như sa mạc. “Anh muốn nghe sự thật từ em, Hà. Toàn bộ sự thật.” Nỗi tuyệt vọng, khao khát tìm hiểu nguyên nhân ẩn sau những lời buộc tội kinh khủng của mẹ anh, khiến lồng ngực Dũng đau nhói. Anh muốn phá tan sự im lặng ngột ngạt này. Hà vẫn cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt lấy vạt áo, vai cô khẽ run lên bần bật. Cô không dám nhìn thẳng vào Dũng, như thể ánh mắt anh có thể thiêu đốt cô thành tro bụi.
Hà vẫn cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt lấy vạt áo, vai cô khẽ run lên bần bật. Cô không dám nhìn thẳng vào Dũng, như thể ánh mắt anh có thể thiêu đốt cô thành tro bụi. Sự im lặng ngột ngạt bao trùm căn phòng, nặng nề như một tảng đá đè nén lồng ngực cả hai. Dũng cảm thấy lồng ngực mình càng lúc càng thắt lại. Anh bước tới gần hơn, khuỵu gối xuống trước mặt Hà, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên để đối mặt. Đôi mắt anh đầy rẫy sự van nài, xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ.
“Hà… làm ơn đi em. Hãy nói cho anh biết. Em không thể cứ im lặng như thế này được.” Dũng thì thầm, giọng anh lạc đi vì quá nhiều cảm xúc hỗn độn. “Anh tin em mà, dù mẹ có nói gì đi chăng nữa. Nhưng anh cần em nói ra. Anh cần sự thật.”
Ngay khoảnh khắc ấy, như một sợi dây cuối cùng đứt lìa, Hà không thể kìm nén thêm được nữa. Nước mắt trào ra như suối, cô vỡ òa ôm chầm lấy Dũng, khóc nức nở như một đứa trẻ. Tiếng khóc của cô xé tan sự tĩnh lặng, mang theo nỗi đau đớn, tủi nhục và sợ hãi tột cùng. Dũng ôm chặt lấy cô, cảm nhận được toàn bộ cơ thể vợ đang run lên bần bật trong vòng tay mình. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nỗi đau của Hà như cứa vào tim anh.
“Anh ơi… em xin lỗi…” Hà nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc. Cô giấu mặt vào vai Dũng, nước mắt thấm ướt áo anh. “Không phải… không phải chuyện cái thai này đâu anh…”
Dũng bối rối, cố gắng đẩy nhẹ cô ra để nhìn vào mặt, nhưng Hà càng ôm chặt hơn.
“Mẹ… mẹ đã phát hiện ra bí mật của con trước kia, không phải chuyện cái thai này…” Hà khó nhọc thốt lên từng chữ, như thể mỗi từ đều là một nhát dao cứa vào cổ họng cô. “Một bí mật khủng khiếp về quá khứ của con… không liên quan đến đứa bé này…”
Lời thú nhận của Hà như sét đánh ngang tai Dũng. Anh cứng đờ người, vòng tay ôm cô từ từ nới lỏng. Một bí mật khủng khiếp về quá khứ? Không liên quan đến cái thai? Vậy những lời buộc tội của mẹ anh, cái thai “nghiệt chủng”, “đàn bà lăng loàn”, tất cả… là vì một chuyện khác? Đầu Dũng quay cuồng, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không thể nào lắp ráp lại được. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cố gắng tìm một lý do, một lời giải thích cho cơn bão đang càn quét cuộc đời anh.
Dũng sững sờ, như bị đóng băng. Hai tay anh từ từ buông thõng, không còn ghì chặt Hà trong lòng nữa. Mọi lời buộc tội, mọi nỗi giận dữ về đứa con “nghiệt chủng” mà anh vừa nghe từ mẹ, giờ đây bỗng trở nên nhỏ bé và mờ nhạt trước từ “bí mật khủng khiếp về quá khứ”. Một nỗi hoang mang lớn hơn, một sự sợ hãi vô hình len lỏi vào tâm trí anh. Anh nhìn Hà, đôi mắt đờ đẫn, rồi đột ngột bừng tỉnh.
Dũng vội vàng khuỵu xuống, hai tay ôm lấy mặt Hà, nhẹ nhàng nâng cô dậy khỏi sàn nhà lạnh lẽo. Anh lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má cô, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng xen lẫn một niềm khao khát mãnh liệt muốn được biết sự thật. Giờ đây, sự tức giận ban đầu đã hoàn toàn bị lấn át bởi nỗi hoảng sợ về một điều bí ẩn lớn hơn.
“Hà, em nói gì?” Dũng gặng hỏi, giọng anh gấp gáp, từng lời như bị nén lại. “Bí mật gì? Bí mật khủng khiếp nào mà mẹ đã phát hiện ra? Chuyện gì về quá khứ của em?” Anh không còn quan tâm đến những lời lăng mạ của bà Lý, chỉ còn lại sự ám ảnh về “bí mật khủng khiếp” ấy. “Kể rõ cho anh nghe, đừng giấu anh nữa! Chuyện gì vậy em?”
Hà vẫn run rẩy, nước mắt giàn giụa. Cô né tránh ánh mắt Dũng, như thể chính cô cũng không dám đối mặt với sự thật mình sắp nói ra. Toàn thân cô co rúm lại, không khí bỗng trở nên nghẹt thở.
Dũng nhìn Hà, đôi mắt anh như muốn xuyên thấu tâm can cô. Nỗi sợ hãi trong anh dâng trào, nó còn lớn hơn cả sự tức giận mà bà Lý đã gieo rắc. Dũng không ngừng lay nhẹ vai Hà, giọng anh khẩn khoản, “Hà, anh xin em, nói cho anh biết đi! Chuyện gì khủng khiếp đến mức mẹ phải nói ra những lời như thế? Là chuyện gì mà em không dám nhìn thẳng vào mắt anh?”
Hà khẽ run lên, cô hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nén lại một tiếng nấc nghẹn ngào sắp vỡ òa. Cô nhắm nghiền mắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, ướt đẫm tay Dũng. Cuối cùng, như một tiếng thở dài đầy đau khổ, cô bắt đầu thì thầm, giọng đứt quãng vì những tiếng nấc.
“Chuyện đó… chuyện đó xảy ra khi con còn là sinh viên ở TP.HCM…” Hà ngập ngừng, mỗi lời thốt ra đều như một nhát dao cứa vào lòng cô. “Con từng… từng yêu nhầm một người đàn ông… đã có vợ.”
Dũng sững sờ. Tay anh đang giữ vai Hà đột nhiên cứng đờ. Đôi mắt anh mở to, sự bàng hoàng hiện rõ. Anh muốn ngắt lời cô, muốn hỏi, muốn hét lên, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra khỏi cổ họng anh lúc này.
Hà không dám nhìn Dũng, cô cúi gằm mặt xuống, tiếp tục kể trong cay đắng. “Lúc đó, con quá ngây thơ, quá mù quáng… Anh ta đã lừa dối con. Con không hề biết anh ta đã có gia đình cho đến khi… mọi chuyện vỡ lở.” Nước mắt Hà tuôn như suối, cô cắn chặt môi để không bật thành tiếng khóc lớn. “Sau đó, những tin đồn xấu xa bắt đầu lan truyền khắp trường. Người ta nhìn con bằng ánh mắt khinh miệt, dè bỉu… Con không chịu nổi. Con xấu hổ lắm… nên con đã phải bỏ học giữa chừng.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn bếp. Dũng vẫn bất động, ánh mắt anh giờ đây chuyển từ hoang mang sang một nỗi đau đớn khó tả. Anh lặng lẽ nhìn Hà, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt.
Hà ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Dũng, giọng cô chứa đựng sự tuyệt vọng và hổ thẹn tột cùng. “Con biết… con biết là con đã sai… Con đã giấu anh chuyện này. Con sợ… sợ anh sẽ ghét bỏ con.” Cô đưa tay run rẩy nắm lấy tay Dũng, xiết chặt. “Mẹ… mẹ đã biết chuyện đó từ một người họ hàng của con. Chính người họ hàng đó đã kể lại hết cho mẹ nghe…”
Dũng nhìn chằm chằm vào Hà, ánh mắt anh từ đau đớn chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Tim anh như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, không phải vì quá khứ của Hà, mà vì sự dối trá, sự che giấu suốt bao nhiêu năm. Anh đã yêu cô, tin tưởng cô, và giờ đây, toàn bộ niềm tin ấy như sụp đổ dưới chân. Hà, người phụ nữ anh chọn làm vợ, mẹ của đứa con anh đang chờ đợi, lại giấu anh một bí mật đau lòng đến thế. Một cảm giác bị phản bội dâng lên mạnh mẽ, nhấn chìm lý trí anh.
Dũng đột ngột buông tay Hà ra, khiến cô giật mình. Anh lùi lại một bước, siết chặt nắm đấm, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ đang bùng cháy dữ dội. Khuôn mặt anh tái mét, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương. Hà thấy sự thay đổi đáng sợ trong ánh mắt Dũng, sự tuyệt vọng và hối hận càng khiến cô chìm sâu hơn vào nỗi sợ hãi.
“Tại sao?” Dũng khẽ gằn, giọng anh khản đặc, như thể mỗi chữ thoát ra đều phải xé toạc cổ họng. “Tại sao em không nói cho anh biết sớm hơn?”
Anh không đợi Hà trả lời, tiến lại gần cô một lần nữa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của vợ. “Bây giờ mẹ đã biết rồi thì sao, hả Hà? Em muốn gia đình mình tan nát ư? Em biết mẹ anh là người như thế nào mà!” Lời nói của Dũng như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Hà, nhưng cũng chất chứa nỗi lo sợ lớn lao về bà Lý. Anh hiểu rõ mẹ mình sẽ lợi dụng bí mật này để chia rẽ hai người, để đạt được mục đích của bà bằng mọi giá. “Sao em có thể giấu anh chuyện này suốt bao nhiêu năm qua? Em không tin anh sao? Hay em nghĩ… anh sẽ chấp nhận mọi chuyện dễ dàng thế này?” Dũng gào lên, âm thanh đầy uất ức. Hà chỉ biết cúi gằm mặt, không dám đối diện với cơn giận dữ của chồng. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng, ướt đẫm cả vạt áo. Cô muốn giải thích, muốn xin lỗi, nhưng nghẹn ngào khiến cô không nói nên lời.
Hà vẫn cúi gằm mặt, nước mắt tuôn như mưa. Cô cố gắng lấy lại hơi thở, rồi, như tìm thấy chút sức lực cuối cùng, cô ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Dũng. Giọng cô run rẩy, đứt quãng vì những tiếng nức nở, nhưng tràn đầy sự van lơn, khẩn cầu.
“Anh Dũng… em xin lỗi…” Hà thều thào, đưa tay ra định chạm vào anh lần nữa, nhưng Dũng lập tức giật phắt tay ra, ánh mắt vẫn hằn lên sự phẫn nộ và ngờ vực. Cô không nản, tiếp tục nói như thể đó là cơ hội cuối cùng của mình, như thể mỗi từ là một nhát dao cứa vào vết thương lòng cô.
“Em đã cố gắng… chôn vùi tất cả. Quá khứ đó… là một sai lầm khủng khiếp nhất của cuộc đời em. Em đã muốn quên nó đi, để bắt đầu lại… một cuộc sống mới hoàn toàn với anh, Dũng à.”
Cô đưa tay chạm nhẹ vào bụng mình, ánh mắt cô, không còn chỉ là tuyệt vọng, mà lóe lên một tia sáng kiên cường, bảo vệ. “Đứa bé này… nó là tất cả niềm hy vọng của em, là tương lai mà em hằng mơ ước. Nó là tất cả của em… là minh chứng cho tình yêu của chúng ta, Dũng ạ.”
Nước mắt lại giàn giụa trên má Hà. Cô từ từ khuỵu gối xuống, bất chấp sự bàng hoàng của Dũng, quỳ rạp dưới chân anh, hai tay chắp lại van xin, run rẩy bấu víu vào ống quần anh.
“Xin anh… xin anh hãy tin em, Dũng. Em biết em có lỗi… nhưng em không còn ai khác ngoài anh. Con là tất cả hy vọng của em. Xin anh hãy tin em, hãy bảo vệ con và đừng bỏ rơi mẹ con em!”
Dũng nhìn Hà đang quỳ rạp dưới chân mình, đôi mắt anh vẫn hằn lên sự ngờ vực, nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt mầm nghi ngờ khác đã nảy nở, len lỏi vào tâm trí anh. Anh đứng bất động, những lời van xin của Hà cứ vang vọng bên tai, nhưng giờ đây, chúng không còn là trọng tâm. Thay vào đó, một giọng nói khác, lạnh lùng hơn, như tiếng vọng của mẹ mình, chợt hiện về.
Tâm trí Dũng quay cuồng, bắt đầu kết nối những mảnh ký ức rời rạc. Anh nhớ lại những lần bà Lý, mẹ anh, có vẻ ác cảm với Hà. Từ ngày đầu anh đưa Hà về ra mắt, nụ cười của mẹ đã không thật sự ấm áp. Bà Lý luôn miệng nói Hà là người tốt, nhưng ánh mắt bà lại chất chứa điều gì đó khó tả. Bà thường xuyên ám chỉ về sự khác biệt giữa gia đình họ và gia cảnh của Hà, những lời bóng gió về “môn đăng hộ đối”, về một cô gái phù hợp hơn cho “dòng dõi nhà Dũng”. Bà Lý muốn anh cưới một người con gái “có gốc gác”, “có sự nghiệp vững vàng”, không ngừng sắp xếp những buổi gặp mặt với con gái của các đối tác, đồng nghiệp. Mỗi lần Hà xuất hiện, bà Lý lại khéo léo so sánh, dù chỉ là vài câu bâng quơ, đủ khiến Hà phải cúi mặt.
Dũng nhớ lại cái nhíu mày của bà Lý khi biết Hà chỉ là nhân viên văn phòng, cái lắc đầu của bà khi thấy Hà vụng về trong bếp. Anh đã bỏ qua tất cả những dấu hiệu ấy, cho rằng đó chỉ là sự quan tâm thái quá của một người mẹ. Nhưng giờ đây, những mảnh ghép ấy bỗng trở nên sắc bén và đáng sợ.
Dũng nhìn xuống cái bụng đã nhô lên của Hà, rồi lại nhớ đến thái độ gay gắt, gần như tàn nhẫn của mẹ khi bà buộc tội cái thai là “nghiệt chủng”. Lời lẽ đó không chỉ là sự giận dữ nhất thời. Nó mang một sự cố chấp, một sự bài xích sâu sắc hơn.
Một ý nghĩ kinh hoàng chợt vụt qua tâm trí Dũng, như một tia sét đánh thẳng vào anh. “Phải chăng mẹ chỉ đang lợi dụng chuyện quá khứ của Hà để chia rẽ chúng ta, để bỏ cái thai mà mẹ không muốn?” Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Cái thai này, đứa cháu đầu lòng mà Dũng từng nghĩ sẽ là niềm vui của gia đình, lại chính là thứ mà mẹ anh kịch liệt phản đối. Có phải bà Lý chưa bao giờ thực sự chấp nhận Hà, và đứa bé này, mang dòng máu của Hà, lại càng không được bà mong muốn? Nghi ngờ ấy bỗng chốc lớn dần, bóp nghẹt trái tim Dũng. Anh nhìn Hà, ánh mắt không còn chỉ là sự giận dữ mà đã trộn lẫn thêm nỗi hoang mang, sợ hãi trước một âm mưu thâm độc hơn mình có thể tưởng tượng.
Anh nhìn Hà, ánh mắt không còn chỉ là sự giận dữ mà đã trộn lẫn thêm nỗi hoang mang, sợ hãi trước một âm mưu thâm độc hơn mình có thể tưởng tượng. Dũng hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả sự ngờ vực và phẫn nộ đang sôi sục trong lồng ngực. Anh không thể để chuyện này tiếp diễn. Tất cả những lời buộc tội, những hành động mờ ám của mẹ, không thể chỉ là sự tình cờ hay quan tâm thái quá. Nó là một sự tính toán lạnh lùng. Mình không thể để mẹ làm tổn thương Hà và đứa cháu nội của mẹ được nữa!
Dũng đứng bật dậy, vẻ mặt anh kiên quyết, trong lòng dâng lên một sự phẫn nộ thầm kín. Từng bước chân Dũng đi, sàn nhà như rung lên trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà. Anh biết, cuộc đối đầu này không thể tránh khỏi. Anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với mẹ, làm rõ mọi chuyện và bảo vệ vợ con mình đến cùng. Dũng tiến thẳng về phía bếp, nơi tiếng bát đĩa va chạm vẫn còn văng vẳng, nơi mà bà Lý đang hiện diện.
Dũng đứng bật dậy, vẻ mặt anh kiên quyết, trong lòng dâng lên một sự phẫn nộ thầm kín. Từng bước chân Dũng đi, sàn nhà như rung lên trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà. Anh biết, cuộc đối đầu này không thể tránh khỏi. Anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với mẹ, làm rõ mọi chuyện và bảo vệ vợ con mình đến cùng. Dũng tiến thẳng về phía bếp. Nhưng khi vừa rẽ qua góc cầu thang, anh lại nghe tiếng lạch cạch của cửa cổng rồi tiếng bước chân xa dần. Bà Lý đã ra khỏi nhà, có lẽ là đi ăn trưa.
Dũng khựng lại. Cơn giận dữ dâng lên trong anh như sóng trào, nhưng rồi lại bị một nỗi thất vọng xen lẫn hoang mang dìm xuống. Anh không thể đối chất ngay lúc đó. Bà Lý đã đi. Anh lùi lại, đứng dựa vào tường, từng thớ thịt trên cơ thể vẫn còn căng cứng. Anh thầm nghĩ, mình phải bình tĩnh. Phải nói chuyện rõ ràng, từng câu từng chữ. Không thể để mẹ tiếp tục làm càn. Anh sẽ đợi. Chờ bà về, anh sẽ không né tránh nữa.
Thời gian trôi qua nặng nề. Dũng ngồi lì trong phòng khách, lòng nóng như lửa đốt. Anh nhìn đồng hồ liên tục, mỗi tiếng tích tắc như gõ vào thái dương. Cuối cùng, khi bóng chiều bắt đầu ngả, tiếng lạch cạch quen thuộc của chìa khóa xoay trong ổ cửa vang lên. Bà Lý đã về. Bà vừa bước chân vào, còn chưa kịp cởi đôi dép lê ra, đã thấy Dũng đứng sừng sững trong phòng khách.
Ánh mắt Dũng rực lửa, nhưng anh vẫn cố gắng kìm nén. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này, nuốt xuống bao nhiêu uất nghẹn, bao nhiêu sự khó hiểu. Không khí trong phòng khách đột nhiên đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
“Mẹ à,” giọng Dũng khẽ run rẩy, dù anh đã cố giữ cho nó thật bình tĩnh, “Con đã nghe hết rồi. Tại sao mẹ lại ép Hà phá thai? Và mẹ gọi cháu nội của mẹ là nghiệt chủng là sao?”
Bà Lý giật nảy mình. Đôi mắt bà trợn tròn, nhìn Dũng như thể vừa nhìn thấy một hồn ma. Sắc mặt bà cắt không còn một giọt máu, sự ngạo mạn ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng loạn tột độ. Bà lùi lại một bước, tay vịn chặt vào khung cửa.
“Con… con nói gì vậy Dũng?” Bà Lý lắp bắp, giọng điệu run rẩy, cố gắng chối bỏ, “Mẹ… mẹ có làm gì đâu. Con nghe lầm rồi.”
Dũng không nao núng, ánh mắt anh vẫn ghim chặt vào mẹ mình. “Mẹ đừng quanh co nữa. Con đã nghe hết từ đầu đến cuối. Mẹ nói Hà không xứng đáng sinh con cho nhà này, mẹ gọi cái thai là nghiệt chủng, và mẹ còn hẹn bác sĩ chiều nay để phá thai cho Hà.” Từng lời Dũng nói ra như những mũi dao găm, khoét sâu vào sự chối cãi yếu ớt của bà.
Bà Lý đổ mồ hôi hột, bà đảo mắt nhìn quanh như tìm đường thoát thân. Khuôn mặt bà méo mó, sự thật đã bị phơi bày. Một lúc sau, bà đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt từ hoảng loạn chuyển sang một sự cương quyết đến lạnh lùng. Như thể chiếc mặt nạ cuối cùng đã rơi xuống, để lộ ra sự cay nghiệt ẩn giấu bấy lâu.
“Đúng! Con nghe đúng rồi đó!” Bà Lý gằn giọng, khuôn mặt nhăn nhó, “Mẹ không muốn con bé đó sinh con cho nhà mình. Con biết tại sao không? Vì cái quá khứ nhơ nhuốc của nó! Con bé đó có quá khứ không trong sạch, sao có thể sinh con cho nhà này được? Lỡ đứa bé giống mẹ nó thì sao?” Bà Lý nghiến răng, từng câu chữ như trút hết nỗi uất hận bấy lâu. “Mẹ không thể chấp nhận một đứa cháu mang dòng máu của một người phụ nữ như thế!”
Dũng đứng chết lặng. Anh chưa bao giờ nghĩ mẹ mình có thể nói ra những lời cay độc đến vậy, không chỉ với Hà mà còn cả với đứa cháu ruột của bà. Cả người anh run lên, không phải vì sợ hãi, mà là vì một nỗi tức giận tột cùng, một nỗi đau xé lòng khi người mẹ mà anh luôn kính trọng lại hóa ra ích kỷ và tàn nhẫn đến thế. Ánh mắt anh nhìn bà Lý, chất chứa sự thất vọng và phẫn nộ không thể kìm nén.
Ánh mắt Dũng rực lửa. Sự tức giận cuộn trào trong lồng ngực anh, biến nỗi thất vọng thành một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói anh trầm xuống, nhưng vang rõ và đầy sức nặng, như thể đang gầm lên từ sâu thẳm tâm can.
“Mẹ nói Hà có quá khứ không trong sạch?” Dũng nhếch mép, một nụ cười chua chát hiện trên môi. “Mẹ biết gì về Hà? Mẹ chỉ nghe người ta nói rồi tự ý phán xét sao? Con là chồng Hà, con ở bên cô ấy mỗi ngày, con hiểu Hà hơn bất kỳ ai. Cái quá khứ mà mẹ gọi là ‘nhơ nhuốc’ đó không hề ảnh hưởng đến con người Hà hiện tại, và càng không liên quan đến đứa trẻ trong bụng cô ấy!”
Bà Lý cứng người, đôi mắt vẫn mở to nhưng lần này là vì kinh ngạc trước phản ứng mạnh mẽ của Dũng. Bà chưa bao giờ thấy con trai mình gay gắt đến vậy.
“Con tin vợ con, tin vào sự lựa chọn của con. Con tin vào tình yêu mà chúng con dành cho nhau, và con tin vào đứa con sắp chào đời này,” Dũng tiếp lời, giọng anh càng lúc càng kiên quyết, “Con không quan tâm quá khứ của Hà là gì, vì nó đã thuộc về quá khứ rồi! Điều quan trọng là hiện tại và tương lai của chúng con.”
Anh tiến thêm một bước về phía mẹ mình, ánh mắt không hề nao núng. “Quá khứ của Hà không liên quan đến đứa trẻ vô tội này, mẹ! Con tin vợ con, và con sẽ không bao giờ bỏ rơi mẹ con cô ấy!” Dũng gằn mạnh từng chữ, khẳng định rõ ràng lập trường của mình, như một lời tuyên chiến trực diện với những định kiến và sự tàn nhẫn của mẹ.
Bà Lý nghe những lời đó của Dũng, khuôn mặt bà co rúm lại vì tức giận tột độ. Đôi mắt bà đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, như thể không thể tin vào tai mình. Cả đời bà chưa bao giờ nghĩ có ngày Dũng lại dám dùng thái độ đó để nói chuyện với bà, càng không thể chấp nhận được việc anh lại công khai đứng về phía Hà, chống đối lại chính mẹ ruột mình.
“Mày… mày dám nói với tao những lời đó sao?” Bà Lý nghiến răng, chỉ tay về phía Dũng, run rẩy. Giọng bà vỡ ra, đầy sự căm phẫn và thất vọng. “Mày dám chọn cái thứ đàn bà lăng loàn đó mà chống đối lại tao? Mày dám tin lời nó, dám bênh vực nó mà phủ nhận tất cả những gì tao đã nuôi nấng, dạy dỗ mày ư?”
Dũng im lặng, ánh mắt anh nhìn mẹ tràn ngập sự đau đớn, nhưng anh không hề lùi bước. Anh biết, đây là ranh giới cuối cùng, là lúc anh phải bảo vệ gia đình nhỏ của mình.
Thấy con trai vẫn cứng đầu, không một chút dao động, sự giận dữ trong bà Lý bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt. Bà Lý gầm lên, từng lời thốt ra đầy cay nghiệt và dứt khoát.
“Được! Nếu mày vẫn cố chấp chọn con đàn bà đó, thì từ nay… tao sẽ từ mặt mày! Tao không có đứa con trai như mày nữa!” Bà Lý tuyên bố, giọng bà vang vọng khắp căn nhà của Dũng và Hà, như một lời nguyền rủa. “Tao sẽ không nhìn mặt vợ chồng mày nữa! Cút đi! Mày cút khỏi mắt tao!”
Bà Lý thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng nỗi căm hờn và sự tuyệt vọng đã đẩy bà đến bờ vực của sự kiểm soát. Bà Lý nghiến chặt hàm, ánh mắt quắc lên vẻ thù hằn.
“Và nếu mày vẫn còn cố chấp, tao sẽ nói hết cho cả dòng họ biết về cái loại đàn bà lăng loàn mà mày đã rước về! Tao sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của nó, và cả cái nghiệt chủng nó đang mang trong bụng! Mày cứ chờ xem!” Bà Lý gằn mạnh, như muốn xé nát trái tim của Dũng thành từng mảnh.
“Mày cứ chờ xem!” Bà Lý gằn mạnh, như muốn xé nát trái tim của Dũng thành từng mảnh.
Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng đột ngột mở ra. Hà lao ra ngoài, khuôn mặt tái mét, đôi mắt đỏ hoe sưng húp vì đã khóc từ lúc nào không hay. Cô đã nghe thấy tất cả, từng lời cay nghiệt của mẹ chồng, từng lời tuyên bố từ mặt của Bà Lý dành cho Dũng, và đặc biệt là những lời nguyền rủa nhằm vào đứa bé vô tội trong bụng cô.
Trái tim Hà đau thắt lại, như có ai bóp nghẹt. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhìn thấy Dũng đứng đó, ánh mắt đầy tổn thương nhưng vẫn kiên cường đối mặt với mẹ, Hà biết cô không thể để mọi chuyện đi quá xa.
Không chút do dự, Hà quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngay dưới chân Bà Lý. Nước mắt cô tuôn như suối, ướt đẫm gò má. Cô ngẩng đầu nhìn Bà Lý, đôi mắt đầm đìa nước cầu xin.
“Mẹ ơi, con xin mẹ!” Giọng Hà run rẩy, khản đặc. “Mẹ muốn con làm gì cũng được, xin mẹ đừng chia rẽ gia đình con, đừng hại đứa bé! Con xin mẹ!”
Hà ôm chặt lấy chân mẹ chồng, nức nở. Toàn thân cô run lên bần bật, nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy cô. Cô không quan tâm đến sĩ diện, không màng đến bất kỳ điều gì khác ngoài việc bảo vệ gia đình nhỏ và đứa con sắp chào đời.
“Con sai rồi, mẹ ơi! Con chấp nhận tất cả mọi hình phạt, mẹ muốn con làm gì cũng được!” Hà van lơn, nước mắt vẫn cứ thế tuôn rơi. “Mẹ phạt con, mẹ đánh con, mẹ mắng chửi con thế nào cũng được, nhưng xin mẹ đừng chia rẽ Dũng và con, đừng làm hại đứa bé vô tội này!”
Dũng không thể chịu đựng thêm nữa khi nhìn thấy Hà quỳ dưới chân mẹ mình, van xin trong tuyệt vọng. Trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Sự nhẫn nhịn bấy lâu nay đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm bảo vệ.
Anh bước tới, nhanh chóng đỡ Hà đứng dậy. Hà vẫn còn run rẩy, nước mắt giàn giụa. Dũng ôm chặt lấy Hà vào lòng, cái ôm đầy sức mạnh và sự che chở, như muốn bao bọc cô khỏi mọi phong ba bão táp. Anh hôn nhẹ lên tóc cô, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên định.
“Đừng sợ, có anh đây rồi,” Dũng thì thầm, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của Bà Lý. Bà Lý đứng đó, đôi mắt trợn trừng, không tin vào những gì mình đang chứng kiến.
“Mẹ ơi, con xin lỗi.” Dũng nói, giọng anh trầm hẳn xuống, nhưng không còn chút dao động hay yếu mềm nào. “Con xin lỗi vì đã làm mẹ thất vọng, nhưng con sẽ không bao giờ để mẹ làm hại vợ con và đứa cháu của mẹ. Con sẽ bảo vệ mẹ con cô ấy đến cùng, bất kể giá nào.”
Bà Lý giật mình lùi lại một bước, khuôn mặt bà tím tái vì tức giận. “Mày… mày dám cãi lời mẹ? Mày dám vì con đàn bà lăng loàn đó mà từ bỏ mẹ mày sao?” Bà Lý gằn từng tiếng, tay chỉ thẳng vào mặt Dũng và Hà.
Dũng vẫn ôm Hà thật chặt, quay lưng về phía Bà Lý, ánh mắt kiên định nhìn ra phía cửa. “Mẹ ơi, con xin lỗi. Nhưng con sẽ bảo vệ mẹ con cô ấy. Chúng con sẽ rời khỏi nhà này.” Lời tuyên bố của Dũng vang vọng trong căn nhà tĩnh mịch, như một bản án chung thân dành cho tình mẹ con đã rạn nứt.
Anh dìu Hà, bước từng bước chậm rãi nhưng dứt khoát về phía cửa ra vào. Hà tựa vào anh, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ người chồng. Cô biết, đây là một quyết định lớn, một bước ngoặt không thể quay đầu. Bà Lý đứng sững sờ tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hai vợ chồng. Khuôn mặt bà giờ đây không chỉ là tức giận mà còn pha lẫn sự phẫn uất tột độ, cảm giác bị phản bội dâng trào. Bà đứng một mình trong căn nhà, giữa sự im lặng đáng sợ, và tiếng vọng của những lời nói vừa rồi vẫn còn văng vẳng bên tai.
Cánh cửa khép lại, nhưng không thể khép lại những vết nứt sâu hoắm trong lòng người. Bà Lý vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa biển khơi của sự phẫn uất và hối hận muộn màng. Tiếng bước chân xa dần của Dũng và Hà không chỉ là tiếng bước chân rời khỏi căn nhà, mà còn là tiếng bước chân cắt đứt một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt bấy lâu nay. Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, bà chợt nhận ra mình đã đánh mất điều gì đó lớn lao hơn cả cái sĩ diện, hơn cả sự kiểm soát. Đó là tình yêu thương vô điều kiện của con trai, là cơ hội được đón nhận một sinh linh bé bỏng, là sự bình yên mà lẽ ra một gia đình nên có. Cuộc đời vốn dĩ là những chuỗi lựa chọn, và mỗi lựa chọn đều mang theo cái giá của nó. Giá của sự cố chấp đôi khi quá đắt, đến nỗi khi nhận ra, con người ta chỉ còn lại nỗi cô đơn và sự trống rỗng đến cùng cực.
Ở một nơi nào đó, dưới ánh chiều tà, Dũng và Hà nắm chặt tay nhau, bước đi trên con đường vắng. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng trong ánh mắt họ có niềm tin. Niềm tin vào tình yêu, vào mái ấm nhỏ bé sắp sửa được xây dựng bằng chính bàn tay và trái tim của mình. Có thể họ sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, nhưng ít nhất, họ đã chọn được con đường mà trái tim mình mách bảo, một con đường không có sự nghiệt ngã, không có sự phán xét, mà chỉ có tình yêu thương và sự bao dung. Đôi khi, rời bỏ là để tìm thấy. Tìm thấy chính mình, tìm thấy hạnh phúc đích thực, và tìm thấy một bến bờ bình yên để neo đậu. Câu chuyện của họ, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời, nơi tình yêu sẽ là kim chỉ nam dẫn lối.