Từ ngày l:y h::ôn tính đến nay cũng đã nhiều năm, nay hay tin cha chồng m::ất. Tôi dẫn 2 đứa trẻ sinh đôi về đ::ưa t::ang. Họ hàng t:ái m:ặt khi nghe 2 đứa trẻ gọi tiếng: “Ông nội”….

Từ ngày l:y h::ôn tính đến nay cũng đã nhiều năm, nay hay tin cha chồng m::ất. Tôi dẫn 2 đứa trẻ sinh đôi về đ::ưa t::ang. Họ hàng t:ái m:ặt khi nghe 2 đứa trẻ gọi tiếng: “Ông nội”….

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Từ ngày l:y h::ôn tính đến nay cũng đã nhiều năm, nay hay tin cha chồng m::ất. Tôi dẫn 2 đứa trẻ sinh đôi về đ::ưa t::ang. Họ hàng t:ái m:ặt khi nghe 2 đứa trẻ gọi tiếng: “Ông nội”….

Trời sập tối, con hẻm nhỏ ven sông lồng lộng gió chướng mang theo tiếng kèn đám tang não ruột. Tôi đứng trước cánh cổng sắt đã hoen gỉ của căn nhà cũ, hai tay nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Bảo An và Bảo Minh. Trên trán hai đứa nhỏ vẫn gút chặt hai dải khăn trắng buốt. Bảy năm đằng đẵng bặt tin, đây là lần đầu tiên tôi bước chân trở lại nơi này.

Bà Phương – mẹ chồng cũ của tôi – là người đầu tiên nhìn thấy. Đang bận rộn tiếp khách bên bàn trà, ánh mắt bà chợt khựng lại, dừng trối trệ trên hai chiếc khăn trắng rồi biến sắc. Bà lao xổng ra cổng, giọng đanh lại:

“Ai cho cô mò về đây?”

Tôi ghì chặt hai con vào lòng, cố giữ chất giọng bình thản:

“Tôi nghe tin bác mất nên đưa hai đứa nhỏ về thắp cho ông nén hương.”

Bà Phương chĩa tay vào đầu hai đứa trẻ, giọng run lên vì giận dữ:

“Ai cho phép cô tự tiện đeo mấy thứ này lên đầu tụi nhỏ? Cô bỏ đi biệt tít bảy năm, giờ ông ấy vừa nằm xuống là cô dắt đâu về hai đứa trẻ rồi bắt nhận họ hàng? Rốt cuộc cô tính bài gì?”

Mấy người trong họ dừng tay rót nước, hướng ánh mắt tò mò về phía cổng. Đúng lúc đó, Hoàng – chồng cũ của tôi – bước ra. Anh đứng khựng lại, ánh mắt ngơ ngác khi nhìn tôi rồi lướt xuống hai đứa trẻ. Bà Phương tiếp tục lớn tiếng: “Nhà này chưa ai xác nhận tụi nó là ai, không ai được phép đứng ở đây!”

Tôi tái mặt, mớ ký ức ê chề năm xưa như chực trào về. Ngay lúc không khí căng như dây đàn, chú Út – em trai của bố chồng tôi – bước thẳng từ gian thờ ra ngoài sân, cất tiếng:

“Không ai được chạm vào hai đứa nhỏ! Hai dải khăn đó là chính tay tôi buộc cho tụi nó, làm theo đúng di nguyện cuối đời của anh Hai!”

Cả khoảng sân bỗng dưng im bặt. Bảo An bất ngờ buông tay tôi. Đôi mắt tròn xòe của nó đỏ ửng, hướng về chiếc bàn thờ nghi ngút khói hương bên trong rồi cất tiếng gọi:

“Mẹ ơi, con muốn vô lạy ông nội. Trước lúc đi xa, ông nội dặn tụi con nếu ông mất phải về lạy ông mà…”

Hai tiếng “ông nội” cất lên vang vọng giữa khoảng sân lặng ngắt như chấn động tâm trí mọi người. Hoàng đứng chết sững. Anh tiến lại gần, căng mắt nhìn chằm chằm vào Bảo An – chiếc trán cao, sống mũi thẳng tắp và thói quen cắn chặt môi dưới mỗi khi chực khóc. Mọi thứ giống hệt tấm ảnh thời thơ ấu của anh vẫn treo trong góc tủ gỗ. Hoàng quay sang tôi, giọng run rẩy:

“Nói cho anh biết… hai đứa nhỏ này rốt cuộc là ai?”……

Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoàng, nụ cười cay đắng hiện trên môi nhưng không đáp. Sự im lặng của tôi như từng mũi dao đâm vào lòng anh, khiến sắc mặt bà Phương phía sau biến thành màu xám tro.

Mười năm trước, gia cảnh nhà ông Lâm – bố chồng tôi – rất gian khó. Hoàng ba mươi tuổi, vừa cưới tôi. Ngày tôi về làm dâu, bà Phương luôn tỏ thái độ coi thường vì nhà tôi nghèo. Chỉ có ông Lâm là thấu hiểu. Khi chuyến xe tải duy nhất của gia đình hỏng hóc, nguy cơ mất hết mối làm ăn, chính tôi đã chủ động đem toàn bộ vàng cưới và tiền tiết kiệm đi bán để lấy vốn sửa xe. Nhờ vậy, công việc kinh doanh của gia đình mới từng bước khôi phục và phất lên. Ông Lâm luôn dặn Hoàng: “Người ta cùng mình vượt qua lúc đắng cay mới quý, chớ có khá lên mà quên nghĩa tào khang.”

Thế nhưng, khi cuộc sống dư dả, bà Phương lại quay sang soi xét việc tôi chậm có con. Đỉnh điểm là vào một ngày mùa hè, bà bù giơ vu khống tôi lấy trộm tài sản tích góp của bà. Lúc cán bộ địa phương đến kiểm tra, thay vì bảo vệ vợ, Hoàng lại chọn cách đứng trung lập và bảo tôi mở túi cho mẹ kiểm tra “cho xong chuyện”. Cánh tay anh đẩy tôi vào thế cô độc. Dù ông Lâm đứng ra bảo vệ tôi hết mực, nhưng sự nghi ngờ và vô tình của người chồng đã dập tắt hoàn toàn tình cảm trong tôi. Khi bà Phương ép Hoàng phải lựa chọn giữa mẹ và vợ, Hoàng đã ngập ngừng đề nghị “xa nhau một thời gian”. Tôi nhìn rõ sự bạc bẽo ấy và chủ động ký vào đơn ly hôn. Ngày tôi xách vali ra đi, ông Lâm lặng lẽ tiễn tôi ra bến xe trong cay đắng. Cả Hoàng và gia đình anh đều không hề hay biết, thời điểm bước chân ra khỏi nhà, trong bụng tôi đã mang thai đôi.

Trở lại hiện thực trước linh cữu, chú Út bước đến trước mặt Hoàng, lấy từ trong túi áo ra một cuốn sổ tiết kiệm cùng tấm thư tay đã ngả màu:

“Anh Hai biết mình không sống được bao lâu nên nửa năm trước đã âm thầm đi tìm mẹ con con Hạ. Anh ấy đã làm xét nghiệm ADN, xác nhận hai đứa nhỏ chính là cháu ruột dòng họ này. Toàn bộ phần tài sản đứng tên anh Hai, anh ấy đã sang tên hết cho hai cháu Bảo An và Bảo Minh. Anh Hai còn dặn, nhà này ngày xưa phất lên nhờ sự hy sinh của con Hạ, giờ trả lại cho con nó là đúng đạo lý.”

Bà Phương nghe xong thì khuỵu xuống sàn gạch, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Hoàng bàng hoàng nhìn cuốn sổ tiết kiệm đứng tên hai con, rồi nhìn hai đứa trẻ mang gương mặt đúc khuôn từ mình. Anh lao đến nắm lấy tay tôi, nước mắt rơi trong muộn màng:

“Hạ… anh sai rồi! Bảy năm qua anh sống trong dằn dằn dằn dột và hối hận. Cho anh một cơ hội bù đắp cho em và các con được không?”

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, ánh mắt lạnh lẽo không chút gợn sóng:

“Anh Hoàng, tôi đưa con về đây là để làm tròn đạo hiếu với người ông đã luôn bảo vệ mẹ con tôi, chứ không phải để quay lại cái nơi từng gieo cho tôi sự tủi nhục. Giữa chúng ta, từ bảy năm trước đã không còn bất kỳ đường lùi nào rồi.”

Nói xong, tôi dắt hai con tiến thẳng vào gian thờ. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn quỳ xuống trước di ảnh ông nội, dập đầu ba cái trong sự chứng kiến của họ hàng. Xong xuôi, tôi nắm tay Bảo An và Bảo Minh thong thả bước ra cổng, để lại sau lưng tiếng khóc nghẹn ngào của Hoàng và sự sụp đổ hoàn toàn của một gia đình từng xem thường lý trí và tình người.