Trong những ngày ở cữ, mẹ chồng liên tục mắng nhiếc tôi. Chỉ vì tôi nói lại đúng một câu, chồng đã thẳng tay tát tôi ngay trước mặt cả gia đình..

 Trong những ngày ở cữ, mẹ chồng liên tục mắng nhiếc tôi. Chỉ vì tôi nói lại  đúng một câu, chồng đã thẳng tay tát tôi ngay trước mặt cả gia đình..

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

 Trong những ngày ở cữ, mẹ chồng liên tục mắng nhiếc tôi. Chỉ vì tôi nói lại  đúng một câu, chồng đã thẳng tay tát tôi ngay trước mặt cả gia đình…

Tôi khẽ ôm con gái nhỏ mới vừa tròn hai mươi ngày tuổi vào lòng. Sau ca sinh mổ, vết thương vẫn âm ỉ đau mỗi khi cử động, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng đáng là gì so với những lời cay nghiệt đang vang vọng từ phòng khách.

Mẹ chồng tôi, bà Hạnh, khoanh tay đứng giữa căn biệt thự liền kề, giọng chua chát:

– Tôi nói thật nhé, làm trưởng phòng nhân sự thì giỏi quản người ngoài thôi chứ về nhà chẳng biết chăm lo gia đình. Sinh con chưa được bao lâu đã nằm lì trên giường. Hồi tôi sinh thằng Khánh, mới bốn hôm đã tự nấu cơm, giặt giũ. Cô bây giờ đúng là được chiều quá hóa hư, muốn cả nhà phải phục vụ mình sao?

Tôi cắn chặt môi, cố kìm nước mắt. Kể từ ngày xuất viện trở về, căn nhà mà tôi đã dành gần mười năm làm việc vất vả mới mua được bỗng trở thành nơi khiến tôi ngột ngạt mỗi ngày.

Tôi tên Minh Anh, ba mươi tuổi, từng là trưởng phòng nhân sự của một tập đoàn lớn. Ngôi nhà này được tôi mua và đứng tên từ nhiều năm trước khi kết hôn với Khánh. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình chân thành vun vén thì gia đình sẽ yêu thương và tôn trọng mình. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Khánh đứng dựa vào cửa phòng, thản nhiên nói:

– Mẹ nói đâu có sai. Em đừng khó tính nữa. Mẹ bỏ quê lên đây chăm em là quý lắm rồi. Có cơm nóng ăn là tốt, đừng đòi hỏi đủ thứ.

Tôi nhìn người đàn ông từng hứa sẽ bảo vệ mình cả đời. Suốt cả tuần, mẹ anh ngày nào cũng ép tôi ăn những món không phù hợp khiến tôi mất sữa, con bé cứ khóc ngằn ngặt mỗi đêm vì đói.

Tôi hít một hơi thật sâu.

– Anh Khánh, em không hề đòi hỏi điều gì quá đáng. Vết mổ của em đang sưng, em cần được đi bệnh viện kiểm tra. Còn mẹ, con chỉ mong mẹ bớt lớn tiếng. Đây là nhà của con, con cần được nghỉ ngơi để hồi phục và chăm cháu.

Cả căn nhà bỗng im lặng.

Ngay sau đó, bà Hạnh gằn giọng:

– Nghe chưa Khánh? Nó dám bảo đây là nhà của nó. Có tí tiền là muốn đuổi mẹ chồng đi phải không? Đúng là loại vô ơn!

Bà xông thẳng vào phòng ngủ, chỉ tay sát mặt tôi.

– Cô nghĩ giấy chứng nhận nhà đứng tên cô thì cô muốn làm gì cũng được à? Đã làm dâu thì mọi thứ phải vì gia đình chồng. Đừng tưởng có tiền là được quyền lên mặt.

Khánh cau mày nhìn tôi.

– Minh Anh, em hỗn vừa thôi. Em dám nói với mẹ như thế à? Em coi thường mẹ anh đúng không?

Tôi bình tĩnh đáp, dù cổ họng nghẹn cứng:

– Em chưa từng coi thường ai. Em chỉ nói sự thật. Ngôi nhà này là thành quả mười năm làm việc của em. Em mời mẹ lên đây vì muốn báo hiếu, chứ không phải để mỗi ngày bị chì chiết trong lúc em yếu đuối nhất. Anh nhìn con đi, nó gầy đi từng ngày vì em không đủ sữa. Anh thật sự không thấy xót sao?

Chát!

Một cái tát giáng mạnh lên mặt tôi.

Đầu tôi nghiêng hẳn sang một bên, tai ù đặc. Cánh tay ôm con run lên vì bất ngờ. Bé con giật mình khóc ré lên.

Khoảnh khắc ấy, tôi biết cuộc hôn nhân này đã thực sự kết thúc.

Người đàn ông từng hứa sẽ che chở cho tôi lại chọn cách ra tay với chính vợ mình để bảo vệ cái sĩ diện mù quáng.

Khánh lạnh lùng nói:

– Anh đánh để em nhớ vị trí của mình. Dù căn nhà đứng tên ai thì anh vẫn là chồng em, vẫn là người làm chủ gia đình này. Nếu còn dám nói đây là nhà của em nữa, anh sẽ đuổi hai mẹ con ra ngoài.

Bà Hạnh hả hê tiếp lời:

– Đúng lắm! Phải dạy cho nó biết điều. Không có mẹ con tôi thì xem nó ôm đứa trẻ mới sinh sống kiểu gì.

Tôi không rơi thêm một giọt nước mắt nào.

Mọi đau đớn dường như tan biến, nhường chỗ cho sự bình tĩnh lạnh lẽo. Tôi nhẹ nhàng lau vết máu nơi khóe môi rồi nhìn hai mẹ con họ bằng ánh mắt dứt khoát.

– Hai người muốn làm chủ căn nhà này phải không? Muốn xem tôi là người thừa đúng không?

Tôi mỉm cười rất nhẹ.

– Được thôi… tôi sẽ để hai người có đúng những gì mình mong muốn.

Tôi bế con trở về phòng, lấy chiếc điện thoại vẫn đặt trên tủ đầu giường. Toàn bộ cuộc cãi vã vừa rồi, từ những lời xúc phạm cho đến cái tát của Khánh, đều đã được camera trong phòng khách và camera hành lang ghi lại. Tôi lặng lẽ sao lưu toàn bộ dữ liệu lên tài khoản lưu trữ trực tuyến rồi gửi thêm một bản cho luật sư riêng.

Sáng hôm sau, khi Khánh và mẹ anh vẫn nghĩ tôi sẽ tiếp tục nhẫn nhịn như mọi lần, họ bất ngờ nhận được thông báo từ văn phòng luật sư về việc yêu cầu chấm dứt hôn nhân, đồng thời buộc những người không có quyền sở hữu phải rời khỏi căn nhà trong thời hạn theo quy định.

Lần đầu tiên, gương mặt đầy tự tin của hai mẹ con họ hiện rõ vẻ hoang mang.

Còn tôi, sau nhiều ngày chịu đựng, cuối cùng cũng hiểu rằng sự hy sinh không bao giờ có ý nghĩa với những người chỉ biết coi nó là điều hiển nhiên. Có những mái nhà được xây bằng gạch đá, nhưng tổ ấm thật sự chỉ tồn tại ở nơi có sự tôn trọng và yêu thương. Và kể từ ngày hôm ấy, tôi quyết định sẽ tự mình xây dựng một cuộc sống mới cho con, nơi con lớn lên mà không phải chứng kiến bất kỳ sự tổn thương hay bạo lực nào thêm nữa.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*