“Thưa ông, tôi vẫn còn тяιин, tôi chưa bao giờ ngủ với bất kỳ người đàn ông nào trước đây” Cô gái 25 tuổi khóc trong phòng khách sạn của người đàn ông mà cô chọn

“Thưa ông, tôi vẫn còn тяιин, tôi chưa bao giờ ngủ với bất kỳ người đàn ông nào trước đây” Cô gái 25 tuổi khóc trong phòng khách sạn của người đàn ông mà cô chọn

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và phòng ngủ

Cô gái tên Lan, 25 tuổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố. Cô đã dành trọn 1 năm để tìm hiểu và yêu thầm người đàn ông này – anh Hoàng, 38 tuổi, thành đạt, trầm tính, tử tế… hay ít nhất cô vẫn tin vậy.

Họ quen nhau qua công việc. Anh Hoàng không hề ép buộc, không tán tỉnh thô lỗ—chỉ kiên nhẫn chăm sóc, hỏi han, khiến Lan tin rằng đây là người đàn ông đầu tiên trong đời cô muốn mở lòng.

Tối hôm đó, cô chủ động nhắn:

“Em muốn ở riêng với anh tối nay… Nếu anh cũng muốn.”

Anh đồng ý rất nhanh, nhanh đến mức làm Lan hơi chột dạ.

Nhưng rồi cô tự trấn an.

Cô muốn điều này. Và cô đã quyết.


5 PHÚT TRƯỚC

Trong phòng, Lan ngồi trên ghế, hai tay siết lại. Tim đập mạnh như muốn chạy khỏi lồng ngực. Hoàng bước đến nhẹ nhàng:

— “Em sợ à?”

Cô gật, cố giữ giọng bình tĩnh:

— “Thưa anh… em vẫn còn trinh. Em chưa từng ngủ với ai trước đây. Em lo… em sợ mình không biết gì.”

Hoàng đứng khựng lại.

Không cười, không trêu, không ôm lấy cô như cô tưởng.

Anh chỉ… nhìn. Nhìn rất lâu.
Một biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên mặt anh. Không phải sốc. Không phải vui.
Mà giống như… thở phào.

Lan nhíu mày:

— “Anh sao vậy?”

Hoàng đáp một câu khiến Lan lạnh sống lưng:

— “Ừ. Tốt rồi. Cuối cùng anh cũng chắc chắn.”


5 PHÚT SAU

Lan bối rối. Chưa kịp hỏi gì thêm thì Hoàng đi đến chiếc vali nhỏ anh mang theo, bấm mật khẩu, mở ra.

Lan chết lặng.

Bên trong không phải đồ cá nhân.
Không phải quần áo.
Không phải đồ dùng đàn ông.

Mà là hàng chục phong bì hồ sơ, mỗi phong bì có in ảnh một cô gái khác nhau. Cùng độ tuổi. Cùng kiểu tóc. Cùng khuôn mặt na ná Lan.

Trên mỗi phong bì là những dòng chữ ghi:

“Đã từng quan hệ – loại.”

“Có bạn trai trước – loại.”

“Đã sống chung với người yêu – loại.”

“Không chắc chắn – theo dõi tiếp.”

Lan thấy… tên mình nằm ở dưới cùng:

“Lan – 12 tháng quan sát.
Không có yêu đương.
Không gần gũi ai.
Có khả năng phù hợp.

Cô bật khỏi ghế:

— “Anh… đây là cái gì?”

Hoàng đóng vali lại, khóa cạch một cái, rồi nhìn cô bằng ánh mắt lạnh tanh:

— “Anh xin lỗi. Nhưng anh cần một người phụ nữ hoàn toàn chưa từng yêu ai.”
— “Để làm gì?!” – Lan hét lên.

Hoàng đáp chậm rãi, từng chữ một:

— “Để không bị… giống mẹ anh.”

Lan lùi lại, chân run bần bật.

Hoàng tiếp tục:

— “Mẹ anh cưới cha anh khi còn rất trẻ. Không ai biết bà đã có một người đàn ông trước đó. Nhưng năm 40 tuổi, bà phát bệnh… nói có người đàn ông đứng trong phòng gọi mình mỗi đêm. Bà nói: Nếu ngày đó bà không phản bội, người đó đã không theo bà suốt đời.

Lan nổi da gà.

Hoàng nói giọng đều đều như đã tin điều đó suốt nhiều năm:

— “Anh phải chọn người không có mối dây nào với quá khứ. Một người hoàn toàn trống. Một người không có ai… ‘đi theo’. Và em là người đầu tiên đáp đúng tất cả điều kiện.”

Lan nghẹn họng:

— “Anh theo dõi tôi một năm chỉ để… chọn tôi làm vật thế thân cho bệnh hoang tưởng của anh?!”

Hoàng không phủ nhận.

Anh chỉ bước lại gần, đưa tay như muốn chạm vào mặt Lan:

— “Anh không muốn làm em đau. Chỉ cần em ở cạnh anh. Để… không ai khác có thể ‘đến lấy em đi’.”

Lan bật khóc, giật lùi.
Nhưng đúng lúc đó—


CÚ TWIST CUỐI CÙNG

Cánh cửa phòng 806 tự mở.

Một luồng gió lạnh phả vào.

Hoàng lập tức đứng chắn trước Lan, tái mét, run như đang đối mặt thứ gì kinh khủng:

— “Không… Đừng. Tôi đã chọn rồi. Cô ấy chưa từng yêu ai cả, cô ấy không thuộc về anh…”

Lan hoảng loạn quay đầu.

Ở khung cửa—
ánh đèn hành lang chập chờn.

Không có ai.

Nhưng Lan thấy rất rõ:

Bàn tay ai đó đang ôm vai cô.
Một bàn tay lạnh ngắt.
Và Hoàng nhìn chằm chằm vào chính bàn tay ấy.

Vì sao trong bức tranh ‘Mã đáo thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại

Bức tranh ‘Mã đáo thành công’ có thể nói là 1 bức tranh vô cùng nổi tiếng mà ai cũng biết.

Nhưng có 1 điều nhiều người thắc là tại sao trong bức tranh “mã đáo thành công” luôn có một con quay đầu lại?

Trong bức tranh ngựa “Mã đáo thành công”, một con ngựa trong số 8 con quay đầu trở lại.

Con ngựa này thường là con ngựa đứng ở vị trí thứ 4 hoặc thứ 5.

Con ngựa này quay đầu trở lại để khuyến khích những con ngựa khác trong đàn chạy nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

Được biết, con ngựa thứ 8 trong bức tranh không bao giờ quay đầu lại.

Việc nó quay đầu lại đồng nghĩa với chuyện chủ nhà sẽ mất của, mất lộc.

Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về.

Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm.

Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

Người ta tặng nhau bức tranh này với mục đích cầu mong người nhận có ý chí mạnh mẽ hơn, tinh thần phấn chấn hơn và luôn vươn lên trong mọi hoàn cảnh.

Nguồn gốc và ý nghĩa sâu sa của bức tranh ‘Mã đáo thành công’ cũng như câu nói mà người ta hay chúc nhau trong những dịp lễ, tết

Bức tranh ngựa “Mã đáo thành công” là tác phẩm vẽ 8 con ngựa tràn đầy năng lượng thể hiện chúng có sức mạnh vượt trội đồng thời đại diện cho quyền lực và uy lực siêu phàm.

Ở xã hội Trung Quốc thời xưa, chỉ có những người xuất thân từ tầng lớp thượng lưu mới có thể sở hữu ngựa.

Trong bức tranh vẽ 8 con ngựa của người Trung Quốc, những con ngựa đang phi nước đại có nghĩa là chủ sở hữu của chúng có quyền lực và uy tín mạnh mẽ.

Bên cạnh đó, Chu Mục Vương (1001 – 746 TCN) – vị vua thứ 5 của nhà

Chu trong lịch sử phong kiến cổ đại Trung Quốc cũng nổi tiếng sử sách vì sở hữu 8 con ngựa vô cùng đặc biệt.

Bát Tuấn (tám con ngựa hay) của Chu Mục Vương đã trở thành một chủ đề nổi tiếng mà giới làm tranh cổ và tranh hiện đại khai thác, biến nó thành món quà độc đáo cho người dân dành tặng nhau.

Theo một số tài liệu ghi chép, Chu Mục Vương sở hữu 8 con ngựa tuyệt vời và được dân gian gọi là Bát Tuấn.

Tương truyền, Chu Mục Vương đặt tên cho 8 tuấn mã lần lượt là: Xích Ký, Ðạo Ly, Bạch Mã, Du Luân, Sơn Tử, Cừ Hoàng, Hoa Lưu, Duyên Nhĩ.

Người điều khiển Bát Tuấn có tên Tạo Phụ.

Tạo Phụ thường xuyên chở Chu Mục Vương đi vi hành khắp nơi trên cỗ xe ngựa đặc biệt do 8 con ngựa kéo.

Dưới thời trị vì của Chu Mục Vương, cuộc sống của người dân khá thịnh vượng.

Do đó, các họa sĩ thời đó đã vẽ bức tranh 8 con ngựa của vị hoàng đế nhà Chu này và gọi nó là Bát Tuấn đồ.

Con số 8 cũng là một con số may mắn của người Trung Quốc, tượng trưng cho sự giàu có và thành công.

Bức tranh vẽ 8 con ngựa phi nước đại, tràn đầy sinh lực, tinh thần tuyệt vời sẽ truyền cảm hứng cho mọi người làm việc chăm chỉ và theo đuổi mục tiêu của mình.

Không chỉ bức tranh mà ngay cả câu chúc “mã đáo thành công” cũng rất nổi tiếng, được nhiều người sử dụng để chúc nhau trong những dịp lễ tết, ngụ ý là những câu chúc về sự thành đạt trong sự nghiệp, công danh.

Ngoài ra, từ “mã đáo” còn có nghĩa là may mắn quay trở về.

Vào thời xa xưa, ngựa là phương tiện đi lại vô cùng thuận tiện vì nó rất khỏe, chạy nhanh và liên tục trong suốt thời gian dài.

Đồng thời, loài vật này rất thông minh và có mối quan hệ gần gũi với con người.

Nó không chỉ được người dân sử dụng làm phương tiện di chuyển giúp việc giao thương dễ dàng hơn mà nó còn xông pha cùng binh sĩ trên chiến trường đánh địch.

Những chuyến hành trình của ngựa với chủ nhân có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng thậm chí là cả năm mới quay về.

Đặc biệt, đối với những người xông pha trận mạc thì khả năng quay trở về sẽ không cao.

Có khi 10 người ra trận thì chỉ có 1 người quay về do cuộc chiến quá cam go, nguy hiểm.

Do đó, người ta nói “mã đáo” dùng để ám chỉ cầu cho người nhận gặp may mắn và quay trở về nhà.

3 trường hợp không nên tặng tranh Mã đáo thành công

1. Người tuổi Tý (Chuột) – Xung khắc theo phong thủy

Theo phong thủy, Tý (chuột) và Ngọ (ngựa) thuộc cặp địa chi xung khắc, do đó người tuổi Tý không nên treo tranh

“Mã đáo thành công”. Tặng tranh này cho người tuổi Tý có thể vô tình mang lại năng lượng xung khắc, khiến công việc và cuộc sống của họ gặp nhiều trở ngại.

2. Người làm trong lĩnh vực ổn định, cần sự chắc chắn

Những người làm việc trong các ngành nghề cần sự ổn định, tĩnh lặng như giáo viên, nhân viên văn phòng, luật sư hoặc công chức nhà nước không nên treo tranh ngựa.

Bởi vì hình ảnh ngựa phi thể hiện sự năng động, bứt phá, có thể gây mất cân bằng, khiến công việc trở nên xáo trộn hoặc tạo ra cảm giác áp lực, vội vã.

3. Người đang gặp vận hạn, khó khăn trong cuộc sống

Tặng tranh “Mã đáo thành công” cho người đang gặp vận hạn, trắc trở có thể gây tác dụng ngược.

Thay vì mang lại may mắn, bức tranh có thể tạo thêm áp lực và gợi nhớ đến những khó khăn mà họ chưa thể vượt qua, đặc biệt là với những người làm ăn thất bại hoặc đang tìm kiếm sự ổn định.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*