SUÝT MẤT CON VÌ MẸ CHỒNG É:P UỐNG “TH:UỐC TR:Ừ T:À” GIỮA THÁNG CÔ HỒN. “KHÔNG UỐNG THÌ ĐỪNG TRÁCH TÔI KHÔNG NÓI TRƯỚC!” (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

(Tiếp theo phần 1)
Quân cầm tờ giấy trong tay, đứng chết trân giữa phòng thờ. Cái tên xa lạ ghi trên đó là “bé Gia Bảo” — không phải tên con tôi, con tôi còn chưa đặt tên chính thức, chỉ mới gọi tạm là cu Bin trong nhà. Bên dưới là một con số: hai trăm triệu, kèm chữ ký tắt “S.” và ngày tháng — đúng ngày dự sinh của tôi theo lịch âm mà bác sĩ tính trước đó.
Anh chụp lại tờ giấy, nhét vào túi áo, rồi quay lại bệnh viện với tôi, mặt vẫn còn tái. Tôi vừa truyền nước xong, thấy anh vào phòng với vẻ mặt khác thường, liền hỏi ngay:
“Anh tìm được gì à? Sao mặt anh như vậy?”
Quân ngồi xuống mép giường, đưa điện thoại có ảnh chụp tờ giấy cho tôi xem. Tôi đọc đi đọc lại cái tên “bé Gia Bảo”, cái số tiền hai trăm triệu, chữ ký “S.”, càng đọc càng thấy lạnh sống lưng.
“Gia Bảo là ai vậy anh? Sao lại có tên đứa trẻ khác trong giấy tờ liên quan đến ngày dự sinh của con mình?”
Quân lắc đầu, giọng trầm xuống:
“Anh không biết. Nhưng chữ ‘S.’ này, anh nghi là bà Sáu — bà mối ngày xưa mai mối cho ba mẹ anh cưới nhau. Hồi nhỏ anh nhớ mẹ hay nhắc bà Sáu, bảo là ơn nghĩa lớn lắm, không có bà Sáu thì không có nhà mình bây giờ.”
Tôi im lặng, cố lục lại trí nhớ. Từ ngày về làm dâu, tôi chỉ nghe bà Lan nhắc đến “bà Sáu” đúng một lần, trong một bữa giỗ, bà nói bâng quơ: “Bà Sáu năm nay chắc cũng ngoài bảy mươi rồi, hồi đó bà ấy giúp nhà mình nhiều lắm.” Lúc đó tôi không để tâm, giờ nghĩ lại mới thấy có gì đó bất thường.
Xuất viện được ba ngày, tôi vẫn phải nằm nghỉ dưỡng thai theo lời bác sĩ dặn, không được vận động mạnh. Bà Lan từ hôm đó tránh mặt tôi, không dám nhìn thẳng, chỉ lặng lẽ nấu cháo để trước cửa phòng rồi đi ra, không nói câu nào. Nhưng tôi biết, im lặng của bà không phải là hối lỗi suông, mà là đang giấu một điều gì đó lớn hơn nhiều so với một nồi thuốc bắc.
Tối hôm đó, chờ bà Lan đi ngủ, tôi và Quân ngồi lại bàn bạc. Tôi nói với anh, giọng cương quyết dù người còn mệt:
“Anh, chuyện này không đơn giản là mẹ mê tín đâu. Tự nhiên mẹ ép em uống thuốc đúng vào thời điểm gần ngày dự sinh, lại còn có giấy tờ ghi tên đứa trẻ khác kèm tiền bạc. Em nghĩ có ai đó đứng sau, và mẹ đang giấu em với anh chuyện gì đó rất lớn.”
Quân gật đầu, nắm chặt tay tôi:
“Anh cũng nghĩ vậy. Sáng mai anh sẽ hỏi thẳng mẹ. Không thể để mọi chuyện mập mờ như vậy được nữa, nhất là khi liên quan đến an toàn của em và con.”
Sáng hôm sau, Quân gọi mẹ ra phòng khách, tôi cũng ngồi đó, dù người còn hơi mệt nhưng nhất quyết phải có mặt. Bà Lan nhìn thấy tờ giấy Quân đặt trên bàn, mặt biến sắc ngay lập tức.
“Con… con lục đồ của mẹ à?”
“Con không cố ý, con về nhà lấy đồ cho vợ thì vô tình thấy. Mẹ nói cho con nghe đi, Gia Bảo là ai, hai trăm triệu này là tiền gì, sao lại liên quan đến ngày dự sinh của vợ con?”
Bà Lan ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt, một lúc lâu mới lên tiếng, giọng run rẩy:
“Là… là bà Sáu. Bà Sáu nhờ mẹ.”
“Nhờ gì mẹ? Mẹ nói rõ ra.”
Bà Lan kể, giọng đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc. Ba mươi hai năm trước, khi bà còn là cô gái nghèo ở quê, gia đình bà nợ nần chồng chất, suýt mất nhà vì món nợ của ông ngoại Quân để lại. Chính bà Sáu, lúc đó làm nghề mối mai kiêm cho vay nóng nhưng có tâm, đã đứng ra trả giúp một phần nợ, rồi mai mối bà cho ông Tài — bố của Quân — một gia đình khá giả hơn, giúp bà thoát cảnh nghèo khó. Bà Lan mang ơn bà Sáu suốt đời, coi như ân nhân cứu cả gia đình.
“Mấy năm gần đây bà Sáu làm ăn lớn, mở cả trung tâm xem phong thủy, coi ngày giờ cho mấy gia đình giàu có trên thành phố. Bà ấy có một mối làm ăn với một gia đình bên quận khác, họ có đứa cháu đích tôn tên Gia Bảo, sinh cùng năm với cháu mình. Bà Sáu nói, nếu ghép được hai đứa trẻ sinh đúng giờ hợp mệnh với nhau — một trai một… một trai khác — thì sau này lớn lên kết nghĩa thông gia, hai bên gia đình sẽ làm ăn phát đạt, coi như ‘song long chầu’ gì đó, mẹ cũng không rành lắm. Bà ấy hứa nếu mẹ giúp được, cháu mình sinh đúng giờ Th:ìn ngày mười lăm tháng bảy âm, bà ấy sẽ đưa hai trăm triệu ‘tạ ơn’, với lại sau này gia đình bên kia sẽ nâng đỡ cho công việc của thằng Quân.”
Tôi nghe mà không tin nổi vào tai mình. Hóa ra không phải chuyện tâm linh đơn thuần, mà là một thỏa thuận ngầm, biến đứa con trong bụng tôi thành công cụ cho một cuộc “ghép giờ sinh” vì lợi ích của người lớn.
“Mẹ ơi, mẹ có biết mẹ vừa nói cái gì không?” — tôi bật dậy khỏi ghế, giọng run lên vì phẫn nộ. “Mẹ nhận tiền để ép con mình sinh đúng giờ theo ý người khác? Mẹ cho con uống thuốc không phải vì an thai, mà là để kích thích chuyển dạ đúng giờ đẹp bà Sáu yêu cầu à?”
Bà Lan bật khóc, quỳ sụp xuống nền nhà:
“Mẹ không nghĩ được xa như vậy đâu con ơi! Mẹ chỉ nghĩ thuốc đó giúp sinh đúng giờ thôi, ai ngờ nó nguy hiểm đến vậy. Mẹ xin lỗi, mẹ không cố ý hại cháu mình đâu!”
Quân đứng bật dậy, giọng anh lạnh tanh, khác hẳn ngày thường:
“Mẹ không cố ý? Mẹ ép vợ con uống thuốc không rõ nguồn gốc, biết là có tiền bạc đằng sau mà vẫn giấu tụi con, đến khi suýt mất cháu mới chịu nói ra sự thật. Mẹ nghĩ ‘không cố ý’ là đủ để xoá hết mọi chuyện à?”
Tôi ngồi xuống, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Tôi biết nếu cứ để cảm xúc lấn át, mọi chuyện sẽ chỉ dừng ở cãi vã, không giải quyết được gì. Tôi nhìn thẳng vào bà Lan, giọng cứng rắn nhưng không còn hoảng loạn:
“Mẹ, con muốn hỏi rõ một chuyện: giờ bà Sáu có còn liên lạc với mẹ không? Bà ấy có biết chuyện con nhập viện, suýt sảy thai vì thuốc đó không?”
Bà Lan lau nước mắt, gật đầu yếu ớt:
“Bà ấy gọi cho mẹ tối qua, hỏi chuyện sinh nở có đúng giờ không. Mẹ chưa dám nói chuyện con nhập viện.”
“Vậy mẹ đưa số điện thoại của bà ấy cho con.”
Bà Lan ngập ngừng nhưng cuối cùng cũng đưa. Tôi lưu lại số, không gọi ngay mà quyết định để Quân đứng ra xử lý việc này một cách đàng hoàng, còn tôi sẽ âm thầm tìm hiểu thêm về gia đình bên kia — gia đình có đứa cháu tên Gia Bảo mà bà Lan nhắc tới.
Tối đó, tôi lên mạng tìm kiếm thông tin, kết hợp hỏi thăm một người bạn làm ở phòng công chứng quen biết rộng. Không ngờ tôi phát hiện ra một điều khiến cả câu chuyện rẽ sang hướng hoàn toàn khác: gia đình có cháu tên Gia Bảo đó chính là gia đình chồng của một người chị họ xa bên nhà tôi — chị Hoài, người mà tôi từng gặp vài lần trong đám cưới họ hàng. Nhà chị Hoài giàu có, làm bất động sản, và bà Sáu chính là “quân sư phong thủy” thân cận của cả dòng họ nhà chồng chị.
Tôi gọi điện riêng cho chị Hoài, khéo léo dò hỏi. Chị Hoài nghe xong chuyện, giọng sững sờ:
“Trời ơi, em nói vậy chị mới nhớ. Mẹ chồng chị có nhắc chuyện muốn ‘ghép giờ sinh’ cho cháu đích tôn nhà chị với một gia đình khác, nói là để sau này lớn lên coi mắt nhau, kết thông gia, hợp mệnh làm ăn phát đạt. Chị tưởng chuyện đùa, ai ngờ họ làm thật đến mức này. Mà em ơi, chị nghe nói bà Sáu này lấy tiền của cả hai bên gia đình đấy, bên chị cũng đưa cho bà ấy một khoản để ‘lo liệu’, tưởng là tiền công xem ngày, ai ngờ…”
Tôi nghe mà tay run lên. Không chỉ nhà tôi bị lợi dụng, bà Sáu còn đang cùng lúc nhận tiền của cả hai gia đình, dùng chiêu bài phong thủy tâm linh để trục lợi, biến chuyện sinh nở của hai đứa trẻ vô tội thành một món hàng mặc cả.
Tôi lập tức gọi Quân, kể lại toàn bộ. Anh nghe xong, nắm chặt tay, giọng đanh lại:
“Vậy là bà Sáu không chỉ hại một mình em, mà còn đang lừa cả hai gia đình để kiếm lời. Anh sẽ gọi thẳng cho bà ấy, hỏi cho ra nhẽ.”
Tôi ngăn anh lại:
“Đừng gọi vội. Mình cần ghi âm lại cuộc nói chuyện làm bằng chứng, không thì bà ấy chối, lại đổ hết lỗi cho mẹ. Để em bật ghi âm trước, anh gọi sau.”
Quân đồng ý. Tôi chuẩn bị sẵn điện thoại ghi âm, để loa ngoài, Quân bấm gọi cho bà Sáu. Chuông reo vài giây thì có người bắt máy, giọng một phụ nữ lớn tuổi, sang sảng:
“Alo, ai đấy?”
“Con là Quân, con trai bà Lan đây. Con muốn hỏi bà chuyện liên quan đến vợ con và cái thai trong bụng.”
Giọng bà Sáu chợt niềm nở khác thường:
“À, thằng Quân hả, khỏe không con? Có phải chuyện sinh nở của vợ con không? Có đúng giờ Thìn mười lăm tháng bảy không con, để bác còn báo bên kia chuẩn bị…”
“Bà biết vợ con suýt sảy thai vì uống thuốc mẹ con đưa không? Bà có biết thứ thuốc đó nguy hiểm thế nào không mà vẫn thúc giục mẹ con làm chuyện đó?”
Đầu dây bên kia im bặt vài giây, rồi giọng bà Sáu chối đây đẩy:
“Ơ hay, bác đâu có biểu bà Lan cho uống thuốc gì nguy hiểm. Bác chỉ nói ráng canh giờ sinh cho đẹp thôi, chuyện thuốc thang là bà Lan tự làm, sao lại đổ cho bác được.”
Tôi giằng lấy điện thoại từ tay Quân, nói thẳng:
“Bà Sáu, cháu là Thùy Linh, con dâu bà Lan đây. Cháu nói cho bà biết, cháu vừa nói chuyện với chị Hoài bên nhà thông gia của bà rồi. Cháu biết bà đang nhận tiền của cả hai gia đình để dàn xếp chuyện ‘ghép giờ sinh’ này. Cháu đã có ghi âm cuộc gọi này, cộng với giấy tờ ghi tên Gia Bảo và số tiền hai trăm triệu mà bà đưa cho mẹ chồng cháu. Nếu bà không muốn chuyện này ầm ĩ ra cả hai gia đình, thậm chí liên quan đến pháp luật vì hành vi xúi giục dùng thuốc gây nguy hiểm cho thai phụ, thì bà nên dừng ngay trò này lại.”
Bà Sáu á khẩu vài giây, giọng chuyển sang van nài:
“Thôi thôi, cháu à, chuyện này để bác với bà Lan tự giải quyết, đừng làm to chuyện, mất mặt hết cả hai bên. Bác cũng chỉ muốn tốt cho hai đứa nhỏ sau này thôi mà.”
“Tốt cho hai đứa nhỏ hay tốt cho ví tiền của bà? Bà dừng lại từ hôm nay, đừng liên lạc với mẹ con cháu nữa. Nếu còn tiếp tục, cháu sẽ mang hết bằng chứng ra làm rõ trắng đen với cả hai gia đình, kể cả chính quyền địa phương nếu cần.”
Tôi cúp máy, tay vẫn còn run vì vừa trải qua một cuộc đối chất căng thẳng, nhưng trong lòng nhẹ nhõm hẳn vì cuối cùng cũng dám đứng ra bảo vệ chính mình và con.
Quân ôm lấy tôi, giọng anh nghẹn lại:
“Anh xin lỗi vì để em phải chịu đựng chuyện này một mình từ đầu. Từ giờ chuyện gì trong nhà, anh sẽ đứng cùng em giải quyết, không để mẹ hay ai làm ảnh hưởng đến em và con nữa.”
Bà Lan đứng nép ở cửa phòng từ lúc nào, nghe hết toàn bộ cuộc gọi, mặt bà trắng bệch, tay run run:
“Mẹ… mẹ không ngờ bà Sáu lại lợi dụng lòng tin của mẹ đến mức này. Mẹ chỉ nghĩ đơn giản là trả ơn, ai ngờ…”
Tôi nhìn bà, phần nào hiểu được sự cả tin của một người mang ơn suốt mấy chục năm, nhưng vẫn không thể bỏ qua việc bà đã đặt tính mạng con tôi vào nguy hiểm chỉ vì một lời hứa mơ hồ và món tiền hai trăm triệu.
“Mẹ, con không muốn nói nặng lời nữa, nhưng từ nay, bất cứ chuyện gì liên quan đến con của con, mẹ phải hỏi ý kiến vợ chồng con trước, không được tự ý quyết định bất cứ điều gì, dù là vì tin ai đi nữa.”
Bà Lan gật đầu, nước mắt lã chã, không nói thêm được lời nào.
Tưởng mọi chuyện đã có hướng giải quyết, nhưng ba ngày sau, khi tôi đang chuẩn bị đồ đi tái khám thai định kỳ, có một người phụ nữ lạ mặt, ăn mặc sang trọng, tự xưng là mẹ chồng của chị Hoài, tìm đến tận nhà, gõ cửa gấp gáp, giọng gay gắt ngay từ đầu:
“Cho tôi gặp bà Lan. Tôi là bà thông gia bên nhà con Hoài. Bà Sáu nói với tôi là bên này phá vỡ thỏa thuận, không chịu sinh đúng giờ, giờ định đền bù thế nào cho gia đình tôi đây? Tiền đặt cọc một trăm năm mươi triệu bên tôi đưa cho bà Sáu để lo chuyện này, giờ ai chịu trách nhiệm?”
Tôi và Quân đứng chết lặng nhìn nhau. Không ngờ bà Sáu không những không dừng lại, mà còn quay ngược tình thế, đổ hết trách nhiệm sang phía nhà tôi, kéo cả người nhà thông gia bên kia đến tận cửa đòi tiền, biến câu chuyện vốn đã rối ren càng thêm rắc rối hơn bao giờ hết.
(Tiếp theo phần 2)
Tôi đứng chắn trước cửa, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang sôi lên:
“Xin lỗi bác, bác nói tiền đặt cọc gì, thỏa thuận gì, cháu hoàn toàn không biết. Bác vào nhà nói chuyện cho rõ ràng, đừng đứng ngoài cửa lớn tiếng như vậy.”
Người phụ nữ tự xưng bà thông gia nhà chị Hoài — sau này tôi biết tên là bà Kim — bước vào, mặt vẫn hầm hầm. Bà Lan từ trong bếp chạy ra, thấy khách lạ thì tái mặt, đứng chôn chân không dám lại gần.
Quân mời bà Kim ngồi, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết:
“Bác Kim, cháu là Quân, chồng của Thùy Linh. Trước khi nói chuyện tiền bạc, cháu muốn hỏi rõ: bác có biết chính xác thỏa thuận giữa bác và bà Sáu là gì không? Và bác có biết vì thỏa thuận đó mà vợ cháu suýt mất con không?”
Bà Kim hơi khựng lại, giọng bớt gay gắt:
“Tôi chỉ biết bà Sáu nói có thể lo được chuyện ghép giờ sinh cho hai đứa nhỏ, để sau này lớn lên coi như có duyên, dễ tác hợp, nhà tôi tin tưởng đưa trước một trăm năm mươi triệu tiền công. Giờ bà Sáu báo bên này không giữ đúng cam kết, sinh sai giờ, đòi tôi phải cùng đi đòi lại công bằng.”
Tôi ngồi xuống đối diện bà Kim, lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm cuộc gọi với bà Sáu hôm trước cho bà nghe. Bà Kim nghe xong, mặt biến sắc, nhất là đến đoạn bà Sáu chối leo lẻo chuyện thuốc thang, rồi đoạn tôi nói thẳng về việc bà ấy nhận tiền của cả hai gia đình.
“Trời đất, vậy là bà Sáu lấy tiền của cả hai bên, giờ thấy chuyện đổ bể lại quay sang đòi bên chị bồi thường để giữ phần cho bà ta à?” — bà Kim buông thõng vai, giọng không còn hung hăng nữa mà chuyển sang bàng hoàng.
Tôi đưa tiếp cho bà Kim xem tờ giấy có tên “Gia Bảo” cùng số tiền hai trăm triệu mà Quân tìm thấy trong ngăn kéo bàn thờ nhà mình. Bà Kim cầm tờ giấy, tay run lên:
“Đúng chữ bà Sáu viết rồi. Ngày này đúng ngày bà ấy hẹn tôi ký giấy đưa cọc thêm đợt hai… Trời ơi, hóa ra suốt mấy tháng nay bà ấy dắt cả hai nhà đi từ đầu đến cuối, moi tiền từng đợt một.”
Không khí trong phòng khách chùng xuống. Bà Kim ngồi thừ người, còn bà Lan đứng nép ở góc nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Tôi nhìn cả hai người phụ nữ lớn tuổi, một người là mẹ chồng tôi, một người là thông gia xa lạ, cả hai đều vì lòng tin đặt sai chỗ mà rước họa vào thân.
“Bác Kim, cháu nghĩ chuyện này không phải để hai nhà đổ lỗi cho nhau, mà nên cùng nhau làm rõ với bà Sáu. Bác với mẹ cháu đều là nạn nhân bị bà ấy lợi dụng lòng tin để trục lợi cả hai đầu. Nếu bác đồng ý, mình có thể cùng nhau đến gặp trực tiếp bà Sáu, đối chất rõ ràng, ai sai người đó chịu, không để một mình gia đình cháu gánh hết.”
Bà Kim suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu:
“Được, tôi đồng ý. Chứ cứ để bà ấy giữa hai nhà gây chuyện, cuối cùng chỉ có bà ấy hưởng lợi, còn hai bên mình đánh nhau.”
Chiều hôm đó, Quân hẹn bà Sáu ra một quán cà phê gần nhà, nói dối là để “bàn chuyện tiền nong cho êm đẹp”. Tôi, Quân, bà Lan và bà Kim cùng có mặt. Khi bà Sáu bước vào, thấy đông đủ như vậy, mặt bà thoáng sững lại nhưng vẫn cố giữ vẻ niềm nở quen thuộc:
“Ơ, sao hôm nay đông đủ vậy, có chuyện gì mà kêu tôi ra đây?”
Tôi mở lời trước, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát:
“Bà Sáu, cháu mời bà ra đây để nói chuyện rõ ràng một lần cho xong. Bác Kim đây đã biết chuyện bà nhận một trăm năm mươi triệu của nhà bác ấy, đồng thời cũng lấy hai trăm triệu của mẹ chồng cháu, tất cả chỉ để dàn xếp một chuyện hoang đường là ‘ghép giờ sinh’ cho hai đứa trẻ chưa chào đời.”
Bà Sáu cười gượng, định chối:
“Tôi chỉ giúp coi ngày giờ theo phong thủy, tiền đó là tiền công xem việc, chuyện đó bình thường mà…”
Bà Kim đập tay xuống bàn, lần đầu tiên lớn tiếng thật sự:
“Bình thường cái gì! Bà nói với tôi là ‘lo được’ để cháu tôi sinh đúng giờ, ghép mệnh làm ăn phát đạt, giờ bà nói là tiền công xem ngày bình thường à? Vậy sao bà không dám cho hai nhà biết mặt nhau từ đầu, để đến giờ mọi chuyện vỡ lở mới lòi ra là bà cùng lúc nhận tiền của cả hai bên?”
Bà Sáu im bặt, mặt tái đi. Tôi tiếp lời, giọng đanh lại:
“Không chỉ vậy, bà còn xúi mẹ chồng cháu cho cháu uống thuốc không rõ nguồn gốc để kích thích sinh đúng giờ bà yêu cầu, khiến cháu nhập viện vì dọa sảy thai. Đây là giấy xác nhận của bệnh viện, đây là gói thuốc bác sĩ nói có thành phần gây co bóp tử cung sớm.”
Tôi đặt xấp giấy tờ, ảnh chụp gói thuốc và cả biên bản khám bệnh lên bàn. Bà Sáu nhìn đống bằng chứng, biết không còn đường chối, cuối cùng cúi đầu, giọng nhỏ hẳn:
“Thôi… tôi sai rồi. Tôi thấy làm mối kiểu này vừa có tiền công, vừa được tiếng giúp hai bên gia đình giàu có kết thân, tôi tham quá nên mới ra nông nỗi này. Tôi không nghĩ chuyện thuốc thang lại nguy hiểm đến vậy, tôi chỉ nói bà Lan ráng canh giờ, không hề bảo phải ép uống thuốc gì hết.”
Bà Lan đứng bật dậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy bà phản ứng mạnh mẽ như vậy, không phải với tôi hay Quân, mà với chính người mình từng coi là ân nhân:
“Bà Sáu, tôi mang ơn bà cả đời, tôn trọng bà như người thân trong nhà. Vậy mà bà lợi dụng lòng tin đó, đẩy tôi vào chỗ suýt hại cháu nội mình, còn kéo cả nhà thông gia người ta vào cuộc để moi tiền. Từ hôm nay, ơn nghĩa ngày xưa tôi vẫn nhớ, nhưng bà với tôi coi như hết duyên, đừng bao giờ liên lạc với gia đình tôi nữa.”
Bà Sáu cúi gằm mặt, không dám nói thêm lời nào. Bà Kim bên cạnh cũng lên tiếng, giọng cứng rắn:
“Tiền một trăm năm mươi triệu bên tôi đưa, bà phải hoàn trả đầy đủ trong vòng một tuần, nếu không tôi sẽ nhờ người quen bên công an kinh tế vào cuộc, xem đây có phải hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản dưới danh nghĩa mê tín dị đoan hay không.”
Tôi bổ sung thêm, giọng rành rọt:
“Còn hai trăm triệu bà đưa cho mẹ chồng cháu, chúng cháu sẽ không giữ lại một đồng nào, sẽ trả lại đầy đủ cho bà, kèm theo yêu cầu bà viết cam kết không bao giờ tiếp tục kiểu làm ăn lợi dụng niềm tin tâm linh để trục lợi như vậy nữa. Nếu cháu còn nghe ai than phiền chuyện tương tự liên quan đến bà, cháu sẽ không ngần ngại đưa toàn bộ bằng chứng hôm nay ra công khai.”
Bà Sáu cúi đầu, giọng run rẩy nhận lỗi, hứa sẽ hoàn trả tiền cho cả hai gia đình trong thời gian sớm nhất. Buổi gặp mặt kết thúc trong không khí nặng nề nhưng dứt khoát, không còn mập mờ như trước.
Trên đường về, bà Kim nắm tay tôi, giọng chân thành:
“Cảm ơn cháu đã bình tĩnh xử lý chuyện này. Bác xin lỗi vì hôm trước đã tới nhà cháu lớn tiếng vô cớ, bác cũng chỉ vì tiếc của mà hồ đồ. Sau này có dịp, bác mong hai gia đình mình vẫn có thể qua lại bình thường, coi như xui rủi gặp phải kẻ lừa đảo, không ai đáng trách ai.”
Tôi mỉm cười, gật đầu đồng ý. Ít nhất, giữa cơn bão vừa qua, hai gia đình vốn xa lạ lại hiểu nhau hơn, không còn đối đầu như buổi đầu gặp gỡ.
Về đến nhà, bà Lan ngồi thẫn thờ ở phòng khách rất lâu. Tối đó, sau khi cơm nước xong xuôi, bà tìm tôi, giọng nghẹn ngào:
“Mẹ biết mẹ sai rồi, sai từ đầu đến cuối. Mẹ chỉ nghĩ đơn giản, trả ơn người ta một chút, lại còn được thêm chút tiền lo cho cháu sau này, ai ngờ suýt hại chết cháu mình. Mẹ xin lỗi con, xin lỗi cả thằng Quân. Từ giờ, mẹ không dám tự ý quyết định chuyện gì của tụi con nữa, mẹ hứa.”
Tôi nhìn bà, thấy rõ sự hối hận thật lòng, không giả tạo. Tôi đáp, giọng nhẹ nhàng hơn trước:
“Con không muốn giữ mãi chuyện này trong lòng, mẹ ạ. Con hiểu mẹ không cố ý hại cháu, chỉ là quá tin người, lại thiếu hiểu biết về y khoa nên mới ra nông nỗi. Nhưng từ nay, mẹ phải nhớ, bất cứ chuyện gì liên quan đến sức khỏe của con và cháu, nhất định phải hỏi ý kiến vợ chồng con và bác sĩ trước, không được nghe theo lời đồn hay bất kỳ ai khác nữa.”
Bà Lan gật đầu, nước mắt lăn dài nhưng lần này là giọt nước mắt của sự thức tỉnh, không còn hoảng loạn như những ngày trước.
Một tuần sau, đúng như đã hứa, bà Sáu chuyển khoản trả lại đầy đủ hai trăm triệu cho gia đình tôi, kèm theo lá thư xin lỗi viết tay run rẩy. Quân quyết định dùng số tiền đó gửi vào một sổ tiết kiệm đứng tên con, coi như một bài học để sau này lớn lên kể lại cho con nghe, rằng ngay từ khi còn trong bụng mẹ, con đã suýt trở thành nạn nhân của lòng tham người lớn, nhưng may mắn được bảo vệ kịp thời.
Bà Kim sau đó cũng giữ liên lạc với gia đình tôi, thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm tình hình thai kỳ, còn ngỏ ý sau này hai gia đình có thể coi nhau như người quen thân thiết, không còn ràng buộc bởi lời hứa hẹn phong thủy vô căn cứ nào nữa.
Riêng bà Sáu, sau vụ việc bị vạch trần, tin đồn lan ra trong giới làm ăn quen biết bà, khách hàng dần dần xa lánh, trung tâm xem phong thủy của bà cũng vắng khách hẳn. Tôi nghe nói bà chuyển về quê sống, không còn hoạt động rầm rộ như trước nữa.
Những tháng cuối thai kỳ còn lại, tôi được nghỉ ngơi trong bình yên thực sự. Bà Lan chăm sóc tôi chu đáo, không còn nhắc gì đến chuyện giờ giấc sinh nở, chỉ ân cần hỏi han tôi ăn uống, nghỉ ngơi có đủ hay không. Đến ngày tôi chuyển dạ, con trai tôi chào đời khỏe mạnh, đúng vào một buổi sáng bình thường, không giờ đẹp giờ xấu gì theo lời thầy bà nào cả, chỉ đơn giản là ngày con sẵn sàng ra đời.
Nhìn con nằm gọn trong vòng tay, tôi thấy mọi sóng gió vừa qua cuối cùng cũng xứng đáng. Bà Lan đứng bên cạnh, tay run run chạm vào bàn tay bé xíu của cháu, giọng nghẹn ngào:
“Cháu bà đây rồi, khỏe mạnh, bình an. Bà xin lỗi vì suýt nữa đã làm hại con vì sự nhẹ dạ của mình. Từ nay bà sẽ là người bà tốt nhất có thể, không để bất cứ điều gì đe dọa đến con nữa.”
Tôi mỉm cười, không còn giữ trong lòng chút oán trách nào. Gia đình tôi, sau cơn bão mang tên “giờ đẹp” ấy, cuối cùng cũng tìm lại được sự bình yên thật sự — không phải nhờ vào bất kỳ lời phán nào của thầy bà, mà nhờ vào sự thật được nói ra, lòng tin được đặt đúng chỗ, và tình thân được vun đắp lại từ chính những sai lầm đã qua.
-HẾT-