Hùng đút lá thư vào miệng và nhai ngấu nghiến như thể hắn đang nhai những uất ức đang trào lên trong lòng. Nước mắt hắn trào ra đầm đìa trên khuôn mặt vàng vọt. Hắn luống cuống bới chiếc hộp đựng quần áo cũ. Tấm ảnh nằm gọn trong cái áo đã mốc trắng ở dưới đáy hộp. Tấm ảnh chỉ còn lại những đường nét lờ nhờ khuôn mặt của một bé gái bụ bẫm. Chỉ còn lại nụ cười tươi tắn của Yến là còn nguyên vẹn. Phần còn lại đã chuyển thành một màu trắng ác nghiệt.
Hùng ôm tấm ảnh vào lòng mà nấc lên thành tiếng. Thế là hết. Đến cái hình ảnh cuối cùng của con hắn cũng không được nhìn trọn vẹn. Hùng nhìn chằm chằm vào tấm hình. Đôi môi tươi tắn đang cười toe toét còn sót lại trong tấm hình như thiêu đốt trái tim hắn. Hùng loạng choạng đứng dậy. Hắn đi như một gã say rượu về phía thành phố. Cái bóng xiêu vẹo của hắn đổ dài trên con đường đất đỏ kéo dài hut hút vào đêm tối. Thứ duy nhất trên tay Hùng là tấm hình con gái. Hắn có ăn ở bạc ác hay vũ phu với vợ con đâu mà Xuân nỡ đối xử với hắn như vậy. Đành rằng hắn có tội với xã hội. Nhưng là một người chồng thì hắn không hề có lỗi, thậm chí còn quá chu toàn với vợ. Vậy mà, cô ấy nỡ bỏ rơi khi hắn gặp bước đường cùng sao? Giờ thì hắn mới hiểu vì sao trong suốt gần năm năm qua, không có một ai đến thăm hắn.
Hùng quay phắt lại. Hắn không thể buông xuôi dễ dàng như vậy được. Chắc chắn, hắn phải tìm bằng được Xuân để hỏi cho ra nhẽ. Để ném vào mặt người đàn bà bạc ác ấy những lời cay độc. Và nếu cần, cho con mụ đàn bà mất nết ấy một trận nhừ tử rồi muốn đến đâu thì đến.
Nhưng quan trọng hơn, phải tìm bằng được Xuân để hắn có thể gặp con gái. Chắc giờ này nó đã lớn. Nhưng khốn nạn thay! Nó gọi một thằng đàn ông cướp vợ, cướp nhà của gia đình nó là bố. Thậm chí, nó còn không hề biết mặt thằng cha thực sự còn nó thế nào.
– Khốn nạn! Khốn nạn thật!
Hùng hét đến lạc cả giọng. Hắn quay lại ngôi nhà của mình và đạp cửa thật mạnh. Tiếng người đàn bà bên trong run rẩy:
– Ai đấy! Định phá nhà tôi à? Đi ngay không tôi báo công an giờ đấy nhé.
– Cô Xuân đâu. Ra đây ngay không biết tay tôi bây giờ! – Hùng rít qua kẽ răng
– Chị ấy làm gì có ở đây nữa. Anh đi chỗ khác đi không em báo cảnh sát bây giờ?
– Không! Cô phải cho tôi vào nhà kiểm tra. Tôi phải chắc chắn là vợ tôi không còn ở đây nữa. Hay các người thông đồng với nhau cướp nhà của tôi? – Hùng gào lên
– Ai cướp gì của nhà anh? Chúng em mua bán đoàng hoàng, chuyển tên sổ đỏ rồi còn đâu nữa. Mà hôm nay chồng em không có nhà nên em không cho anh vào được. Anh đi chỗ khác đi.
– Khốn nạn! Đồ khốn nạn!
Hùng đấm mạnh vào cánh cửa nhà. Người đàn bà tội nghiệp sợ hãi gọi điện báo cho chồng biết sự tình. Hùng vội vã chạy thật nhanh về phía thành phố.
Đêm đã về khuya. Gió hất tung những nắm đất ném thẳng vào mặt Hùng. Hắn khuỵu xuống đường. Mồ hôi ướt đầm chiếc áo trắng mới được các cán bộ trại giam tặng làm quà ngày tự do. Hắn nằm dài ra vỉa hè. Thế là hết! Vợ con, nhà cửa đã không còn gì. Bất giác, hắn thấy tiếc những ngày tháng ở trong tù. Ít ra, trong ấy hắn luôn có cảm giác có người đang chờ đợi hắn ra để đoàn tụ. Cảm giác ấy nuôi dưỡng cái khát vọng tự do trong lòng hắn. Nhưng tự do với hai bàn tay trắng và nỗi đau chưa được nhìn mặt con dù chỉ một lần duy nhất còn khủng khiếp hơn nhiều bị tù đầy.
Hắn đưa tấm ảnh đã hoen ố lên trước mặt. Nụ cười rạng rỡ còn sót lại khiến hắn ấm lòng. Hy vọng, con sẽ giữ được nụ cười ấy.
Hùng ôm tấm ảnh trước ngực khóc nức nở. Nước mắt chảy thành dòng xuống nền gạch lạnh ngắt. Thỉnh thoảng, hắn lại gào lên hai từ “khốn nạn”. Người đi đường tò mò nhìn hắn như nhìn một kẻ tứ cố vô thân, đang điên loạn đi lang bạt kỳ hồ. Có lẽ họ nghĩ hắn điên thật. Mà hắn cũng chả khác người điên là mấy. Hết khóc, hắn lại cười lên sằng sặc. Hắn cười hắn đã quá ngây thơ, quá tin tưởng vào người vợ mất nết để rồi phải ăn quả đắng. Xuân bỏ đi ngay lúc hắn cần cô nhất. Ác là, cô ta không nỡ để cho hắn nhìn thấy mặt con dù chỉ một lần.
CÒN NỮA…..
Leave a Reply