Nhà trai mang 2 nải chuối xanh đến hỏi cưới, bà nội tôi mang thứ này ra tiếp khiến nhà trai phải xấu hổ đi về

Nhà trai mang 2 nải chuối xanh đến hỏi cưới, bà nội tôi mang thứ này ra tiếp khiến nhà trai phải xấu hổ đi về

Từ đầu đến cuối, tôi chào hỏi bác đều không nói năng gì hết. Tôi có cảm giác như mình là thứ tội đồ không thể tha thứ được.
Tôi vừa đưa tôi đi khám thai về xong, em bé trong bụng đã được gần 4 tháng rồi, trộm vía con phát triển rất tốt mà tôi cũng không nghén ngẩm gì. Từ lúc có bầu đến giờ tôi còn thấy mình khỏe mạnh hơn bình thường, ăn uống cũng thấy ngon miệng hơn nên công việc tôi vẫn làm được tốt, thậm chí còn đủ sức khỏe để nhận thêm việc sếp giao.
Tôi cũng dự định đi làm đến sát ngày sinh rồi mới nghỉ, nếu đủ sức khỏe thì đi làm đến lúc lên bàn đẻ luôn cũng được. Thật ra đi làm cũng là một cách giúp tinh thần thoải mái hơn. Kỳ lạ là bình thường người ta thấy đi làm áp lực đủ thứ, nhưng với một người phụ nữ đang mang thai thì lại cảm thấy nếu không có công việc dường như bản thân bị tách biệt với xã hội, như vậy còn căng thẳng hơn.
So với thời điểm mới phát hiện mình có em bé thì hiện tại tôi thấy bản thân đã rất ổn rồi, còn nhớ hồi mới thử thai lên 2 vạch tôi đã khóc đến mức bị xuất huyết mắt phải đi viện điều trị. Nếu bố mẹ không ở bên cạnh tôi vào thời điểm đó, tôi không biết mình sẽ còn nghĩ quẩn đến thế nào nữa.
À! Phải nhắc đến bà nội tôi chứ, người bà gần 80 tuổi của tôi đã giúp tôi mạnh mẽ hơn rất nhiều để có thể vui vẻ, thoải mái tinh thần chờ đón con chào đời
Thời điểm đó, khi phát hiện mình có em bé, tôi đã nhắn cho người yêu mình của. Chúng tôi yêu nhau thật lòng, thời gian quen biết cũng hơn 3 năm, lúc ấy tôi không ngờ câu tôi nhận được từ người mà mình từng tin tưởng lại là câu nói như hất chậu nước lạnh vào mặt.
– Thôi xong rồi! Sao em lại bất cẩn thế? Mẹ anh mà biết thì xong, mẹ mắng anh c/h/ế/t!
Ngay từ giây phút ấy tôi đã phần nào hiểu rằng đây không phải người đàn ông mà mẹ con mình có thể dựa vào. Thế nhưng trong tình huống ấy, tôi chỉ có thể im lặng chứ chẳng làm gì khác.
Sau đó, anh ta đưa tôi về ra mắt bố mẹ mình. Ngày hôm đó, bố anh ta còn không có mặt ở nhà, chỉ có mỗi bác gái ngồi ở đấy, tôi đã hiểu là mình bị coi thường tới mức nào. Từ đầu đến cuối, tôi chào hỏi bác đều không nói năng gì hết. Tôi có cảm giác như mình là thứ tội đồ không thể tha thứ được. Rõ ràng việc có em bé là cả tôi và người yêu đều góp phần, thế nhưng tại sao tôi lại trở thành kẻ duy nhất mang tội?
Ngược lại, khi biết tôi có bầu, bố mẹ tôi không hề có phản ứng nào thái quá, chỉ hỏi tôi bên nhà trai có ý kiến gì không. Tôi cũng kể sơ qua sự việc thì bố cũng bảo để đợi bên nhà họ sang rồi tính tiếp, việc của tôi bây giờ là nghỉ ngơi để dưỡng thai.
Cái ngày mà nhà người yêu sang bàn chuyện cưới hỏi, cả nhà tôi bị sốc nặng vì thay vì mang theo sính lễ như các đám ăn hỏi khác, họ lại xách theo 2 nải chuối xanh đến. Vì buổi đó chỉ coi như là nói chuyện người lớn với nhau nên nói thật họ không mang gì theo cũng được nhưng xách theo 2 nải chuối tới thì thật sự là khó hiểu.
Bác gái vào nhà rồi mang cái ánh mắt dò xét y như lần trước gặp tôi để nhìn khắp nhà rồi đánh giá. Lúc ngồi vào nói chuyện, bà nội tôi còn không thèm ngồi vào, chỉ nằm trong phòng nghe radio.
– Tôi nói thật với anh chị, con dại cái mang, tôi không hề muốn để thằng con mình đi lấy vợ sớm thế đâu nhưng tại vì con gái anh chị chửa rồi nên thôi thì cũng đành. Cưới xin thì cứ đơn giản thôi, cũng chẳng báu bở gì chuyện rước trâu mà phải rước thêm cả nghé về, chắc anh chị cũng hiểu nhỉ.
Bố mẹ tôi nào có kịp phản ứng gì đâu, bà nội tôi đi từ trong ra với cái chổi quét nhà rồi ra ngay bàn uống nước quét lấy quét để. Quét xong bà đứng chống nạnh sang sảng nói từng câu.

Bà nội chống nạnh, đôi mắt dẫu đã hằn vết chân chim của tuổi tám mươi nhưng vẫn tinh anh, quắc mắt nhìn thẳng vào mặt người phụ nữ đang ngồi chễm chệ bên bàn trà. Bà cười khẩy một tiếng, nụ cười chứa đựng sự khinh bỉ và uy nghiêm của một người từng trải qua mấy chục năm sương gió cuộc đời.

— Nhà cô mang hai nải chuối xanh này sang đây là có ý gì? Định đến thắp hương cho cái đức, cái nết nhà cô đã chết từ bao giờ đấy à?

Mẹ người yêu tôi xám ngoét mặt mày, đứng bật dậy định gầm lên: — Bà… Bà nói cái gì đấy?! Tôi sang đây là có ý tốt bàn chuyện cưới xin cho hai đứa, bà ăn nói cho tử tế!

— Tử tế? — Bà nội tôi gằn giọng, tiếng chống gậy xuống sàn nhà vang lên cộp một phát đanh thép khiến cả căn phòng khách chìm vào yên lặng. — Nhà tôi ăn ở tử tế bao đời nay, cháu gái tôi ngoan ngoãn, có học thức, có công ăn việc làm đàng hoàng. Nó không đi ăn trộm, ăn cắp của ai. Việc hai đứa nó có thai là chuyện của hai đứa, sao cô lại ng ngẩng đầu lên đây coi cháu tôi như kẻ mang tội? Cô bảo rước trâu rước nghé không báu bở gì? Thằng con cô là vàng là ngọc, còn con cháu nhà này là cỏ rác chắc?!

Chưa dừng lại ở đó, bà nội tôi quay lưng bước thong thả vào căn buồng gỗ phía trong. Cả nhà tôi lẫn bên nhà trai đều ngơ ngác không hiểu bà định làm gì. Chỉ vài giây sau, bà đi ra, trên tay cầm theo một chiếc hộp gỗ khảm xà cừ cổ kính – thứ tài sản gia bảo mà bình thường bà nâng niu như báu vật, chỉ mở ra vào những dịp trọng đại nhất.

Bà đặt mạnh chiếc hộp gỗ lên bàn, tiếng rầm khiến hai nải chuối xanh của nhà trai suýt lăn xuống đất.

Bà bật mở nắp hộp. Bên trong là ba cây vàng miếng SJC sáng bóng cùng hai cuốn sổ đỏ đứng tên bà nội – một mảnh đất mặt tiền ngay trung tâm thị trấn và một ngôi nhà vườn rộng hàng ngàn mét vuông. Chưa hết, bà còn rút từ trong túi áo ra một tệp tiền mặt dày cộp đặt ngay ngắn bên cạnh.

Mẹ người yêu tôi và cả gã con trai – kẻ từ đầu buổi đến giờ chỉ biết cúi đầu co rúc như một con rùa rút cổ – trố mắt nhìn, hơi thở dường như nghẹn lại. Ánh mắt mắt sắc lẹm, tham lam của bà ta dừng chặp vào ba cây vàng và hai cuốn sổ đỏ.

Bà nội tôi nhếch môi, cất giọng sang sảng: — Cô nhìn cho rõ nhé! Đây là tài sản riêng của một mình tôi. Tôi định bụng cháu gái tôi lấy chồng, tôi sẽ trao lại toàn bộ số vàng này làm của môn đăng hộ đối, còn hai cuốn sổ đỏ này sẽ là tài sản riêng cho cháu ngoại tôi sau này lớn lên! Nhà tôi không thiếu tiền, càng không thiếu danh giá để phải ngửa tay xin xún của nả hay hạ mình trước cái loại người như nhà cô!

Mẹ người yêu tôi lập tức đổi giọng, nét mặt co rúc lại, gượng gạo nở một nụ cười cầu tài: — Ôi… Bác… Bác nói thế làm gì. Thì ra nhà mình cũng có điều kiện thế này… Thật ra em cũng chỉ muốn tốt cho hai đứa, sợ chúng nó trẻ người non dạ… Nếu bác đã có lòng thế thì chuyện cưới xin cứ để em lo, nhà em sẽ làm rình rang nhất phố…

— CẤM! — Bà nội tôi đập mạnh tay xuống bàn, tiếng chửi cắt ngang lời nịnh bợ trơ tráo của bà ta. — Cô tưởng nhà tôi dùng tiền để mua cái xuất làm dâu cái nhà vô giáo dục của cô sao?! Tôi mang thứ này ra không phải để khoe giàu, mà là để cho cô sáng mắt ra xem con cháu nhà này giá trị đến mức nào! Con gái nhà này có bầu, nhà tôi tự nuôi! Đứa bé sinh ra mang họ nhà tôi, là cục vàng cục bạc của nhà tôi! Loại con trai nhu nhược, nghe mẹ chửi vợ con mà không dám mở miệng như thằng con cô, tặng không nhà tôi cũng không thèm!

Nói rồi, bà nội tôi nhặt hai nải chuối xanh trên bàn lên, bước thẳng ra cửa rồi ném mạnh ra ngoài sân: — Mang hai nải chuối xanh này về mà cúng cái sự tham lam, tráo trở của nhà cô đi! Cút hết khỏi nhà tôi! Từ nay về sau, nếu con cô hay cô còn dám bén mảng đến làm phiền cháu gái tôi, tôi sẽ mang toàn bộ đơn từ lên cơ quan công tác của hai mẹ con cô cho thiên hạ người ta chửi vào mặt!

Gã người yêu tôi mặt cắt không còn một giọt máu, lí nhí: — Bà ơi… con… con yêu cô ấy mà…

— Yêu? — Bố tôi – người từ đầu buổi đến giờ cố kìm nén sự tức giận – lúc này đứng bật dậy, chỉ thẳng tay ra cổng. — Lúc con gái tôi lo sợ nhất, anh ở đâu? Lúc mẹ anh xúc phạm con tôi, anh ở đâu? Đừng dùng từ ‘yêu’ để liếm la liếm lếm cho sự hèn nhát của anh! Mời hai người biến khỏi nhà tôi ngay lập tức trước khi tôi gọi công an!

Mẹ người yêu tôi vừa ngượng vừa cay đắng, tính nhảy dựng lên chửi lại nhưng nhìn thấy vẻ đanh thép của bà nội, ánh mắt giận dữ của bố tôi cùng những người hàng xóm xung quanh bắt đầu tò mò ngó vào, bà ta đành hậm hực kéo tay đứa con trai nhu nhược lủi mất như hai con chuột kẹp đuôi. Hai nải chuối xanh nằm chỏng chơ ngoài khoảng sân gạch, ê chề và nhục nhã đúng như cái cách họ đã đối xử với tôi.

Chương 2: Tự Do Và Mầm Sống Mới

Khi bóng dáng hai mẹ con gã hèn hạ ấy hoàn toàn biến mất sau rặng cúc tần ngoài ngõ, căn phòng khách chìm vào một khoảng lặng dài.

Tôi ngồi trên ghế sofa, hai tay ôm lấy chiếc bụng đã lùm lùm gần 4 tháng. Nước mắt tôi nghẹn ngào lăn dài trên gò má, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự tủi thân hay đau đớn, mà là sự vỡ òa của sự biết ơn và giải thoát.

Bà nội bước lại gần, bàn tay gầy gộc, nhăn nheo nhưng vô cùng ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai tôi. Bà vuốt tóc tôi, giọng nói trở lại vẻ dịu dàng thường ngày: — Khóc cái gì mà khóc con gái? Bỏ được cái giống hèn hạ ấy là phúc năm đời mười đời của con đấy! Có bà đây, có bố mẹ đây, cháu của bà sinh ra sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời!

— Nội ơi… Con xin lỗi vì đã làm cả nhà phải phiền lòng… — Tôi òa khóc, rúc đầu vào lòng bà như ngày còn nhỏ.

Bố tôi bước lại, xoa đầu tôi, ánh mắt bao dung của người cha dồn nén bao tình thương mốt mực: — Con không có lỗi gì cả. Lỗi là do con đã trao nhầm tình cảm cho kẻ không xứng đáng. Từ nay trở đi, con cứ yên tâm dưỡng thai, làm việc. Chuyện con cái, gia đình mình sẽ cùng con gánh vác.

Từ ngày hôm đó, tôi như trút bỏ được một tảng đá ngàn cân đang đè nặng trong lòng.

Tôi không còn dằn dằn, không còn cảm thấy mình là một “tội đồ” hay một kẻ thất bại nữa. Nhìn lại quãng thời gian 3 năm yêu gã đàn ông kia, tôi mới nhận ra mình đã quá mù quáng. Sự nhu nhược của hắn, sự độc đoán cay nghiệt của mẹ hắn vốn đã bộc lộ từ lâu nhưng tôi lại cố tình phớt lờ. Buổi chiều hôm ấy, hai nải chuối xanh và sự uy nghiêm của bà nội đã thức tỉnh tôi hoàn toàn.

Tôi trở lại với công việc bằng một năng lượng hoàn toàn mới. Mệt mỏi hay stress gần như không xuất hiện. Sếp và đồng nghiệp trong công ty khi biết chuyện tôi làm mẹ đơn thân không những không coi thường mà còn hết sức tạo điều kiện, hỗ trợ tôi trong công việc.

Mỗi ngày đi làm về, căn nhà nhỏ của bố mẹ luôn ngập tràn tiếng cười và mùi thơm của những món ăn dưỡng thai do chính tay bà nội nấu.

  • Món giò heo hầm hạt sen giúp tôi ngủ ngon giấc.

  • Món cá chép nấu canh chua giúp em bé phát triển trí não.

  • Món chè đậu đen đun lá nếp giúp tôi mát gan, đẹp da.

Bà nội tôi dù đã gần 80 tuổi nhưng ngày nào cũng chăm chỉ đi chợ chọn từng mảng rau tươi, từng con cá sống cho cháu gái. Bà bảo: “Mẹ nó vui thì con nó mới khỏe. Bà phải chăm cả hai mẹ con để sau này cháu cố bà ra đời nó kháu khỉnh, thông minh!”

Tháng thứ 6, tháng thứ 7 rồi tháng thứ 8 trôi qua nhanh như một chớp mắt. Bụng tôi ngày một lớn tròn, những cú đạp nhẹ nhàng của con yêu trong bụng như một lời nhắc nhở ngọt ngào rằng tôi đang sở hữu một tài sản vô giá mà không một thứ tiền bạc hay danh vọng nào có thể so sánh được.

Chương 3: Sự Hối Hận Muộn Màng

Trời thu bắt đầu trút những chiếc lá vàng cuối cùng xuống con ngõ nhỏ. Bụng tôi đã đến tháng thứ 9, tôi vừa hoàn thành xong bàn giao công việc tại công ty để bắt đầu kỳ nghỉ sinh.

Một chiều cuối tuần, khi tôi đang cùng bà nội ngồi nhặt rau ngoài hiên nhà thì một chiếc xe máy đỗ xịch trước cổng.

Người bước xuống là mẹ của gã người yêu cũ. Bà ta trông xơ xác hơn hẳn so với một năm trước, khuôn mặt hốc hác, trên tay xách theo một giỏ hoa quả đắt tiền và một tệp tã bỉm sơ sinh.

Gã người yêu cũ đi đằng sau, mặt cúi gắm, không dám ngẩng lên nhìn ai.

Bà nội tôi liếc mắt nhìn ra, tay vẫn nhặt rau bình thản: — Ai cho hai người bước chân vào đây? Nhà này không có thói quen tiếp khách không mời!

Mẹ gã bước vội vào, nét mặt vội vã giãi bày, không còn một chút kiêu ngạo nào của ngày xưa: — Bác ơi… Bác cho em nói vài lời! Thật sự là thời gian qua nhà em hối hận lắm rồi!

Tôi đứng dậy, lạnh lùng nhìn hai mẹ con họ: — Bác sang đây có việc gì? Tôi và con tôi không có liên quan gì đến nhà bác nữa.

Mẹ gã sụt sịt, bắt đầu khóc lóc: — Cháu ơi… Cho thằng Nam nó được nhận con! Dạo này gia đình bác gặp nhiều chuyện không may quá. Thằng Nam đi làm thì bị sếp sa thải vì vi phạm kỷ luật, đi xin việc khắp nơi không ai nhận. Bác thì bị lừa mất sạch số tiền tiết kiệm… Bác đi xem thầy, thầy bảo nhà bác có tội với giọt máu dòng họ nên mới bị dắt dây hạn xui như thế!

Bà ta tiến lại gần định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi lùi lại một bước né tránh.

— Bác đi xem thầy bảo thế nên bác mới mò sang đây đúng không? — Tôi cười khẩy. — Không phải vì bác thương đứa trẻ, cũng chẳng phải vì bác hối hận về những gì đã làm, mà đơn giản vì bác sợ gánh hậu quả và muốn bám lấy gia đình tôi!

Gã người yêu cũ lúc này mới cất giọng, giọng nói run rẩy: — Em… Anh biết anh sai rồi. Anh nhu nhược, anh không bảo vệ được em. Cho anh một cơ hội làm bố đi em… Anh hứa sẽ đi làm kiếm tiền nuôi hai mẹ con…

Bà nội tôi đứng dậy, cầm chiếc gậy gỗ gõ mạnh xuống sàn: — Anh kiếm tiền nuôi nó?! Anh đi xin việc còn không xong, thân anh anh nuôi chưa nổi mà anh đòi nuôi cháu tôi?! Lúc con cháu tôi cần một người đàn ông che chở nhất thì anh đứng co rúc sau lưng mẹ anh, coi nó như thứ tội đồ. Bây giờ thấy nhà tôi có điều kiện, thấy bản thân gặp hạn xui mới mò sang đây xin nhận con? Anh không thấy ngượng cái mặt đàn ông của anh à?!

Bố mẹ tôi từ trong nhà bước ra, vẻ mặt nghiêm nghị: — Mời hai người về cho. Đứa trẻ này sinh ra chỉ có mẹ, có ông bà ngoại và bà cố. Trong giấy khai sinh của con tôi sau này sẽ không bao giờ có tên người bố hèn hạ như anh! Đừng đến đây làm ảnh hưởng đến tâm lý phụ nữ sắp sinh!

Mẹ gã thấy không thể lay chuyển được liền dở giọng ăn vạ: — Dù sao nó cũng mang dòng máu nhà tôi! Mấy người không thể tước đoạt quyền làm bố của con tôi được!

— Dòng máu? — Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, từng từ từng chữ rành rọt: — Lúc bác xách hai nải chuối xanh sang đây chửi rủa mẹ con tôi là ‘trâu nghé’, bác có nhớ đến hai chữ ‘dòng máu’ không? Lúc bác ép tôi phải chịu tủi hờn, bác có nghĩ đến đứa trẻ này không? Đứa bé này là do một mình tôi mang nặng đẻ đau, do gia đình tôi chăm sóc nuôi dưỡng. Nó không liên quan gì đến dòng họ nhà bác!

Nói rồi, bố tôi bước ra mở rộng cánh cổng, ra hiệu cho lực lượng bảo vệ dân phố đang đi tuần tra ngoài ngõ bước lại. Mẹ con gã hèn hạ biết không thể làm gì hơn, đành ê chề xách giỏ hoa quả đi về trong tiếng xầm xì khinh bỉ của hàng xóm xung quanh.

Chương 4: Quả Ngọt Bình Yên

Một đêm mùa đông lạnh giá, những cơn co thắt liên hồi báo hiệu giờ phút trọng đại đã đến.

Bố tôi lái xe đưa tôi vào bệnh viện phụ sản quốc tế. Bà nội dù tuổi đã cao nhưng nhất quyết đi theo. Cả gia đình túc trực bên ngoài phòng đẻ, trao cho tôi những ánh mắt tiếp thêm sức mạnh vô bờ bến.

Sau ba tiếng đồng hồ kiên cường trên bàn đẻ, tiếng khóc chào đời to, vang rõ như tiếng chuông đồng của một bé gái kháu khỉnh vang lên khắp phòng sinh.

“Oa… Oa… Oa…”

Bác sĩ bế con lại gần tôi, nụ cười rạng rỡ: — Chúc mừng mẹ nhé! Bé gái nặng 3,5 kg, rất khỏe mạnh, da dẻ hồng hào lắm!

Nhìn thấy thiên thần nhỏ bé với đôi mắt đen tròn xoe, chiếc mũi cao hệt như tôi, nước mắt hạnh phúc của tôi chảy dài. Tôi khẽ hôn lên gò má mềm mại của con: — Chào con yêu… Chào mừng con đến với thế giới của mẹ!

Khi tôi được đưa ra phòng hồi sức, bà nội là người đầu tiên bước lại gần giường. Đôi bàn tay gầy gộc của bà run run bế lấy đứa cháu cố nhỏ bé. Giọt nước mắt đục ngầu của người bà 80 tuổi lăn dài trên những nếp nhăn thời gian.

— Cục vàng của bà… Cháu giỏi lắm! Cháu gái bà kiên cường lắm! — Bà nội thì thầm, nụ cười bình yên nở trên môi.

Bố mẹ tôi vây quanh, ánh mắt ngập tràn niềm vui sướng và tự hào.

Tôi đặt tên con gái là An Nhiên. Tôi mong muốn cuộc đời của con sau này sẽ luôn bình an, tự do, không bị ràng buộc hay ảnh hưởng bởi những dối trá, tàn nhẫn của quá khứ.

Sáu tháng sau.

Một buổi sáng xuân ấm áp, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua những vòm lá xanh mướt trước hiên nhà.

Tôi ngồi trên chiếc ghế mây ngoài sân, ngắm nhìn bé An Nhiên đang lẫy chập chọe trên chiếc thảm mềm mại. Bà nội ngồi bên cạnh, vừa đung đưa chiếc võng vừa ngân nga những câu hát ru cổ truyền quen thuộc. Bố tôi đang cẩn thận chăm sóc những chậu hoa mộc lan đang tỏa hương thơm ngát, còn mẹ tôi thì bận rộn trong bếp nấu những món ăn dặm đầu tiên cho cháu ngoại.

Căn nhà nhỏ luôn ngập tràn tiếng cười đùa, sự ấm áp và tình yêu thương vô bờ bến.

Nhìn lại hành trình đã qua, tôi không còn cảm thấy oán hận hay tiếc nuối bất cứ điều gì. Hai nải chuối xanh năm nào không phải là sự tủi hờn, mà là một phép thử của số phận để giúp tôi nhận ra đâu là giá trị thực sự của cuộc sống. Nó giúp tôi rũ bỏ được một kẻ hèn hạ, để rồi nhận lại một thiên thần nhỏ vô giá và một gia đình vững chãi như núi thái sơn.

Tôi nhẹ nhàng bế bé An Nhiên vào lòng, ngước nhìn bầu trời xuân xanh thẫm. Cuộc sống của mẹ con tôi giờ đây đã bước sang một trang mới – một trang sách chỉ có sự kiên cường, tình yêu thương và những tháng ngày bình yên trọn vẹn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*