Mẹ tôi mang di ảnh của ông ngoại đến căn nhà cũ để làm lễ giỗ, nhưng người anh họ vừa nhìn thấy bà đã nổi giận
Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Mẹ tôi mang di ảnh của ông ngoại đến căn nhà cũ để làm lễ giỗ, nhưng người anh họ vừa nhìn thấy bà đã nổi giận: “Nhà này đã sang tên rồi, bà không có tư cách bước vào!” Rồi anh ta khóa cổng ngay trước mặt bà, mặc cho bà đứng dưới trời mưa. Tôi vừa định gọi người đến giúp thì một chiếc xe sang bất ngờ dừng trước cổng. Một nữ doanh nhân bước xuống, vừa nhìn thấy di ảnh trong tay mẹ tôi liền bật khóc: “Chính ông ấy đã cứu mạng tôi 25 năm trước…” Nhưng khi bà nhìn thấy tên trên tấm bia phía sau di ảnh, cô ta bỗng quỳ xuống và hỏi mẹ tôi một câu khiến tất cả những người đang tranh giành căn nhà đều tái mặt…
Chương 1: Cánh Cổng Khóa Chặt Trong Cơn Mưa
Cơn mưa bão mùa thu ở Tô Châu trút xuống như trút nước, biến những con hẻm lát đá cổ kính thành những dòng chảy cuồn cuộn.
Mẹ tôi — bà Lâm Tú — ôm chặt tấm di ảnh của ông ngoại vào lòng, lấy chiếc áo khoác đã sờn cũ che chắn cẩn thận để nước mưa không làm ướt gương mặt nghiêm nghị của người đã khuất. Hôm nay là ngày giỗ thứ ba của ông ngoại. Theo di nguyện của ông, lễ giỗ phải được cử hành tại căn nhà cổ ba gian nằm ngay trung tâm phố cổ Tô Châu — nơi ông đã gắn bó cả cuộc đời.
Thế nhưng, ngay khi mẹ tôi vừa bước tới bậc tam cấp trước cổng gỗ lim, người anh họ của tôi — Lâm Gia Uy — đã xô cửa bước ra. Gương mặt hắn sầm lại, ánh mắt rực lên sự hống hách và khinh bỉ.
“Lâm Tú! Bà mang cái thứ đen đuổi này đến đây làm gì?!” — Lâm Gia Uy quát lớn, tiếng gầm của hắn át cả tiếng mưa giông.
Mẹ tôi run rẩy ngẩng đầu, giọng nghẹn ngào: “Gia Uy… Hôm nay là giỗ ba. Căn nhà này là nơi ba sinh ra và lớn lên, cô chỉ muốn vào thắp cho ba nén hương, cúng chén cơm rồi đi ngay…”
“Thắp hương? Cúng cơm?” — Lâm Gia Uy hất hàm, nhếch môi cười khẩy đầy cay nghiệt — “Bà tỉnh lại đi! Căn nhà cổ này hai tháng trước đã được ba tôi sang tên hoàn toàn cho tôi rồi! Giờ trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất chỉ có tên Lâm Gia Uy này! Bà chỉ là đứa con gái đã gặt chồng xuất giá, không có tư cách bước nửa bước vào đây!”
Tôi — Lâm Nhược — không thể nhẫn hại được nữa, bước tới chắn trước mặt mẹ: “Lâm Gia Uy! Anh nói cái gì thế?! Căn nhà này là tài sản của ông ngoại để lại, lúc ông mất chưa hề để lại di chúc! Bác Cả tự ý làm giả giấy tờ sang tên cho anh, chúng tôi còn chưa truy cứu, giờ anh lại dám đối xử với cô ruột mình như thế sao?!”

“Mày câm miệng!” — Lâm Gia Uy mắng gắt — “Nhà họ Lâm này đến lượt đứa con gái dâu họ ngoại như mày lên tiếng sao? Tao nói cho hai mẹ con mày biết, biến ngay lập tức!”
Nói rồi, Lâm Gia Uy tàn nhẫn đẩy mạnh mẹ tôi một cái khiến bà loạng choạng suýt ngã trên bậc đá trơn trượt. Hắn nhanh chân bước lùi vào trong, kéo sầm cánh cổng gỗ lim dày khụ rồi tra chiếc khóa xích sắt to đùng vào, khóa chói lọi ngay trước mặt chúng tôi.
Mẹ tôi gục xuống trước cổng nhà, ôm lấy tấm di ảnh của ông ngoại mà khóc nức nở. Nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo của bà. Tấm áo khoác của bà đã ướt sủng, nhưng bà vẫn cố rạp người che cho di ảnh của ông.
Tôi vừa giận vừa thương, lấy điện thoại ra định gọi cho bên quản lý thị trường và luật sư đến can thiệp thì đột nhiên, một tiếng phanh xe đanh thép vang lên.
Một chiếc Maybach màu đen bóng lộn rẽ qua làn mưa, dừng chói lọi ngay trước cổng căn nhà cổ.
Chương 2: Quỳ Xuống Trước Di Ảnh
Từ trên chiếc xe sang, một nữ doanh nhân khoảng hơn 40 tuổi bước xuống. Bà khoác trên mình bộ suit cao cấp màu kem, khí chất vô cùng uy nghiêm và cao quý. Theo sau bà là hai trợ lý đeo kính đen che dù kín kẽ.
Bà bước nhanh về phía cổng nhà, ánh mắt lơ đễnh nhìn qua hai mẹ con tôi. Nhưng đúng lúc ánh mắt bà lướt qua tấm di ảnh mà mẹ tôi đang ôm trong lòng, bước chân của vị nữ doanh nhân đột ngột khựng lại.
Bà trợn ngược hai mắt, hô hấp trở nên dồn dập. Không hề bận tâm đến nước mưa làm hỏng bộ trang phục đắt tiền, bà lao tới trước mặt mẹ tôi, hai tay run rẩy chạm vào khung hình gỗ.
“Trời ơi… Là… là Cụ Lâm?!” — Nữ doanh nhân thốt lên, giọng nói nghẹn ngào trong sự xúc động tột cùng — “Chính ông ấy… Chính ông ấy đã cứu mạng tôi 25 năm trước!”
Mẹ tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn người phụ nữ xa lạ trước mặt: “Cô… cô là ai?”
Nữ doanh nhân lau vội giọt nước mắt lăn trên má, nghẹn ngào kể: “Tôi là Giang Hoài Tuyết — Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế. 25 năm trước, tôi chỉ là một cô gái trẻ nghèo khổ bị tai nạn giao thông sắp chết bên đường ở Tô Châu. Chính Cụ Lâm đây đã cõng tôi chạy bộ ba cây số dưới trời mưa tuyết đến bệnh viện, lại còn đem toàn bộ số tiền bán bức tranh cổ duy nhất của gia đình để trả chi phí phẫu thuật cho tôi! Không có Cụ Lâm năm đó, làm sao có Giang Hoài Tuyết ngày hôm nay?!”
Giang Hoài Tuyết quay sang trợ lý, giọng đanh thép: “Nhanh! Lấy cho tôi bó hoa tươi nhất trên xe xuống đây!”
Thế nhưng, khi Giang Hoài Tuyết cúi người định thắp nén hương tưởng niệm, ánh mắt bà vô tình lướt qua tấm bia đá nhỏ cắm phía sau khung di ảnh — nơi khắc dòng chữ nhỏ cùng tên tuổi thật và ngày sinh tháng đẻ của ông ngoại.
Rắc!
Gương mặt Giang Hoài Tuyết đột ngột biến sắc. Sự xúc động ban nãy biến mất, thay vào đó là một sự bàng hoàng, kinh hãi tột độ. Đôi mắt bà co thắt lại, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Thập!
Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, vị nữ doanh nhân quyền lực lừng lẫy giới kinh doanh Quảng Đông và Giang Nam đột ngột quỳ gục hai gối xuống làn nước mưa bẩn thỉu trước mặt mẹ tôi!
Bà ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mẹ tôi rồi hỏi một câu khiến không gian xung quanh như đóng băng:
“Bà… Bà là con gái của Lâm Vĩnh Thăng? Vậy bà có biết… căn nhà cổ này thực chất được xây trên mảnh đất đứng tên ai không?!”
Chương 3: Sóng Gió Bên Trong Cánh Cổng
Đúng lúc đó, bên trong cổng gỗ vang lên tiếng bước chân rộn rã. Bác Cả của tôi — Lâm Quốc Đống — cùng vợ và gia đình anh họ đang hớt hãi mở khóa xích, chạy ra chào đón.
Hóa ra hôm nay Lâm Gia Uy hẹn gặp một nhà đầu tư lớn để bán lại căn nhà cổ này với giá 80 triệu tệ (khoảng 280 tỷ VNĐ). Khi thấy chiếc Maybach đậu trước cổng, bọn họ biết ngay vị đại gia trong truyền thuyết đã đến!
“Ôi! Chủ tịch Giang! Rất vinh hạnh được đón tiếp bà!” — Lâm Quốc Đống tươi cười hớn hở, khúm núm cúi đầu — “Sao bà lại quỳ dưới mưa thế này? Mau vào nhà, mau vào nhà uống trà nóng!”
Lâm Gia Uy cũng chen lên, liếc nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt khinh bỉ rồi quay sang nịnh hót Giang Hoài Tuyết: “Chủ tịch Giang, hai người phụ nữ này là bọn ăn xin dưới quê lên ăn vạ thôi, bà đừng để tâm. Chúng ta vào trong bàn hợp đồng mua bán căn nhà cổ 80 triệu tệ nhé!”
Giang Hoài Tuyết từ từ đứng dậy. Nước mưa làm ướt đẫm bộ trang phục đắt tiền, nhưng ánh mắt bà lúc này lại lạnh lẽo như lưỡi dao tuốt khỏi vỏ.
Bà quay sang nhìn Lâm Quốc Đống và Lâm Gia Uy, cất giọng mỉa mai: “Các người muốn bán căn nhà này với giá 80 triệu tệ sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy!” — Lâm Gia Uy sáng mắt lên — “Giấy tờ nhà đất tôi đã đứng tên hoàn toàn hợp pháp rồi! Chỉ cần bà ký hợp đồng, căn nhà cổ có lịch sử 200 năm này sẽ thuộc về Tập đoàn Thịnh Thế!”
“Hợp pháp?” — Giang Hoài Tuyết nhếch môi cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Bà quay sang gật đầu với vị trợ lý đi cùng.
Vị trợ lý lập tức rút từ trong cặp táp ra một xấp tài liệu bọc trong túi chống nước, dõng dạc đọc lớn trước mặt toàn bộ gia đình nhà họ Lâm và hàng xóm xung quanh đang hiếu kỳ vây quanh:
“Theo hồ sơ lưu trữ của Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố Tô Châu năm 1948, cùng giấy tờ sở hữu đất thời kỳ đầu do Chính phủ cấp: Mảnh đất rộng 1.200 mét vuông của căn nhà cổ này vốn thuộc về gia tộc họ Giang — dòng họ của Chủ tịch Giang Hoài Tuyết!”
Oang!
Tiếng đọc hồ sơ vang lên như một quả bom nổ tung giữa khu phố cổ!
Lâm Quốc Đống và Lâm Gia Uy tái dại mặt mày, gã anh họ lắp bắp: “Cái… Cái gì?! Gia tộc họ Giang?! Bớt bỡn giỡn đi! Đây là nhà họ Lâm chúng tôi!”
“Các người nghe cho rõ đây!” — Giang Hoài Tuyết cất giọng uy nghiêm, từng chữ từng câu đanh thép — “Năm 1948, ông nội tôi trước khi sang nước ngoài đã giao lại toàn bộ mảnh đất này cho Cụ Lâm Vĩnh Thăng quản lý và trông giữ giúp. Trong văn bản ủy quyền ban đầu có ghi rõ: ‘Họ Lâm chỉ có quyền sinh sống và gìn giữ, tuyệt đối không có quyền chuyển nhượng hay bán lại cho bất kỳ ai nếu không có sự đồng ý của người đại diện gia tộc họ Giang!’“
Giang Hoài Tuyết tiến lại gần Lâm Gia Uy, ánh mắt rực lửa giận: “Ông nội tôi đã qua đời, và tôi là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Giang! Cụ Lâm Vĩnh Thăng cả đời giữ trọn lời hứa, giữ gìn căn nhà này cho gia tộc tôi. Vậy mà sau khi ông mất, các người lại dám làm giả chữ ký, tự ý chuyển nhượng tài sản này?!”
Chương 4: Bóc Trần Sự Gian Trá
Lâm Gia Uy hốt hoảng, chân tay run rẩy nhưng vẫn cố cãi bướng: “Bà… Bà nói dối! Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của tôi có con dấu đàng hoàng của chính quyền! Bà lấy quyền gì bảo tôi làm giả?!”
Tôi — Lâm Nhược — lúc này bước tiến lên một bước, rút điện thoại ra mở một đoạn video ghi âm:
“Lâm Gia Uy, anh có cần nghe lại đoạn ghi âm cách đây ba tháng không? Khi ông ngoại tôi đang nằm trên giường bệnh mê sảng, anh và bác Cả đã ép ông điểm chỉ vào tờ giấy trắng! Sau đó các người tự điền nội dung sang tên căn nhà cho anh!”
Đoạn ghi âm vang lên rõ mùng một tiếng chửi mắng của Lâm Gia Uy và tiếng rên rỉ đau đớn của ông ngoại trên giường bệnh. Hàng xóm xung quanh nghe xong đều bất bình chỉ trỏ, chửi rủa sự bất hiếu và tàn nhẫn của cha con Lâm Quốc Đống.
Lâm Quốc Đống mặt xám như tro tàn, ngã sụp xuống bậc cửa.
Giang Hoài Tuyết nhìn cha con họ Lâm bằng ánh mắt ghê tởm, rồi quay sang vị luật sư đi cùng:
“Luật sư Trương, lập tức đệ đơn kiện lên Tòa án Nhân dân Thành phố Tô Châu! Tố cáo Lâm Gia Uy và Lâm Quốc Đống hai tội danh: Một là chiếm đoạt tài sản bằng thủ đoạn gian dối; Hai là xâm phạm di sản kiến trúc được ủy quyền bảo tồn! Tôi muốn bọn họ phải bóc lịch trong tù!”
“Vâng, thưa Chủ tịch!” — Vị luật sư kính cẩn đáp.
Lâm Gia Uy nghe đến hai từ “bóc lịch” thì hoàn toàn hoảng loạn. Hắn quỳ gục xuống trước mặt Giang Hoài Tuyết, gạt nước mắt van xin: “Chủ tịch Giang! Tôi sai rồi! Tôi không bán nhà nữa! Xin bà giơ cao đánh khẽ, đừng kiện tôi!”
Rồi hắn quay sang bò lại gần mẹ tôi, nắm lấy gấu quần ướt sủng của bà: “Cô Cô! Cô nói giúp con một lời đi cô! Con là cháu ruột của cô mà! Cô cứu con với!”
Mẹ tôi nhìn người cháu họ từng tàn nhẫn đẩy bà xuống mưa, từng sỉ nhục di ảnh của ba mình, ánh mắt bà lúc này chỉ còn lại sự thất vọng và kiên định.
Bà gạt tay Lâm Gia Uy ra, ôm chặt tấm di ảnh của ông ngoại: “Lâm Gia Uy, khi anh khóa cổng nhà, mặc kệ tôi và di ảnh của ba đứng dưới mưa, anh có nhớ tôi là cô ruột của anh không? Anh có nhớ ba tôi là ông ngoại của anh không?”
“Tôi…” Lâm Gia Uy nghẹn lời, mặt cắt không còn một giọt máu.
Chương 5: Di Nguyện Trọn Vẹn
Căn nhà cổ nhanh chóng được niêm phong để phục vụ điều tra của cơ quan công an. Với sự can thiệp trực tiếp của Tập đoàn Thịnh Thế và các bằng chứng không thể chối cãi, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên Lâm Gia Uy lập tức bị hủy bỏ. Cha con Lâm Quốc Đống và Lâm Gia Uy đối mặt với án phạt tù vì hành vi làm giả giấy tờ chiếm đoạt tài sản.
Một tuần sau, trời Tô Châu hửng nắng rạng rỡ.
Tại căn nhà cổ ba gian, cánh cổng gỗ lim lại một lần nữa mở rộng. Nhưng lần này, không còn khóa xích sắt, không còn những lời sỉ nhục cay nghiệt.
Giang Hoài Tuyết tự tay tổ chức một đại lễ giỗ vô cùng trang trọng cho ông ngoại tôi. Căn nhà được trang hoàng bằng những đóa hoa cúc trắng tinh khôi. Toàn bộ ban lãnh đạo Tập đoàn Thịnh Thế và đại diện chính quyền địa phương đều đến thắp hương tưởng niệm Cụ Lâm Vĩnh Thăng — người đã giữ trọn lời hứa suốt nửa thế kỷ.
Trước bàn thờ nghi ngút khói hương, Giang Hoài Tuyết trao cho mẹ tôi một cuốn sổ hồng mới tinh.
“Chị Lâm Tú,” — Giang Hoài Tuyết chân thành nói — “Theo quy định pháp luật và thỏa thuận giữa hai gia tộc Giang – Lâm, căn nhà cổ này sẽ chính thức được công nhận là Di tích Kiến trúc Gia tộc. Tôi đã làm thủ tục chuyển giao 50% quyền sở hữu và toàn bộ quyền quản lý căn nhà này cho chị và cháu Lâm Nhược.”
Mẹ tôi ngỡ ngàng: “Chủ tịch Giang… Việc này… việc này quý giá quá, tôi không thể nhận!”
“Chị nhất định phải nhận!” — Giang Hoài Tuyết nắm chặt tay mẹ tôi, mắt râm rấn nước mắt — “Cụ Lâm đã dùng cả cuộc đời để giữ gìn căn nhà cho gia tộc tôi, lại dùng tiền bán tranh cứu sống tôi năm xưa. Những gì tôi làm hôm nay không bằng một phần nhỏ ân nghĩa của Cụ. Từ nay về sau, nơi này sẽ là home-stay văn hóa do Lâm Nhược quản lý, Tập đoàn Thịnh Thế sẽ tài trợ toàn bộ chi phí tu bổ hàng năm.”
Tôi nhìn mẹ tôi, thấy nụ cười rạng rỡ đã quay trở lại trên gương mặt khắc khổ của bà. Tấm di ảnh của ông ngoại được đặt ở vị trí trang trọng nhất trong phòng khách, ánh mắt ông như đang mỉm cười hiền hậu nhìn xuống con cháu.
Ngoài sân, những giọt giàn hoa ngọc lan đung đưa trong gió thu, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp không gian. Sự thật đã được làm sáng tỏ, kẻ bất hiếu đã phải trả giá, và lòng tốt chân thành… vĩnh viễn là kho báu vô giá được lưu truyền qua nhiều thế hệ.

Leave a Reply