Mẹ Đẻ Đạp Ngã Mẹ Vợ, Đuổi Cả Nhà Ra Khỏi Nhà – Tôi Im Lặng Đưa Vợ Con Rời Đi, 3 Ngày Sau Bà Hối Hận

Mẹ Đẻ Đạp Ngã Mẹ Vợ, Đuổi Cả Nhà Ra Khỏi Nhà – Tôi Im Lặng Đưa Vợ Con Rời Đi, 3 Ngày Sau Bà Hối Hận

Chương 1

Tôi tên Hoàng, 32 tuổi. Hôm ấy khi mở cửa bước vào nhà, tôi chỉ nghĩ đến việc được ôm con gái nhỏ và ăn bát canh sườn mẹ vợ nấu. Nhưng đón chờ tôi là tiếng bát đĩa vỡ, tiếng trẻ con khóc thét và một cảnh tượng khiến mạch máu trên thái dương tôi giật tung lên từng nhịp.

Mẹ vợ tôi, người đàn bà ngoài 60 tuổi với cái lưng còng vì gai cột sống, đang ngã nhào trên đống mảnh vỡ thủy tinh. Bát canh sườn hầm văng tung tóe, nước canh nóng hổi hắt thẳng vào cánh tay gầy guộc của bà, làm lớp da nhăn nheo đỏ lựng lên. Vợ tôi quỳ sụp dưới đất, một tay ôm chặt con gái đang khóc ré, một tay cố đỡ mẹ mình dậy. Cả người cô ấy run lên bần bật trong câm lặng. Đứng sừng sững ngay trên đầu họ là mẹ đẻ của tôi. Bà chống nạnh, mắt trợn ngược, cái chân vừa tung ra cú đạp vẫn còn bước lên phía trước một nhịp.

“Đã cho ở nhờ mà còn vô dụng. Nấu cái bát canh mặn chát thế này định đầu độc tao à? Cái nhà này tao là chủ. Thu dọn đồ đạc rồi cút hết ra khỏi nhà tao ngay.”

Tôi chôn chân tại chỗ. “Ở nhờ”, “vô dụng”, “cút hết đi” – những từ ngữ ấy thốt ra từ miệng mẹ đẻ tôi vang vọng trong căn hộ chung cư cao cấp mà chính tay tôi và vợ đã vét cạn từng đồng tiết kiệm để mua. Căn nhà mà mẹ vợ tôi đã bán đi hai sào đất dưới quê, đưa toàn bộ tiền cho chúng tôi sắm sửa nội thất để rồi ngậm ngùi ngủ trên chiếc nệm gấp ngoài phòng khách.

Tôi nhìn vợ tôi, ánh mắt cô ấy ngước lên tìm tôi. Không còn là sự ấm ức hay cầu cứu nữa, mà là một sự vỡ vụn tột cùng. Cô ấy đã nhẫn nhịn suốt ba năm, chịu đựng sự chèn ép soi mói, chỉ vì muốn giữ cho tôi chữ hiếu. Mẹ vợ tôi cũng ngước nhìn tôi, bà vội vã lấy tay áo lau đi vết canh mỡ màng trên mặt, cố gượng cười một cách méo mó để con rể khỏi khó xử.

Bản năng gào thét bảo tôi phải lao tới, hất tung mâm cơm vỡ, chỉ thẳng mặt mẹ đẻ và lật tẩy sự thật nhơ nhuốc về cuốn sổ đỏ. Tôi muốn gầm lên để bảo vệ vợ, bảo vệ người mẹ vợ đang chịu nhục nhã ê chề. Nhưng lý trí lạnh lẽo kéo tôi lại. Nếu bây giờ tôi cãi mẹ, bà sẽ lu loa, gào khóc, gọi họ hàng đến tố cáo tôi bất hiếu. Còn vợ và mẹ vợ sẽ lại vì tôi mà quỳ xuống xin lỗi. Muốn bảo vệ họ, tôi phải tàn nhẫn đẩy họ đi trước.

Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt cục nghẹn đắng ngắt xuống đáy phổi. Tôi xài bước qua đống hỗn độn, đi thẳng về phía vợ. Tôi không đỡ mẹ vợ dậy, cũng không ôm lấy đứa con đang khóc. Tôi nhìn vợ bằng ánh mắt sắc lạnh và thốt ra những lời cắt nát tâm can: “Vào phòng thu dọn quần áo đi, mang cả đồ của con và của mẹ đi. Đi ngay bây giờ.”

Vợ tôi sững sờ, môi cô ấy mấp máy, nước mắt trào ra không ngừng nhưng không một tiếng nấc nào phát ra. Cú sốc từ mẹ chồng không bằng nhát dao trí mạng từ chính người chồng mà cô ấy tin tưởng nhất. Cô ấy lảo đảo đứng dậy, dìu mẹ mình bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.

Chương 2

Tôi đứng ngoài, giả vờ tháo cravat, rút điện thoại ra bấm bấm. Mẹ tôi ngồi phịch xuống sofa, với tay lấy miếng táo trên bàn cắn nhóp nhép, gương mặt hả hê đắc thắng. Tôi bước vào phòng ngủ. Vợ tôi đang điên cuồng vơ vét quần áo nhét vào vali. Mẹ vợ ngồi thu lu một góc, ôm cánh tay bị bỏng khóc không thành tiếng.

Tôi bước tới giằng lấy cái áo trên tay vợ, tự tay nhét vào vali. Vợ tôi hất văng tay tôi ra, lui lại một bước, ánh mắt tràn ngập căm phẫn. Nhưng trước khi cô ấy kịp lên tiếng, tôi ghé sát vào tai cô ấy, nghiến răng nói bằng âm lượng nhỏ nhất: “Nghe anh, đưa mẹ về quê ngay đêm nay. Anh vừa gọi xe rồi. Cứ đi đi, đừng quay đầu lại, đừng liên lạc với mẹ anh. Mọi thứ ở cái nhà này để anh giải quyết. Khi anh về quê đón em, anh hứa không ai dám làm mẹ con em rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.”

Vợ tôi sững người. Ánh mắt căm phẫn của cô ấy đông cứng lại, thay vào đó là sự ngỡ ngàng. Cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay đang run lên của tôi rồi nhìn thẳng vào mắt tôi. Sống với nhau từng ấy năm, chỉ cần một ánh mắt, cô ấy biết tôi không nói đùa.

30 phút sau, tôi tự tay xách hai chiếc vali lớn ra cửa. Vợ tôi bế con, mẹ vợ đi theo sau. Mẹ tôi vẫn ngồi vắt chân trên sofa, lớn lối chỉ trỏ: “Ra khỏi cái cửa này thì đừng có vác mặt về nữa. Tao thay khóa mới ngay ngày mai. Đã nghèo còn sĩ diện, xem ra đường có chết đói không.”

Tôi đưa vợ và mẹ vợ xuống sảnh. Xe taxi tôi gọi đã đợi sẵn, trời đang đổ mưa. Tôi dúi vào tay mẹ vợ một sấp tiền mặt, dặn tài xế chạy cẩn thận. Khi chiếc xe lăn bánh qua lớp kính ướt nhoe, tôi thấy vợ tôi ôm chặt lấy con, còn mẹ vợ thì ngoái lại nhìn tôi bằng ánh mắt xót xa.

Khi xe khuất hẳn, tôi đứng dưới sảnh, châm một điếu thuốc. Hút xong, tôi nhổ bọt xuống vũng nước mưa rồi quay gót bước vào thang máy. Tổ ấm của tôi đi rồi, những người lo cho tôi từng bữa ăn giấc ngủ đi rồi. Bây giờ tôi sẽ quay lại cái địa ngục ấy, nhưng không phải để làm một đứa con ngoan ngoãn. Tôi về để cho người đàn bà đang ngồi vắt chân trên sofa kia hiểu được khi không còn kẻ ăn bám vô dụng nào hầu hạ thì cuộc đời bà sẽ thê thảm đến mức nào.

Tôi tra khóa mở cửa bước vào. Cửa vừa đóng lại đánh cạch một tiếng. Mẹ tôi thấy tôi vào thì hất hàm: “Xong rồi à? Xong rồi thì đi lấy cái chổi mà lau ngay cái đống tởm lộng dưới sàn đi. Gọi cái con giúp việc mãi không được. Mai mày đổi số tài khoản lương sang máy mẹ đi, từ giờ mẹ quản lý tài chính. À, đi nấu cho mẹ bát mì trần thêm hai quả trứng. Tao đói mờ cả mắt rồi.”

Tôi không cởi dày. Tôi bước qua đống mảnh vỡ và vũng canh lầy lội, tiến thẳng đến bàn trà, cầm remote tivi lên bấm nút tắt phụt. Mẹ tôi giật mình: “Mày làm cái gì đấy? Tắt tivi làm gì?” Tôi kéo ghế đối diện ngồi xuống, hai tay đan vào nhau, nhìn thẳng vào mẹ bằng ánh mắt không còn chút độ ấm: “Mẹ à, bọn họ đi rồi, không có ai nấu cơm, cũng không có ai lau nhà cho mẹ nữa đâu. Đống rác dưới sàn, mẹ tự đi mà dọn. Cơm mẹ đói, mẹ tự đi mà nấu.”

“Mày dám nói cái giọng đấy với tao à?” Mẹ tôi gào lên. Tôi nhếch mép cười: “Nhà của mẹ, giấy tờ đứng tên mẹ. Nhưng tiền là của ai mẹ tự biết. Từ ngày mai mẹ hãy thử tự mình là một người hữu dụng xem sao. Con sẽ không đưa cho mẹ một đồng nào nữa, không mua cho mẹ một hạt gạo nào nữa.”…………