MẸ CHỒNG MỚI CHÊ TÔI “G:ÁI G:ÓA MỘT ĐỜI CHỒNG” NGAY L:Ễ D:ẠM N:GÕ: “C:ON TR:AI TÔI ĐẸP TRAI, SAO RƯỚC THỨ ĐỒ CŨ NGƯỜI TA B:Ỏ VỀ LÀM VỢ?” (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

MẸ CHỒNG MỚI CHÊ TÔI “G:ÁI G:ÓA MỘT ĐỜI CHỒNG” NGAY L:Ễ D:ẠM N:GÕ: “C:ON TR:AI TÔI ĐẸP TRAI, SAO RƯỚC THỨ ĐỒ CŨ NGƯỜI TA B:Ỏ VỀ LÀM VỢ?” (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

(Tiếp theo phần 1)

Tôi nhìn dòng tin nhắn đến ba lần mới dám tin là mình đọc đúng. Tay run run, tôi gọi lại cho Duy ngay lập tức. Chuông đổ hai tiếng thì anh bắt máy, giọng gấp gáp:

“Hân, em đọc tin nhắn anh gửi chưa? Anh đang cầm cái phong bì này trên tay, không hiểu gì cả.”

“Anh đang ở đâu? Em qua liền được không?”

“Anh đang ở nhà cũ của bố. Em qua đi, anh đợi.”

Tôi gửi Bin sang nhà mẹ đẻ, rồi lái xe đi ngay trong đêm. Suốt quãng đường, đầu tôi quay cuồng với hàng chục giả thuyết. Minh Đức mất đã ba năm. Anh chưa từng nhắc đến ai tên Duy, cũng chưa từng nhắc đến bất kỳ ai trong gia đình này. Vậy tại sao tên anh lại nằm trong tủ đồ của bố Duy — người tôi còn chưa từng gặp mặt vì ông đã mất trước khi tôi quen Duy?

Đến nơi, tôi thấy Duy ngồi thẫn thờ trong phòng làm việc cũ, một chiếc tủ gỗ đã cũ mở toang, giấy tờ vương vãi. Trên bàn là một phong bì màu vàng nhạt, nét chữ viết tay đã phai màu theo thời gian: “Gửi bác sĩ Trần Văn Hòa — nhờ chuyển đến người xứng đáng.” Bên dưới, một dòng nhỏ hơn: Minh Đức.

“Bố anh tên Hòa. Bác sĩ Trần Văn Hòa.” — Duy nói, giọng lạc đi. “Em có biết cái tên này không?”

Tôi gật đầu, tim đập thình thịch. “Đó là bác sĩ điều trị cho Đức những tháng cuối. Lúc đó bệnh viện đông, Đức nằm khoa nội, bác sĩ Hòa là người trực tiếp theo ca của anh ấy. Em… em nhớ ông ấy, hiền lắm, hay ở lại trò chuyện với Đức rất lâu.”

Duy im lặng, hai tay siết chặt lấy phong bì. Anh mở ra, bên trong là một lá thư và một khoản tiền không nhỏ, được gói cẩn thận trong túi ni lông, có lẽ để giữ không bị ẩm mốc suốt bao năm.

Tôi đọc lá thư qua vai Duy. Nét chữ đúng là của Minh Đức, run run vì bệnh nhưng vẫn cố viết cho tròn từng chữ:

“Bác sĩ Hòa kính mến, tôi biết mình không còn nhiều thời gian. Tôi chỉ lo cho vợ con tôi. Hân còn trẻ, Bin còn nhỏ, tôi không muốn họ khổ vì tôi. Tôi gửi bác số tiền này, nhờ bác giữ giúp, sau này nếu có ai thật lòng thương Hân và Bin, xin bác âm thầm giúp đỡ, đừng để họ biết, tôi không muốn Hân cảm thấy mang nợ ai. Tôi chỉ mong họ được hạnh phúc, dù người đó không phải là tôi.”

Tôi bật khóc ngay tại chỗ. Ba năm rồi tôi mới lại nghe được giọng nói của Đức, dù chỉ qua vài dòng chữ. Duy ôm lấy tôi, chính anh cũng không giấu được xúc động.

“Anh không biết bố từng nhận cái này. Bố mất đột ngột vì đ:ột qu:ỵ, chưa kịp nói với ai. Chắc bố định chờ đúng người mới đưa, mà chưa kịp thì…”

Tôi lùi lại, nhìn Duy, một câu hỏi bật ra mà chính tôi cũng sợ hãi khi nghĩ tới:

“Vậy anh đến với em… là vì cái này sao? Anh biết trước chuyện này à?”

Duy nắm chặt vai tôi, mắt đỏ hoe: “Không! Anh thề là không. Anh gặp em ở phòng khám nhi, lúc Bin bị sốt xuất huyết, hoàn toàn tình cờ. Anh yêu em vì em là em, không phải vì bất cứ lá thư nào cả. Đến hôm nay anh mới biết chuyện này, em phải tin anh.”

Tôi muốn tin anh. Nhưng lòng tôi vẫn rối bời — nếu đây thực sự là sự sắp đặt của số phận, thì tại sao bà Liên, mẹ của Duy, người lẽ ra phải biết chuyện này từ chồng mình, lại đối xử với tôi tệ đến vậy trong buổi dạm ngõ?

Sáng hôm sau, tôi và Duy mang phong bì đến gặp bà Liên. Bà đang ngồi trong bếp, tay run run rót nước, thấy tôi bước vào thì sững lại.

“Cô đến sớm vậy?” — bà hỏi, giọng đã bớt gay gắt hơn hôm dạm ngõ nhưng vẫn dè dặt.

Duy đặt phong bì lên bàn. “Mẹ, con tìm thấy cái này trong tủ đồ của bố. Mẹ có biết gì về chuyện này không?”

Bà Liên nhìn phong bì, mặt bà trắng bệch. Bà cầm lên, run rẩy mở ra, đọc lá thư. Đọc xong, bà ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm mặt.

“Trời ơi… tôi tưởng chuyện này đã chôn theo ông ấy rồi.”

Tôi và Duy nhìn nhau. Bà Liên ngẩng lên, mắt đỏ hoe, giọng bà run run kể lại một câu chuyện mà cả tôi và Duy đều không ngờ tới.

“Ngày đó ông nhà tôi về kể cho tôi nghe chuyện này. Ông bảo có một bệnh nhân trẻ, biết mình không qua khỏi, viết thư gửi gắm vợ con. Ông cảm động lắm, định giúp đỡ. Nhưng tôi… tôi đã cản ông.”

“Sao mẹ lại cản?” — Duy hỏi, giọng nghẹn lại.

Bà Liên thở dài, ánh mắt xa xăm như đang lạc về một khoảng thời gian rất xa. “Vì tôi sợ. Tôi từng là… g:óa ph:ụ. Chồng đầu của tôi m:ất năm tôi hai mươi sáu tuổi, để lại tôi với cái bụng b:ầu năm tháng. Nhà chồng cũ khinh tôi ra mặt, bảo tôi x:ui, m:ang thai mà không giữ được chồng. Tôi ph:á s:ản, m:ất luôn đứa con vì suy sụp quá độ. Sau này tôi gặp bố Duy, ông ấy thương tôi, cưới tôi về. Nhưng mẹ chồng cũ của ông ấy — bà nội của Duy sau này — cũng từng nói với tôi y hệt câu mà tôi nói với cô hôm dạm ngõ.”

Tôi lặng người. Bà Liên tiếp tục, giọng nghèn nghẹn:

“Bà ấy bảo tôi là ‘đồ đàn bà x:ui rủi, ế chồng người ta mới đến lượt mình’. Tôi nhịn suốt bao nhiêu năm mới có được vị trí trong nhà này. Nên khi nghe chuyện chồng tôi định giúp một cô g:óa ph:ụ khác, tôi sợ… tôi sợ ông ấy thương hại người ta mà quay lưng với tôi, sợ chuyện cũ lặp lại. Tôi ích kỷ, tôi cản ông ấy đừng dính vào chuyện của người dưng. Ông ấy nghe lời tôi, cất phong bì đi, định bụng chờ khi nào ổn sẽ nói với tôi sau. Rồi ông đột ngột đ:ột qu:ỵ m:ất, mọi chuyện chìm luôn.”

Căn phòng im lặng đến nghẹt thở. Tôi nhìn bà Liên, người phụ nữ mà chỉ vài ngày trước tôi còn coi là kẻ thù, giờ đây hiện ra với một quá khứ đau đớn không kém gì tôi.

“Vậy tại sao cô lại nói với con những lời như vậy trong buổi dạm ngõ?” — tôi hỏi, giọng vẫn còn run nhưng đã bình tĩnh hơn. “Nếu cô hiểu rõ nỗi đau đó hơn ai hết, sao cô lại làm điều tương tự với con?”

Bà Liên cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào tôi. “Vì tôi sợ. Tôi sợ Duy khổ như tôi từng khổ. Tôi sợ người ta dị nghị, sợ con dâu tôi bị đem ra so sánh, bị khinh rẻ như tôi ngày xưa. Tôi nghĩ nếu tôi ngăn cản trước, có khi con tôi sẽ tránh được chuyện đau lòng. Nhưng tôi đã sai. Tôi đã biến mình thành chính người tôi từng căm ghét.”

Tôi im lặng một lúc lâu. Nước mắt bà Liên rơi xuống, nhưng tôi không vội tha thứ ngay. Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào bà, nói rõ từng câu:

“Con hiểu nỗi đau của cô. Nhưng nỗi đau của cô không phải là lý do để cô làm tổn thương con và bé Bin. Con không cần số tiền này, con không cưới Duy vì tiền hay vì bất kỳ sự sắp đặt nào từ quá khứ. Nhưng nếu cô không thể tôn trọng con như một con người, thì đám cưới này con xin phép dừng lại, dù con yêu Duy đến mấy.”

Duy nắm chặt tay tôi, ánh mắt kiên quyết. “Mẹ, con đồng ý với Hân. Con thương mẹ, nhưng con sẽ không để mẹ đối xử với người con yêu như cách bà nội từng đối xử với mẹ. Nếu mẹ không thay đổi, đám cưới này con cũng không tổ chức.”

Bà Liên sững sờ nhìn hai chúng tôi, rồi bật khóc nức nở, không phải vì bị dồn vào đường cùng, mà như thể bao nhiêu uất ức dồn nén suốt mấy chục năm cuối cùng cũng được trút ra.

“Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi cháu, Ngọc Hân. Tôi đã sai. Bao nhiêu năm tôi ghét cái định kiến đó, vậy mà tôi lại là người tiếp tục gieo nó lên người khác. Tôi xin cháu tha lỗi, cho tôi cơ hội sửa sai.”

Tôi không trả lời ngay. Tôi cần thời gian, không phải vì tôi muốn làm khó bà, mà vì tôi đã học được một điều từ biến cố cuộc đời mình: sự tha thứ chỉ có ý nghĩa khi nó đi cùng hành động thực sự thay đổi, không phải chỉ là một câu xin lỗi trong phút xúc động.

“Con cần thời gian, cô Liên ạ. Con không giận nữa, nhưng con cần thấy cô thay đổi thật sự, chứ không chỉ là lời nói lúc này.”

Bà Liên gật đầu, không phản đối. Về phần khoản tiền trong phong bì, sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định không giữ cho riêng mình. Tôi cùng Duy bàn bạc, lập một sổ tiết kiệm đứng tên Bin, để dành cho việc học của con sau này — đúng như tâm nguyện cuối cùng của Đức. Tôi nghĩ đó là cách trọn vẹn nhất để khép lại nỗi day dứt suốt bao năm của cả hai gia đình.

Hai tuần sau, đám cưới của tôi và Duy diễn ra trong một buổi lễ nhỏ, ấm cúng. Bà Liên đích thân đến từng bàn khách mời, giới thiệu tôi không phải bằng thái độ dè dặt như trước, mà bằng sự trân trọng thật lòng.

“Đây là con dâu tôi, Ngọc Hân. Một người phụ nữ mạnh mẽ và tử tế mà tôi may mắn mới có được.”

Tôi đứng cạnh Duy, nhìn bé Bin chạy tung tăng trong bộ vest nhỏ xíu, lòng tôi ấm áp lạ thường. Cuối cùng, sau bao sóng gió, tôi cũng tìm được một mái nhà thật sự, nơi mọi định kiến đều được gác lại để nhường chỗ cho sự thấu hiểu.

Nhưng hạnh phúc ấy chưa kịp trọn vẹn được bao lâu.

Buổi tối sau tiệc cưới, khi tôi đang dọn dẹp lại vài món đồ cũ trong hộp kỷ vật của Đức để chuẩn bị chuyển sang nhà mới, điện thoại tôi bỗng đổ chuông. Một số lạ, đầu số ở tỉnh xa. Tôi định bỏ qua, nhưng linh tính thôi thúc tôi bắt máy.

“A lô, cho hỏi có phải số của Ngọc Hân, vợ của thằng Đức không?”

Giọng một người phụ nữ lớn tuổi, run run nhưng đầy uy quyền. Tôi chưa kịp trả lời thì bà nói tiếp, từng chữ như xoáy vào tim tôi:

“Tôi là mẹ ruột của Đức. Bà nội của thằng Bin. Tôi tìm cháu tôi mấy năm nay rồi. Giờ cháu tôi lớn thế nào, ở đâu, cô phải nói cho tôi biết. Tôi có quyền gặp cháu tôi.”

Tôi đứng chết lặng giữa căn phòng ngập ánh đèn cưới còn chưa kịp tắt. Đức chưa từng nhắc với tôi rằng anh còn mẹ ruột. Suốt những năm bên nhau, anh luôn nói bố mẹ mình đã mất từ lâu, rằng anh lớn lên trong trại trẻ mồ côi.

Vậy người phụ nữ đang nói chuyện với tôi qua điện thoại là ai? Và tại sao đến tận bây giờ, ngay sau đêm cưới của tôi, bà ta mới xuất hiện?

(Tiếp theo phần 2)

Tôi đứng lặng người, tay nắm chặt điện thoại. Đầu dây bên kia, người phụ nữ vẫn chờ câu trả lời.

“Xin lỗi, cô nói cô là mẹ ruột của Đức? Nhưng anh ấy nói với con là bố mẹ anh ấy đã mất từ khi anh ấy còn nhỏ, anh ấy lớn lên trong trại trẻ mồ côi.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng bà nghẹn lại: “Nó nói vậy vì nó giận tôi. Nó có lý do để giận. Cô cho tôi xin địa chỉ, tôi muốn gặp cô, gặp cháu tôi. Tôi sẽ giải thích hết, tôi không có ý xấu đâu.”

Tôi chưa vội đồng ý. Sau khi cúp máy, tôi ngồi thẫn thờ rất lâu trong căn phòng còn vương mùi hoa cưới. Duy bước vào, thấy sắc mặt tôi liền hỏi ngay:

“Có chuyện gì vậy em? Ai gọi mà em căng thẳng thế?”

Tôi kể lại toàn bộ cuộc gọi. Duy cũng sững sờ không kém. Anh ngồi xuống cạnh tôi, nắm tay tôi trấn an:

“Để anh giúp em tìm hiểu xem người này là ai, có đúng là bà con thật không, hay là lừa đảo. Mình không thể để một người lạ tự xưng rồi đòi gặp Bin ngay được.”

Tôi gật đầu. Tối đó tôi không ngủ được, lục lại hộp kỷ vật của Đức. Trong đó có vài tấm ảnh cũ, một cuốn sổ nhỏ đã sờn gáy mà trước đây tôi chưa từng để ý kỹ. Lần đầu tiên tôi mở nó ra đọc từng trang.

Hóa ra đó là nhật ký thời trẻ của Đức. Những trang đầu là chuyện học hành, bạn bè. Nhưng càng về sau, tôi càng đọc càng lặng người:

“Hôm nay mẹ lại bỏ đi. Đây là lần thứ ba. Bố say suốt ngày, đ:ánh mẹ, mẹ chịu không nổi nên đi luôn không quay lại. Mình ở với bà ngoại, nhưng bà cũng già yếu, không lo nổi cho mình. Năm 12 tuổi, mình vào trại trẻ mồ côi vì bà mất.”

Tôi lật tiếp, tim đập dồn dập:

“Mẹ có quay lại tìm mình một lần, lúc mình học cấp 3. Mẹ khóc, xin lỗi, nói ngày đó mẹ không đủ sức để mang mình theo, sợ bố tìm ra sẽ đ:ánh cả hai mẹ con. Mình giận, mình không tha thứ được. Mình đuổi mẹ đi. Sau này lớn lên, mình cũng không muốn nhắc lại chuyện đó với ai, kể cả Hân. Mình chỉ muốn mẹ con mình – mình và Hân sau này, nếu có – được sống yên ổn, không phải nhắc lại quá khứ đau lòng.”

Tôi ôm cuốn nhật ký, nước mắt lăn dài. Hóa ra Đức không nói dối vì ác ý, mà vì anh mang trong lòng một vết thương quá sâu, không muốn nó chạm đến hạnh phúc nhỏ bé mà anh đang cố xây dựng cho tôi và Bin.

Ba ngày sau, người phụ nữ ấy — bà tên Xuân — chủ động tìm đến tận nhà tôi, đứng ngoài cổng rất lâu không dám vào. Duy ra mở cổng trước, tôi đứng phía sau, tay đặt lên vai bé Bin, giữ con lại gần mình.

Bà Xuân đã ngoài sáu mươi, dáng người gầy gò, ăn mặc giản dị. Nhìn thấy tôi, bà cúi đầu, giọng run run:

“Cô cho tôi xin lỗi vì đã đường đột. Tôi… tôi chỉ muốn nhìn thấy cháu tôi một lần. Tôi biết mình không có tư cách gì để đòi hỏi.”

Tôi mời bà vào nhà, nhưng chưa để bà lại gần Bin ngay. Tôi ngồi đối diện bà, nói thẳng:

“Con đã đọc nhật ký của Đức. Con biết chuyện ngày xưa. Cô nói cho con nghe, tại sao bây giờ cô mới xuất hiện? Đức mất đã ba năm rồi, cô ở đâu suốt thời gian đó?”

Bà Xuân bật khóc, kể lại câu chuyện đứt quãng trong nước mắt: “Ngày đó tôi bỏ đi vì không chịu nổi những trận đ:ánh đ:ập từ chồng cũ. Tôi định mang thằng Đức theo, nhưng nó sợ, không dám đi cùng tôi, sợ bố tìm được sẽ càng nặng tay hơn với cả hai mẹ con. Tôi đành đi một mình, định bụng ổn định rồi quay lại đón con. Nhưng cuộc sống tha hương quá khó khăn, tôi phải làm đủ nghề để sống sót, mãi mười năm sau mới đủ điều kiện quay về tìm con. Lúc đó nó đã lớn, đã giận tôi đến mức không muốn nhìn mặt. Tôi tôn trọng quyết định của nó, chỉ âm thầm dõi theo từ xa, không dám làm phiền cuộc sống của nó nữa.”

“Vậy sao cô biết Đức mất, biết cả con và Bin?”

“Tôi có nhờ người quen ở gần khu cô ở để ý tin tức giúp. Họ báo tin thằng Đức m:ất, tôi đau lòng lắm nhưng không dám đến, sợ khơi lại nỗi đau cho cô lúc đó. Tôi định chờ cháu lớn hơn một chút, ổn định hơn một chút rồi mới xuất hiện. Tôi theo dõi tin cô tái hôn qua người quen, biết cô sắp có một cuộc sống mới, tôi mới thấy đây là lúc phải đến, kẻo lỡ mất cơ hội cuối cùng được nhìn cháu nội một lần.”

Tôi nhìn bà, lòng đầy mâu thuẫn. Một phần tôi hiểu nỗi khổ của bà, nhưng một phần khác tôi vẫn còn ngờ vực, sợ sự xuất hiện đột ngột này sẽ xáo trộn cuộc sống mới vừa ổn định của Bin.

Duy lên tiếng, giọng điềm tĩnh: “Cô Xuân, cháu hiểu hoàn cảnh của cô. Nhưng đây là quyết định của Hân, vì Hân là mẹ của Bin. Cô cho tụi cháu thời gian suy nghĩ, tìm hiểu thêm, không phải vì tụi cháu nghi ngờ cô có ý xấu, mà vì tụi cháu cần chắc chắn điều gì tốt nhất cho Bin.”

Bà Xuân gật đầu, không ép buộc, chỉ xin được để lại số điện thoại và một tấm ảnh cũ — ảnh Đức hồi nhỏ, chụp cùng bà trước khi mọi chuyện xảy ra. Tôi cầm tấm ảnh, nhận ra ngay nét mặt của Bin giống Đức lúc nhỏ đến kinh ngạc, và cũng thấp thoáng vài nét giống người phụ nữ trước mặt tôi.

Sau hôm đó, tôi dành thời gian tìm hiểu kỹ hơn. Tôi liên lạc với vài người bạn cũ của Đức, xác minh lại câu chuyện. Mọi thông tin đều khớp với những gì bà Xuân kể. Tôi cũng hỏi ý bác sĩ tâm lý về việc nên hay không nên để Bin biết về bà nội ruột, khi con còn quá nhỏ để hiểu hết những khúc mắc của người lớn.

Cuối cùng, tôi quyết định cho bà Xuân gặp Bin, nhưng với một lộ trình chậm rãi, không vội vàng. Lần đầu, tôi chỉ để bà đến chơi như một người quen của gia đình, không giới thiệu ngay là bà nội. Nhìn Bin líu lo trò chuyện, khoe với bà những món đồ chơi mới, tôi thấy ánh mắt bà Xuân sáng lên một niềm hạnh phúc chân thật mà tôi tin không thể giả tạo được.

Về phần bà Liên, sau đám cưới, bà giữ đúng lời hứa thay đổi. Bà không còn giữ khoảng cách hay dò xét tôi như trước, mà thường xuyên sang nhà phụ tôi chăm Bin, coi thằng bé như cháu ruột. Có lần tôi tình cờ nghe được bà nói chuyện điện thoại với một người bạn cũ, giọng đầy tự hào:

“Con dâu tôi giỏi lắm, tử tế lắm. Tôi từng suýt để định kiến của mình làm hỏng hạnh phúc của con trai tôi, may mà con bé nó bản lĩnh, nó dạy cho tôi một bài học nhớ đời.”

Tôi nghe mà lòng ấm áp. Hóa ra không phải mọi mâu thuẫn đều cần kết thúc bằng sự cắt đứt. Đôi khi, chính việc đối mặt thẳng thắn, không né tránh, mới là cách để hai bên cùng nhau bước qua tổn thương và thực sự hiểu nhau.

Ba tháng sau, vào một buổi chiều cuối tuần, tôi tổ chức một bữa cơm nhỏ tại nhà mới, mời cả bà Liên và bà Xuân đến cùng. Ban đầu tôi lo hai người sẽ ngại ngùng, nhưng không ngờ họ lại tìm được điểm chung — cả hai đều từng trải qua những năm tháng khó khăn của một người phụ nữ đơn độc, và cả hai giờ đây đều học được cách buông bỏ những định kiến mà chính họ từng là nạn nhân.

Bà Xuân nắm tay tôi, nói nhỏ: “Cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội. Tôi biết mình không thể bù đắp hết những gì đã mất với thằng Đức, nhưng tôi hứa sẽ bù đắp cho cháu nội tôi, cho cả cô và Bin, bằng tất cả những gì tôi còn có thể làm.”

Tôi nhìn Bin đang ngồi giữa hai người bà, được cả hai cùng gắp thức ăn, cùng cười đùa, lòng tôi cảm thấy trọn vẹn hơn bao giờ hết. Đức đã ra đi, nhưng tình yêu và sự lo lắng anh dành cho tôi và con vẫn âm thầm dẫn lối, đưa tôi đến với một gia đình mới, nơi những vết thương cũ của nhiều thế hệ cuối cùng cũng được chữa lành.

Tôi không còn là “cô gái góa một đời chồng” bị khinh rẻ trong buổi dạm ngõ năm nào. Tôi là Ngọc Hân — người đã dùng chính sự kiên định và lòng bao dung của mình để biến một khởi đầu đầy định kiến thành một mái ấm thực sự, nơi mọi người đều được thấu hiểu và trân trọng vì chính con người họ, không phải vì quá khứ họ mang theo.

-HẾT-