Hắt canh vào con dâu bầu, mẹ chồng nhận TRỪNG PHẠT CAY ĐẮNG đến tột cùng!
Dù con dâu đang bụng m:ang dạ ch:ử:a, mẹ chồng vẫn hu:ng hă:ng é:p cô rửa 10 mâm chén đĩa, rồi hắt cả canh thừa lên người cô. Đúng 10 phút sau, bà ta phải nếm trải một sự trừng ph:ạ:t c:ay đ:ắng đến tột cùng.
Chiều hôm đó, gian bếp nhỏ như một lò l:ử:a. Hơi nước, mùi dầu mỡ và khói nhang sau đám giỗ bốc lên ngột ngạt, đặc quánh trong không khí. Hương, bụng b:ầ:u đã tròn sáu tháng, c:ơ th:ể nặng nề đến tội nghiệp, vẫn lom khom bên chậu nước, đôi tay nhăn nheo cọ rửa hàng trăm chiếc bát đĩa từ mười mâm cỗ vừa xong.
Trên chiếc ghế nhựa gần đó, cô em chồng vừa ăn xong, ngồi vắt chân, cầm điện thoại cười khúc khích, hoàn toàn phớt lờ cơn bão nhiệt và sự kh:ổ s:ở của chị dâu.
Bà Hạnh, mẹ chồng Hương, ngồi đối diện, nhấp ngụm nước chè nóng. Ánh mắt bà lạnh lùng, soi mói, như thể đang giám sát một n:ô l:ệ làm công.
“Làm cho nhanh lên, đừng có mà ỷ b:ầ:u b:ì rồi lười biếng!
Giọng bà Hạnh khô khốc, s:ắ:c lạ:nh. Hương nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục cọ rửa từng cái đĩa dính mỡ. Đến khi rửa xong chiếc cuối cùng, lưng cô đau nhức như bị x:é to:ạc, bụng nặng trĩu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô r:un r:un, cố gắng tìm kiếm một chút khoan hồng.
“Mẹ ơi, con rửa xong rồi, con đau lưng quá. Mai con dọn nốt chỗ kia được không ạ?”
RẦM!
Bà Hạnh đập mạnh chén xuống bàn. Âm thanh khô khốc đó khiến cả gian bếp ch:ế:t lặng.
“Lười biếng rồi còn giả bộ! Lo:ại đà:n b:à qu:ê m:ùa có mỗi việc dọn bếp mà cũng than! Tôi nói cho cô biết, cô vào được nhà này là phúc bảy đời nhà cô rồi đấy! Thằng Thành nhà này có ăn học mà bị nhà cô lừa nên đâm đầu vào lấy cái thứ qu:ê m:ùa th:ất h:ọc như cô! Cứ như nó thì gái phố theo cả hàng dài!”
Bà Hạnh gằn giọng, từng chữ như một nh:át r:oi qu:ất vào lòng tự trọng của Hương.
“Về cái nhà này biết điều hầ:u h:ạ cho nhà tôi, không thì tôi tống cổ sớm! Làm đi!”
Hương cúi đầu, cố gắng cầu xin sự thương xót.👇👇👇
Hương ôm lấy cái bụng đã nhức buốt, đôi mắt ướt đẫm nước, cô rướn người về phía mẹ chồng, giọng nói lạc hẳn đi vì đau đớn và tuyệt vọng.
“Mẹ ơi, con xin mẹ… con đau quá. Bụng con đau quá, mẹ ơi…”
Bà Hạnh, mặt đỏ gay vì giận dữ, nhìn Hương như thể cô đang diễn trò lố bịch. Đôi mắt bà lóe lên vẻ khinh bỉ, không chút mảy may thương xót. Bà không nói gì, chỉ đứng phắt dậy, đi về phía nồi canh thừa đã nguội ngắt trên bếp, tay bà cầm lấy chiếc muôi lớn.
“Đau cái gì mà đau! Đồ lười biếng, chỉ giỏi giả vờ!”
Bà Hạnh vừa nói, vừa múc đầy một muôi canh, những cọng rau cải nhũn nát và váng mỡ nổi lềnh bềnh. Bà đi thẳng đến chỗ Hương đang cúi gập người, run rẩy.
“Cô muốn sạch sẽ à? Vậy thì sạch cho cô xem!”
CHẠP!
Bà Hạnh hất thẳng muôi canh vào người Hương. Nước canh nguội lạnh, dính nhớp nháp cùng bã rau, hành mỡ bám đầy lên mái tóc, gương mặt và chiếc áo đã ướt đẫm mồ hôi của Hương. Mùi tanh nồng, ngai ngái xộc vào mũi, khiến Hương muốn nôn tháo. Lưng cô giật lên từng cơn đau quặn thắt, bụng dưới thắt lại như có ai bóp chặt.
Hương sụp xuống, ôm chặt lấy bụng, tiếng khóc nấc nghẹn trong cổ họng.
“Mẹ ơi, con xin mẹ… con đau quá… con xin mẹ…”
Cô em chồng ngồi vắt chân xem điện thoại, thấy cảnh tượng đó thì bật cười khúc khích, như xem một vở kịch hài hước. Bà Hạnh nhìn đứa con dâu đang quằn quại dưới sàn bếp bẩn thỉu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy sự khinh bỉ tột độ. Không một chút xót xa nào hiện hữu trong đôi mắt đã chai sạn của bà.
Bà Hạnh không những không xót xa, mà khi nhìn thấy Hương vẫn còn ôm bụng rên rỉ, một ngọn lửa giận dữ lại bùng lên trong lòng bà. Bà Hạnh đứng phắt dậy, tiến thêm vài bước đến chỗ Hương đang nằm co ro dưới sàn bếp, đôi mắt bà long lên sòng sọc. Bà gằn giọng, giọng nói như tiếng nghiến răng ken két.
“Còn rên rỉ gì nữa! Mày tính nằm lì ra đấy để ai dọn dẹp cho hả? Đồ con dâu vô dụng!”
Hương cố gắng ngước đôi mắt đỏ hoe, nhòe nước lên nhìn mẹ chồng. Bụng cô đau quặn thắt, từng cơn co thắt dữ dội khiến cô không thể thốt nên lời. Nước mắt lã chã lăn dài trên gương mặt lấm lem canh thừa, mồ hôi và bụi bẩn.
“Mẹ… mẹ ơi… con… con xin mẹ…” Hương thều thào, hơi thở đứt quãng.
Cô em chồng, vẫn ngồi vắt chân trên chiếc ghế nhựa, tay cầm điện thoại, đầu ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình. Nghe thấy tiếng Hương rên rỉ, cô ta bật cười khúc khích, thích thú nhìn cảnh tượng chị dâu đang bị hành hạ. Đối với cô ta, đây chẳng khác nào một màn kịch mua vui miễn phí.
“Ha ha! Chị dâu lại diễn rồi! Đúng là cái đồ chỉ giỏi giả vờ, lười biếng!” Cô em chồng buông lời châm chọc, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
Bà Hạnh vẫn trừng mắt nhìn xuống Hương, đôi môi bà cong lên đầy vẻ khinh bỉ. Hương vẫn nằm co ro, bụng quặn thắt, nước mắt vẫn tuôn không ngừng. Đúng lúc đó, ánh mắt bà vô tình liếc qua chiếc bàn ăn còn ngổn ngang bát đĩa sau đám giỗ. Nổi bật trên đó là một chiếc bát lớn đựng canh thừa, vẫn còn bốc hơi nóng hổi, những cặn thức ăn lềnh bềnh trông thật ghê tởm. Một ý nghĩ độc địa, tàn nhẫn như một con rắn độc luồn lách vào tâm trí bà. Bà Hạnh thầm nhủ, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo, đáng sợ: “Để tôi dạy cho cô một bài học nhớ đời, cái đồ con dâu vô dụng này!”
Bà Hạnh lập tức vươn tay, không chút do dự, nắm lấy chiếc bát canh thừa đầy cặn thức ăn và dầu mỡ đặt trên bàn. Nụ cười lạnh lẽo vẫn còn vương trên khóe môi bà. Không cho Hương kịp phản ứng hay mở lời, bà vung mạnh cánh tay, hất thẳng cả bát canh nóng hổi ấy lên người Hương.
Một tiếng “ÀO!” kinh hoàng vang lên. Hơi nóng, mùi tanh tưởi của thức ăn thiu và dầu mỡ bốc lên nồng nặc, thấm đẫm vào chiếc áo đã cũ của Hương. Hương chưa kịp định thần, cả cơ thể đã hứng trọn thứ chất lỏng ghê tởm ấy. Cô cảm thấy da thịt mình như bị bỏng rát, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp người.
Hương hét lên một tiếng thất thanh, đau đớn tột cùng, một tiếng thét xé lòng hòa lẫn giữa sự sỉ nhục, nỗi tủi hờn và nỗi sợ hãi tột độ cho đứa con trong bụng. Nước mắt cô giàn giụa, lăn dài trên gương mặt lấm lem dầu mỡ và cặn thức ăn. Cả cơ thể cô run rẩy, tâm hồn tan nát, quặn thắt như bị ai đó bóp nghẹt. Cô ngã khụy xuống sàn bếp lạnh lẽo, tay ôm chặt lấy bụng bầu đang nhói đau.
Hương ngửa mặt lên, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt và lớp dầu mỡ cáu bẩn. Cả người cô run lên bần bật, từng thớ thịt như đang co rút lại vì lạnh và đau rát. Hơi nóng của bát canh đã nguội dần, nhưng sự nhục nhã thì vẫn còn nóng hổi, đốt cháy tận xương tủy. Nước mắt Hương hòa lẫn với thứ nước canh tanh tưởi chảy dài trên má, dính bết vào tóc và quần áo. Cô ôm chặt lấy bụng bầu đang co thắt, cảm thấy tủi nhục đến tột cùng, không còn sức lực để nhúc nhích hay đứng dậy. Cô chỉ muốn tan biến khỏi gian bếp nhỏ bẩn thỉu này.
Cô em chồng đứng ngay bên cạnh, đôi mắt cô ta sáng lên vẻ thích thú, môi khẽ nhếch, rồi bật lên một tràng cười lớn. Tiếng cười vang vọng khắp gian bếp, như những mũi kim sắc nhọn đâm vào trái tim đang rỉ máu của Hương.
“Ha ha ha! Nhìn kìa, dơ bẩn như con chó đói!” Cô em chồng khoái chí, chỉ tay vào Hương, “Đúng là đồ vô dụng, chỉ biết ăn bám thôi!”
Bà Hạnh đứng cạnh đó, nụ cười vẫn ngự trị trên môi, ánh mắt bà ta tràn đầy sự thỏa mãn khi nhìn thấy con dâu thảm hại. Bà nhếch mép, không nói một lời, nhưng cái nhìn ấy còn sắc lạnh hơn ngàn vạn lời mắng chửi. Hương ngước mắt nhìn bà Hạnh, trong giây phút đó, cô nhận ra không còn bất kỳ tia hy vọng nào dành cho mình ở ngôi nhà này. Cổ họng cô nghẹn lại, chỉ còn lại tiếng nức nở yếu ớt hòa vào mùi tanh tưởi của thức ăn thừa. Cô tuyệt vọng.
Bà Hạnh nghiêng đầu, đôi mắt sắc lạnh vẫn dán chặt vào Hương. Nụ cười tự mãn không hề tắt trên môi mỏng của bà ta, mà càng rạng rỡ hơn khi nhìn thấy Hương quằn quại trên nền gạch lạnh lẽo. Cô em chồng đứng bên cạnh, ngừng cười, nhưng gương mặt vẫn rạng rỡ vẻ hả hê, như đang xem một màn kịch vui nhộn.
“Cho chừa cái tội lười biếng!” Bà Hạnh cất tiếng, giọng điệu sắc như dao cạo, mỗi từ như muốn xuyên thẳng vào tim Hương. “Bầu bì gì mà yếu ớt như sên! Có mỗi mấy cái chén bát cũng không rửa nổi, thì làm được cái trò trống gì?”
Hương ngước đôi mắt đỏ hoe, vô hồn nhìn bà mẹ chồng độc địa. Cả người cô run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt lấm lem, hòa vào thứ canh thừa tanh tưởi vẫn còn vương trên tóc và áo. Từng cơn đau quặn thắt trong bụng khiến cô ôm chặt lấy bào thai, nhưng sự tủi nhục và tuyệt vọng còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác. Hương chỉ biết gục đầu xuống, tiếng nức nở bật ra không thành tiếng, thân thể rã rời như thể vừa trải qua một trận bão. Cô không còn chút sức lực nào để phản kháng, chỉ muốn tan biến vào hư vô.
Đúng lúc đó, một tiếng cạch nhỏ vang lên, cánh cửa bếp từ từ hé mở. Bà Tư, người hàng xóm vẫn luôn qua lại giúp đỡ mỗi khi nhà có giỗ chạp, bất ngờ đứng sững sờ ngay ngưỡng cửa. Đôi mắt bà trợn tròn, kinh ngạc nhìn vào cảnh tượng trước mắt. Bà Hạnh vẫn giữ nguyên nụ cười tự mãn, trên môi còn vương chút khinh bỉ, hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của bà Tư. Cô em chồng cũng ngơ ngác một giây, nhưng rồi lại cười tủm tỉm, cứ ngỡ bà Tư đến là để chung vui với màn “dạy dỗ” chị dâu.
Hương vẫn đang gục đầu, run rẩy trên nền gạch lạnh lẽo, những tiếng nức nở nghẹn ngào vẫn chưa dứt. Mái tóc lấm lem canh thừa, chiếc áo dính bẩn cùng gương mặt nhợt nhạt, đẫm nước mắt của cô hiện rõ mồn một trong mắt bà Tư. Hình ảnh một người mẹ chồng độc ác, người con dâu mang bầu 6 tháng đang quằn quại trong đau đớn, cùng sự hả hê vô nhân tính của cô em chồng như một cú sốc cực mạnh đánh thẳng vào tâm trí bà Tư.
Vẻ ngạc nhiên ban đầu trên gương mặt bà Tư nhanh chóng biến thành sự phẫn nộ tột độ. Đôi mắt bà tối sầm lại, hàm răng nghiến chặt, lằn gân xanh nổi rõ trên thái dương. Bà không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Bà Hạnh, người phụ nữ mà bà vẫn tưởng là hiền lành, lại có thể tàn nhẫn đến vậy với đứa con dâu đang mang nặng đẻ đau, cháu nội của mình. Tiếng cười khúc khích của cô em chồng bỗng trở nên chói tai, như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận trong lòng bà Tư bùng lên dữ dội. Bà Tư đứng bất động, nhưng ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn, chất chứa sự lên án và căm phẫn. Bà Hạnh cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của bà Tư, nụ cười trên môi bà ta chợt cứng lại, đôi mắt sắc lạnh thoáng chút giật mình.
Bà Tư không nói một lời nào, đôi mắt rực lửa phẫn nộ, bà lao đến bên Hương. Dù tuổi đã cao, từng bước chân của bà vẫn dứt khoát, nhanh nhẹn. Bà quỳ sụp xuống bên cạnh Hương, vòng tay ôm lấy thân hình đang run rẩy của cô con dâu, như che chở một đứa trẻ lạc loài. Mùi canh thừa nồng nặc và hơi lạnh từ nền gạch như thấm vào da thịt Bà Tư, khiến lòng bà càng thêm quặn thắt.
“Trời ơi cháu Hương!” Bà Tư nâng đầu Hương lên, gương mặt nhăn nheo đẫm nước mắt, giọng bà nghẹn lại đầy xót xa, “Cháu có sao không? Sao lại ra nông nỗi này? Con bé đang mang bầu mà!”
Hương ngước nhìn Bà Tư, đôi mắt cô đỏ hoe, những giọt nước mắt chảy dài trên gò má lấm lem bùn đất và canh thừa. Cô không nói được lời nào, chỉ biết ôm chặt lấy cánh tay Bà Tư, vùi mặt vào vai người hàng xóm tốt bụng mà nức nở.
Bà Hạnh đứng chết trân, nụ cười tự mãn trên môi đã tan biến hoàn toàn. Sắc mặt bà ta tái mét, đôi mắt trợn tròn đầy kinh hoàng khi nhận ra Bà Tư đã chứng kiến tất cả. Một nỗi sợ hãi tột độ bỗng trào dâng trong lòng Bà Hạnh. Bà ta không ngờ, tuyệt đối không ngờ có người lại xuất hiện vào đúng khoảnh khắc ghê tởm nhất ấy.
Cô em chồng cũng không còn vẻ hả hê. Nụ cười nhạo báng biến mất, thay vào đó là sự sợ sệt hiện rõ trên khuôn mặt. Cô ta lùi lại một bước, cảm thấy sống lưng lạnh toát dưới ánh mắt căm phẫn của Bà Tư. Bà Tư ôm chặt Hương trong lòng, ánh mắt bà xuyên thẳng qua Hương, găm chặt vào Bà Hạnh và Cô em chồng như hai mũi dao sắc lẹm. Sự khinh bỉ và lên án không lời ấy khiến hai mẹ con Bà Hạnh phải cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện.
Bà Tư siết nhẹ vòng tay ôm lấy Hương, rồi chậm rãi đứng dậy, từng động tác vẫn dứt khoát dù tuổi đã cao. Đôi mắt bà vẫn rực lửa căm phẫn, nhưng giờ đây, bà không còn nhìn Hương hay Cô em chồng nữa. Toàn bộ sự chú ý, sự giận dữ của bà dồn hết vào Bà Hạnh. Bà Tư quay hẳn người sang, đối diện trực tiếp với Bà Hạnh, như một thẩm phán đang chất vấn tội phạm.
“Bà Hạnh!” Giọng Bà Tư vang lên đanh thép, mỗi từ như một nhát dao cứa vào không khí. “Bà làm cái trò gì vậy? Sao lại đối xử với con dâu đang bụng mang dạ chửa thế này?!”
Tiếng mắng của Bà Tư dội vào gian bếp nhỏ, khiến Bà Hạnh giật mình lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn. Bà ta há miệng, cố gắng tìm kiếm lời biện minh, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ. Những từ ngữ cứ mắc kẹt lại, chỉ bật ra thành những âm thanh ấp úng, vô nghĩa. Khuôn mặt Bà Hạnh tái mét, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, bà ta không thể thốt nên lời nào trước sự công kích trực diện đầy phẫn nộ của người hàng xóm. Cô em chồng đứng nép sau lưng mẹ, run rẩy, không dám hó hé nửa lời.
Bà Tư nhìn Bà Hạnh thêm một giây, ánh mắt vẫn chưa nguôi ngoai hoàn toàn, nhưng sự ưu tiên lúc này không phải là trừng phạt bà ta. Bà quay lại phía Hương, lúc này vẫn còn ngồi sụp dưới sàn, nước mắt giàn giụa, thân thể run rẩy như cây sậy trước gió.
Bà Tư hạ giọng, sự giận dữ nhường chỗ cho sự xót xa, dịu dàng hơn bao giờ hết. “Hương, con đừng sợ. Đứng dậy đi, dì đưa con về nhà dì.”
Hương ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn Bà Tư, đôi môi run rẩy, khô khốc. Cô cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân dường như không còn chút sức lực nào, cứ mềm nhũn ra. Bà Tư nhanh chóng bước đến, đỡ lấy cánh tay Hương, dìu cô đứng thẳng.
“Để dì đưa con về nhà dì nghỉ ngơi, không ai dám động vào con nữa đâu.” Bà Tư nói chắc nịch, ánh mắt kiên quyết. Bà Hạnh và Cô em chồng vẫn đứng chết trân, không dám nhúc nhích, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi tột độ.
Hương dựa hẳn vào Bà Tư, những tiếng nấc vẫn còn chặn ngang cổ họng, khiến cô khó thở. “Cháu… cháu cảm ơn dì Tư…” Cô thều thào, giọng nói lạc đi vì khóc quá nhiều, nhưng trong đó chất chứa biết bao sự biết ơn và tủi hờn.
Bà Tư gật đầu, siết nhẹ bàn tay Hương như một lời an ủi. Bà không nhìn Bà Hạnh hay Cô em chồng lần nào nữa, như thể sự tồn tại của họ đã hoàn toàn bị bà gạt ra khỏi tâm trí. Bà nhẹ nhàng dìu Hương bước qua gian bếp nhỏ, ra khỏi ngôi nhà lạnh lẽo đã chứng kiến bao nhiêu nước mắt và sự tủi nhục của cô, về phía căn nhà ấm áp của mình. Trên đường đi, Hương vẫn khóc thút thít, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng bàn tay nắm chặt tay Bà Tư như tìm thấy một chút bình yên, một tia an ủi nhỏ bé trong bão tố cuộc đời.
Bà Tư dìu Hương vào căn nhà nhỏ của mình, không khí ấm cúng hơn hẳn ngôi nhà lạnh lẽo kia. Bà đặt Hương ngồi xuống chiếc ghế đệm êm ái, vội vàng rót một ly nước ấm rồi đưa cho cô. Hương run rẩy đón lấy, đôi tay vẫn còn lấm lem, vành mắt đỏ hoe. Bà Tư lặng lẽ ngồi bên cạnh, vỗ nhẹ lên vai Hương, để cô có chút thời gian trấn tĩnh.
Hương cố gắng hít thở sâu, từng cơn nấc vẫn còn giật nhẹ nơi lồng ngực. Cô ngước nhìn Bà Tư, ánh mắt đầy biết ơn nhưng cũng chất chứa nỗi sợ hãi và tủi nhục. Bà Tư nhìn vết canh còn vương trên tóc, trên áo Hương mà lòng quặn thắt. Bà không thể để mọi chuyện cứ thế mà chìm xuống. Thành, chồng Hương, là người duy nhất có thể bảo vệ cô lúc này.
Bà Tư quyết đoán đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ đặt điện thoại. Bà cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh tìm số Thành. Hương giật mình ngước lên, dường như hiểu được ý định của bà.
“Dì… dì gọi cho ai vậy ạ?” Hương khẽ hỏi, giọng còn thều thào.
“Dì gọi cho Thành,” Bà Tư nói chắc nịch, ánh mắt không rời màn hình điện thoại. “Không thể để con cứ chịu đựng như vậy được.”
Bà Tư nhấn gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi đổ dồn vào không gian tĩnh lặng, nhưng không ai bắt máy. Bà Tư đợi một lúc, lại gọi thêm lần nữa. Vẫn là những hồi chuông dài vô vọng. Bà Tư nhíu mày, lòng nóng như lửa đốt. Thành đang đi công tác xa, chắc chắn đang bận rộn.
Bà Tư không bỏ cuộc. Bà lập tức chuyển sang tin nhắn. Ngón tay bà thoăn thoắt gõ phím, tường thuật lại toàn bộ sự việc một cách chi tiết và rành mạch. Bà miêu tả rõ cách Bà Hạnh đã hành hạ Hương, từ những lời mắng chửi thậm tệ đến việc hắt cả bát canh thừa vào người con dâu đang mang thai sáu tháng. Từng từ, từng chữ đều chất chứa sự căm phẫn và đau xót thay cho Hương.
Sau khi viết xong đoạn tin nhắn dài, Bà Tư chợt nhớ ra đoạn video ngắn mà bà đã nhanh tay quay lén được lúc Bà Hạnh đang điên tiết chửi mắng và hắt canh. Bà mở thư viện ảnh, tìm đoạn video đó, rồi không chút do dự, bà đính kèm vào tin nhắn. Đoạn video dù chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng đã lột tả chân thực sự hung hăng, tàn độc của Bà Hạnh và sự tủi nhục, đáng thương của Hương.
Bà Tư nhìn lại tin nhắn một lần nữa, đảm bảo không bỏ sót chi tiết nào. Bà nhấn gửi. Dòng chữ “Đã gửi” hiện lên, mang theo tất cả nỗi uất ức và hy vọng của bà. Bà tin rằng Thành sẽ không thể làm ngơ khi chứng kiến tận mắt những gì vợ mình phải chịu đựng.
Thành đang ngồi trong một cuộc họp quan trọng. Thành là trưởng phòng dự án, và cuộc họp hôm nay quyết định số phận của một hợp đồng béo bở. Không khí căng thẳng bao trùm căn phòng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về màn hình trình chiếu. Thành với vẻ mặt tập trung, thỉnh thoảng lại gật đầu đồng tình hoặc đưa ra ý kiến sắc sảo.
Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt úp trên bàn rung lên một tiếng nhẹ. Thành liếc nhìn, thấy màn hình sáng lên với thông báo tin nhắn từ “Dì Tư”. Thành hơi nhíu mày, dì Tư ít khi nhắn tin giờ này. Thành cố gắng phớt lờ, nhưng rồi điện thoại lại rung bần bật, báo hiệu một video vừa được gửi đến. Linh cảm có chuyện chẳng lành, Thành xin phép ra ngoài.
Thành bước nhanh ra hành lang vắng vẻ, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp. Thành mở khóa màn hình, kéo xuống xem tin nhắn. Dòng chữ dài của dì Tư đập vào mắt Thành: “Thành ơi, con phải về ngay! Vợ con… nó bị mẹ con hành hạ quá. Bà Hạnh đổ cả bát canh thừa vào người Hương…”
Thành đọc đến đó, cả người như đóng băng. Máu trong huyết quản Thành sôi lên. “Gì cơ? Mẹ mình… hành hạ Hương?” Thành lẩm bẩm, không thể tin vào tai mình. Ngay phía dưới là một đoạn video thumbnail. Bàn tay Thành run rẩy chạm vào màn hình.
Đoạn video bắt đầu phát. Hình ảnh mờ nhạt nhưng đủ để Thành nhận ra gian bếp quen thuộc. Tiếng mắng chửi the thé của Bà Hạnh vang lên chói tai, cùng tiếng “roạt” khô khốc khi bát canh bị hắt. Thành thấy rõ Hương lảo đảo, tay ôm bụng bầu, chiếc áo dính đầy chất lỏng màu vàng đục. Khuôn mặt Hương tái nhợt, đôi mắt ngấn nước đầy sự nhục nhã và tủi hờn. Kế bên, cô em chồng chỉ đứng đó, thờ ơ nhìn, thậm chí còn nhếch mép cười.
Mắt Thành trợn trừng. Thành siết chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Một tiếng gầm gừ nhỏ thoát ra khỏi cổ họng Thành. Toàn bộ cơ thể Thành căng cứng, trán nổi gân xanh. Từ tức giận, lo lắng, sợ hãi đến cực độ, tất cả hòa quyện vào nhau, bóp nghẹt hơi thở của Thành. Thành nhìn chằm chằm vào hình ảnh Hương đang run rẩy, bụng bầu nhô cao, mà trái tim như bị xé toạc. Đứa con của Thành, vợ của Thành… đang phải chịu đựng những gì?
Khuôn mặt Thành biến sắc hoàn toàn, không còn vẻ điềm tĩnh, tập trung của một trưởng phòng dự án. Giờ đây, Thành chỉ là một người chồng đang bừng bừng lửa giận và lo lắng tột độ. Thành quay người, lao thẳng ra khỏi tòa nhà, bỏ lại sau lưng cuộc họp quan trọng và ánh mắt ngạc nhiên của đồng nghiệp.
Thành lao như điên ra khỏi tòa nhà. Gió đêm lùa qua mái tóc anh, nhưng không thể làm nguôi đi ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh thậm chí không thèm quay lại nhìn, bỏ mặc cuộc họp quan trọng và ánh mắt ngạc nhiên của các đồng nghiệp phía sau. Chiếc điện thoại vẫn nằm chặt trong tay anh, video về Hương bị hành hạ cứ ám ảnh tâm trí. Thành mở cửa xe, ngồi phịch xuống ghế lái, hai tay run rẩy bật máy. Chiếc xe lao đi trên đường, nhưng tâm trí Thành đã bay về ngôi nhà đó, nơi mà Hương, vợ anh, đang phải chịu đựng.
Trong đầu Thành chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Mẹ anh. Bà Hạnh. Làm sao bà có thể làm điều đó với vợ anh, người đang mang giọt máu của anh? Anh đưa điện thoại lên, tìm số Bà Hạnh và gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi, như những nhát dao cứa vào tâm can Thành. Một hồi, hai hồi, rồi ba hồi… Không có ai nhấc máy.
Thành gọi lại. Lại tiếp tục tiếng chuông réo rắt trong vô vọng. Thành nghiến răng. Bà ta đang tránh né? Hay bà ta đang bận hành hạ Hương đến mức không thể nghe điện thoại? Cơn giận dữ bùng lên như sóng thần. Thành đợi cho đến khi điện thoại tự động chuyển sang hộp thư thoại. Giọng Thành trầm khàn, nén cơn thịnh nộ tột cùng, nhưng vẫn không giấu được sự phẫn nộ rõ ràng trong từng câu chữ.
“Mẹ! Mẹ đang làm gì với vợ con vậy?!” Anh gằn từng tiếng, giọng nói đứt quãng vì tức giận. “Mẹ… Mẹ dám đổ canh thừa vào người Hương… vào người vợ con… người đang mang cháu của mẹ sao?! Mẹ đang làm gì vậy, hả mẹ?!” Giọng anh run lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì sự giận dữ tột độ và nỗi đau đớn khi nghĩ đến vợ con mình. “Mẹ nghe đây, con sẽ về! Ngay lập tức! Mẹ chờ đấy!” Thành cúp máy, ném mạnh điện thoại xuống ghế phụ. Anh đạp ga, chiếc xe lao vun vút về phía trước, xuyên qua màn đêm, mang theo một nỗi giận dữ không thể kiềm chế.
Thành đạp ga, chiếc xe lao vun vút về phía trước, xuyên qua màn đêm, mang theo một nỗi giận dữ không thể kiềm chế. Tiếng gầm rú của động cơ hòa cùng tiếng đập thình thịch trong lồng ngực anh. Mỗi cú nhấp ga như trút thêm dầu vào ngọn lửa đang thiêu đốt tâm can. Hình ảnh Hương, vợ anh, với bụng bầu 6 tháng, bị mẹ mình đổ canh thừa, cứ ám ảnh Thành. Anh nhìn chằm chằm vào con đường phía trước, đôi mắt đỏ ngầu, và siết chặt vô lăng đến trắng bệch các khớp ngón tay.
“Mẹ… Mẹ đã đi quá giới hạn rồi!” Thành gằn từng tiếng, giọng khàn đặc. Anh cảm thấy máu dồn lên não, cơn nóng bừng khắp cơ thể. Tim anh như lửa đốt, không ngừng nhói đau. Thành chưa bao giờ cảm thấy bất lực và tức giận đến thế. Anh là trụ cột gia đình, là người đàn ông đã hứa sẽ bảo vệ Hương và con mình. Vậy mà, khi anh vắng nhà, họ lại phải chịu đựng sự tủi nhục không thể tưởng tượng nổi.
“Không bao giờ nữa!” Thành thề trong tâm trí. “Tuyệt đối không bao giờ nữa!” Anh hứa với chính mình, với vợ anh, và với đứa con còn chưa chào đời. Anh sẽ không để ai, đặc biệt là mẹ anh, làm tổn thương gia đình nhỏ của mình thêm một lần nào nữa. Quyết tâm bảo vệ Hương và con dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xóa tan mọi sự do dự, mọi cân nhắc. Thành tăng tốc. Ngôi nhà ấy, nơi định mệnh đang chờ đợi, ngày càng gần. Anh biết rằng khi anh về đến đó, mọi thứ sẽ không còn như trước.
Chiếc xe của Thành gầm lên một tiếng chói tai rồi phanh kít ngay trước cổng ngôi nhà. Cánh cửa xe bật mở, Thành lao ra, đôi mắt tóe lửa giận dữ. Anh không thèm dừng lại, xông thẳng đến cửa chính. Cánh cửa gỗ ọp ẹp vốn đã không chắc chắn, dưới cú đạp mạnh như trời giáng của Thành, nó bật tung ra, va rầm vào tường, tạo ra tiếng động lớn xé tan màn đêm tĩnh mịch.
Ánh sáng từ bên ngoài rọi thẳng vào gian bếp nhỏ. Thành đứng sừng sững ở ngưỡng cửa, hình bóng cao lớn của anh đổ dài trên nền gạch. Trong bếp, bà Hạnh và cô em chồng đang ngồi co ro trên chiếc ghế đẩu, xung quanh là những chồng chén đĩa đã được rửa sạch. Hai mẹ con giật bắn mình khi cánh cửa đổ sập, chúng ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Họ không ngờ Thành lại về nhanh đến vậy, và cũng không ngờ anh lại tràn đầy sát khí đến thế.
Thành quét ánh mắt căm phẫn khắp gian bếp, dừng lại ở hai kẻ đang run rẩy. Anh nhìn thấy rõ sự sợ hãi tột độ trong mắt họ, và một cảm giác hả hê xen lẫn khinh bỉ dâng lên trong lòng Thành. Anh bước vào, mỗi bước chân như giáng một đòn nặng nề vào sự yên tĩnh của căn nhà.
“Mẹ!” Thành gầm lên, giọng nói khản đặc vì giận dữ, vang vọng khắp gian bếp. “Mẹ đã làm gì với Hương?!”
Lời chất vấn như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tai bà Hạnh và cô em chồng. Họ cúi gằm mặt xuống, toàn thân run rẩy bần bật. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má bà Hạnh, không phải vì hối hận, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng. Cô em chồng nép mình vào mẹ, đôi môi mím chặt, cố gắng giấu đi sự hoảng loạn. Cả hai đều biết, giờ phút này, hậu quả đã đến. Tất cả những gì họ gây ra cho Hương đã không thể che giấu được nữa.
Thành không đợi câu trả lời. Anh tiến thêm một bước, sải chân dài khiến sàn nhà cũ kỹ rung lên. Ánh mắt anh xoáy sâu vào bà Hạnh, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc độc ác của bà.
“Mẹ nghĩ mẹ đang làm gì? Một người mẹ chồng đổ canh thừa lên đầu Hương khi con bé đang mang thai 6 tháng, bắt con bé rửa mười mâm chén đĩa một mình sau đám giỗ? Mẹ nghĩ đó là cái cách mà mẹ muốn tôi đối xử với vợ con mẹ sao?”
Giọng Thành không còn là tiếng gầm gừ mà chuyển thành những lời nói đanh thép, mỗi từ như một nhát dao cứa vào tâm can bà Hạnh. Bà Hạnh ngẩng mặt lên, khuôn mặt nhăn nhúm vì sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, bà thấy Thành đáng sợ đến vậy, không còn là đứa con trai nghe lời mà là một người đàn ông quyết đoán, đầy phẫn nộ. Cô em chồng run rẩy co rúm, nước mắt giàn giụa, không dám cất lời.
“Từ hôm nay, mẹ hãy nghe cho rõ đây!” Thành tuyên bố, giọng nói vang vọng như sấm giữa đêm. “Con sẽ đưa Hương và con của con ra khỏi cái nhà này. NGAY LẬP TỨC!”
Anh nhấn mạnh từng chữ cuối cùng, ánh mắt kiên định, không chút do dự. “Con sẽ không để vợ con con phải chịu đựng thêm BẤT KỲ MỘT GIÂY PHÚT nào nữa dưới mái nhà này. Con đã quá đủ rồi! Những gì mẹ và em đã làm với Hương, con sẽ không bao giờ tha thứ!”
Lời tuyên bố của Thành như một bản án chung thân giáng xuống đầu bà Hạnh và cô em chồng. Họ chết sững. Bà Hạnh bàng hoàng, miệng há hốc không thốt nên lời. Cô em chồng thì bật khóc nức nở, tiếng khóc chua xót hơn bất kỳ tiếng khóc nào trước đây, không phải vì sợ hãi mà là vì sự mất mát tột cùng đang ập đến. Cả hai mẹ con nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Họ đã mất tất cả. Mất đứa con trai, mất người chồng tương lai của nó, mất đi tất cả sự tôn trọng và tình cảm. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận muộn màng. Thành quay lưng, không thèm nhìn lại hai kẻ đang sụp đổ sau lưng. Anh sải bước ra khỏi gian bếp, tìm kiếm Hương.
Vài tuần sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, chiếu rọi vào căn phòng ấm cúng. Hương ngồi bên cửa sổ, tay nhẹ nhàng xoa bụng bầu đã lớn hơn, mỉm cười thanh thản. Bên cạnh cô, Thành đang đọc sách, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn vợ, ánh mắt tràn đầy yêu thương và sự bình yên. Họ đã chuyển đến một căn hộ nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, cách xa ngôi nhà cũ. Cuộc sống mới tuy không quá giàu sang, nhưng lại thấm đẫm tình yêu thương và sự tôn trọng mà Hương hằng mong ước.
Những biến cố đã qua giống như một cơn giông bão, để lại phía sau bầu trời trong xanh và rạng rỡ hơn. Hương không còn phải sống trong nỗi sợ hãi, không còn phải chịu đựng sự hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô nhận ra, đôi khi, sự dũng cảm để buông bỏ một thứ gì đó cũ kỹ, độc hại, lại là cánh cửa mở ra một tương lai tốt đẹp hơn. Thành cũng vậy, anh đã học được bài học đắt giá về việc bảo vệ gia đình mình, về việc không để những định kiến hay sự mù quáng của người thân hủy hoại hạnh phúc. Anh hiểu rằng, tình yêu thương đích thực không phải là sự chiếm hữu, mà là sự sẻ chia và tôn trọng lẫn nhau.
Về phần bà Hạnh và cô em chồng, sau đêm định mệnh ấy, họ thực sự đã mất đi tất cả. Sự hối hận gặm nhấm tâm can họ mỗi ngày. Ngôi nhà vốn ồn ào giờ đây trở nên lạnh lẽo, vắng vẻ lạ thường. Họ nhận ra, tiền bạc và quyền lực không thể mua được tình cảm gia đình, không thể giữ chân những người thực sự yêu thương mình. Có lẽ, đây là cái giá phải trả cho sự tàn nhẫn và vô tâm của họ. Dù vết thương lòng có thể vẫn còn đó, nhưng Hương và Thành tin rằng, cuộc sống sẽ tiếp diễn, và điều quan trọng nhất là họ đã chọn con đường của sự bình yên và hạnh phúc. Một khởi đầu mới, với một gia đình nhỏ sắp chào đón thành viên mới, là tất cả những gì họ cần.
