Đêm Tân Hôn, Tôi Phát Hiện chồng “lái may bay” hơn tận 15 tuổi

Đêm T/ân Hôn, Tôi Phát Hiện chồng “l/ái may bay” hơn tận 15 tuổi, thậm chí còn đọc được Tin Nhắn: “Chỉ Cho Phép anh N//gủ Với V/ợ Đê/m Nay Thôi Đấy…” – Tôi Không làm ầm vẫn ngọt ngạt nấu ăn. Nhưng Ba Ngày Sau, Chính Chồng Tôi phải bẽ m//ặt trước tất cả mọi người!

Tiếng đồng hồ điểm gần hai giờ sáng.

Tôi khẽ mở mắt vì khát nước. Sau cả ngày cưới tất bật, đầu ó/c vẫn còn quay cuồng bởi những lời chúc phúc, tiếng cười nói của họ hàng và cảm giác hạnh phúc khi chính thức trở thành vợ của người mình yêu suốt ba năm.

Nhìn sang bên cạnh, Hoàng – chồng tôi – đang ngủ rất say.

Tôi vừa định bước xuống giường thì chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường sáng lên.

Một tin nhắn hiện ngay trên màn hình khóa.

“Chỉ cho phép anh ng//ủ với vợ đê/m nay thôi đấy. Chị nhớ em nhiều.”

Người gửi được lưu bằng cái tên rất bình thường:

“Chị M.”

Tôi đứng ch//ết lặng.

Ban đầu, tôi tự trấn an mình rằng có lẽ đó chỉ là một người chị thân thiết.

Nhưng linh cảm của người phụ nữ khiến tim tôi đập mạnh.

Tôi quay sang nhìn Hoàng. Anh ngủ say đến mức không hề hay biết.

Tôi nhớ trước đây anh từng khoe điện thoại mở khóa bằng vân tay.

Run run, tôi nhẹ nhàng cầm bàn tay anh, đặt ngón cái lên cảm biến.

Điện thoại mở.

Điều tôi nhìn thấy sau đó khiến cả người lạnh buốt.

“Chị M” không phải chị họ.

Cũng chẳng phải đồng nghiệp.

Đó là người phụ nữ hơn Hoàng mười lăm tuổi.

Chị từng l/y hôn, đang một mình nuôi cậu con trai mười hai tuổi.

Lịch sử tin nhắn kéo dài gần hai năm.

Những lời yêu thương.

Những lần hẹn hò.

Những cuộc gọi lúc nửa đêm.

Có cả ảnh hai người đi du lịch cùng nhau.

Điều khiến tôi đau hơn cả là những giao dịch chuyển khoản.

Hai mươi triệu.

Mười lăm triệu.

Ba mươi triệu.

Người chuyển đều là chị M.

Kèm theo những dòng nhắn:

“Tiền đóng học.”

“Mua xe mới đi.”

“Đừng để bản thân thiếu thốn.”

Hoàng luôn đáp lại:

“Cảm ơn chị.”

“Em sẽ cố gắng.”

“Chỉ cần chị đừng bỏ em.”

Tôi lướt xuống đoạn tin nhắn gần nhất.

Chị M viết:

“Em cứ cưới đi. Chị không giữ em. Chỉ cần em nhớ lời hứa, sau này mình vẫn ở bên nhau.”

Hoàng trả lời ngay sau đó:

“Em cưới vì bố mẹ ép. Người em yêu vẫn là chị.”

Tôi cảm giác như có ai bóp nghẹt tim mình.

Đám cưới vừa kết thúc vài tiếng.

Hóa ra, người đàn ông nằm cạnh tôi chưa từng thật lòng bước vào cuộc hôn nhân này.

Tôi đặt điện thoại lại vị trí cũ.

Không khóc.

Không đánh thức anh.

Càng không làm ầm lên giữa đêm tân hôn.

Tôi lặng lẽ xuống bếp uống nước rồi trở lại giường.

Suốt phần còn lại của đêm, tôi không chợp mắt.

Tôi hiểu rằng nếu nổi giận ngay lúc này, người chịu thiệt nhiều nhất sẽ là bố mẹ hai bên.

Điều tôi cần là sự thật, và một cách kết thúc mọi chuyện thật rõ ràng.

Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm nấu bữa sáng.

Mẹ chồng nhìn tôi cười hài lòng.

– Con dâu đảm thật.

Hoàng cũng không hề nhận ra điều gì bất thường.

Anh còn nắm tay tôi trước mặt mọi người, diễn tròn vai một người chồng mới cưới.

Tôi cũng mỉm cười đáp lại.

Ba ngày tiếp theo, tôi vẫn cư xử như chưa từng biết chuyện.

Nhưng sau giờ làm, tôi âm thầm gặp luật sư để tìm hiểu quyền lợi của mình nếu hủ//y hôn hoặc l/y hôn ngay sau khi kết hôn.

Tôi sao lưu toàn bộ tin nhắn, hình ảnh và các giao dịch chuyển tiền từ điện thoại của Hoàng vào một thiết bị lưu trữ riêng.

Tôi cũng gọi cho người bạn làm trong ngân hàng để nhờ kiểm tra những khoản tiền mà trước đây Hoàng từng vay tôi với lý do “đầu tư công việc”. Hóa ra, phần lớn số tiền ấy chỉ đủ để anh duy trì cuộc sống trong khi vẫn nhận tiền từ chị M.

Mọi mảnh ghép dần hiện ra.

Hoàng không giàu như anh từng nói.

Chiếc xe anh đi là do chị M mua.

Một phần tiền đặt cọc căn hộ anh khoe với tôi cũng là tiền chị ấy hỗ trợ.

Ngay cả bộ vest cưới đắt tiền anh mặc hôm cưới cũng được thanh toán từ tài khoản của chị M.

Tôi quyết định gặp chị M.

Ban đầu, chị rất ngạc nhiên khi thấy tôi.

Tôi chỉ nói:

– Em không đến để đá//nh g/hen. Em chỉ muốn biết sự thật.

Người phụ nữ ấy im lặng rất lâu rồi mời tôi vào quán cà phê.

Chị không hề tỏ ra kiêu ngạo.

Ngược lại, ánh mắt đầy mệt mỏi.

– Chị biết em sẽ tìm đến.

Tôi hỏi:

– Chị biết anh ấy cưới em mà vẫn đồng ý tiếp tục mối q/uan hệ sao?

Chị cúi đầu.

– Chị nghĩ nó chỉ là cuộc hôn nhân vì gia đình. Chị tin những gì Hoàng nói.

Rồi chị mở điện thoại.

Những tin nhắn chị cho tôi xem còn khiến tôi bất ngờ hơn.

Hoàng từng nói với chị rằng tôi là người chủ động theo đuổi anh, rằng anh bất đắc dĩ phải cưới vì bố mẹ tôi có điều kiện kinh tế và sẽ giúp anh phát triển sự nghiệp.

Mọi lời anh nói với mỗi người đều khác nhau, miễn là có lợi cho anh.

Đến lúc ấy, cả tôi và chị M đều hiểu mình đều là nạn nhân của cùng một lời nói dối.

Chúng tôi thống nhất sẽ không tiếp tục để Hoàng lợi dụng thêm bất kỳ ai.

Một tuần sau, hai bên gia đình hẹn nhau ăn cơm sau cưới.

Hoàng vẫn cười nói vui vẻ.

Giữa bữa ăn, tôi bình tĩnh đặt một chiếc phong bì lên bàn.

– Em có vài điều muốn mọi người cùng biết….phần 1 đã hết, bình luận “999” để đ.ọc phần 2 dưới bình luận!

Tôi thong thả mở chiếc phong bì. Trong đó không phải là ảnh cưới hay bất kỳ món quà đáp lễ nào, mà là xấp tài liệu đã được photo thành từng bộ ngay ngắn, dày dặn.

Tôi chia đều cho bố mẹ tôi, bố mẹ Hoàng, và đặt một bản ngay trước mặt anh.

Mẹ Hoàng – một người phụ nữ luôn tự hào vì có đứa con trai hào hoa, thành đạt, độc lập – nhíu mày cất giọng xéo xắt: – Cái gì thế này con dâu? Bữa cơm thân mật gia đình mà con mang giấy tờ công việc ra đây làm gì?

— Mẹ cứ xem đi ạ. Đây là “hồ sơ tài chính và tình cảm” của anh Hoàng trong suốt ba năm yêu con. Con nghĩ trước khi hai gia đình bàn chuyện tương lai lâu dài, chúng ta nên minh bạch tất cả.

Hoàng nhếch môi cười gượng, tay vơ lấy xấp giấy: – Em vớ vẩn cái gì thế? Anh với em đã là vợ chồng rồi, có chuyện gì về phòng nói…

Anh chưa kịp nói hết câu thì ánh mắt chạm vào trang đầu tiên. Gương mặt tái nhợt đi thấy rõ.

Đó là toàn bộ bản sao kê lịch sử giao dịch chuyển tiền từ tài khoản của một người tên là Nguyễn Thị Hồng M. gửi cho Hoàng suốt hai năm qua. Những con số từ mười triệu, hai mươi triệu, đến cả trăm triệu kèm theo những nội dung chuyển khoản không thể chối cãi: “Tiền mua xe cho em”, “Tiền đóng học phí cao học”, “Tiền trả nợ thẻ tín dụng”.

Tiếp theo đó là những đoạn tin nhắn được in ra sắc nét. Lời tự thú của Hoàng với người phụ nữ hơn anh mười lăm tuổi: “Em cưới vì bố mẹ ép. Bố mẹ cô ta có điều kiện, gia đình cô ta sẽ giúp em thăng tiến. Người em yêu và cần nhất vẫn là chị.”

Và đau đớn nhất, chót lưỡi đầu môi nhất chính là tin nhắn gửi vào đúng Đêm Tân Hôn“Chỉ cho phép anh ngủ với vợ đêm nay thôi đấy. Chị nhớ em nhiều.” “Mọi chuyện xong xuôi em sẽ qua với chị ngay.”

Không gian trong phòng ăn của nhà hàng cao cấp bỗng nhiên lặng đi. Tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng đá tan trong ly nước.

Bố tôi – người vốn điềm tĩnh, ít nói – giật lấy tập tài liệu trên tay mẹ tôi. Ông lật từng trang, cơ mặt run lên vì giận dữ. Bàn tay ông đập mạnh xuống bàn ăn một tiếng RẦM! làm toàn bộ chén bát nảy lên.

— TRẦN VĂN HOÀNG! MÀY GIẢI THÍCH THẾ NÀO VỀ NHỮNG THỨ NÀY?!

Hoàng hoảng loạn đến tột độ. Anh ta lội chội đứng dậy, tay chân luống cuống làm đổ cả ly nước cam trên bàn: — Bố… Bố nghe con giải thích! Không phải như thế đâu! Đây… Đây là cô ta bịa đặt! Cô ta làm giả sao kê để bôi nhọ con!

— Bị doạ sao?! — Tôi mỉm cười, giọng điệu ngọt ngào nhưng lạnh băng đến rợn người. — Anh nói tôi làm giả sao kê ngân hàng? Nói tôi hack tài khoản Zalo của anh à? Vậy chiếc xe Camry anh đang đi, ai là người đứng tên trả góp mỗi tháng? Bộ vest năm trăm đô anh mặc ngày cưới, tài khoản nào thanh toán? Căn hộ chúng ta dự định mua, hai trăm triệu tiền cọc ban đầu là tiền của ai?

Mẹ Hoàng lúc này mặt đỏ gay, cố níu kéo thể diện cho con trai: — Kìa… con dâu… Dù sao cũng là chuyện riêng của hai đứa. Có gì về nhà bảo nhau, làm ầm lên giữa nhà hàng thế này người ta đánh giá cho… Mấy tin nhắn linh tinh trên mạng chắc gì đã là thật, có khi con trai mẹ bị gài bẫy…

— Mẹ muốn biết có thật hay không đúng không ạ? — Tôi ngắt lời mẹ chồng bằng một nụ cười thản nhiên.

Tôi rút chiếc điện thoại ra, bấm nút gọi qua loa ngoài.

Chỉ sau hai tiếng chuông, một giọng nói nữ giới trầm lắng, trưởng thành vang lên rõ ràng qua loa thoại: — Alo, em à? Mọi chuyện thế nào rồi?

Hoàng nghe thấy giọng nói đó thì hai mắt trợn ngược, toàn thân cứng đờ như bị sét đánh. Đó chính là giọng của chị M.

— Chị M. ạ, em đang ở bữa cơm gia đình hai bên. Anh Hoàng đang bảo với bố mẹ anh ấy là những tin nhắn và tiền chị chuyển cho anh ấy hoàn toàn là do em tự bịa đặt để bôi nhọ anh ấy.

Đầu dây bên kia thở dài một tiếng cay đắng: — Hoàng à, em sống đến mức này sao? Chị đã định cho em một đường lùi, nhưng em hèn hạ quá. Bác gái à, tôi là Nguyễn Thị Hồng M., năm nay 42 tuổi. Tôi và Hoàng qua lại với nhau hơn hai năm nay. Toàn bộ tiền xe, tiền học, tiền sinh hoạt đắt đỏ của con bác đều là do tiền làm lụng của tôi chu cấp. Nó hứa với tôi là cưới con gái người ta chỉ vì tài sản gia đình bên đó để lấy vốn làm ăn, rồi sẽ quay về với tôi. Bằng chứng chuyển khoản tôi vẫn giữ nguyên, nếu cần tôi sẵn sàng ra tòa làm chứng.

Tít… tít… tít…

Cuộc gọi cúp ngang.

Bức rèm nhung đạo mạo của gã “tri thức, thành đạt, con nhà tử tế” mà Hoàng cố công gầy dựng suốt ba năm qua bị xé tơi tả trước mặt bố mẹ hai bên.

Bố Hoàng – một người đàn ông cả đời giữ gìn danh dự – sụp đổ hoàn toàn. Ông xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên nhìn bố mẹ tôi, tay run run chỉ vào mặt con trai: — Mày… Mày là đồ khốn nạn! Mày làm nhục nhã cái gia đình này!

— Bố ơi… Mẹ ơi… Con bị oan mà! — Hoàng sụp xuống chân bố mẹ tôi, mặt cắt không còn một giọt máu. — Em ơi, anh xin em! Anh biết anh sai rồi! Anh bị người ta dụ dỗ! Anh yêu em thật mà! Em cho anh một cơ hội sửa sai đi!

Tôi lùi lại một bước, tránh xa bàn tay đang định bấu lấy gấu váy của anh ta. Ánh mắt tôi nhìn anh ta không còn một chút tình cảm, chỉ còn lại sự khinh bỉ tột cùng dành cho một kẻ đóng kịch tài tình.

— Anh Hoàng này, — Tôi cất giọng bình thản. — Đêm tân hôn, khi đọc được dòng tin nhắn đó, tôi đã không làm ầm lên. Tôi vẫn dậy sớm nấu ăn, vẫn tròn vai một người vợ ngoan. Không phải vì tôi ngu ngốc hay nhu nhược để anh qua mặt. Tôi làm vậy là để tích lũy đủ bằng chứng, và để anh có đủ ba ngày tận hưởng cảm giác tự hào ảo tưởng của mình.

Tôi rút từ trong túi xách ra một văn bản khác – Đơn xin hủy kết hôn/Ly hôn đơn phương do vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ hôn nhân và có hành vi lừa dối.

— Anh từng vay tôi hai trăm triệu với lý do “đầu tư công việc”, thực chất là để đem đi bao gái và trang trải cuộc sống sống ảo. Toàn bộ hóa đơn chuyển khoản đó tôi đã gửi cho luật sư. Trong vòng 7 ngày, nếu anh không hoàn trả số tiền đó cho tôi, chúng ta sẽ gặp nhau ở Tòa án Nhân dân.

Tôi quay sang cúi đầu chào bố mẹ Hoàng: — Con xin lỗi hai bác. Chuyện tình cảm đến đây là chấm dứt. Con không thể tiếp tục chung sống với một người đàn ông coi con là công cụ đào mỏ và bước đệm cho sự nghiệp giả tạo của anh ta.

Bố tôi đứng dậy, kéo tôi về phía sau lưng mình. Ông nhìn thẳng vào mặt Hoàng bằng ánh mắt lạnh như băng: — Gia đình tôi tuy không phải đại gia, nhưng con gái tôi là ngọc ngọc bích của vợ chồng tôi. Mày coi thường con gái tao, coi thường gia đình tao, tao sẽ cho mày biết thế nào là cái giá của sự trả giá! Từ hôm nay, toàn bộ các mối quan hệ làm ăn của tập đoàn bên tao với công ty mày đang làm việc sẽ chấm dứt hoàn toàn. Mày chuẩn bị nhận thư sa thải đi!

Nói rồi, bố mẹ nắm tay tôi dứt khoát bước ra khỏi phòng ăn sang trọng của nhà hàng.

Mặt sau lưng chúng tôi, tiếng gào khóc van xin của Hoàng cùng tiếng chửi rủa, tát tát nát mặt con trai của bố Hoàng vang lên náo loạn cả một góc nhà hàng.

Anh ta bẽ mặt hoàn toàn trước hai gia đình, mất đi người vợ chân thành, mất đi người nhân tình giàu có, và đối mặt với nguy cơ mất sạch công việc lẫn sự nghiệp đang gầy dựng.

Bước ra khỏi cửa nhà hàng, làn gió đêm dịu mát thổi qua tóc tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu. Không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Ba ngày trôi qua với những đần đè nén, tính toán sòng phẳng đã giúp tôi trút bỏ hoàn toàn gánh nặng tình cảm với một kẻ không xứng đáng.

Bố ôm vai tôi, mẹ nắm chặt tay tôi.

— Về nhà thôi con. Căn nhà của bố mẹ luôn mở cửa đón con về. — Bố khẽ nói.

Tôi mỉm cười, lòng nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một cơn ác mộng. Cuộc đời tôi còn dài, và quyết định dứt khoát ngày hôm nay chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi tự dành tặng cho bản thân mình.

Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*