Cụ bà 100t m::ất vào 3 giờ sáng thứ Hai, đúng vào ngày gia đình đang tất bật chuẩn bị đám cưới cho Khánh – người cháu nội được coi như “đích tôn của họ”

Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Cụ bà 100t m::ất vào 3 giờ sáng thứ Hai, đúng vào ngày gia đình đang tất bật chuẩn bị đám cưới cho Khánh – người cháu nội được coi như “đích tôn của họ”.

Anh Việt vấp ngã ngửa ra sau, mặt cắt không còn một giọt máu, ngón tay run rẩy chỉ vào gầm xe: “Mọi… mọi người nhìn kìa! Có cái gì đó kéo lại!”
Trưởng họ – ông Tấn – cùng vài người đàn ông vội lao tới, rọi đèn pin vào gầm xe tang. Dưới gầm xe không phải là đống rác hay cành cây như họ tưởng, mà là hàng chục con rắn khúc đen khúc trắng bò chật kín xung quanh bốn bánh xe, cuộn tròn lấy trục gầm. Lạ kỳ hơn, phía dưới đáy linh cữu, một dòng nước màu đen kịt, hôi hám đang rỉ ra từng giọt, nhỏ xuống lòng đường bốc mùi nồng nặc.
Lúc này, đồng hồ trên tay ai đó điểm đúng 3 giờ 15 phút sáng. Giữa không gian tĩnh mịch của làng quê, một tiếng “RẮC” khô khốc vang lên từ phía thùng xe tang.
Một chiếc đinh cố định nắp quan tài văng ra ngoài, đập vào thành xe kêu KENG một tiếng lạnh rợn người.
CHƯƠNG MỘT. ĐIỀM BÁO GIỮA ĐÊM KHUYA
Toàn bộ đoàn người đưa tang khựng lại, không ai dám bước thêm một bước. Sương đêm buông xuống đặc quánh, lạnh xơ xác.
Khánh – người cháu nội đích tôn – mặc bộ đồ thụ tang vội vã, mặt mày ngơ ngác và sợ hãi. Cậu ta vốn dĩ sáng nay sẽ là chú rể lộng lẫy trong lễ cưới đắt đỏ tại trung tâm thành phố. Nhưng vì quyết định ép làm lễ tang cấp tốc của dòng họ để “kịp giờ đẹp” và “không hỏng ngày cưới”, Khánh đã im lặng gật đầu, mặc cho người ta khệm khệ đưa linh cữu cụ bà đi trong tăm tối.
“Không xong rồi! Cụ không chịu đi rồi!” — Tiếng ông thầy cúng run rẩy vang lên. Ông lắc đầu, tay cầm xâu tiền xu đánh rộn ràng nhưng mồ hôi hột đổ ra như tắm.
“Thầy nói vớ vẩn cái gì thế?!” — Ông Tấn – Trưởng họ – gạt đi, cố tỏ ra cứng cựa dù chân cũng đang run. — “Tiền cúng đầy đủ, cơm canh cúng đầy đủ, sao lại không đi? Đẩy xe! Đẩy xe lên nghĩa trang mau lên! Sắp 4 giờ rồi, sáng ra là bà con đi chợ nhìn thấy thì hỏng hết việc!”
Mấy thanh niên trong họ bấm bụng tiến lại gần, ghé vai vào thùng xe tang để đẩy. Nhưng chiếc xe nặng như bị xích bằng đá hàng tấn dưới lòng đất. Dù tám thanh niên trai trẻ đem hết sức bình sinh ra hò hò đẩy, bánh xe vẫn quay tít tại chỗ, ma sát xuống đường bốc lên mùi cao su cháy khét lẹt.
Đúng lúc đó, tiếng cún sủi bỗng cất lên dồn dập từ phía cuối làng.
Một bóng người chống gậy bước liêu xiêu ra từ màn sương mù. Đó là bà Tư — người em gái ruột duy nhất còn sống của cụ Mận, năm nay cũng đã ngoài 90 tuổi.
Bà Tư đi tới, nước mắt đầm đìa, vừa đi vừa đập gậy xuống đường chan chát:
“Lũ bất hiếu! Lũ khốn nạn! Chúng mày đối xử với mẹ mày, với chị tao như thế này sao?! Cả một đời bà ấy nhịn ăn nhịn mặc, nuôi mấy đứa chúng mày ăn học thành danh, cho đất cho nhà. Giờ bà ấy nhắm mắt chưa ráo nước mắt, chúng mày nhét bà ấy vào hòm rồi đem chôn lén lút như chôn một con vật thế này à?!”
“Thím Tư! Thím đừng nói gàn!” — Ông Tấn sưng sỏ. — “Thằng Khánh là đích tôn của dòng họ này. Đám cưới nó đã đặt nhà hàng hàng trăm triệu, mời toàn lãnh đạo, quan khách lớn. Lùi lại thì mất sĩ diện của cả họ Lê này!”
“Sĩ diện?!” — Bà Tư cười ngặt ngoẹo, nụ cười cay đắng đến tột cùng. — “Sĩ diện của chúng mày to bằng trời, nhưng tâm địa chúng mày hèn hạ bằng cái kim! Chúng mày có biết tại sao cụ Mận qua đời đúng 3 giờ sáng hôm qua không?!”
Lời nói của bà Tư như một gáo nước băng giội thẳng vào đầu những người có mặt.
CHƯƠNG HAI. SỰ THẬT ĐẰNG SAU CÁI CHẾT
Bà Tư chỉ tay thẳng vào mặt Khánh và ông Tấn, giọng uất nghẹn:
“Chiều hôm kia, khi thằng Khánh dẫn nhà gái về thăm quê để xem mặt, chúng mày chê phòng cụ Mận hôi hám, sợ người ta nhìn thấy rồi đánh giá nhà mình nghèo hèn. Chúng mày dọn cụ sang cái kho chứa củi sau nhà, khóa cửa lại không cho cụ ra ngoài!”
Khánh nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu, cúi gầm đầu xuống.
“Cụ Mận bị lên cơn hen suyễn giữa đêm, gõ cửa lạch cạch van xin, nhưng chúng mày bật nhạc đám cưới đùng đùng ngoài sân để hát karaoke, không ai chịu mở cửa! Đến 3 giờ sáng qua, khi con dâu vào lấy thêm mâm cỗ dư thì cụ đã tắt thở từ bao giờ, mắt vẫn mở trố mắt nhìn về phía cửa!”
OÀNG!
Lời tố cáo của bà Tư vang lên giữa không gian tịch mịch như một tia sét đánh ngang tai tất cả những người đi đưa tang.
Mấy người họ hàng đi theo trợ giúp lập tức ngơ ngác, xì xào bàn tán:
-
“Trời ơi! Hóa ra cụ bị xua đuổi ra kho củi sao?”
-
“Bảo sao chết đột ngột thế! Ác quá! Ác bất nhân!”
-
“Thế mà bảo cụ đột quỵ mất tự nhiên!”
Bà Tư tiến lại gần chiếc xe tang, áp bàn tay gầy guộc đầy nếp nhăn lên thành gỗ lạnh ngắt của linh cữu, khóc nức nở:
“Chị ơi… Chị sống một đời uất khuất vì cái họ Lê này, đến chết rồi chúng nó vẫn không cho chị một ngày tang tử đàng hoàng… Chị linh thiêng thì chị đòi lại công bằng đi chị ơi!”
Đúng lúc bà Tư vừa dứt lời, một cơn gió lốc từ đâu quét qua dồn dập. Toàn bộ đèn pin, đèn dầu trên tay đoàn người đưa tang vụt tắt phụt.
Bầu trời hoàn toàn chìm vào bóng tối mịt mùng.
Trong bóng tối dày đặc, từ phía thùng xe tang phát ra tiếng “CỘP… CỘP… CỘP…” rất rõ ràng. Đó là tiếng đập vào thành gỗ từ bên trong quan tài!
“Á Á Á! MA! MA MỚI VỀ!”
Mấy thanh niên khiêng xe tang hoảng loạn quăng gậy nhảy tót ra xa. Mấy cô dì trong họ líu cả lưỡi, ngã dúi dụi xuống vệ đường.
Khánh sợ đến mức té đái ra quần, bò lết trên mặt đất, chắp tay vái lạy liên hồi: “Bà ơi! Con xin lỗi bà! Bà tha cho con! Con không cố ý khóa cửa đâu! Do bố con bảo làm vậy mà bà ơi!”
Ông Tấn cũng hoảng sợ vãi cả linh hồn, không còn giữ được vẻ hống hách của vị Trưởng họ nữa. Ông ta quỳ sụp xuống trước đầu xe tang, dập đầu lia lịa xuống mặt đường đá dăm đến mức trán chảy máu:
“Mẹ ơi! Con sai rồi! Con vì cái danh dự hão, vì sợ mất lòng nhà gái mà làm chuyện bất hiếu! Mẹ thương con thương cháu mà bỏ qua cho chúng con!”
CHƯƠNG BA. BẢN ÁN LƯƠNG TÂM VÀ LỄ TANG TRONG NƯỚC MẮT
Tiếng đập thành gỗ dồn dập kéo dài khoảng một phút rồi dừng hẳn. Sự tĩnh lặng bao trùm trở lại, nhưng áp lực vô hình khiến ai nấy đều không thở nổi.
Ông thầy cúng thở dài một tiếng thót tim, bước tiến lên nhặt lại cây đèn dầu, châm lửa đốt. Ánh sáng vàng chói lọi hắt lên gương mặt của từng người — ai nấy đều hiện rõ sự nhục nhã, khiêu khích và hối hận.
“Tội lỗi này quá nặng!” — Ông thầy cúng nghiêm giọng nói với ông Tấn và Khánh. — “Cụ không đi là đúng! Cụ chết vì uất hận, chết trong sự lạnh lẽo và xua đuổi của chính con cháu ruột thịt. Nếu bây giờ các người vẫn cố tình đem cụ đi chôn lén lút để làm đám cưới, dòng họ này vĩnh viễn không bao giờ có ngày ngẩng đầu lên được, tai họa sẽ giáng xuống từng đứa một!”
Khánh khóc nấc lên, bò lại ôm lấy bánh xe tang: “Bà ơi… con không cưới xin gì nữa hết! Con xin hoãn đám cưới! Con muốn làm đám tang đàng hoàng cho bà!”
Ông Tấn nằm gục dưới đất, vừa khóc vừa đập tay xuống mặt đường: “Quay xe! Quay xe đưa cụ về nhà chính! Mở cửa đại sảnh ra! Dựng rạp tang tử đàng hoàng!”
Ngay lập tức, một điều kỳ diệu đến mức ma mị xảy ra.
Khi quyết định được đưa ra, tài xế leo lên cabin thử vặn chìa khóa một lần nữa.
VÈN… VÈN… BÙM!
Tiếng động cơ xe tang nổ vang trở lại vô cùng mượt mà. Hàng chục con rắn quanh bánh xe bỗng nhiên bò tản ra hai bên vệ đường rồi biến mất vào các bụi rậm. Dòng nước đen dưới gầm xe cũng dừng chảy hoàn toàn.
Đoàn người đưa tang lặng lẽ quay ngược trở lại căn nhà cội nguồn của dòng họ.
ĐOẠN KẾT. SỰ TRẢ GIÁ VÀ BÀI HỌC VỀ ĐẠO LÀM CON
Sáng hôm đó, thay vì rạp cưới lộng lẫy hoa tươi và nhạc sống xô xát, căn nhà thờ họ Lê được bao phủ bởi một màu trắng xóa của vải khăn tang.
Cờ tang tung bay trước cổng làng. Tiếng kèn trống ngạt ngào, tiếng khóc thương chân thành của bà con lối xóm vang lên khắp không gian.
Trưởng họ Tấn cùng đứa cháu đích tôn Khánh phải quỳ trước linh cữu cụ Mận suốt ba ngày ba đêm để chịu tội. Khánh chính thức gọi điện sang nhà gái xin hoãn đám cưới và nói rõ sự thật. Nhà gái sau khi biết chuyện cụ bà bị đối xử bất hiếu đã vô cùng phẫn nộ, lập tức hủy bỏ hôn ước vì không thể giao con gái cho một gia đình coi trọng sĩ diện hơn đạo đức làm người.
Sự nghiệp và tương lai của Khánh bị giáng một cú đấm nặng nề. Nhưng lần này, cậu ta không oán trách một ai. Cậu quỳ trước di ảnh cụ, nước mắt chảy dài, thắp từng nén hương tạ tội.
Cụ Mận được an táng chu đáo vào đúng giờ hoàng đạo ngày thứ năm, dưới sự đưa tiễn của đông đủ dân làng và dòng họ. Lần này, chuyến xe tang đi qua con đường làng vô cùng êm ả, nắng vàng hanh hao chiếu sáng cả một vùng quê.
Người đời vẫn thường nói: “Tre già là gốc của gánh tre”.
Một dòng họ dẫu có giàu sang, chức quyền đến đâu, nhưng nếu chà đạp lên đạo hiếu, xua đuổi đấng sinh thành chỉ vì sĩ diện hão huyền… thì sự sụp đổ cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Cái giá mà họ Lê phải trả là một bài học muôn đời cho những kẻ quên mất cội nguồn!
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Leave a Reply