Chồng Vừa Về Nước Đã Dắt Bồ Và Con Riêng Đòi Ly Hôn, Nào Ngờ Về Nhà Cũ Thấy Bàn Thờ Mẹ, Hắn Quỳ Sụp…

Chồng Vừa Về Nước Đã Dắt B/ồ Và Con Riêng Đòi L/y H/ôn, Nào Ngờ Về Nhà Cũ Thấy Bàn Thờ Mẹ, Hắn Quỳ Sụp……
Tôi đứng giữa sảnh chờ sân bay quốc tế, mắt dán vào bảng điện tử. Chuyến bay mang chồng tôi về sau ba năm tu nghiệp kỹ sư ở nước ngoài đã hạ cánh hai mươi phút trước. Xung quanh người ta ôm hoa, cầm biển chào mừng. Tôi chỉ mặc bộ đồ linen nâu cũ, giày vải bệt, hai tay trống không.
Ba năm trước, cũng tại đây, Nam hứa khi về sẽ thăng chức, mua nhà, sắm xe. Lúc ấy mẹ chồng tôi vừa phát hiện suy th/ận giai đoạn cuối. Tôi ở lại chăm bà một mình. Bệnh chuyển biế bệnh tật đến, bà thường xuyên đi lang thang. Tôi nghỉ việc, ngày đêm túc trực. Sáng sớm dậy lau người, bón cháo. Thứ Hai, Tư, Sáu đưa bà ch/ạy thận. Tiền viện phí khổng lồ. Tôi nhận vẽ minh họa truyện mạng ban đêm để trang trải. Nam gửi tiền thưa thớt rồi cắt hẳn, viện cớ chi phí cao, công ty chậm giải ngân. Những cuộc gọi c/ấp c/ứu của tôi đều rơi vào thuê bao không liên lạc được. Tôi tự lo hết. Mẹ chồng mất đúng một trăm ngày trước khi Nam về. Tôi một mình lo đám ta/ng dưới mưa lạnh.
Cửa kính tự động mở. Nam bước ra, cao lớn, da trắng, vest xanh navy đắt tiền, đồng hồ hàng hiệu. Bên cạnh là một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi, váy lụa mỏng, giày cao gót, xách túi d/a c/á s/ấu. Trên tay cô đang bế một đứa b/é s/ơ si/nh. Nam đẩy xe đẩy đầy vali, cười rạng rỡ với đứa trẻ. Khi nhìn thấy tôi, nụ cười tắ/t ngấ/m.
Anh ta để vali cho cô gái rồi sải bước tới. “Cô ra đây làm gì? Tôi đã bảo không cần đón.”
Tôi nhìn thẳng. “Tôi tiện đường, ghé xem anh mang gì về sau ba năm.”
Cô gái bước tới, ánh mắt dò xét. “Đây là chị vợ ở quê hả? Nhìn giản dị quá, em tưởng người giúp việc.”
Nam hất hàm. “Thấy rồi thì tôi nói thẳng. Tình cảm chúng ta đã cạn. Đây là Nhi, vừa sinh cho tôi một đứa con trai. Chúng ta l/y h/ôn đi. Nhà là của mẹ tôi, cô không có quyền. Tôi viết séc năm trăm triệu, ngày mai ra tòa ký.”
Nhi hùa theo: “Phụ nữ hiện đại nên biết thân. Cầm tiền rồi tìm người khác nương tựa.”
Tôi không khóc, không đán/h gh/en. Cảm xúc với hắn đã ch/ết từ cái đêm tôi qu/ỳ ngoài phòng cấp cứu xin hoã/n viện phí. Tôi rút từ túi một tập tài liệu. “Không cần đợi ngày mai. Tôi đã soạn sẵn đơn thuận tình l/y h/ôn và ký tên rồi. Nhưng không ký ở đây. Anh và cô ta xách vali về căn hộ hai tầng cuối hẻm phố Trại Găng. Về đó nhận món quà tôi chuẩn bị. Ký đơn trước mặt người lớn, đúng luật.”
Nhi nhăn mặt. “Anh bảo mua biệt thự rồi cơ mà, sao phải về cái xó ẩm mốc đó?”
Nam trừng mắt với tôi nhưng lòng tham muốn hợp thức hóa quan hệ vẫn đẩy hắn về. Tôi đi xe buýt trước, để họ bắt taxi theo.
Căn nhà cũ nằm sâu trong hẻm hẹp. Nam mở cổng sắt hoen rỉ, đẩy cửa chính. Ánh đèn tuýp bật sáng. Nhi hét lên thất thanh, suýt ng/ã. Đứa trẻ khóc thét.
Giữa phòng khách trống trơn là một bàn thờ gỗ hương lớn. Di ảnh mẹ Nam đặt chính giữa, hai ngọn nến đỏ ch/áy, kh/ói nh/ang n/ghi ng/út. Trước di ảnh là bát cơm trắng cắm đôi đũa, quả trứng luộc nguyên vỏ. Dưới bàn t/hờ là mâm cỗ mặn ngu/ội lạ/nh: gà luộc, xôi gấc, giò. Mùi nha/ng kh/ói đậ/m đặc.
Nam lảo đảo, hai đầu gối khuỵu xuống nền gạch. Tôi từ sau tấm rèm bước ra, mặc đồ đen kín cổ, đầu đội khăn tang trắng. Tôi châm thêm ba nén nhang, cắm vào bát hương rồi quay lại nhìn hắn.
“Anh về đúng lúc. Hôm nay là lễ một trăm ngày của mẹ anh. Mâm cơm này tôi nấu từ sáng, đợi đúng con trai ru/ột của bà về để tạ lễ.”
Hắn lắp bắp hỏi mẹ mất từ bao giờ, tại sao không ai báo.
Tôi kể lại từng sự kiện, giọng đều đều. Ngày 25 tháng 10, mẹ ngã gã/y xư/ơng đ/ùi, tôi gọi hắn mười tám cuộc, tất cả bận. Ngày 6 tháng 11, vết m/ổ nhi/ễm trùng, bà hô/n mê, chuyển Bạch Mai, mỗi ngày gần hai mươi triệu. Tôi cầm sổ đỏ vay nóng ba trăm triệu lãi c/ắt c/ổ. Hai tuần bà nằm phòng cá/ch ly, tôi gọi thêm bốn mươi hai cuộc, vẫn không liên lạc được. Chiều 28 tháng 11, bác sĩ lắc đầu. Bà tỉnh một chút, chỉ về phía cửa phòng, mắt mở to chờ. Tôi nắm tay bà, nói dối Nam đang trên máy bay về. Bà chảy nước mắt rồi tắ/t th/ở lúc 9 giờ 15 phút, hai mắt vẫn mở. Tôi tự vu/ốt m/ắt, tự thay quần áo, tự theo xe ta/ng. Đám ta/ng mưa lạnh, họ hàng lắc đầu xót xa vì con trai đ/ộc nhất không xuất hiện.
Nam gân cổ cãi công ty đổi số. Tôi đưa điện thoại, danh sách cuộc gọi còn nguyên. Hắn gục mặt xuống sàn……………..
Tôi đặt tập đơn ly hôn lên bàn. “Ký đi. Tôi không lấy năm trăm triệu của anh. Nhà này tôi sẽ trả nợ cầm đồ xong rồi bán, tiền còn lại tôi không cần.”
Hắn run tay ký. Nhi ôm con, mặt tái mét, kéo hắn ra ngoài. Họ bỏ lại đống vali hàng hiệu, chạy mất hút.
Tôi đóng cửa, ngồi trước bàn thờ mẹ chồng đến khuya.
Một tháng sau, luật sư của tôi gửi đơn đòi bồi thường tổn thất tinh thần và chi phí chăm sóc mẹ. Tòa xử Nam phải trả mười tỷ đồng. Tài sản nước ngoài bị kê biên. Nhi ôm hết tiền tẩu tán, bỏ hắn với đứa con mang bệnh tim bẩm sinh nặng.
Đứa trẻ cần phẫu thuật mở lồng ngực trước mười tám giờ chiều hôm đó, nếu không sẽ chết. Chi phí một tỷ năm trăm triệu. Nam trắng tay, đứng trước biên bản từ chối điều trị.
Tôi kiểm tra tài khoản. Doanh thu từ buổi đấu giá tranh minh họa và tạm ứng bản quyền vừa về hơn hai tỷ. Tôi đến ngân hàng, ký ủy nhiệm chi một tỷ năm trăm triệu chuyển vào quỹ bảo trợ trẻ em thành phố, kèm thỏa thuận bảo mật tuyệt đối: không tiết lộ danh tính người quyên góp dưới mọi hình thức.
Đúng mười bảy giờ bốn mươi, khi Nam chuẩn bị ký giấy rút ống thở, loa phát thanh gọi người nhà bệnh nhi mã 4059 lên quầy thu ngân. Toàn bộ viện phí đã được thanh toán. Ca mổ kéo dài tám tiếng xuyên đêm. Đứa trẻ sống.
Hai tháng sau, tôi đến bệnh viện ký thanh lý hồ sơ với tư cách đại diện nhà tài trợ. Nam bước vào để nhận giấy ra viện. Hắn mặc áo phông bạc màu, dép lê mòn gót, mặt hốc hác. Khi nhìn thấy chữ ký “Trần Thị Lan” trên biên bản, hắn cứng đờ, đánh rơi giấy tờ, khuỵu xuống nền nhà. Tôi tháo kính râm, nhìn thẳng. Không nói một lời. Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để hắn úp mặt khóc nức.
Một năm sau, thám tử gửi báo cáo cuối. Nam sống trong căn trọ mái tôn ngoại ô, ngày đạp xe máy cũ bốc vác hàng chợ, đêm chạy xe ôm. Nhi biến mất. Hắn nuôi con một mình bằng tiền thuốc chống đông máu đắt đỏ. Tóc bạc hai bên thái dương, lưng còng, mỗi ngày cắn ổ bánh mì không nhân bên lề đường.
Còn tôi, đêm trao giải thưởng sách quốc gia, mặc váy dạ hội xanh ngọc, bước lên sân khấu nhận cúp vàng cho bộ tranh minh họa “Một nghìn ngày”. Tôi trích ba mươi phần trăm doanh thu quốc tế duy trì quỹ hỗ trợ bệnh nhi nghèo. Tiếng vỗ tay vang rền. Tôi mỉm cười, giơ cao chiếc cúp dưới ánh đèn.
Cuộc đời đã khép lại một trang. Lòng tham và sự bạc bẽo của Nam phải trả giá bằng cả phần đời còn lại. Còn tôi, từ người phụ nữ bị phản bội, trở thành người tự viết lại số phận mình bằng đôi tay và lương tâm trong sạch.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Leave a Reply