CHỒNG TÔI THẲNG TAY T:ÁT TÔI GIỮA MÂM CƠM TẤT NIÊN CHỈ VÌ TÔI LỠ GẮP MIẾNG THỊT CHO MẸ ĐẺ TRƯỚC MẸ CHỒNG. ANH Đ:ẬP ĐŨA XUỐNG BÀN: “MẸ TAO NUÔI TAO CẢ ĐỜI, MÀY LẤY VỀ LÀM VỢ TAO RỒI CÒN KHÔNG BIẾT AI LÀ NGƯỜI PHẢI ĐƯỢC ƯU TIÊN!” (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

CHỒNG TÔI THẲNG TAY T:ÁT TÔI GIỮA MÂM CƠM TẤT NIÊN CHỈ VÌ TÔI LỠ GẮP MIẾNG THỊT CHO MẸ ĐẺ TRƯỚC MẸ CHỒNG. ANH Đ:ẬP ĐŨA XUỐNG BÀN: “MẸ TAO NUÔI TAO CẢ ĐỜI, MÀY LẤY VỀ LÀM VỢ TAO RỒI CÒN KHÔNG BIẾT AI LÀ NGƯỜI PHẢI ĐƯỢC ƯU TIÊN!” (PHẦN 2 – BẢN ĐẦY ĐỦ)

(Tiếp theo phần 1)

Tôi đứng chôn chân giữa cửa, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại sáng rực trên bàn. Dòng tin nhắn “anh với con ở nhà đợi cả buổi chiều” cứ xoáy vào đầu tôi. Đức nhận ra tôi đang nhìn điện thoại, vội vàng lao đến chụp lấy máy, giọng cuống quýt khác hẳn vẻ hùng hổ lúc nãy:

“Mày nhìn cái gì? Đưa đây!”

Nhưng đã quá muộn. Mẹ tôi cũng kịp nhìn thấy, giọng bà run lên vì phẫn nộ:

“Con với con nào? Đức, mày giải thích cho rõ ràng, đứa nào nhắn tin cho mày mà xưng “anh với con” như vậy?”

Đức đứng sững, tay vẫn cầm chặt điện thoại, mặt tái mét, không nói được lời nào. Mẹ chồng tôi từ trong bếp bước ra, nhìn thấy không khí căng thẳng, giọng có phần hoảng hốt:

“Có chuyện gì vậy? Đức, con nói gì đi chứ.”

Tôi đứng lặng, tay vẫn ôm má còn rát bỏng, nhìn chồng, giọng run nhưng cố giữ bình tĩnh:

“Anh Đức, anh trả lời đi. Ai nhắn tin cho anh, xưng “em với con”? Anh còn có con riêng ở đâu mà tôi không biết à?”

Đức lắp bắp, cố tìm cách chống chế:

“Không… không phải như em nghĩ đâu. Đây là… là bạn cũ của anh, nó nói đùa vậy thôi.”

“Bạn cũ mà nhắn tin lúc ba mươi Tết, nói “em với con đợi cả buổi chiều”? Anh nghĩ tôi ngu đến mức tin được câu đó à?” — tôi hỏi, giọng đã không còn run nữa mà chuyển sang lạnh lùng.

Mẹ chồng tôi đứng đó, mặt cũng biến sắc, quay sang con trai, giọng nghiêm nghị hiếm thấy:

“Đức, mẹ hỏi con lần cuối, có phải con có chuyện gì giấu giếm gia đình không? Nói thật đi, đừng để mọi chuyện thêm rối.”

Đức đứng như trời trồng, mồ hôi lấm tấm trên trán, mãi mới lắp bắp được vài câu:

“Con… con xin lỗi. Chuyện này con định giấu, không muốn ai biết, nhưng giờ lỡ rồi thì con nói thật.”

Cả nhà im bặt, chờ đợi. Đức hít một hơi thật sâu, giọng nghẹn lại:

“Cách đây một năm, con có quen một người tên Thảo, làm cùng công ty đối tác. Lúc đó tụi con chỉ là bạn bè bình thường, nhưng dần dần… con với cô ấy có ph:át s:inh t:ình c:ảm. Con biết mình sai, nhưng con không dừng lại được. Giờ Thảo đã có một đứa con, nói là con của con.”

Tôi đứng chết lặng, cảm giác như đất dưới chân mình sụp đổ hoàn toàn. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi, nhưng miệng lại không thốt nên lời. Mẹ tôi, đứng bên cạnh, giọng đanh lại vì giận:

“Vậy là suốt thời gian qua, mày vừa có bồ bên ngoài, có con riêng, vừa quay về nhà t:át vợ mình chỉ vì chuyện gắp miếng thịt? Mày còn mặt mũi nào mà lớn tiếng dạy con Hà về đạo đức, về phép tắc nữa?”

Đức cúi gằm mặt, không dám nhìn ai. Mẹ chồng tôi, sau cú sốc ban đầu, bỗng đứng phắt dậy, giọng lạc hẳn đi, hướng về phía tôi thay vì con trai mình:

“Hà, con… con có biết chuyện này từ trước không? Sao giờ mới để lộ ra vậy?”

Tôi quay sang bà, không giấu được sự bất bình:

“Mẹ, con hoàn toàn không biết gì cả cho đến vừa nãy. Mẹ đừng nói như thể con biết mà giấu giếm gì cả. Con là người bị hại trong chuyện này.”

Bố chồng tôi, từ đầu đến giờ vẫn ngồi im, lúc này mới lên tiếng, giọng trầm buồn:

“Đức, con làm vậy là quá đáng rồi. Không chỉ chuyện ngoại tình có con riêng, mà con còn dám ra tay với vợ mình ngay trong bữa cơm tất niên, trước mặt cả thông gia. Con nghĩ con còn xứng đáng làm chồng, làm cha nữa không?”

Đức đứng lặng, không còn lời nào để biện minh. Tôi nhìn quanh mâm cơm, cảm giác chua xót dâng lên đến tận cổ. Chỉ vài phút trước, tôi còn là người bị chồng tát vì “không biết phép tắc”, giờ đây, chính người đàn ông đó lại bị vạch trần là kẻ ngoại tình, có con riêng bên ngoài mà không một lời thú nhận suốt cả năm trời.

“Anh Đức,” — tôi nói, giọng đã bình tĩnh lại một cách kỳ lạ, như thể cơn giận dữ ban đầu đã nhường chỗ cho một sự quyết đoán mới — “Vậy là suốt một năm qua, anh vừa lừa dối tôi, vừa có con với người khác, mà vẫn thản nhiên về nhà ăn cơm, ngủ chung giường với tôi, thậm chí còn dám tát tôi chỉ vì một miếng thịt. Anh có biết mình đang là loại người như thế nào không?”

Đức không trả lời, chỉ đứng đó, tay run run cầm chiếc điện thoại vẫn đang sáng màn hình. Tôi bước lại gần, giật lấy điện thoại từ tay anh, mở tin nhắn ra đọc kỹ hơn. Không chỉ một tin nhắn, mà cả một đoạn hội thoại dài, đủ để thấy rõ mối quan hệ giữa Đức và người phụ nữ tên Thảo đã kéo dài và sâu đậm đến mức nào, thậm chí còn có cả ảnh chụp một bé gái sơ sinh, kèm dòng chữ “con gái của anh”.

Tôi run rẩy chụp lại toàn bộ màn hình, rồi đưa điện thoại trả lại cho Đức, giọng dứt khoát:

“Tôi sẽ không tha thứ cho chuyện này. Ngay từ hôm nay, tôi sẽ dẫn mẹ tôi về nhà, và tôi sẽ làm đơn ly hôn. Tôi không cần phải sống tiếp trong một cuộc hôn nhân đầy dối trá và bạo lực như thế này nữa.”

Mẹ chồng tôi, dù vừa mới biết sự thật về con trai mình, vẫn cố vớt vát:

“Hà, con bình tĩnh lại đã, chuyện gì cũng có cách giải quyết, đừng vội vàng ly hôn, còn con cái, còn gia đình hai bên nữa.”

Tôi nhìn bà, giọng không giấu được sự thất vọng:

“Mẹ, lúc con bị chồng con tát, mẹ không hề can ngăn một lời, còn bảo con phải biết phép tắc trên dưới. Giờ biết con trai mẹ ngoại tình, có con riêng, mẹ lại bảo con bình tĩnh, đừng vội ly hôn. Mẹ nghĩ con còn có thể tiếp tục sống trong một gia đình như vậy được sao?”

Không ai trong nhà chồng dám lên tiếng phản bác thêm. Tôi dắt tay mẹ, bước ra khỏi cửa, để lại sau lưng mâm cơm tất niên dang dở, cùng những gương mặt bàng hoàng, xấu hổ của cả gia đình chồng.

Đêm giao thừa năm đó, tôi và mẹ đón năm mới trong căn nhà nhỏ của mẹ, không pháo hoa rực rỡ, không tiếng cười đùa như những năm trước, chỉ có hai mẹ con ngồi bên nhau, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn ngào:

“Con đừng buồn nữa. Coi như một lần vấp ngã, để con thấy rõ bộ mặt thật của người ta trước khi quá muộn. Mẹ sẽ luôn ở bên con, dù thế nào đi nữa.”

Những ngày sau Tết, tôi chính thức nộp đơn ly hôn, đồng thời thu thập đầy đủ bằng chứng về mối quan hệ ngoài luồng của Đức để làm căn cứ pháp lý. Đức nhiều lần tìm đến, năn nỉ tôi tha thứ, hứa sẽ cắt đứt với Thảo, nhưng tôi không còn chút niềm tin nào để có thể quay lại.

“Hà, anh xin lỗi, anh biết anh sai rồi. Anh hứa sẽ không liên lạc với Thảo nữa, em cho anh một cơ hội được không?” — Đức năn nỉ trong một lần đến tìm tôi tại nhà mẹ đẻ.

Tôi nhìn anh, giọng lạnh lùng nhưng kiên quyết:

“Anh Đức, chuyện anh có con riêng bên ngoài, không phải chỉ đơn giản là chuyện ngoại tình nhất thời có thể tha thứ được. Anh đã có trách nhiệm với đứa bé đó, anh nên lo cho nó, thay vì cứ chạy theo xin tôi tha thứ. Còn giữa tôi và anh, tôi nghĩ mọi chuyện nên kết thúc ở đây.”

Ba tháng sau, tòa án chính thức giải quyết ly hôn giữa tôi và Đức. Trong quá trình chuẩn bị hồ sơ, luật sư của tôi phát hiện thêm một chi tiết bất ngờ: hóa ra, căn hộ mà vợ chồng tôi đang ở, phần lớn số tiền mua nhà lại xuất phát từ khoản tiền tiết kiệm riêng của tôi trước khi kết hôn, chứ không phải hoàn toàn do tài sản chung như tôi vẫn nghĩ, bởi trong sổ tiết kiệm cũ, có một khoản chuyển khoản lớn từ tên tôi sang tài khoản chung ngay trước ngày cưới mà tôi đã quên mất, cho đến khi lục lại giấy tờ ngân hàng để làm thủ tục phân chia tài sản.

Tôi cầm tờ sao kê ngân hàng trong tay, nhìn con số được in rõ ràng, lòng vừa nhẹ nhõm vì có thêm cơ sở để bảo vệ quyền lợi của mình trong vụ ly hôn, vừa không khỏi chua xót khi nghĩ lại, suốt hai năm hôn nhân, tôi đã âm thầm đóng góp nhiều hơn những gì mình từng nhận ra, trong khi đổi lại chỉ là những tổn thương và dối trá mà chồng cũ dành cho mình.

Tôi ngồi trong văn phòng luật sư, tay vẫn cầm tờ sao kê ngân hàng, lòng ngổn ngang. Số tiền tôi chuyển vào tài khoản chung trước ngày cưới lên đến sáu trăm triệu đồng — gần như toàn bộ số tiền tôi dành dụm được từ khi đi làm, cộng thêm khoản tiền bố tôi để lại trước khi mất. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là góp vốn cùng chồng mua nhà, xây dựng tổ ấm, không hề tính toán thiệt hơn.

Luật sư của tôi, chị Mai, nhìn tờ sao kê, gật đầu:

“Chị Hà, với bằng chứng này, cùng với việc anh Đức có hành vi ngoại tình, có con riêng trong thời kỳ hôn nhân, chị hoàn toàn có cơ sở để yêu cầu chia tài sản theo hướng có lợi hơn, thậm chí có thể đòi lại phần lớn giá trị căn hộ tương ứng với khoản đóng góp ban đầu của chị.”

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn nặng trĩu. Tiền bạc, tài sản không phải là điều tôi quan tâm nhất lúc này, mà là cảm giác bị phản bội, bị lừa dối suốt một năm trời mà không hề hay biết.

Một tuần sau, trong buổi hòa giải tại tòa, Đức xuất hiện với vẻ mặt tiều tụy, hốc hác hơn hẳn so với lần cuối tôi gặp anh. Anh ngồi đối diện tôi, giọng khàn đặc:

“Hà, anh biết mình không còn quyền xin em tha thứ nữa. Nhưng anh muốn em biết, chuyện với Thảo, ban đầu anh không hề có ý định để nó đi xa đến mức này. Anh sai, anh biết mình sai, nhưng anh mong em đừng quá khắt khe trong chuyện chia tài sản, dù sao mình cũng từng là vợ chồng.”

Tôi nhìn anh, giọng bình thản đến lạ:

“Anh Đức, tôi không định lấy hết tài sản của anh, tôi chỉ đòi lại đúng phần mình đã bỏ ra. Còn chuyện anh với Thảo, đó là lựa chọn của anh, anh phải tự chịu trách nhiệm, không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh hay mong tôi thông cảm được.”

Chị Mai đưa ra đầy đủ bằng chứng: tờ sao kê chuyển khoản, tin nhắn giữa Đức và Thảo, cùng lời khai của mẹ tôi và một số người thân chứng kiến sự việc trong bữa cơm tất niên. Trước những bằng chứng rõ ràng, phía luật sư của Đức cũng không thể phản bác được nhiều, cuối cùng hai bên đồng ý phương án: tôi được nhận lại sáu trăm triệu tương ứng với phần đóng góp ban đầu, phần còn lại của căn hộ được bán đi, chia đôi theo giá trị còn lại sau khi trừ phần của tôi.

Trong lúc chờ tòa hoàn tất thủ tục, một sự việc bất ngờ khác xảy ra. Mẹ chồng tôi bất ngờ gọi điện, giọng run run, khác hẳn thái độ có phần bênh vực con trai trước đây:

“Hà, con… con có thể gặp bác một lát được không? Bác có chuyện muốn nói với con.”

Tôi đắn đo, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý gặp bà tại một quán cà phê nhỏ, không muốn về lại căn nhà cũ đầy ký ức không mấy vui vẻ. Mẹ chồng tôi đến, gương mặt hốc hác, có phần già đi nhiều so với lần cuối tôi gặp.

“Hà, bác xin lỗi con.” — bà mở lời ngay khi vừa ngồi xuống, giọng nghẹn ngào. “Bác biết, lúc con bị thằng Đức tát, bác đã không đứng về phía con, còn nói những lời không phải. Bác sai rồi, bác thật sự không ngờ nó lại làm những chuyện tệ hại đến mức này.”

Tôi im lặng, để bà nói tiếp. Bà thở dài, tiếp tục:

“Sau khi con dọn đi, bác mới tra hỏi kỹ thằng Đức, mới biết chuyện nó với con Thảo đã kéo dài hơn một năm, còn có con riêng được sáu tháng tuổi rồi. Bác giận nó lắm, nhưng nó vẫn là con mình, bác không thể bỏ mặc. Chỉ là, bác cũng nhận ra, mình đã sai khi bênh con trai một cách mù quáng, không công bằng với con dâu.”

Tôi nhìn bà, giọng nhẹ nhàng hơn:

“Con không trách mẹ nữa. Chuyện đã qua rồi, con chỉ mong sau này, nếu có duyên gặp lại, mẹ con mình vẫn có thể đối xử với nhau như những người bình thường, không oán trách gì thêm.”

Mẹ chồng tôi gật đầu, mắt đỏ hoe:

“Bác cảm ơn con vì đã không quá gay gắt với gia đình bác. Bác cũng đã khuyên thằng Đức, dù thế nào cũng phải có trách nhiệm với đứa bé, không được chối bỏ nó như cách nó đã từng chối bỏ trách nhiệm với con.”

Cuộc gặp kết thúc trong không khí nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. Tôi hiểu, dù mẹ chồng từng có phần thiên vị con trai, sâu thẳm bà vẫn là một người mẹ biết đau lòng trước sai lầm của con mình, và cũng biết nhận ra lỗi lầm của chính bản thân.

Phiên tòa ly hôn chính thức diễn ra hai tuần sau đó. Tòa tuyên bố chấm dứt quan hệ hôn nhân giữa tôi và Đức, đồng thời phân chia tài sản theo đúng thỏa thuận đã đạt được trong buổi hòa giải. Đức không có mặt để tranh cãi thêm bất kỳ điều gì, chỉ lặng lẽ ký vào biên bản, rồi rời khỏi tòa án mà không nói thêm lời nào với tôi.

Sau ly hôn, tôi dùng số tiền được chia để mua một căn hộ nhỏ, đủ cho hai mẹ con — tôi quyết định đón mẹ đẻ về sống cùng hẳn, thay vì để bà một mình dưới quê. Cuộc sống mới của tôi bắt đầu lại từ những điều giản dị: mỗi sáng tự tay nấu bữa sáng cho mẹ, cuối tuần cùng bà đi dạo công viên, không còn phải sống trong nơm nớp lo sợ, dò xét thái độ của chồng như trước.

Ba tháng sau ngày ly hôn, tôi tình cờ gặp lại một người bạn cũ làm cùng công ty với Thảo. Qua câu chuyện, tôi biết thêm rằng, sau khi mọi chuyện vỡ lở, Đức đã phải chuyển công tác sang chi nhánh khác vì scandal ngoại tình lan truyền trong công ty, ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín và công việc của anh. Thảo, vì áp lực dư luận và cả trách nhiệm nuôi con một mình khi Đức không thể cưới cô do vẫn đang trong quá trình hoàn tất ly hôn với tôi lúc đó, cũng quyết định rời thành phố, về quê sinh sống, dù Đức vẫn phải gửi tiền cấp dưỡng nuôi con hàng tháng theo thỏa thuận riêng giữa hai người.

Tôi nghe những thông tin đó, không cảm thấy hả hê hay thương hại, chỉ đơn giản coi đó là hậu quả tất yếu cho những lựa chọn sai lầm mà mỗi người đã đưa ra trong câu chuyện này. Tôi tập trung vào cuộc sống của chính mình, dồn hết tâm sức vào công việc, được cấp trên đánh giá cao và đề bạt lên vị trí trưởng nhóm chỉ sau vài tháng.

Một buổi chiều cuối tuần, khi tôi đang cùng mẹ chuẩn bị bữa cơm trong căn hộ mới, mẹ tôi bất chợt hỏi, giọng đầy quan tâm:

“Con có định mở lòng với ai không? Mẹ không muốn ép con, chỉ là thấy con còn trẻ, không nên khép kín mãi vì một lần vấp ngã.”

Tôi mỉm cười, xoa đầu mẹ:

“Mẹ đừng lo, con vẫn ổn. Có lẽ con cần thêm thời gian, nhưng con tin, sau này nếu có duyên, con sẽ tìm được người thực sự trân trọng con, không phải kiểu người chỉ biết đòi hỏi, áp đặt như trước.”

Mẹ tôi gật đầu, ánh mắt đầy tự hào:

“Mẹ tin con sẽ tìm được hạnh phúc thật sự. Con đã đủ can đảm để bước ra khỏi một cuộc hôn nhân sai lầm, thì chắc chắn con cũng đủ bản lĩnh để xây dựng lại cuộc sống mới tốt đẹp hơn.”

Nhìn ánh nắng chiều nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ căn hộ nhỏ, tôi cảm nhận rõ sự bình yên mà mình đã lâu không có được. Tôi hiểu, đôi khi, một cú tát đau đớn giữa bữa cơm sum họp, tưởng chừng là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, lại vô tình trở thành bước ngoặt giúp tôi nhìn rõ sự thật, thoát khỏi một mối quan hệ đầy dối trá và bất công, để bắt đầu một chương mới của cuộc đời, nơi tôi thực sự được sống là chính mình, không còn phải cúi đầu chịu đựng vì bất kỳ ai.

-HẾT-