Chồng mất, vợ b:;ầu đứng trơ như đá không một giọt nước mắt, lúc biết sự thật cả họ xin lỗi

Chồng mất, vợ b:;ầu đứng trơ như đá không một giọt nước mắt, lúc biết sự thật cả họ xin lỗi

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Chồng mất, vợ b:;ầu đứng trơ như đá không một giọt nước mắt. Đã vậy đêm đến lại lén lút mò ra ngoài. Cả xóm ch::ửi r:;ủa “m:;áu lạ;;nh”, có người còn nói m:;ộ chồng chưa xanh cỏ mà vợ đã ng;oại tì:nh. Đến khi biết lý do thì ai nấy đều cúi đ:;ầu â::n h:;ận…
Mưa bắt đầu nặng hạt, và anh tôi vẫn chưa về. Điện thoại đổ chuông từng hồi dài vô vọng. Đến khi có người bắt máy, đó không phải là giọng nói ấm áp quen thuộc của anh, mà là giọng nói gấp gáp, xa lạ của một nhân viên y tế: “Chủ nhân số máy này bị TNGT nghiêm trọng, đang cấ::p c:;ứu tại b:ệnh vi:ện…” Chiếc muôi múc canh trên tay chị dâu rơi loảng xoảng xuống sàn nhà. Chị run lẩy bẩy, mặt c:;ắt không còn gi:;ọt m:;áu, nhưng tuyệt nhiên không h:;ét lên một tiếng nào. Chị lặng lẽ gọi bố mẹ tôi dậy. Nhưng ngh;iệt ng:ã thay, khi cả nhà chưa kịp bước chân ra khỏi cửa, tin bá:o t:;ử đã ập đến như s:;ét đ::ánh ngang tai. Anh trai tôi không qua khỏi. Mẹ tôi ng:;ất lị:;m ngay tại chỗ. Bố tôi, người đàn ông cả đời sương gió, cũng phải bám chặt vào khung cửa để không kh::uỵu xuống. Chỉ có chị dâu – người phụ nữ đang mang trong mình gi:;ọt m:áu của anh – là phản ứng một cách kỳ lạ.
Chị ng::ã ngồi xuống ghế, đôi mắt mở to trân trân nhìn vào khoảng không vô định. Không g:;ào kh::óc. Không một giọt nước mắt. Suốt ba ngày ta:ng l:ễ, không khí trong nhà nặng nề như đeo chì. Mẹ tôi kh:óc đến cạn nước mắt, ng:ất lên ng:ất xuống phải nhờ bác sĩ chăm sóc. Tôi và bố nén đ:au thư:ơng để lo hậu sự. Còn chị dâu, chị đứng bên qu:an t:ài chồng như một bức tượng đá. Chị tiếp khách, thắp hương, đáp lễ, mọi cử chỉ đều chuẩn mực nhưng lạnh lẽo đến r:ợn ng:ười. Tiếng xì xầm bắt đầu len lỏi từ đầu ngõ đến cuối xóm. “Sao chồng ch:;ết mà mặt nó ráo hoảnh thế kia?” “Chắc chẳng thương yêu gì đâu, nghe đâu vợ chồng cũng hay lục đục.” “Hay là nó có người khác bên ngoài rồi? Chứ đàn bà ai lại s:ắt đ:á thế, đang b:ầu b:í mà không khóc nổi một tiếng cho chồng.”… xem tiếp dưới bình luận…👇👇

Tiếng xì xầm của họ hàng, hàng xóm như những lưỡi dao găm thẳng vào căn nhà đang chìm trong tang thương. Bố mẹ tôi dù đau đớn mất con, nhưng nhìn thái độ ráo hoảnh của chị dâu cũng không khỏi chạnh lòng và bực bội. Mẹ tôi nằm trên giường bệnh, mỗi lần nhìn chị đi qua lại nghẹn ngào chửi mắng: “Con người cô làm bằng đá bằng sắt hay sao? Chồng cô chết thảm như thế mà cô không rơi nổi một giọt nước mắt? Có phải cô mong nó chết đi để rảnh nợ không?”

Chị dâu không đáp. Chị lặng lẽ cúi đầu, đun nước ấm lau rửa bàn thờ, thắp từng cúp hương, rồi lại lẳng lặng đi về phòng. Đôi mắt chị trũng sâu, thâm quầng, làn da xanh xao xám xịt dưới ánh đèn dầu. Chị ôm lấy cái bụng bầu đã nhô cao khoảng 6 tháng, đi lại như một hồn ma bóng đẩu trong căn nhà.

Nhưng đỉnh điểm của sự nghi ngờ và phẫn nộ trong gõ xóm bùng lên là vào đêm thứ ba sau tang lễ.

Đó là một đêm trời mưa lất phất, không khí lạnh buốt. Mẹ tôi mệt quá nên thiếp đi sau khi uống thuốc, bố tôi ngồi lặng lẽ ngoài phòng khách chìm trong khói thuốc lá. Khoảng 12 giờ đêm, tôi trằn trọc không ngủ được vì thương anh, liền bước ra hành lang định xuống bếp lấy ly nước.

Đúng lúc đó, tôi thấy bóng chị dâu lén lút mở cánh cửa sau. Chị khoác chiếc áo khoác đen rộng thùng xình, tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ và một túi nilon màu đen. Chị dáo dác nhìn quanh rồi nhanh chóng bước ra ngoài mưa, chìm vào bóng tối thăm thẳm của con ngõ nhỏ.

Trong lòng tôi dâng lên một sự bất an và tức giận tột cùng. Đêm hôm khuya khoắt, chồng mới mất ba ngày, mộ chưa xanh cỏ, một người đàn bà mang bầu còn lén lút đi đâu? Chẳng lẽ những lời đồn đại của xóm giềng là đúng? Chẳng lẽ chị thực sự có nhân tình bên ngoài?

Tôi không kiềm chế được, vội vã khoác áo, lặng lẽ bám theo chị.

Cơn mưa đêm lất phất làm đường làng trơn trượt. Chị dâu đi rất nhanh, một tay đỡ dưới bụng bầu, một tay soi đèn pin dưới đất. Chị không đi ra đường lớn, mà men theo con đường đất nhỏ dẫn ra khu nghĩa địa ở cuối làng – nơi anh trai tôi vừa mới nằm xuống.

Tim tôi đập liên hồi. Chị ra nghĩa địa làm gì vào giờ này?

Bước qua cánh cổng sắt hoen gỉ của nghĩa trang, gió đêm lùa qua những rặng phi lao kêu ken kẹt như tiếng khóc. Chị dâu tiến về phía ngôi mộ mới đắp của anh tôi. Ngôi mộ còn nghi ngút khói hương, vòng hoa trắng đã bắt đầu héo rụi.

Chị dừng lại trước mộ anh. Nhưng chị không quỳ xuống khóc lóc như người ta vẫn tưởng. Chị soi đèn pin xung quanh, rồi quỳ gối xuống nền đất nhão nát, dùng đôi bàn tay trần bắt đầu bới đất ở một góc chân mộ.

Tôi đứng nấp sau một bức bình phong bằng đá, toàn thân run lên vì kinh hãi và khó hiểu. Chị đang làm cái gì vậy? Chị định đào mộ anh tôi lên sao?

Đúng lúc tôi định xông ra can ngăn và chất vấn thì thấy chị dâu lấy từ trong túi nilon ra một chiếc hộp sắt nhỏ. Chị cẩn thận vùi chiếc hộp sắt đó xuống khoảng đất vừa đào, rồi lấp đất lại, vuốt ve cho phẳng phiu.

Làm xong tất cả, chị dâu gục đầu xuống ngôi mộ. Vai chị run lên bần bật. Nhưng tuyệt nhiên, chị không hề phát ra một tiếng khóc nào. Chỉ có tiếng thở gấp gáp, nghẹn ứ đến xé lòng trong đêm tĩnh mịch.

Chị thì thì thầm điều gì đó rất nhỏ, rồi đứng dậy, lảo đảo bước đi.

Tôi chờ chị đi xa hẳn mới rón rén bước lại gần ngôi mộ. Dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc điện thoại, tôi vội vã bới lớp đất mềm chị vừa lấp. Chiếc hộp sắt hiện ra. Mở chiếc hộp ra, bên trong là một cuốn sổ nhật ký nhỏ và một tập hóa đơn y tế.

Tôi tò mò soi đèn đọc từng trang nhật ký của chị. Và ngay trong đêm đen lạnh giá ấy, giữa nghĩa trang hiu quạnh, những dòng chữ của chị dâu đã khiến một đứa em trai như tôi vỡ òa trong đống tro tàn của sự ân hận.

“Ngày… tháng… năm…

Hôm nay bác sĩ trả kết quả xét nghiệm. Bác sĩ bảo em bị bệnh tim bẩm sinh biến chứng phức tạp, lại đang mang thai. Khi thai nhi lớn lên, tim em sẽ không chịu nổi áp lực. Bác sĩ khuyên em nên đình chỉ thai kỳ để bảo vệ tính mạng.

Nhưng đây là giọt máu của anh – người đàn ông em yêu thương nhất. Chúng mình đã chờ đợi đứa con này suốt 4 năm trời. Làm sao em có thể bỏ con được? Em đã giấu anh, giấu cả gia đình.

Bác sĩ dặn em: ‘Nếu cô muốn giữ đứa trẻ, cô tuyệt đối không được xúc động mạnh, không được khóc lớn, không được để nhịp tim tăng đột ngột. Bất kỳ sự hoảng loạn hay cơn xúc động tột cùng nào cũng có thể khiến mạch máu tim bị vỡ, cô và thai nhi sẽ tử vong ngay lập tức trên bàn đẻ’.

Anh ơi, em phải làm sao đây? Em thèm được khóc quá. Mỗi lần tim em đau nhói, em chỉ muốn gào lên…”

“Ngày… tháng… năm… (Đêm anh mất)

Anh đi rồi. Anh bỏ lại em và con thật rồi.

Khi nhận tin anh tai nạn, trái tim em như bị ai đó bóp nghẹt đến nát vụn. Em muốn gào xé họng, em muốn ngất đi như mẹ, em muốn gục ngã bên quan tài anh để đi theo anh.

Nhưng em không được khóc. Em giơ tay lên ngực, em nghe thấy tiếng tim con đang đập loạn nhịp trong bụng em. Đứa con bé nhỏ của anh đang sợ hãi.

Bác sĩ đã cảnh báo em rồi: Em mà khóc, em mà gục ngã lúc này, con chúng ta sẽ chết cùng em. Em phải sống, em phải nuốt từng giọt nước mắt ngược vào trong, em phải giấu cơn đau vào tủy xương để giữ lấy giọt máu cuối cùng của anh.

Mọi người chửi em máu lạnh, chửi em vô tình. Mẹ chửi em, xóm giềng khinh bỉ em. Anh ơi, họ đau một, em đau gấp trăm gấp ngàn lần. Cảm giác đau đớn đến tận cùng mà không được rơi một giọt nước mắt, nó tàn nhẫn và xót xa hơn cả cái chết…”

Tờ giấy nhật ký trên tay tôi nhòe đi vì nước mắt của chính tôi.

Tôi chết đứng giữa nghĩa trang. Nước mắt tôi trào ra xối xả. Thì ra là vậy! Thì ra đằng sau sự “rắn rỏi”, “máu lạnh”, “ráo hoảnh” mà cả xóm giềng chửi rủa, đằng sau sự im lặng ghen ghét của mọi người, lại là một sự hy sinh thầm lặng và đớn đau đến mức kiệt cùng của người mẹ!

Chị dâu tôi không phải không biết đau. Chị đang chịu đựng một cơn đau kinh hoàng nhất của đời người: Cơn đau không được phép khóc!

Chị phải ép tim mình không được đập nhanh, ép mắt mình không được rơi lệ, ép bản thân phải đóng vai một bức tượng đá vô cảm… chỉ vì nếu chị yếu đuối dù chỉ trong một giây, đứa con trong bụng – niềm hy vọng duy nhất còn lại của anh tôi – sẽ tan thành mây khói.

Còn chiếc hộp sắt chị chôn dưới chân mộ anh đêm nay? Đó là nơi chị giấu những dòng nhật ký đẫm nước mắt, giấu những tờ đơn thuốc, vì chị không muốn mẹ tôi và gia đình biết chị đang mang án tử trên đầu mà thêm gánh nặng. Đêm đêm chị lén mò ra đây, chỉ để được đứng gần anh, để tâm sự với anh những lời mà chị không thể nói với ai trên đời.

Tôi ôm chiếc hộp sắt chạy xối xả về nhà dưới cơn mưa.

Vừa về đến cổng, tôi đã thấy bóng chị dâu lảo đảo bước vào sân. Chị vừa đi được vài bước thì cơ thể kiệt sức hoàn toàn ngã khuỵu xuống nền gạch ướt. Chị ôm chặt lấy bụng, gương mặt tím tái, hơi thở đứt quãng.

– Chị Dâu! – Tôi gào lên, lao lại ôm lấy chị.

Tiếng động làm bố mẹ tôi trong nhà giật mình chạy ra. Mẹ tôi thấy chị dâu nằm dưới mưa, lại thấy tôi ôm chị khóc thảm thiết thì giận dữ mắng:

– Nó đêm hôm đi bao trai về gục ở đấy, mày khóc lóc cái gì? Loại đàn bà tàn nhẫn ấy…

– MẸ CÂM MIỆNG LẠI ĐI! – Tôi gào lên trong nước mắt, tiếng gào xé tan đêm đen tĩnh mịch. – Mẹ có biết chị ấy đang gánh chịu cái gì không? Mẹ có biết chị ấy sắp chết vì giữ lại con của anh không?!

Bố mẹ tôi bàng hoàng ngơ ngác. Tôi vừa khóc vừa run rẩy mở chiếc hộp sắt, dơ những dòng nhật ký và xấp hồ sơ bệnh án tim bẩm sinh giai đoạn muộn của chị dâu ra trước mặt bố mẹ.

– Chị ấy bị bệnh tim bẩm sinh cực kỳ nặng! Bác sĩ bắt bỏ thai nhưng chị ấy nhất quyết giữ! Bác sĩ dặn chị ấy nếu khóc, nếu xúc động mạnh là sẽ vỡ mạch máu tim, cả mẹ lẫn con đều chết!

Tôi nấc lên từng hồi, nhìn mẹ tôi đang chết lặng:

– Mẹ chửi chị ấy máu lạnh? Xóm giềng chửi chị ấy không thương anh? Mẹ có biết ba ngày qua chị ấy phải nuốt ngược từng giọt máu vào trong không? Chị ấy nghẹn ngào đến mức sắp chết rồi mà vẫn phải nén lại để bảo vệ cháu nội của mẹ đấy!

Mẹ tôi nghe xong, chiếc gậy chống trên tay bà rơi rụng xuống sàn. Bà nhìn tập hồ sơ bệnh án, nhìn những dòng chữ nhòe nước mắt của con dâu, rồi nhìn người phụ nữ đang nằm tím tái dưới đất.

Bà ngã khuỵu xuống. Một tiếng khóc xé lòng, tột cùng của sự hối hận và đau đớn bật ra từ cổ họng người mẹ già:

– Con ơi… Trời ơi! Con dâu tôi ơi! Mẹ xin lỗi con… Mẹ tàn nhẫn quá… Mẹ sai rồi con ơi!

Bố tôi, người đàn ông chưa từng rơi một giọt nước mắt trước mặt con cái, giờ đây cũng gục đầu xuống tường, hai vai rung lên bần bật vì ân hận và thương xót.

Ngay đêm đó, cả nhà tôi cuống quýt đưa chị dâu vào bệnh viện tỉnh cấp cứu.

Khi các bác sĩ đẩy chị vào phòng phẫu thuật đặc biệt, tình trạng của chị đã vô cùng nguy cấp. Nhịp tim chị đập yếu ớt, huyết áp giảm sâu do sự kiệt sức và căng thẳng kéo dài suốt nhiều ngày.

Bác sĩ trưởng khoa đi ra, nét mặt nghiêm nghị và xót xa: – Bệnh nhân bị hẹp van tim giai đoạn cuối, lại chịu áp lực tâm lý quá khủng khiếp. Chúng tôi buộc phải mổ bắt thai ngay lập tức để cứu đứa trẻ, còn người mẹ… cơ hội sống sót trên bàn mổ chỉ là 20%. Gia đình hãy chuẩn bị tinh thần.

Mẹ tôi quỳ gối ngay trước cửa phòng mổ, đập đầu xuống sàn gạch lạnh lẽo: – Bác sĩ ơi, tôi van bác sĩ! Hãy cứu lấy nó! Tôi là đứa mẹ chồng tồi tệ… Tôi đã hành hạ nó… Xin hãy cứu lấy con dâu tôi!

Ngoài hành lang bệnh viện, đêm đó không ai ngủ. Tin tức về căn bệnh của chị dâu và sự hy sinh phi thường của chị nhanh chóng lan truyền về tận con ngõ nhỏ dưới quê.

Những người hàng xóm từng mỉa mai chị “máu lạnh”, từng đồn đại chị “ngoại tình”, từng mắng chị “sắt đá”… khi biết được sự thật đã kéo nhau lên bệnh viện ngay trong đêm. Họ đứng kín cả hành lang khoa sản. Không ai bảo ai, những con người từng độc miệng ấy giờ đây cúi đầu ăn hận, ánh mắt rấn rớm nước mắt. Người đứng thắp hương cầu nguyện, người lặng lẽ nắm lấy tay mẹ tôi xót xa. Sự độc địa của dư luận đã hoàn toàn bị đánh gục trước tình mẫu tử thiêng liêng và vĩ đại của chị.

Ba tiếng đồng hồ trong phòng mổ kéo dài như ba thế kỷ.

Khi cánh đèn phòng mổ vụt tắt, vị bác sĩ bước ra, trên tay bế một đứa trẻ sơ sinh quấn trong chăn ấm.

– Chúc mừng gia đình, là một bé trai nặng 2,8 kg! Đứa trẻ rất khỏe mạnh!

Tiếng khóc chào đời trong trẻo của cháu tôi vang lên giữa hành lang bệnh viện. Mẹ tôi run rẩy đón lấy đứa trẻ, ôm chặt vào lòng mà nước mắt rơi như mưa.

– Còn… còn con dâu tôi thì sao bác sĩ? – Bố tôi nghẹn ngào hỏi.

Bác sĩ tháo khẩu trang, thở dài một hơi dài rồi nở một nụ cười ấm áp hiếm hoi: – Đó là một kỳ tích. Trong suốt ca mổ, dù mê man nhưng nhịp tim của bệnh nhân vẫn cố giữ một nhịp đập kiên cường. Như thể cô ấy có một ý chí sống khủng khiếp để chờ nghe tiếng khóc của con. Ca mổ đã thành công. Bệnh nhân đã qua khỏi cơn nguy hiểm!

Cả hành lang bệnh viện như vỡ òa. Mẹ tôi ôm lấy cháu nội, quỳ xuống tạ ơn trời đất. Những người hàng xóm xung quanh reo lên trong nước mắt, những bàn tay xiết chặt lấy nhau trong sự nhẹ nhõm và thấu hiểu.

Một tuần sau.

Chị dâu tôi được chuyển về phòng hồi sức tích cực. Lần đầu tiên sau những ngày giông bão, tôi thấy gương mặt chị hồng hào trở lại, dù vẫn còn rất yếu.

Khi mẹ tôi bế đứa bé đặt vào lòng chị, nhìn đứa con trai bé nhỏ có gương mặt giống hệt anh tôi – từ đôi mắt, cái mũi đến nụ cười – chị dâu tôi khẽ run run.

Chị đưa bàn tay gầy gộc chạm vào đôi má mềm mại của con. Và lần đầu tiên kể từ ngày anh tôi mất, hai hàng nước mắt trong vắt, nóng hổi mới từ từ lăn dài trên má chị dâu.

Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là những giọt nước mắt vỡ òa sau bao ngày dồn nén, nước mắt của niềm hạnh phúc vẹn tròn khi chị đã hoàn thành lời hứa với người chồng quá cố: Bảo vệ con bằng cả tính mạng của mình.

Mẹ tôi nắm chặt lấy bàn tay còn lại của chị, khóc nức nở: – Con ơi… Mẹ xin lỗi con. Mẹ và cả cái xóm này nợ con một lời xin lỗi… Con là người con dâu tuyệt vời nhất của gia đình mình!

Chị dâu nhìn mẹ, lắc đầu mỉm cười dịu dàng: – Mẹ đừng nói thế. Anh ấy mất rồi, con chỉ còn lại đứa trẻ này làm điểm tựa. Con phải sống, phải mạnh mẽ thì anh ấy ở trên cao mới yên lòng được mẹ ạ.

Chiều hôm đó, ánh nắng vàng ấm áp của mùa xuân bắt đầu hắt qua ô cửa sổ phòng bệnh, xua tan đi cái lạnh giá của những ngày đông u uất. Đứa trẻ nằm ngoan ngoãn trong vòng tay mẹ, thiếp đi bình yên.

Câu chuyện về người mẹ bầu “không khóc” đã trở thành một bài học sâu sắc cho cả làng tôi về tình người, về sự bao dung và cái giá của những lời phán xét vội vàng. Đằng sau một vẻ ngoài lặng lẽ hay một hành động khó hiểu, đôi khi là cả một sự hy sinh thầm lặng mà chỉ có tình yêu thương vô bờ bến mới có thể tạo nên.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*