Chồng đưa tiểu tam vào phòng sinh VIP ngay lúc tôi đang chờ phẫu thuật

Chồng đưa tiểu tam vào phòng sinh VIP ngay lúc tôi đang chờ phẫu thuật

Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và bệnh viện

Chồng đưa tiểu tam vào phòng sinh VIP ngay lúc tôi đang chờ phẫu thuật — hắn còn lạnh lùng nói: “Cô chịu khó chờ đi, đứa bé của cô ấy quan trọng hơn!” Tôi không cầu xin nữa, chỉ gọi một cuộc điện thoại… Mười phút sau, hắn nhận được tin nhắn từ công ty gia đình khiến hắn tái mặt, vội tìm tôi cầu xin… TRUYỆN NGẮN

“Cô chịu khó chờ đi. Đứa bé của Mạn Mạn quan trọng hơn.”
Tôi nằm trên giường đẩy trước khu phẫu thuật VIP của Bệnh viện Quốc tế Hòa Mục, Thượng Hải, nhìn chồng mình tự tay ký vào giấy ưu tiên phòng sinh cho một người phụ nữ khác.
Tôi là Tô Vãn Ninh, ba mươi tuổi.
Người đàn ông trước mặt là chồng tôi, Lục Cảnh Thâm, người thừa kế duy nhất của Lục thị.
Còn Hứa Mạn Mạn, hai mươi sáu tuổi, đang ôm bụng đứng bên cạnh anh.
Một giờ trước, bác sĩ Trần đã nói rất rõ:
“Thai phụ Tô cần được đưa vào phòng phẫu thuật càng sớm càng tốt. Không nên tiếp tục trì hoãn.”
Nhưng phòng VIP duy nhất vừa được chuẩn bị cho tôi lại bị Lục Cảnh Thâm chuyển sang cho Hứa Mạn Mạn.
Tôi siết chặt mép chăn.
“Cảnh Thâm, anh biết hôm nay tôi cũng phải sinh.”
Anh thậm chí không nhìn tôi.
“Mạn Mạn vừa đau bụng. Cô ấy rất sợ.”
Tôi bật cười, giọng khàn đi:
“Cô ấy sợ, còn tôi thì không sao?”
Hứa Mạn Mạn lập tức đỏ mắt.
“Chị Vãn Ninh, em không muốn tranh với chị. Hay là em sang phòng thường cũng được…”
“Không được!”
Lục Cảnh Thâm lập tức đỡ lấy vai cô ta.
“Mạn Mạn, em đừng nghĩ linh tinh. Con của em là cháu trai mà bà nội đang mong chờ.”
Rồi anh quay sang tôi:
“Vãn Ninh, cô đừng ích kỷ vào lúc này.”
Hai chữ “ích kỷ” khiến tôi im lặng.
Ba năm làm con dâu nhà họ Lục, tôi đã nhường đủ rồi.
Nhường công việc để chăm sóc mẹ chồng sau ca phẫu thuật.
Nhường căn hộ đứng tên mình để Lục Cảnh Thâm thế chấp cứu công ty.
Thậm chí khi phát hiện Hứa Mạn Mạn mang thai, tôi vẫn nhẫn nhịn vì đứa bé trong bụng mình.
Nhưng hôm nay, anh bắt tôi nhường cả phòng sinh.
Mẹ chồng tôi, bà Lục Tú Lan, cũng vừa chạy tới.
Bà nhìn tôi một cái rồi lập tức hỏi:
“Mạn Mạn thế nào? Cháu trai của tôi không sao chứ?”
Tôi khẽ hỏi:
“Mẹ không hỏi con sao?”
Bà cau mày.
“Cô còn trẻ, chịu một chút thì có làm sao? Mạn Mạn mang con trai nhà họ Lục, không thể xảy ra sơ suất.”
Tôi nhìn bà thật lâu.
“Vậy con tôi thì sao?”
Bà lạnh lùng đáp:
“Chẳng phải bác sĩ nói vẫn chờ được à?”
Bác sĩ Trần đứng bên cạnh lập tức biến sắc.
“Lục phu nhân, tôi chưa từng nói như vậy.”
Không khí hành lang đột nhiên im bặt.
Lục Cảnh Thâm mất kiên nhẫn:
“Đủ rồi! Chỉ chậm một lúc thôi, đừng làm lớn chuyện.”
Tôi không nói thêm nữa.
Tôi lấy điện thoại từ dưới gối.
Ba cuộc gọi nhỡ hiện trên màn hình.
Đều từ một số tôi đã không liên lạc gần bốn năm.
Tôi bấm gọi lại.
Đầu dây bên kia chỉ đổ chuông một lần.
Một giọng đàn ông trung niên lập tức vang lên:
“Tiểu thư?”
Hai chữ ấy khiến bàn tay tôi run nhẹ.
Tôi nhìn Lục Cảnh Thâm đang dìu Hứa Mạn Mạn vào phòng VIP vốn thuộc về mình, rồi nói:
“Chú Chu, chuyện cháu từng nhờ chú giữ lại…”
Tôi dừng một giây.
“Bây giờ xử lý đi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Tiểu thư chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn.”
“Bao gồm cả phần ủy quyền của Lục thị?”
Tôi khép mắt.
“Toàn bộ.”
Tôi cúp máy.
Lục Cảnh Thâm quay đầu nhìn tôi, cười lạnh:
“Lại gọi ai đến chống lưng cho cô?”
Tôi không đáp.
Anh bước đến, cúi xuống:
“Tô Vãn Ninh, cô nên hiểu rõ một chuyện. Không có nhà họ Lục, cô chẳng là gì cả.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Câu này… anh nhớ kỹ nhé.”
Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên.
Một tin nhắn.
Anh chỉ liếc qua, sắc mặt lập tức thay đổi.
Điện thoại rung lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Lục Cảnh Thâm vội mở màn hình.
Tin đầu tiên đến từ giám đốc tài chính Lục thị.
Tin thứ hai từ luật sư gia đình.
Tin thứ ba từ thư ký chủ tịch.
“Không thể nào…”
Anh lẩm bẩm.
Mẹ chồng tôi lập tức hỏi:
“Cảnh Thâm, xảy ra chuyện gì?”
Anh không trả lời.
Điện thoại bất ngờ đổ chuông.
“Cha?”
Không biết người bên kia nói gì, khuôn mặt anh trắng bệch.
“Cái gì? Hội đồng quản trị đang họp khẩn?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn.
“Người đó… vừa thu hồi toàn bộ quyền ủy thác?”
Tôi kéo chăn lên, bình thản quay mặt đi.
Nhưng vài giây sau, Lục Cảnh Thâm bất ngờ lao tới giữ lấy thành giường.
“Vãn Ninh!”
Tôi nhìn bàn tay anh.
“Buông ra.”
“Cuộc điện thoại vừa rồi cô gọi cho ai?”
“Không liên quan đến anh.”
“Có phải cô biết chuyện gì không?”
Tôi bật cười.
“Anh nên vào chăm sóc đứa bé quan trọng nhất của nhà họ Lục đi.”
Anh nghẹn lại.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy cuối hành lang mở ra.
Một người đàn ông mặc vest đen bước ra cùng hai luật sư và viện trưởng bệnh viện.
Ông vừa nhìn thấy tôi đã đi thẳng tới.
Mẹ chồng tôi cau mày:
“Ông là ai?”
Người đàn ông không trả lời bà.
Ông dừng trước giường tôi, cúi người thật thấp.
“Tiểu thư, hồ sơ cô yêu cầu đã mang tới.”
Lục Cảnh Thâm chết lặng.
“Tiểu… thư?”
Người đàn ông đặt một chiếc cặp tài liệu màu đen vào tay tôi.
Phía trên là con dấu của một tập đoàn mà bất cứ người nào trong giới tài chính Thượng Hải cũng nhận ra.
Mặt Lục Cảnh Thâm lập tức mất sạch huyết sắc.
Anh chộp lấy cổ tay tôi:
“Vãn Ninh, khoan đã… chúng ta nói chuyện.”
Tôi chậm rãi rút tay khỏi anh.
Nhưng ngay khi vị luật sư mở chiếc cặp, một tập hồ sơ rơi ra.
Trang đầu tiên chỉ lộ đúng một dòng.
Lục Cảnh Thâm nhìn thấy dòng chữ ấy, hai chân như cứng lại.
“Không thể nào… cái tên này…”
Mẹ chồng tôi giật lấy tờ giấy.
Bà mới đọc được vài chữ đã đánh rơi nó xuống sàn.
Rồi bà ngẩng phắt lên nhìn tôi, môi run dữ dội:
“Cô… rốt cuộc cô là người của nhà nào?”
Tôi chưa kịp trả lời thì vị luật sư phía sau đã lấy ra một văn bản khác.
“Lục tổng, trước khi nói chuyện với Tô tiểu thư, có lẽ anh nên xem thứ này trước.”
Ông lật sang trang cuối cùng.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hai chữ ký nằm cạnh nhau, Lục Cảnh Thâm bỗng lao tới trước giường tôi.
“Vãn Ninh, đừng ký!”
Nhưng vị luật sư đã đặt cây bút vào tay tôi.
Và điều khiến cả hành lang chết lặng là câu ông nói ngay sau đó:
“Tiểu thư, chỉ cần cô ký xuống đây, thứ nhà họ Lục đã giữ suốt bốn năm… sẽ lập tức trở về tay cô.”…
CÒN TIẾP

Tờ văn bản thứ hai được giãi ra ngay trước mắt Lục Cảnh Thâm. Đó không phải là một giấy tờ thông thường, mà là Bản thỏa thuận Mua lại và Sáp nhập (M&A) đảo ngược cùng Giấy hủy bỏ Quyền Ủy thác Cổ phần toàn phần của Tập đoàn Lục thị. Bên dưới góc phải, nơi dành cho bên sở hữu 51% cổ phần kiểm soát tối cao, là cái tên đã bị phong tỏa suốt bốn năm qua: Tô Thị Quốc Tế.

Lục Cảnh Thâm run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào dòng chữ đen đúa như những lưỡi dao đâm thấu tim hắn. Bốn năm trước, khi tập đoàn Lục thị lâm vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, một quỹ đầu tư ẩn danh đã rót vào 500 tỷ Nhân dân tệ để giải cứu. Điều kiện duy nhất là Lục Cảnh Thâm phải kết hôn với Tô Vãn Ninh – một cô gái khi đó xuất hiện với thân phận cực kỳ bình thường, không bối cảnh, không trương biển khoa trương. Hắn luôn nghĩ mình là người cứu rỗi cô, cho cô một danh phận “Lục phu nhân” vẻ vang. Hắn đâu ngờ, chính cô mới là người đứng sau quỹ đầu tư đó, là đại tiểu thư duy nhất của gia tộc họ Tô – con rồng ngầm của giới tài chính Thượng Hải.

“Vãn Ninh… không thể nào… Em làm sao có thể là…” Lục Cảnh Thâm lùi lại nửa bước, giọng nói đứt quãng, sự kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn tan biến.

Mẹ hắn, bà Lục Tú Lan, mặt cắt không còn một giọt máu. Tờ giấy rơi trên sàn ghi rõ: Mọi tài sản, cổ phần và khoản nợ thế chấp của Lục thị hiện do Tô Vãn Ninh đứng tên trực tiếp. Bất kỳ sự vi phạm nghĩa vụ hôn nhân nào từ phía Lục Cảnh Thâm sẽ kích hoạt điều khoản thu hồi toàn bộ vốn vay trong vòng 24 giờ.

“Tô… Tô Vãn Ninh…” Bà Tú Lan lắp bắp, hai tay run lên cầm cập, hoàn toàn không còn vẻ trịch thượng, hách dịch của người mẹ chồng vừa mắng cô “chịu khó một chút” cách đây vài phút. “Con… con là người của Tô thị sao? Sao con không nói sớm với mẹ?”

Tôi nhìn hai người họ bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá. Cây bút máy nạm kim kim cương trong tay nặng trĩu.

“Tôi đã nói rồi,” tôi cất giọng khàn khàn nhưng đanh thép. “Ba năm qua, tôi đã nhường đủ rồi. Nhưng các người lại coi sự nhẫn nại của tôi là điểm yếu để chà đạp.”

Bác sĩ Trần đứng bên cạnh lập tức quay sang phía Viện trưởng. Viện trưởng Bệnh viện Quốc tế Hòa Mục – người vừa bước ra từ thang máy – lập tức cúi đầu tạ lỗi với tôi: “Tô tiểu thư, thật vô cùng xin lỗi! Chúng tôi không hề biết cô là cổ đông lớn nhất của bệnh viện này. Phòng phẫu thuật VIP số 1 đã sẵn sàng, đội ngũ chuyên gia đầu ngành đã túc trực. Xin phép được đưa cô vào ngay lập tức!”

Lục Cảnh Thâm vội vã chộp lấy tay tôi, đầu gối hắn khụy xuống ngay trước giường đẩy. Một người đàn ông vốn coi trọng sĩ diện hơn mạng sống như hắn, lúc này lại quỳ mọp dưới chân tôi trước mặt hàng chục bác sĩ, y tá và họ hàng.

“Vãn Ninh! Anh sai rồi! Anh bị mù mới không nhận ra tấm chân tình của em!” Hắn gào lên, nước mắt giàn giụa, sự sợ hãi mất đi tất cả đã đè bẹp chút tự trọng cuối cùng. “Anh sẽ hủy ngay giấy ưu tiên của Mạn Mạn! Em vào phòng VIP 1 ngay đi! Đứa bé của chúng ta mới là quan trọng nhất! Anh xin em, đừng ký vào bản thỏa thuận đó, đừng phá hủy Lục thị!”

Đúng lúc đó, từ trong phòng VIP bên cạnh, Hứa Mạn Mạn ôm bụng bước ra. Cô ta vốn định ra ngoài để khoe khoang sự đắc thắng, nhưng khi nhìn thấy Lục Cảnh Thâm đang quỳ gối van xin tôi, còn xung quanh là lực lượng bảo an mặc vest đen hùng hậu của họ Tô, cô ta ngơ ngác:

“Cảnh Thâm… anh làm gì thế? Sao anh lại quỳ trước mặt cô ta? Bác sĩ bảo em đau bụng rồi, anh mau vào với em…”

“Cút đi!” Lục Cảnh Thâm gầm lên, quay đầu trừng mắt nhìn Hứa Mạn Mạn như nhìn một tai họa. “Cô cút ngay cho tôi! Đừng có làm phiền Vãn Ninh!”

Hứa Mạn Mạn sững người, mặt mày xám xịt. Bà Tú Lan cũng lập tức quay lưng, đẩy mạnh Hứa Mạn Mạn ra xa: “Đồ xui xẻo! Ai cho cô ra đây? Cút vào trong mau!”

Sự lật mặt nhanh hơn lật mặt sách của gia đình nhà họ Lục khiến tất cả những người chứng kiến đều không khỏi ghê tởm.

Tôi nhìn Lục Cảnh Thâm đang cố ôm lấy chân mình, ánh mắt không một chút gợn sóng. Tôi đặt ngòi bút xuống tờ giấy, dứt khoát ký nét chữ cuối cùng: Tô Vãn Ninh.

“Luật sư Vương,” tôi thả cây bút xuống. “Kích hoạt toàn bộ quy trình thu hồi vốn. Yêu cầu Lục thị thanh toán toàn bộ khoản nợ 500 tỷ trong vòng 24 giờ. Nếu không, tiến hành phong tỏa tài sản và làm thủ tục phá sản.”

“Vãn Ninh!” Lục Cảnh Thâm gào lên thảm thiết, định chộp lấy tay tôi nhưng hai bảo an mặc vest đen đã bước tới, dứt khoát khống chế và kéo hắn ra xa.

“Đưa tôi vào phòng phẫu thuật,” tôi quay sang bảo bác sĩ Trần.

Chiếc giường đẩy nhanh chóng di chuyển hướng về phía phòng phẫu thuật hiện đại nhất. Sau lưng tôi, tiếng khóc van xin của Lục Cảnh Thâm, tiếng chửi rủa náo loạn của bà Tú Lan và tiếng gào khóc của Hứa Mạn Mạn dần chìm vào khoảng không vô tận.

Ca phẫu thuật diễn ra thành công rực rỡ. Bằng sự can thiệp kịp thời của các chuyên gia hàng đầu, tôi đã sinh hạ an toàn một bé gái kháu khỉnh, nặng 3,2kg. Khi tiếng khóc chào đời của con cất lên, những giọt nước mắt kìm nén suốt ba năm qua trong tôi mới trào ra. Tôi ôm lấy con, tự hứa với lòng mình rằng từ nay về sau, hai mẹ con tôi sẽ sống một cuộc đời ngẩng cao đầu, không bao giờ phải chịu đựng bất kỳ sự bất công nào nữa.

Trong khi tôi nằm nghỉ ngơi tại căn phòng suite tổng thống cao cấp nhất của bệnh viện, bên ngoài thế giới tài chính Thượng Hải đã trải qua một trận động đất dữ dội.

Chỉ trong vòng 12 tiếng sau khi tôi ký tên, Tô thị đã chính thức phát đi thông cáo rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi Lục thị. Cùng lúc đó, các ngân hàng lớn đồng loạt phong tỏa tài khoản của Lục Cảnh Thâm và cha hắn. Cổ phiếu của Lục thị chạm sàn chỉ sau vài phút mở cửa giao dịch, bốc hơi hàng chục tỷ tệ.

Ngày thứ ba sau khi sinh, cửa phòng bệnh của tôi mở ra. Chú Chu – người quản gia lâu năm của gia tộc họ Tô – bước vào, kính cẩn báo cáo:

“Tiểu thư, Lục thị đã chính thức nộp đơn xin phá sản. Căn biệt thự của nhà họ Lục, các bất động sản đứng tên Lục Cảnh Thâm và bà Tú Lan đều đã bị tòa án niêm phong để chuẩn bị đấu giá phát mại.”

Tôi khẽ nhấp một ngụm cháo bồi bổ, hỏi: “Còn Lục Cảnh Thâm thì sao?”

“Hắn đang đứng dưới cổng bệnh viện,” chú Chu đáp, ánh mắt hiện lên sự khinh bỉ. “Hắn đã đứng đó quỳ suốt hai ngày hai đêm, bất chấp mưa gió, xin được gặp tiểu thư một lần. Cha hắn bị đột quỵ ngay tại họp báo, hiện đang nằm ở bệnh viện công lập.”

Tôi bước lại gần cửa kính lớn từ trên tầng cao nhìn xuống. Dưới cơn mưa tầm tã của Thượng Hải, bóng dáng Lục Cảnh Thâm gầy guộc, tả tơi, không còn chút dáng vẻ nào của một “Lục tổng” hào hoa ngày trước. Hắn quỳ gối giữa làn nước mưa, hai tay ôm lấy một bó hoa đã nát tươm, miệng liên tục gào lên tên tôi.

Đúng lúc đó, một người phụ nữ lôi nhếch bước tới giằng co với hắn. Đó là Hứa Mạn Mạn.

Qua kính viễn vọng, tôi thấy Hứa Mạn Mạn gào khóc, tát liên tục vào mặt Lục Cảnh Thâm: “Đồ lừa đảo! Anh nói anh là người thừa kế Lục thị! Anh nói con tôi sinh ra sẽ là đại thiếu gia! Giờ anh tay trắng, nợ nần ngập đầu, tôi sống sao đây?”

Lục Cảnh Thâm tức giận đẩy ngã Hứa Mạn Mạn xuống vũng nước mưa: “Cút đi! Loại phụ nữ hám tài như cô! Chính cô và mẹ tôi đã hại chết tôi! Nếu không vì cô, Vãn Ninh làm sao rời bỏ tôi?”

Hai kẻ từng hợp mưu chèn ép, chà đạp tôi giờ đây lao vào xâu xé, chửi rủa nhau ngay giữa đường như những kẻ vô gia cư. Sự trả giá của họ không cần tôi phải ra tay thêm lần nào nữa, bởi chính sự tham lam, ích kỷ và tráo trở đã tự đẩy họ vào vực thẫm.

Một tuần sau, tôi xuất viện. Lục Cảnh Thâm bị cảnh sát giữ lại vì liên quan đến vụ án gian lận tài chính và tẩu tán tài sản trước khi phá sản. Ngày hắn bị dẫn đi, hắn nhìn thấy tôi bước ra từ sảnh bệnh viện, được đoàn xe mười chiếc Maybach màu đen hộ tống.

Hắn điên cuồng lao về phía tôi nhưng bị cảnh sát khống chế: “Vãn Ninh! Cho anh nhìn con một lần thôi! Anh là bố của đứa bé mà!”

Tôi dừng lại, quay đầu nhìn hắn bằng ánh mắt phẳng lặng như nước hồ thu:

“Lục Cảnh Thâm, anh không có quyền làm bố của con tôi. Ngày anh tuyên bố đứa bé của Hứa Mạn Mạn quan trọng hơn, gián tiếp đẩy con mình vào nguy hiểm, anh đã tự tay tước đi quyền làm cha rồi.”

Tôi bước lên xe, cánh cửa đóng lại, cắt đứt hoàn toàn quá khứ tăm tối.

Năm năm sau.

Tại thành phố biển Sanya nắng vàng biển xanh, một trung tâm dưỡng nhi và phục hồi chức năng cao cấp do Tập đoàn Tô Thị đầu tư chính thức khai trương.

Tôi đứng trên bục phát biểu, khoác trên mình bộ âu phục trắng sang trọng, thần thái rạng rỡ và quyền lực. Bên cạnh tôi là bé An An – con gái tôi, nay đã năm tuổi, xinh đẹp như một thiên thần nhỏ.

“Mẹ ơi!” An An nắm lấy tay tôi, chỉ về phía một người đàn ông ấm áp đang bước lại gần.

Đó là Cố Thời Vũ – chủ tịch tập đoàn y khoa Cố Thị, người đã luôn đồng hành, hỗ trợ tôi trong suốt quá trình xây dựng lại sự nghiệp và chăm sóc con gái năm năm qua. Anh không chỉ là đối tác kinh doanh ăn ý mà còn là người đã chữa lành những tổn thương trong lòng tôi bằng sự chân thành, tôn trọng và yêu thương tuyệt đối.

“Vãn Ninh, mọi thứ đã sẵn sàng. Mọi người đang chờ em cắt băng rôn,” Cố Thời Vũ mỉm cười dịu dàng, tự tay chỉnh lại chiếc ghim cài áo cho tôi.

An An reo lên: “Chú Cố! Hôm nay chú hứa dẫn con đi ngắm cá heo đó nha!”

Thời Vũ bế An An lên, âu yếm đáp: “Chú nhớ chứ. Bắt đầu từ hôm nay, chú sẽ đưa hai mẹ con đi khắp thế giới.”

Nhìn nụ cười hồn nhiên của con gái và ánh mắt kiên định của người đàn ông bên cạnh, tôi biết mình đã tìm lại được hạnh phúc trọn vẹn nhất.

Cùng thời điểm đó, tại một công trường xây dựng hẻo lánh ở ngoại ô Thượng Hải.

Giữa cái nắng chói chang, một người đàn ông gầy giuộc, lưng gù, tay chân đầy vết sẹo đang gồng mình vác những bao xi măng nặng trịch. Đó là Lục Cảnh Thâm.

Sau khi thụ án ba năm tù vì tội gian lận tài chính, hắn ra tù với hai bàn tay trắng, trên mình mang bản án án tích khiến không một công ty nào dám nhận. Để có tiền trang trải chi phí chữa bệnh cho người mẹ bị tai biến nằm một chỗ và trả tiền thuê nhà trọ tệp nhẹp, hắn phải làm lao động phổ thông cực nhọc từ sáng sớm đến đêm muộn.

Hứa Mạn Mạn sau khi sinh ra đứa con thiếu tháng đã bỏ trốn cùng một gã đàn ông khác, để lại đứa trẻ cho bà Tú Lan. Nhưng đứa bé do sinh non và không được chăm sóc tốt đã bị khuyết tật bẩm sinh, suốt ngày quấy khóc trong căn phòng trọ ẩm thấp, chật chội.

Bà Tú Lan – người từng coi thường con dâu, suốt ngày mơ tưởng đến cháu đích tôn – giờ đây liệt nửa người, nằm trên chiếc giường gãy chân, hàng ngày phải chịu đựng tiếng khóc chói tai của đứa cháu và sự gắt gỏng của Lục Cảnh Thâm mỗi khi hắn đi làm về mệt mỏi.

“Cảnh Thâm… cho mẹ ngụm nước…” Bà Tú Lan thều thào, đôi mắt đờ đẫn nhìn trần nhà bong tróc.

Lục Cảnh Thâm mệt mỏi quăng chiếc nón bảo hộ xuống đất, giọng khàn đục: “Nước nước cái gì! Tiền mua tã cho con còn không có đây này! Ngày xưa nếu mẹ không xúi tôi ép Vãn Ninh, nếu mẹ không tham cái cháu trai hờ đó, thì nhà mình có ra nông nỗi này không?”

Bà Tú Lan trào nước mắt hối hận, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Trên màn hình chiếc tivi cũ kỹ trong góc phòng trọ, bản tin thời sự đang phát hình ảnh trực tiếp lễ khai trương của Tô thị tại Sanya. Màn hình chiếu cảnh Tô Vãn Ninh lộng lẫy, kiêu sa bên cạnh Cố Thời Vũ và đứa con gái xinh đẹp.

Lục Cảnh Thâm nhìn vào màn hình, đôi bàn tay chai sạn siết chặt đến mức bật máu. Người phụ nữ rạng rỡ, tỏa sáng trên tivi kia từng là vợ hắn, từng dịu dàng nấu cho hắn từng bát canh, từng vì hắn mà hy sinh tất cả. Nhưng chính hắn đã tự tay xé nát hạnh phúc đó, tự tay đẩy cô vào tay người khác.

Hắn gục đầu xuống gối, nức nở khóc trong sự tuyệt vọng và dằn dỗ khôn nguôi.

Cuộc đời này luôn có nhân quả rõ ràng. Kẻ coi thường tình nghĩa, chà đạp lên sự chân thành của người khác sẽ mãi mãi phải sống trong đống tro tàn của sự hối hận. Còn người biết buông bỏ đúng lúc, dũng cảm đứng lên từ tổn thương, chắc chắn sẽ đón nhận được ánh sáng rực rỡ của cuộc đời.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*