Chồng đưa nhân tình đến phòng hậu sản ngay ngày tôi sinh đôi rồi tuyên bố: “Cô ta mới là người mẹ của các con tôi!” Cả nhà chồng đã chuẩn bị sẵn giấy ly hôn, chỉ chờ tôi ký để lấy căn biệt thự và số cổ phần đứng tên tôi. Tôi im lặng rất lâu, sau đó bất ngờ hỏi: “Mọi người chắc chắn muốn tôi ký chứ?” — rồi làm một hành động khiến cả căn phòng chết lặng…

Chồng đưa nhân tình đến phòng hậu sản ngay ngày tôi sinh đôi rồi tuyên bố: “Cô ta mới là người mẹ của các con tôi!” Cả nhà chồng đã chuẩn bị sẵn giấy ly hôn, chỉ chờ tôi ký để lấy căn biệt thự và số cổ phần đứng tên tôi. Tôi im lặng rất lâu, sau đó bất ngờ hỏi: “Mọi người chắc chắn muốn tôi ký chứ?” — rồi làm một hành động khiến cả căn phòng chết lặng…

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, bệnh viện và văn bản cho biết 'ẢNH MINH HOA OA ĐƯỢC TẠO σι ANHMINHHOAELȚCTAOBIAI ม1 AI AI NỘIDUNG TRUYỆN NGẮNMAN NGẮN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRỈ, .HƯ CẦU'
CHƯƠNG 1: PHÒNG HẬU SẢN BÃO TÁP VÀ BẢN HỢP ĐỒNG MÁU

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc của Bệnh viện Phụ sản Quốc tế Thượng Hải như cào xé từng nhịp thở yếu ớt của tôi. Trên giường bệnh phòng cấp cao VIP, tôi nằm đó, cơ thể đau đớn đến từng thớ thịt sau cuộc phẫu thuật sinh mổ bắt hai đứa con trai song sinh. Vết mổ dọc bụng còn nhói lên từng hồi, giọt dịch truyền vẫn rỉ chậm rãi vào mu bàn tay sưng xỉa. Nhưng sự đau đớn về thể xác ấy chẳng là gì so với sự lạnh lẽo bóp nghẹt lồng ngực tôi lúc này.

Cánh cửa phòng bệnh bật mở thô bạo.

Không phải tiếng bước chân lo lắng của người chồng vừa lên chức bố, cũng chẳng phải lời hỏi thăm dỗ dành. Lâm Vĩ—chồng tôi—bước vào cùng một người phụ nữ trẻ trung ăn mặc lộng lẫy, váy bó sát để lộ những đường cong đắt tiền. Phía sau hắn là mẹ chồng tôi, bà Lâm, cùng gã em chồng Lâm Cường với gương mặt tham hèn hiện rõ sự đắc ý.

Lâm Vĩ tiến thẳng đến bên hai chiếc nôi em bé nằm ở góc phòng, liếc nhìn hai đứa trẻ vừa chào đời còn đỏ hỏn rồi quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ, tàn nhẫn đến ghê người. Hắn nắm chặt tay người phụ nữ đi cùng, dõng dạc tuyên bố trước mặt toàn thể gia đình:

“Trình Dao, cô ta mới là người mẹ hợp pháp của các con tôi! Từ hôm nay, cô không còn bất kỳ quan hệ gì với hai đứa trẻ này nữa.”

Tôi bàng hoàng, cổ họng nghẹn đắng, đôi môi khô nát run rẩy: “Lâm Vĩ… anh nói cái gì cơ? Tôi vừa mới thoát khỏi cửa tử để sinh cho anh hai đứa con… Anh đưa người phụ nữ này đến đây để sỉ nhục tôi sao?”

Mẹ chồng tôi—bà Lâm—bước lên, bĩu môi khinh bỉ, ném mạnh một xấp tài liệu dày cộp xuống ngay trên chiếc chăn trắng đang phủ trên người tôi. Những góc giấy nhọn đâm vào vết mổ khiến tôi nhói đau, quặn người lại.

“Sỉ nhục cái gì mà sỉ nhục?” — Bà Lâm gằn giọng, khuôn mặt trát phấn dày cộp biến dạng vì tham lam. “Nhà họ Lâm chúng tôi nuôi cô ba năm qua là quá đủ rồi! Mẹ con cô chỉ là kẻ ăn bám. Dù sao cô cũng đã hoàn thành nhiệm vụ sinh con nối dỗi, giờ thì ký vào giấy ly hôn và thỏa thuận chuyển nhượng tài sản đi!”

Gã em chồng Lâm Cường chen vào, giọng điệu hăm dọa: “Phải đấy chị dâu! Căn biệt thự ở khu Bãi Ngoại Than và 30% cổ phần Tập đoàn Dược phẩm Lâm Thị mà anh tôi từng chuyển sang tên chị trước đây, chị phải nôn ra hết! Đừng tưởng sinh được hai đứa con là nghiễm nhiên làm mợ chủ cả đời. Cô Lâm Tuyền đây là con gái chủ tịch ngân hàng, mới là người mang lại tương lai cho nhà họ Lâm này!”

Trình Dao—người tình của chồng tôi—nheo mắt mỉm cười xảo hoạt. Cô ta tiến lại gần giường, dùng đôi guốc nhọn dẫm nhè nhẹ lên góc chăn của tôi, giọng nũng nịu đầy khiêu khích: “Chị Trình Dao à, cảm ơn chị đã chịu đau đớn sinh giúp tôi hai đứa con trai nhé. Sau khi chị ký tên, tôi sẽ thay chị làm phu nhân họ Lâm, dùng tiền của chị để chăm sóc các con thật tốt.”

Tôi nhìn Lâm Vĩ, người đàn ông tôi từng yêu thương hết lòng, người từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Hắn đứng đó, khoanh tay lạnh lùng nhìn tôi, không một chút gợn sóng hay cãi lại mẹ hắn. Hắn thong thả rút chiếc bút máy đắt tiền ra, đặt vào bàn tay đang run rẩy của tôi:

“Ký đi Trình Dao. Cô thông minh thì nên biết điều. Căn biệt thự và cổ phần đó vốn dĩ không thuộc về một đứa con gái xuất thân bình thường như cô. Ký xong, cô tự thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi Thượng Hải, tôi sẽ cho cô một khoản tiền bồi thường danh dự.”

Bọn họ—cả một gia đình họ Lâm tham lam và tàn nhẫn—đang bao vây lấy giường bệnh của tôi như một đàn kền kền chờ rỉa thịt. Bọn họ nghĩ tôi là một con cừu non vừa trải qua trận sinh tử, không còn sức phản kháng, chỉ biết ngoan ngoãn dâng nộp tài sản rồi ngậm đắng nuốt cay rời đi.

Tôi im lặng rất lâu.

Phòng bệnh rơi vào một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng “bíp… bíp…” nhịp nhàng từ máy đo nhịp tim. Tôi nhắm mắt lại, sâu trong tâm khảm, sự uất hận tột cùng đã hóa thành ngọn lửa băng giá. Bốn năm che giấu thân phận, bốn năm nhẫn nhịn làm một người vợ hiền thục để thử lòng người… rốt cuộc tôi đã nuôi phải một đàn sói mắt trắng.

Tôi mở mắt ra, ánh mắt không còn một giọt nước mắt, cũng chẳng còn chút yếu đuối nào. Tôi nhìn lướt qua từng gương mặt hợm hĩnh trong phòng, chậm rãi cất tiếng hỏi, giọng điệu thản nhiên đến mức khiến người ta nổi gai ốc:

“Mọi người… chắc chắn muốn tôi ký chứ?”

Lâm Vĩ nhíu mày: “Đừng có giả thần giả鬼! Ký nhanh lên!”

Tôi nở một nụ cười nhạt nhẽo, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc bút máy. Nhưng thay vì lật tờ giấy ra để ký tên, tôi bất ngờ siết chặt chiếc bút trong tay, gạt đứt dây truyền dịch trên mu bàn tay mình! Máu tươi đỏ thẫm bắn ra, nhuộm đỏ một mảng chăn trắng.

Chưa dừng lại ở đó, trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người, tôi dùng ngón tay dính đầy máu của mình, mạnh mẽ ấn một dấu vân tay máu tươi rói lên từng trang của bản thỏa thuận ly hôn! Sau đó, tôi vò nát toàn bộ xấp tài liệu, ném thẳng vào mặt Lâm Vĩ và bà mẹ chồng!

“CÁI GÌ?!” — Bà Lâm gào lên, hoảng hốt lùi lại vì sợ máu dính vào người.

Trình Dao sợ hãi giật nảy mình, nép sau lưng Lâm Vĩ.

Tôi chịu đựng cơn đau xé ruột ở vết mổ, chậm rãi chống tay ngồi thẳng dậy trên giường bệnh. Ánh mắt tôi sắc như hai lưỡi dao tuốt khỏi bao, nhìn thẳng vào Lâm Vĩ, giọng nói vang lên đanh thép, chấn động cả căn phòng:

“Lâm Vĩ, anh muốn lấy lại biệt thự và cổ phần Lâm Thị sao? Rất tốt! Nhưng anh nên nhớ, ba năm trước, người đứng ra bảo lãnh khoản vay 800 triệu Nhân dân tệ cho Lâm Thị không phải là gia đình anh, mà chính là Tập đoàn Dược phẩm Trình Thị ở Bắc Kinh! Và căn biệt thự đó… vốn dĩ đứng tên gia tộc họ Trình!”

Khuôn mặt Lâm Vĩ chốc xám xịt như tro tàn, chiếc bút máy trên tay hắn rơi gãy đôi xuống sàn đá hoa cương.

CHƯƠNG 2: MÀN LỘ BÓNG VÀ TIẾNG CHUÔNG BÁO TỬ CỦA TẬP ĐOÀN LÂM THỊ

Sự yên lặng chết chóc bao trùm toàn bộ phòng hậu sản VIP.

Gương mặt đắc ý của bà Lâm và Lâm Cường biến dạng hoàn toàn, chuyển từ kinh ngạc sang hoảng sợ. Lâm Vĩ trố mắt nhìn tôi, đôi môi hắn giật giật nhưng không thốt lên lời.

“Trình… Trình Dao… Cô vừa nói cái gì?” — Lâm Vĩ tiến lên một bước, giọng run rẩy dữ dội. “Tập đoàn Dược phẩm Trình Thị Bắc Kinh? Cô… cô chẳng qua chỉ là một đứa con gái nghèo ở tỉnh lẻ…”

“Đứa con gái nghèo?” — Tôi bật cười cay đắng, nụ cười vang vọng trong phòng bệnh như tiếng chuông báo tử. “Lâm Vĩ ơi Lâm Vĩ, anh tự nhận mình là doanh nhân tài ba Thượng Hải, nhưng anh lại ngu ngốc đến mức không hề tìm hiểu xem chủ tịch Tập đoàn Trình Thị—người sở hữu chuỗi bệnh viện quốc tế và tập đoàn dược phẩm lớn nhất Trung Quốc—tên là gì sao? Ông ấy tên là Trình Kiến Quốc… và tôi chính là đại tiểu thư duy nhất của Trình Thị!”

“CÁI GÌ?!”

Bà Lâm nghe đến đây thì gối khuỵu xuống, trượt ngã xuống sàn nhà. Lâm Cường trợn tròn mắt, hai tay run bắn lên. Trình Dao đứng đằng sau cũng mặt cắt không còn một giọt máu.

Ba năm trước, tôi giấu kín thân phận thiên kim tiểu thư gia tộc họ Trình, chấp nhận gạt bỏ vinh hoa phú quý để kết hôn với Lâm Vĩ vì nghĩ hắn là người đàn ông chân thành, có chí tiến thủ. Khi Tập đoàn Lâm Thị của gia đình hắn đứng trước nguy cơ phá sản vì thiếu vốn, chính tôi đã âm thầm gọi điện cho cha mình, dùng tư cách cá nhân để bảo lãnh khoản vay 800 triệu Nhân dân tệ, đồng thời chuyển giao nhiều công nghệ sản xuất thuốc độc quyền cho Lâm Thị.

Để giữ sĩ diện cho gã chồng tự cao tự đại, tôi để hắn đứng tên quản lý toàn bộ, còn bản thân lui về sau làm một người vợ hiền, chuẩn bị cho việc sinh con. Căn biệt thự ở khu Bãi Ngoại Than cũng là quà đính hôn do cha tôi mua cho tôi, nhưng vì thương hắn, tôi đã đồng ý để công ty hắn đứng tên sở hữu tạm thời.

Vậy mà, sự khiêm tốn và nhẫn nại của tôi lại trở thành công cụ để bọn họ sỉ nhục, dẫm đạp và âm mưu tước đoạt tất cả!

“Không… Không thể nào!” — Lâm Vĩ gào lên như phát dại, hắn lao tới chụp lấy vai tôi. “Trình Dao, em gạt anh! Em làm sao có thể là thiên kim Trình Thị được?! Nếu em là thiên kim, tại sao ba năm qua em lại sống giản dị như thế?!”

“RẮC!”

Cánh cửa phòng bệnh một lần nữa bị mở tung.

Một đoàn người mặc suit đen lịch lãm bước vào. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên uy nghiêm, tóc điểm bạc nhưng ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Đi sau ông là sáu luật sư hàng đầu Thượng Hải và mười vệ sĩ vạm vỡ.

“Cha!” — Tôi cất tiếng gọi, ánh mắt đong đầy sự tủi thân nhưng kiêu hãnh.

Trình Kiến Quốc—Chủ tịch Tập đoàn Trình Thị—bước nhanh tới bên giường bệnh. Nhìn thấy bàn tay dính máu và vết mổ chưa lành của con gái mình, cùng với xấp giấy ly hôn vò nát dưới sàn, ngọn lửa giận dữ trong mắt ông bùng lên dữ dội. Ông quay lại, giơ tay tát mạnh vào mặt Lâm Vĩ một cái “CHÁT” nảy lửa!

Cú tát mạnh đến mức làm Lâm Vĩ ngã dúi dụi xuống sàn nhà, khóe miệng ứa máu.

“Đồ súc sinh!” — Chủ tịch Trình gằn giọng, tiếng nói uy nghiêm chấn động cả tầng lầu. “Mày tưởng con gái tao không có người chống lưng sao?! Mày tưởng gia tộc họ Trình tao dễ bị loại tiểu nhân như mày dắt mũi sao?!”

Trình Dao—cô thư ký nhân tình—nhìn thấy Chủ tịch Trình thì run rẩy quỳ tọt xuống đất. Cô ta nhận ra người đàn ông này! Trong các buổi tiệc thượng lưu ở Thượng Hải, ngay cả cha cô ta—Chủ tịch Ngân hàng—cũng phải cúi đầu kính cẩn trước mặt Trình Kiến Quốc!

“Chủ… Chủ tịch Trình…” — Trình Dao lắp bắp, mặt xám như tro.

Trình Kiến Quốc không thèm liếc nhìn cô ta, ông quay sang vị luật sư trưởng bên cạnh: “Luật sư Lý, thực hiện toàn bộ các biện pháp pháp lý khẩn cấp ngay lập tức!”

Luật sư Lý bước lên, mở cặp táp da cá sấu, rút ra hàng loạt văn bản có dấu đỏ chính thức của Tòa án Nhân dân Tối cao và Cục Cảnh sát Tài chính Thượng Hải:

“Ông Lâm Vĩ và đại diện gia đình họ Lâm hãy nghe cho rõ:”

“Thứ nhất: Tập đoàn Trình Thị chính thức hủy bỏ toàn bộ hợp đồng bảo lãnh tín dụng 800 triệu Nhân dân tệ đối với Tập đoàn Lâm Thị. Hạn chót thanh toán toàn bộ gốc và lãi là 12 giờ trưa nay. Nếu không thanh toán, ngân hàng sẽ tiến hành phong tỏa toàn bộ tài sản và tài khoản của Lâm Thị ngay lập tức!”

“Thứ hai: Thu hồi căn biệt thự tại Bãi Ngoại Than do vi phạm hợp đồng sử dụng tài sản bảo lãnh. Gia đình ông có 2 tiếng để dọn dẹp và cút khỏi đó!”

“Thứ ba: Đại tiểu thư Trình Dao chính thức đệ đơn kiện Lâm Vĩ về hành vi gian lận tài chính, vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng và mưu đồ chiếm đoạt tài sản cá nhân!”

Những lời của luật sư rơi xuống như từng quả bom nổ tung trong đầu gia đình họ Lâm. Bà Lâm nghe xong liền ngất xỉu ngay tại chỗ. Lâm Cường sợ hãi tè cả ra quần, còn Lâm Vĩ thì hoàn toàn sụp đổ, gục đầu xuống sàn đá khóc lóc thảm thiết.

CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ NGHIỆT NGÃ VÀ BÌNH MINH MỚI

Không khí trong phòng bệnh trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiếng khóc lóc van xin của Lâm Vĩ vang lên nghe thật ghê tởm và nực cười.

Hắn bò bằng hai gối đến bên cạnh giường bệnh của tôi, hai tay ôm lấy chân bàn gầy gộc của tôi, nước mắt nước mũi chảy dài, van xin thảm hại:

“Trình Dao! Nhã Nhã! Anh sai rồi! Anh bị mờ mắt bởi sự cám dỗ! Anh là đồ súc sinh, anh không phải là con người!” — Hắn tự giơ tay tát liên tiếp vào mặt mình “Bốp! Bốp!”. “Em hãy nghĩ đến tình nghĩa ba năm qua, nghĩ đến hai đứa con trai vừa chào đời của chúng ta! Em cho anh một cơ hội sửa sai đi! Anh sẽ đuổi cô ta đi ngay lập tức!”

Trình Dao nghe vậy liền nhảy dựng lên, lao tới túm tóc Lâm Vĩ: “Lâm Vĩ! Đồ tồi! Anh vừa nói cái gì?! Anh nói anh yêu tôi, anh hứa cho tôi làm phu nhân họ Lâm mà! Hóa ra anh chỉ coi tôi là công cụ sao?!”

Hai kẻ phản bội bắt đầu lao vào cắn xé, chửi rủa nhau ngay giữa phòng bệnh, phô bày toàn bộ sự dơ bẩn và tham hèn của bản thân.

Tôi nhìn cảnh tượng đó, trong lòng không hề có một chút đắc thắng, chỉ có sự kinh tởm vô hạn. Tôi ngoảnh mặt đi, nói với hai nữ y tá vừa bước vào: “Bế hai con của tôi lại đây.”

Hai đứa trẻ song sinh bế trong tay y tá đang ngủ ngon lành, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu giống hệt tôi. Tôi đón lấy hai con, ôm chặt vào lòng, cảm nhận hơi ấm ngọt ngào của những thiên thần nhỏ.

Tôi nhìn xuống Lâm Vĩ, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông:

“Lâm Vĩ, anh không xứng đáng làm cha của các con tôi. Bốn năm qua, tôi đã cho anh tất cả, nhưng thứ anh trả lại cho tôi là sự tàn nhẫn trong ngày tôi vượt gạn sinh tử. Từ bây giờ, hai đứa trẻ này sẽ mang họ Trình. Anh và gia đình họ Lâm… chuẩn bị nhận bản án của pháp luật đi.”

“Không… Nhã Nhã! Đừng mà!” — Lâm Vĩ gào lên điên dại.

Chủ tịch Trình phẩy tay nhẹ một cái. Mười vệ sĩ vạm vỡ lập tức tiến lên, xách cổ Lâm Vĩ, bà Lâm, Lâm Cường và Trình Dao tống cổ ra khỏi phòng bệnh như những bao rác thải. Tiếng gào khóc, chửi rủa của bọn họ nhỏ dần rồi mất hút ngoài hành lang bệnh viện.

Một tuần sau.

Các trang tin tức kinh tế lớn nhất Thượng Hải đồng loạt đưa tin chấn động: Tập đoàn Dược phẩm Lâm Thị chính thức tuyên bố phá sản do không thể trả khoản nợ khổng lồ 800 triệu Nhân dân tệ. Toàn bộ tài sản của gia đình họ Lâm bị ngân hàng siết nợ và đấu giá công khai.

Lâm Vĩ bị tòa án tuyên phạt 8 năm tù giam vì tội gian lận tài chính và chiếm đoạt tài sản. Mẹ hắn và em chồng phải dọn về sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp ở khu ổ chuột ngoại thành, ngày ngày bị các chủ nợ đến dán giấy đòi tiền. Còn Trình Dao thì bị gia đình từ mặt, trở thành trò cười cho giới thượng lưu Thượng Hải.

Trong khi đó, tại căn biệt thự tư gia của gia tộc họ Trình ở Bắc Kinh.

Nắng thu vàng óng chiếu qua những vòm cây cổ thụ, rọi xuống khoảng sân rộng lớn rợp bóng mát. Tôi mặc chiếc áo măng tô màu kem sang trọng, đứng trên ban công tầng hai nhìn xuống sân nhà. Nơi đó, cha tôi đang vui vẻ bế hai đứa cháu ngoại song sinh đi dạo trong tiếng cười đùa ấm áp.

Sức khỏe của tôi đã hồi phục hoàn toàn. Với tư cách là Phó Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc mới của Tập đoàn Trình Thị, tôi đã chính thức tiếp quản công việc kinh doanh của gia tộc, đưa tập đoàn vươn lên những tầm cao mới.

Đôi khi, để nhìn rõ bộ mặt thật của một con người, chúng ta phải trải qua những thời khắc tàn nhẫn nhất. Nhưng sau bão tố, mặt trời lại mọc. Tôi mỉm cười, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm mai. Bỏ lại quá khứ dơ bẩn phía sau, tôi biết rằng, cuộc đời rực rỡ và kiêu hãnh của ba mẹ con tôi chỉ mới chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*